Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 499 Sinh mệnh nộ phóng (1)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1629 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Oanh long..."

Bên ngoài cuồng phong bạo vũ, bên trong địa cung cũng là trời long đất lở, khiến cho người ta không khỏi tâm hoảng ý loạn.

Bóng ma bao phủ khắp trong đại điện, không khí ngày càng ngưng trọng!

Phong ấn bị phá khai, một vết rách dữ tợn hiện ra trước mặt mọi người.

Đó là một vực sâu nhìn không thấy đáy, bạch sắc hàn khí thỉnh thoảng lại phun ra nuốt vào, còn có sự khủng bố khôn cùng cũng theo đó lan tràn ra, có lẽ đây chính là con đường đi thông U Tuyền Địa Ngục.

Nhạc Phàm cầm thật chặt tay của Trần Hương nhìn về phía trước, khuôn mặt lãnh tuấn không có bất kỳ dị thường nào, chẳng qua là trong ánh mắt ẩn hàm sự lo âu nhàn nhạt. Hắn không biết rốt cuộc kế tiếp sẽ phát sinh chuyện đáng sợ gì, nhưng hắn đã có dự cảm về một loại nguy cơ chưa từng có, đang hướng chính mình từng bước tới gần. Khung cảnh nguy hiểm bày ra trước mắt, cho dù là ở trên chiến trường cũng chưa từng chạm đến.

Cảm thụ được sự ấm áp truyền đến từ trong lòng bàn tay của Nhạc Phàm, Trần Hương khẽ thả lỏng chân mày, tâm tình ổn định hơn nhiều. Đồng thời, trong đầu nàng cũng cấp tốc suy tư ra biện pháp ứng đối.

So sánh với sự bình tĩnh của Nhạc Phàm, toàn thân của Minh Hữu cùng với đám người Tang Nha thì lại lạnh như băng, thậm chí có chút tuyệt vọng!

- Thánh giả, hai người chúng ta nên làm gì bây giờ?

Tang Nha tộc trưởng không đành lòng vứt bỏ, cho dù chỉ có một chút điểm hi vọng, hắn cũng phải lấy hết sức nắm chặt.

- Trễ, hết thảy đều đã quá trễ...

Minh Hữu tay chân cứng ngắc, gian nan mở miệng nói:

- Đại trận bị phá, phong ấn cũng bị mở ra, uy lực của "Thái A" Thần kiếm chỉ có thể tạm thời trấn áp lỗ hổng. Đến khi hàn sát bạo phát ra, toàn bộ chúng ta đều phải chết... Không chỉ là chúng ta, còn có hết thảy sinh mệnh ở trên đảo, còn có cả hải vực này đồng dạng cũng sẽ trở thành tử địa.

Giờ khắc này, hai mắt tiểu hài tử trống rỗng, lệ như suối trào, hắn phảng phất như đã thực sự tiên đoán được tai nạn sắp phủ xuống, kể cả linh hồn cũng đang khóc than.

Nghe được câu trả lời của Minh Hữu, hi vọng của Tang Nha tộc trưởng cùng với mười hai thần tướng cuối cùng cũng tan vỡ.

Biết rất rõ ràng kết cục, nhưng không cách nào cải biến được quá trình, đây chính là một vận mệnh bi ai.

Hít một hơi thật sâu, Nhạc Phàm nhẹ nhàng áp trụ bả vai Minh Hữu nói:

- Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, tự ngươi đã tận sức rồi, đây không phải là trách nhiệm của ngươi.

Minh Hữu lắc đầu, thất hồn lạc phách nói:

- Không, đây đều là lỗi của ta, ta dự cảm về mọi chuyện, nhưng cuối cùng ta cũng không làm được gì, ta cũng không làm được cái gì cả, là ta vô dụng, ta vẫn vô dụng giống như trước. Không khá lên được! Không khá lên được! Thực xin lỗi mọi người!

Vô lực, tự trách, phẫn nộ, cừu hận! Lại nghĩ tới tràng đồ sát khi còn bé kia, Minh Hữu lại càng đem mình đẩy về phía biên giới của sự sụp đổ.

Hắn dù sao cũng chỉ là một hài tử a.

Nhạc Phàm nhìn ở trong mắt, nhưng không cách nào an ủi... Hắn cũng đã gặp trường hợp tương tự như thế, nhưng chẳng bao lâu sau, dưới áp lực cực lớn, hắn lại có thể từng bước đi tới.

- Người tính làm sao qua được thiên tính!

Nếp nhăn trên mặt của Tang Nha tộc trưởng dồn lại thành một đoàn, yết hầu có chút khổ sở nói:

- Thánh giả không nên tự trách, muốn trách cũng chỉ có thể trách thương thiên, để cho chúng ta thời gian chuẩn bị quá ngắn. Đây là số mệnh, đây là số mệnh a!

Mười hai thần tướng cúi thấp đầu, hai mắt xám xịt không có nửa điểm ánh sáng. Trải qua nhiều nỗ lực như vậy, không nghĩ tới cuối cùng vẫn bại bởi thiên ý a!

Thiên ý thiên ý, như thế nào là thiên ý?

Chẳng lẽ, Thủ Lăng nhất tộc nhất định phải bị diệt tuyệt?

Chẳng lẽ, muôn dân thiên hạ không thể qua khỏi kiếp nạn này?

Chẳng lẽ, bản thân của sinh mệnh chính là yếu nhược như thế?

Chẳng lẽ, thiên địa vạn vật vĩnh viễn không thoát khỏi vận mệnh làm con chó cho ông trời?

Minh Hữu nắm chặt hai bàn tay, đám người Tang Nha kêu gào lên, bọn họ không cam lòng, không cam lòng a!

- Không, chúng ta còn có hi vọng.

Trần Hương đột nhiên mở miệng, mọi người nghe vậy đầu tiên là đờ đẫn, nhưng ngay sau đó tinh thần lập tức đại chấn.

- Trần Hương tỷ có biện pháp gì?

Minh Hữu vội vàng hỏi, mục quang của đám người Tang Nha thiết tha nhìn lại, phảng phất như sắp chết đuối thì vớ được cọng rơm, hi vọng lại sáng lên lần nữa. Bọn họ biết, Trần Hương xuất thân từ "Thiên Môn", một thế ngoại tông phái phi thường cường đại từ xưa tới nay, nói không chừng thực sự có biện pháp.

- Không sai, ta đã nghĩ ra một cái biện pháp. Hẳn là có thể thử một chút xem.

Nhìn biểu tình vội vàng của mọi người, Trần Hương cũng không lãng phí thời gian, nói thẳng:

- Tuy rằng phong ấn chỗ lỗ hổng bị đả khai, nhưng ấn ký khắc trên Linh Khu vẫn tồn tại, chỉ cần chúng ta có thể tạm thời đem hàn sát một lần nữa chế trụ, lại lấy Linh Khu trấn áp, liền có hi vọng hoàn toàn đem phong ấn tu phục.

Biện pháp mượn lực, ai có thể đem Cửu U hàn khí áp chế trở lại?

Mười hai thần tướng đã thi triển cấm thuật hai lần liên tục, nguyên khí đại thương, Minh Hữu và Tang Nha tộc trưởng đồng dạng cũng kiệt sức.

Mà Trần Hương sau khi vận dụng bí thuật thì toàn thân thoát lực, cho dù là Nhạc Phàm, cũng vì mới đánh một trận mà lực lượng trong thể nội cũng bị nhiễu loạn không chừng.

Rất rõ ràng, lấy trạng thái hiện tại của mọi người, trên căn bản là không có khả năng thi triển lại trận pháp cường đại như « Can Chi Đại Trận ».

Thời gian vô cùng cấp bách, không đợi mọi người hỏi tiếp, Trần Hương nhàn nhạt nói:

- Thiên Môn có một loại bí thuật, tại trong khoảng thời gian ngắn có thể đem tinh thần lực hội tụ lại để đề thăng sự mạnh mẽ. Lấy trạng thái hiện tại của ta, còn có thể thi triển được một lần. Đến lúc đó, ta sẽ đem tinh thần lực của mọi người tập trung cùng nhau, thử xem có thể hay không chế trụ Cửu U hàn khí, nếu như có thể, Minh Hữu liền đem Linh Khu áp xuống, còn nếu như không được...

Nếu như không được, chỉ có một đường chết. Mặc dù Trần Hương còn chưa nói hết, nhưng mọi người như thế nào lại không rõ??

Xuất phát từ việc đây là biện pháp duy nhất, mọi người chỉ có thể lựa chọn tiếp thụ.

Để chuẩn bị sắp xếp, Trần Hương thu hồi "Bích Trúc Trượng", khoanh chân ngồi xuống, nhưng ngay sau đó lập tức phiên động thủ quyết để vận chuyển bí thuật, thanh sắc lưu quang vờn quanh cơ thể. Song, ngay khi Trần Hương đang nhắm mắt, trong mắt mọi người cũng đều hiện ra một tia kiên quyết!

Hai mắt Nhạc Phàm ngưng tụ, hắc sắc niệm lực giống như thực chất kéo về phía Trần Hương.

Ngay sau đó, Minh Hữu, Tang Nha tộc trưởng, mười hai thần tướng đều rối rít phóng ra niệm lực của mình.

Từng đạo niệm lực giống như những tia mảnh nhỏ hội tụ tại mi tâm của Trần Hương, ngưng kết thành một đoàn kết tinh to cỡ nắm tay.

Dưới sự khiên dẫn của tâm thần Trần Hương, một cổ tinh thần lực khổng lồ lập tức bao trùm cả tòa cung điện, Cửu U hàn khí đều bị bao trùng trong đó.

"Oanh long..."

Lực cùng lực va chạm, khiến cho mặt đất lắc lư ngày càng mãnh liệt, cả tòa cung điện đang chính diện tiến về biên giới của sự sụp đổ. Nhưng giờ này khắc này, không có ai đi để ý những chuyện khác, cho dù là bị chôn sống nơi đây, bọn họ cũng sẽ không tiếc.

Tùy theo thủ quyết của Trần Hương biến huyễn, phạm vi của tinh thần lực bắt đầu dần dần thu nhỏ lại - một chút, một chút một. Cửu U hàn khí chậm rãi bị đẩy lui về chỗ lỗ hỗng nơi phong ấn.

Thấy tràng cảnh như vậy, đám người Minh Hữu và Tang Nha không khỏi lộ ra vẻ cuồng hỉ.

Bọn họ thấy được hi vọng, chỉ cần kiên trì trong chốc lát, thắng lợi chính là thuộc về chính mình.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự