Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 496 Long trời lỡ đất (2)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1808 chữ · khoảng 6 phút đọc

Một cái mê cục được bố trí hơn ngàn năm, thì có thể thâm sâu tới bực nào? Chỉ ngẫm lại một chút cũng đủ khiến cho mọi người không rét mà run, thậm chí là bất khả tư nghị!

Minh Hữu cũng không có thời gian để cân nhắc những mặt khác, hiện tại hắn hắn cần chính là thừa nhận hiện thực: mười hai thần tướng trọng thương, Can Chi Đại Trận vô pháp tiếp tục, Tang Nha tộc trưởng cũng không thể duy trì được bao lâu.

Phải làm như thế nào? Phải làm gì? Rút lui hay là liều mạng?

Nếu như rút lui, xung quanh là hải vực mênh mông, hơi bất cẩn liền có thể táng thân nơi đáy biển, huống chi có thể hay không ngăn trở yêu sư giết chóc mới là vấn đề phải nói trước.

Nếu như liều mạng thì phần thắng cũng không quá cao, kết cục khó có thể tiên đoán được.

Không! Nhất định không thể để cho quái vật này còn sống, phải diệt trừ hắn bằng được, như vậy… cần phải tranh thủ một chút thời gian.

Ý niệm xoay chuyển trong lòng, Minh Hữu cũng không có nôn nóng xuất thủ, ngược lại biểu hiện còn bình tĩnh hơn. Hắn lặng lẽ đem lực lượng ngưng tụ trên thân cốt trượng, không để cho yêu sư phát hiện ra, đối phương cũng tựa hồ như đang phối hợp với hắn, hoàn toàn quên mất sự tồn tại của thời gian, đều suy nghĩ tới kế riêng của mình.

Thời gian trôi qua được một lát, song phương vẫn ở trong không khí giằng co vi diệu.

- Yêu sư, ngươi làm ra nhiều sự tình như vậy, đến tột cùng là muốn làm gì?

Vì dời đi lực chú ý của đối phương, Minh Hữu không thể không tiếp tục lên tiếng, đồng thời cũng giải đáp mê hoặc trong lòng mọi người. Mọi việc chung quy cũng phải có một cái mục đích của nó.

"Cạc cạc cạc!"

Yêu sư vẻ mặt điềm nhiên nói:

- Ngươi hỏi ta muốn làm gì? Nói cho ngươi biết cũng không sao, ta muốn theo đuổi trường sinh bất lão, ta muốn theo đuổi lực lượng vĩnh hằng, ta còn muốn Cửu Châu nghịch phản, Ma Thần hàng lâm, thiên hạ đại loạn, sinh linh diệt tuyệt! Ta là ma quỷ, ta muốn trả thù! Ta muốn để cho tất cả mọi người biến thành cái bộ dạng này của ta, trường sinh bất tử, còn xác mất hồn, cảm nhận vô tận thống khổ! Mà những thứ đó, chẳng qua là bước đầu tiên của lão phu thôi, có biết không? Ta chờ một ngày này đã quá lâu, lâu đến nỗi ngay cả ta thiếu chút nữa cũng không kiên trì được.

Hít sâu một hơi, vẻ mặt của yêu sư vặn vẹo đến cực độ, dữ tợn nói:

- Đây đều là lỗi của những lão gia hỏa kia, ta muốn để cho bọn họ cảm thấy hối hận cho những chuyện đã làm với ta năm đó! Mà hiện nay cho dù hối hận thì cũng vô dụng rồi!

"Cạc cạc cạc!"

Tiếng cuồng tiếu vang vọng khắp tòa cung điện! Đã yên lặng trải qua vô số hắc ám và cô đơn, tâm tình của rốt cục cũng hoàn toàn bạo phát ra.

Điên rồi, hắn hoàn toàn điên rồi!

Khí tức âm lãnh của đối phương khiến cho đám người Minh Hữu cảm thấy trận trận hàn ý.

Trường sinh bất lão, Cửu Châu nghịch phản, Ma Thần hàng lâm, sinh linh diệt tuyệt là hành vi nghịch thiên tới bực nào? Toan tính của yêu sư rất chi là biến thái, xa xa vượt ra khỏi phạm vi tưởng tượng của người bình thường. Bọn người Minh Hữu đã có thể xác định, yêu sư thật sự là điên rồi! Cũng chỉ có người điên như thế, mới có thể có lý tưởng cùng với mục tiêu điên cuồng như vậy!

Đúng là trả thù? Hay là có mưu đồ khác?

Có lẽ, vào thời điểm một người trở nên thời điểm, tất cả lý do cũng đều không còn là vấn đề, bao gồm cả việc tự hủy diệt chính mình.

Lúc này, Trần Hương đã từ trong khiếp sợ tỉnh lại, vẻ phẫn nộ ẩn hiện trong mắt! Tính cách của nàng tuy rằng phức tạp, có lúc hung ác nhưng cũng có lúc thiện lương. Mà người như vậy, thường thường so với người khác sẽ có thêm cảm tính, càng thêm xem trọng sinh mạng.

Thiên Môn lấy việc thủ hộ muôn dân làm nhiệm vụ của mình, mặc dù khi truyền thừa tới thời điểm hiện tại, đã có chút sai lệch so với ý định ban đầu, nhưng ý nghĩa chân chính của có vẫn chưa từng thay đổi, cho nên Trần Hương vẫn là đi theo phương hướng này. Nàng tuyệt đối không thể cho phép yêu sư khiến cho sinh linh đồ thán khắp thiên hạ.

Ý nghĩ của đám người Minh Hữu, Tang Nha tộc trưởng, mười hai thần tướng và Trần Hương đều giống nhau, chỉ có Nhạc Phàm là có chút bất đồng.

Cùng với rất nhiều người so sánh với, Nhạc Phàm tuyệt đối được cho là một kẻ ngoại tộc. Hắn từng đi ra chiến trường chém giết, hắn tin tưởng vào lực lượng, hắn có thể giết trăm vạn người mà không nháy mắt, đồng thời cũng rất trân trọng từng sinh mệnh một, nhất là những thân nhân, bằng hữu bên cạnh mình.

Nhạc Phàm vẫn không nói gì, chẳng qua là mục quang lạnh lẽo vẫn luôn nhìn về phía yêu sư. Nhìn đối phương với bộ dạng không ra người cũng không ra quỷ, Nhạc Phàm trong lòng nổi lên một chút dị thường. Có thương hại, có đồng tình, có xem thường, có lãnh ý, còn có vẻ cảm thán nhàn nhạt.

Thật đáng buồn cho nhân sinh, thật đáng buồn cho nhân loại, yêu sư bất quá chỉ là một kẻ đáng thương bị thời gian vứt bỏ mà thôi.

- Xú tiểu tử, ngươi không cần dùng loại ánh mắt này để nhìn ta, thật chán ghét!

Sự tự tôn mãnh liệt đã khiến cho yêu sư cực kỳ bài xích đối với bất kỳ một chút thương hại nào. Hắn hung hăng trừng mắt nhìn Nhạc Phàm, cơn phẫn nộ không thể nào kiềm chế được, như thể muốn đem đối phương lột da rút xương. Nhưng cũng chỉ có một khắc, hắn liền trở nên phấn chấn trở lại:

- Rất nhanh, lão phu sẽ rất nhanh liền có thể khôi phục lại dung mạo trong dĩ vãng. Hiện tại, không ai có thể ngăn cản được ta, không ai có thể thể ngăn ta hấp thu sát khí của Cửu U địa mạch, ta liền có thể ngưng tụ thành Bất Tử Chi Thân, đến lúc đó, thiên hạ Cửu Châu, duy ngã độc tôn!

- Thiên hạ Cửu Châu, duy ngã độc tôn!!!!!

Tiếng cười cuồng vọng quanh quẩn bên trong cung điện.

Trong lúc đối thoại, trên người yêu sư phát sinh ra biến hóa rất nhỏ, hàn khí xung quanh dần dần trở nên nhạt đi, tựa hồ bị hấp thu một phần.

Thấy một màn này, đám người Minh Hữu không khỏi có một trận hàn ý trong lòng, bọn họ còn chưa từng nghe nói qua hàn sát khí của Cửu U có thể bị người ta hấp thu luyện hóa. Chẳng lẽ hắn...

Trong lòng Minh Hữu đột nhiên nhảy dựng lên, hiện ra một loại dự cảm bất tường:

- Không tốt! Hắn đang trì hoãn thời gian.

Ngay khi Minh Hữu phát ra lời nói, trong nháy mắt Trần Hương đã cùng hắn đồng thời ra tay... Một đạo hàn mang vô hình vô chất, một đạo tinh thần lăng lệ, bắn thẳng về phía yêu sư.

- Hừ! Chút tài mọn cũng dám khoe khoang trước mặt lão phu sao?

Yêu sư khinh thường cười một tiếng, tùy ý huy động cánh tay phải, họa xuất ra một quầng sáng màu đen, đem ngoại lực công kích tới chắn ở bên ngoài.

Thủ đoạn công kích của hai người cứ như thế mà bị đối phương dễ dàng phá giải, Trần Hương và Minh Hữu trong lòng giật mình, sắc mặt ngưng trọng hẳn lên. Phải biết rằng yêu sư là tu sĩ thời kỳ Đại Tần, không nói đến thực lực mạnh yếu ra sao, cho dù là bí thuật tuyệt kỷ thì bọn họ còn xa mới có thể so sánh với, huống chi hắn còn là một quái vật sắp thành tinh, lực lượng có thể kém được sao?

- Cho các ngươi kiến thức một chút sự lợi hại của lão phu!

Ngay khi yêu sư đang hết sức đắc ý thì một một làn gió đập thẳng vào mặt của hắn. Đúng là một quyền mạnh mẽ của Nhạc Phàm đang đánh tới.

Vẫn còn có người không sợ sát khí ăn mòn sao? (Mọi người nghe qua nhiều từ như: hàn khí, sát khí, hàn sát khí. Chúng thật ra đều là một, nói chung là sát khí lạnh thấu xương mà thôi)

Yêu sư vừa sợ vừa giận, cũng không kịp suy nghĩ nhiều vội vàng bước sang bên cạnh một bước, đồng thời tay trái cũng vung lên!

"Oành!!!!"

Một lần va chạm, thân hình yêu sư vẫn bất động, còn Nhạc Phàm lại bị cứng rắn đẩy lui!

Đây là lần đầu tiên Nhạc Phàm bị rơi xuống hạ phong khi so đấu lực lượng, hắn cảm giác được, nắm tay của mình như đánh vào một tấm sắt, khiến cho toàn thân hắn cũng phải tê dại!

- Nguyên lai là ngươi!

Yêu sư cũng không có thừa thắng truy kích, ngược lại còn híp hai mắt, có chút hưng phấn đánh giá Nhạc Phàm:

- Chiến sĩ của Thiên Vu nhất tộc quả nhiên là cường hãn, chẳng những có thể kháng cự được sự xâm thực của sát khí, mà còn có thể ngạch tiếp được một quyền của lão phu.

Cùng với với Nhạc Phàm giao đấu quỷ diện nhân tự nhiên là nhận ra. Hắn nguyên còn tưởng rằng sau quyền vừa rồi thân thể hắn nhất định sẽ có di chứng, thậm chí có thể bị phế bỏ, nhưng hắn cũng không ngờ tới đối phương cư nhiên lại có lực lượng cường đại như thế. Căn cứ theo sự hiểu biết của yêu sư về thượng cổ di tộc, đây tuyệt đối là một chuyện bất khả tư nghị.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự