Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 497 Long trời lỡ đất (3)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1721 chữ · khoảng 6 phút đọc

Bất luận kẻ nào, đối với những sự vật mà mình không biết cũng phải ôm lấy ba phần tò mò cùng với bảy phần sợ hãi. Hiện tại tâm tình của yêu sư cũng đang đại biến, biểu hiện hoàn toàn là theo bản năng. Chiến sĩ của Thiên Vu nhất tộc, tuyệt đối là tồn tại làm cho người ta bất an, cho nên hắn quyết định vô luận như thế nào cũng phải đem Nhạc Phàm giết chết!

Đương nhiên, ở ẩn nhiều năm như vậy, yêu sư cũng không nóng nảy động thủ, ngược lại còn ra vẻ điềm tĩnh, mặc nhiên.

"Cạc cạc!"

Sát tâm của yêu sư nổi lên, hung quang trong mắt chợt lóe rồi biến mất, ngược lại cười quái dị nói:

- Tiểu tử kia, ngươi đã là hậu duệ của thượng cổ di tộc, lão phu cũng không muốn làm khó dễ ngươi. Hãy mau ly khai nơi này, chớ cản trở lão phu hành sự.

Bắt giữ được sát ý chợt lóe rồi biến mất của yêu sư, Nhạc Phàm âm thầm đề cao cảnh giác. Hắn tự nhiên sẽ không cho là đối phương có thể dễ dàng như vậy mà bỏ qua cho chính mình, chẳng qua là nhìn vẻ mặt điềm tĩnh đến dị thường của hắn, cũng không thể nhìn ra bất kỳ biến hóa gì.

Càng tiến tới thời điểm nguy cấp, Nhạc Phàm càng cần phải bảo trì sự tĩnh táo trong mọi thời khắc.

Khóe mắt của Nhạc Phàm liếc về phía Minh Hữu, tựa hồ như truyền lại một tin tức như có như không. Vì mình, vì thân nhân cùng với bằng hữu, hắn quyết định đánh cuộc một phen.

- Tiểu tử, là do ngươi tự tìm chết!

Yêu sư thấy Nhạc Phàm bất động thanh sắc, nhất thời nộ hỏa lại bốc lên, nếu không phải còn cần một chút thời gian để khôi phục, hắn thật muốn xông lên đem đối phương một chưởng đập chết!

Cả cung điện trở nên trầm mặc, không khí căng thẳng phảng phất như tùy thời có thể bạo phát. Mà một khi chiến đấu bắt đầu, hẳn là một tràng chém giết như hải nộ sóng cuồng.

- Đại ca...

Minh Hữu đang muốn mở miệng, "Thái A" kiếm ở phía trên phong ấn đột nhiên truyền đến một trận ông ông kịch liệt.

Tang Nha tộc trưởng tâm thần chấn động, vội vàng mở miệng nói:

- Không tốt! Hàn khí quá mạnh mẽ, phong ấn sắp thừa thụ không nổi!

Trong nháy mắt mọi người thất thần, Nhạc Phàm không hề có dấu hiệu báo trước nhấc mạnh chân lên, cả người bắn thẳng đến chỗ yêu sư.

- Cạc cạc! Các ngươi đã muốn chết, lão phu cũng nhân tiện thành toàn cho các ngươi!

Yêu sư vẫn đứng yên tại chỗ, không thèm để Nhạc Phàm trong mắt dù chỉ một chút. Dù sao, chênh lệch giữa thực lực không phải là kỹ xảo có khả năng bù đắp được.

"Tật!"

Một âm thanh rất nhỏ vang lên, Nhạc Phàm triển khai thân mình, cánh tay thuận thế xoay tròn đem Ngư Trường Kiếm cầm ngược lại, toan tính thi triển ra Đao Chiến Thất Thức!

Hàn mang ngàn trượng, cuồng đao thẳng hướng!

Sát khí tung hoành, nộ trùng cửu thiên!

Nhạc Phàm vừa ra tay đã là tuyệt chiêu liều mạng, đao ý lăng lệ như cuồng phong loạn vũ công kích tới, sớm vượt ra khỏi phạm trù của chiêu thức, phảng phất như lực lượng thăng hoa!

Yêu sư thấy thế, đồng tử liền co rút lại, trong lòng cũng không dám coi thường.

"Xuy! Xuy! Xuy!"

Điện quang ẩn hiện, tiếng va chạm bức nhân, thượng cổ thần binh há lại có thể bình thường!

Sau một chiêu, áo bào của yêu sư rách tan, vết thương đầy người, thân hình vốn đã xấu xí không chịu nổi, giờ khắc này lại càng thêm bất khả tư nghị!

Thụ trọng thương như thế, cho dù ai cũng phải đại thương nguyên khí. Nhưng kỳ quái chính là, yêu sư dường như một chút để ý tới vết thương cũng không có, thậm chí ngay cả vết máu cũng không có chảy ra nửa phần.

Người này quả nhiên không phải là nhân loại!

Ngoài khiếp sợ ra, Nhạc Phàm cũng thầm đáng tiếc, xem ra ngoài việc tổn hao một chút nguyên khí, hiệu quả của đao pháp xác thực là rất kém. Bất quá, công kích của Nhạc Phàm cũng không có đình trệ, hơn nữa so với vừa rồi còn mãnh liệt hơn.

Một chiêu tiếp một chiêu, sát khí mạnh mẽ trước giờ chưa từng có, bạo phát ra lực lượng cường đại!

Yêu sư cũng không phải là chiến sĩ, mặc dù lực lượng của hắn cường đại, nhưng không cách nào có khí thế thiết huyết cuồn cuộn như Nhạc Phàm được. Bởi vậy, hắn không thể không thừa nhận, trên phương diện đề thăng và bạo phát lực lượng, chính mình không có bằng đối phương.

"Hổn hển!"

Lực lực song chưởng Nhạc Phạm tăng lên tới mức đáng sợ, mạnh mẽ như cả vạn quân!

Chỉ thấy thân mình yêu sư rung lên, hóa thành trăm thành ngìn hắc ảnh bay đầy trời, từ trong không khí bạo phát ra trận trận thanh âm thanh thúy... Đúng là lực lượng được vận dụng đến một trình độ cực cao!

Tranh đấu giữa hai người nhấc lên trận trận khí lãng, trong khoảng thời gian ngắn, khiến cho cả tòa cung điện ở đang ở trong cơn địa chấn.

Thời cơ chín muồi, Minh Hữu rốt cục cũng xuất thủ! Đầu ngón tay hắn nhanh chóng đưa lên, ngưng tụ thành từng đạo quang mang rực rỡ. Từng đạo quang mang kéo dài ra, cuối cùng đầu nhập vào trong thể nội của mười hai thần tướng, khiến cho bọn họ dần dần thoát ly khỏi trạng thái uể oải.

Nhìn thấy các vị thần tướng khôi phục, Tang Nha tộc trưởng cũng không có gì là vui sướng, bởi vì hắn biết, đây là một loại thủ đoạn hy sinh tu vi để đổi lấy lực lượng khôi phục, không đến lúc bất đắc dĩ, không có ai nguyện ý để cho Minh Hữu không để ý tới bản thân mình như thế. Tất cả mọi người ở đây đều đang hết sức cố gắng, chỉ cần có cơ hội sống sót thì cũng không tiếc hết thảy!

- Lại là sổ thuật!?

Trần Hương hơi giật mình, lấy nhãn lực của nàng, tự nhiên có thể nhìn ra được ảo diệu bên trong, chẳng qua là...

"Oanh!"

Một tiếng nổ lớn vang lên, cuộc chiến giữa Nhạc Phàm và yêu sư ngày càng quyết liệt.

Trần Hương cũng không có thời gian suy tính tới chuyện gì khác, vội vàng thi triển bí thuật của Thiên Môn, chuẩn bị cho một kích tối hậu!

- Tiểu tử, ngươi rất khá, có thể bồi tiếp lão phu chơi đùa lâu như vậy.

Thanh âm của yêu sư phiêu hốt bất định, khiến cho người ta cảm thấy dày đặc hàn ý.

Nhạc Phàm vẫn ở trong trạng thái cường công, lúc này thể lực tiêu hao thật lớn, song, khi hắn nghe được ngữ khí đùa giỡn của đối phương, trong lòng lại càng cảm thấy trầm trọng gấp bội. Thời gian trôi qua từng khắc từng khắc một, Nhạc Phàm cũng không biết mình còn có thể kiên trì bao lâu, cũng không biết đám người Minh Hữu có thể hay không một kích thành công. Hắn chỉ cố gắng tranh thủ từng giây phút một mà thôi.

Yêu sư giống như con thoi ẩn hiện bên trong hàn quang, đối với phản ứng của đám người Minh Hữu phảng phất như không hề hay biết. Đối phương cần có thời gian, tự mình cũng cần có thời gian, để xem ai có thể còn trụ lại vào giây phút cuối cùng.

- Động thủ!

Minh Hữu hét lớn một tiếng, mười hai thần tướng nhất tề xuất thủ, cường hành vận chuyển sổ thuật. « Can Chi Đại Trận » lại lần nữa tái hiện.

Mười hai đạo dị lực hình thành một đạo bình chướng vô hình, dưới sự hiệp trợ của "Thái A" Kiếm, đem Cửu U hàn khí gắt gao áp chế. Đồng thời, dưới sự bao phủ của dị lực, yêu sư cũng trở nên bó tay bó chân.

- Bọn ngươi muốn chết!

Cảm nhận được sự uy hiếp tới sinh mệnh, tâm thần của yêu sư trở nên cuồng loạn.

"Càng sống lâu, càng e ngại tử vong!" Tâm tình của yêu sư giờ khắc này, tựa hồ như xác minh cho một câu châm ngôn.

Đối phương bắt đầu liều mạng, hắn cũng không thể chờ đợi thêm được nữa, hắn đã muốn đem hết thảy mọi người ở nơi này diệt tiệt, một tên cũng không để lại! Lập tức! Chính là lập tức!

"Oành!"

Yêu sư đột nhiên xuất thủ, toàn thân tản mát ra những vòng sáng đen ngòm - đây chính là lực lượng của sự hủ thực, thối nát, tanh tưởi, cũng là lực lượng đê hèn nhất trên thế gian.

Lực lượng cường đại đem Nhạc Phàm đánh văng ra một bên, khí tức ô uế xông thẳng vào trong não, dù cho tâm chí của hắn kiên định, cũng không tránh khỏi gợn sóng một phen.

Thế công của Nhạc Phàm bị đình trệ, thừa một dịp ngắn ngủi này, yêu sư lập tức bay thẳng tới chỗ Minh Hữu:

- Tiểu tử, chuẩn bị nhận lấy cái chết!

"Cạc cạc cạc!"

Bộ mặt dữ tợn của yên sư trở nên vặn vẹo, sự hưng phấn cực độ khiến cho huyết mạch của hắn bành trướng, là nộ hay tiếu cũng có thể nhận ra!

Song, ngay khi yêu sư đang hết sức đắc ý, Trần Hương đột nhiên xuất thủ, không hề giữ lại chút lực lượng nào. Một đạo kiếm quang vô hình giống như lưu tinh xẹt tới, mục tiêu đúng là trái tim của yêu sư!

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự