Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 470 Hung sát nhập thể (2)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1670 chữ · khoảng 6 phút đọc

Không gian tĩnh lặng, chỉ có sự trầm trọng!

Lúc này, Tần hoàng đại điện an tĩnh tới cực điểm, ngay cả cơ quan Chiến hồn cũng không hiểu vì sao mà dừng lại.

Một luồng hơi nóng phả vào mặt Trần Hương, lập tức thân thể hồi phục lại trạng thái bình thường… Sự chờ đợi tử vong lập tức ngừng lại, không có đau đớn gì, thậm chí không có cảm giác gì, chẳng lẻ tất cả chỉ là ảo giác?

Mở mắt ra, một bóng lưng quen thuộc xuất hiện trước mắt, kiên định, thẳng tắp, tuy gầy gò nhưng lại như coa lớn vô hạn… Đó là Nhạc Phàm vào thời khắc cuối cùng, không chút đắn đo đã đỡ cho Trần Hương một đòn trí mạng này.

Hung đao cắm vào bụng Nhạc Phàm, máu tươi theo vết thương mà từ từ tràn ra, thấm đẫm cả vạt áo, nhiễm hồng cả mái tóc bạc trắng.

"Ngươi… không!"

Trần Hương cố gắng khống chế tâm tình của bản thân, nhưng thân thể không tự chủ được vẫn cứ run rẩy, ở chỗ sâu trong linh hồn, từng trận đau đớn khó nói nên lời truyền đến… Đứng trước mắt, không phải là một người xa lạ không liên quan gì sao!

Thế cục bỗng chuyển biến, địch nhân đánh lén, hung khí không nhận chủ, Nhạc Phàm bị thương… Biến hóa quá đột ngột làm cho đám người Thi Bích Dao, ngũ lão ứng phó không kịp. Bọn họ thế nào cũng không nghĩ tới, Ma Môn lại nhúng tay vào, chẳng lẻ tất cả đều là kế hoạch của đối phương?

Tâm niệm xoay chuyển, Thi Bích Dao hướng về ngũ lão nói: "Bạch bà bà, xem ra Ma Môn đã có chủ ý đối với chúng ta, bây giờ nên làm thế nào?"

Hồng bào lão phụ gằn giọng nói: "Đại tỷ, chi bằng chúng ta xông lên fđoạt lấy thánh vật rồi trở về!"

"Lâu thượng lâu chúng ta mặc dù thoát ly Ma Môn, nhưng…" Bạch bà bà sắc mặt do dự nói: "Thôi đi, hiện tại cứ xem tình hình cái đã".

Né ở một bên, Tang Nha Tộc trưởng càng không dám vọng động, trong lòng trầm ngâm suy nghĩ!

Cuối cùng, lão nhân ánh mắt quyết tâm, cương quyết đi thẳng đến choõ cửa đá nơi đại điện.

Đối mặt với sự quyết liệt của Nhạc Phàm, người của Ma Môn cũng khựng lại, có vẻ cũng rất kinh ngạc, mặt như sương lạnh: "Lý Nhạc Phàm, Lý Nhạc Phàm… ngươi cũng thật điên cuồng, bổn tôn làm việc luôn luôn cẩn thận, không nghĩ tới vẫn không nhìn thấu được ngươi. Từ một thợ săn nho nhỏ, thành danh hung thần như ngày hôm nay, thật không đơn giản… rất đáng tiếc, ngươi mệnh phạm sát kiếp, cũng không thể nghịch thiên được… Nói thật, sự tồn tại của ngươi thật làm cho chúng ta phi thường cố kỵ, ngay cả Ẩn tông cũng không ngoại lệ. Có rất nhiều điều bất ổn trên người ngươi, thật sự không cách nào nắm chắc được, cho nên, mặc dù rất nhiều người bội phục ngươi, nhưng bọn họ cũng không thể dung được ngươi…"

Ngowif mặt nạ quỷ thanh âm khàn khàn, tựa hồ đối với Lý Nhạc Phàm hết sức hiểu rõ. Đương nhiên, nghe giọng điệu của đối phương, hai người tuyệt nhiên sẽ không là bằng hữu.

Hô hấp trầm trọng, Nhạc Phàm chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đối phương, một loại cảm giác quái dị đột nhiên sinh ra, đối phương biết rõ về mình như vậy, hơn nữa, bản thân lại không biết gì về đối phương… hắn rốt cuộc là ai?

"Đã như vầy, các ngươi cũng đi chết hết đi… Ồ!?"

Người mặt quỷ đang muốn thu hồi hung khí lại, ai ngờ Nhạc Phàm đột nhiên hành động, trở tay nắm chắc lấy hung khí. Bất kể là người này dùng sức như thế nào, cũng không cách nào lay động được.

“Xẹt!"

Nhạc Phàm mạnh mẽ rút hung đao ra, máu tươi bắn vọt ra, thấm vào trên thân "Vạn nhân trảm".

Hung khí rung động, phảng phất như cùng hòa nhịp tim, khí tức âm trầm tràn ngập cả tòa cung điện!

Ngay lúc này, máu tươi màu đỏ sậm trên "Vạn nhân trảm" hóa thành màn sương máu đầy trời, đột nhiên bộc phát, bao phủ lấy Nhạc Phàm vào trong, kết thành kến.

Xảy ra chuyện gì!?

Mọi người kinh ngạc, người mặt quỷ vội vàng lùi thân trở ra, hung khí trong tay lại không còn biến hóa gì… Tựa hồ thiếu đi một cảm giác gì đó. Chỉ bất quá vào lúc cấp bách thế này, người mặt quỷ cũng không chú ý.

Không biết xảy ra chuyện gì, Trần Hương sắc mặt tái nhợt, giống như vừa rồi đã mất đi cái gì đó, trong nội tâm vô cùng trống rỗng.

"Lý… Nhạc Phàm… Lý Nhạc Phàm!"

Trần Hương sực tỉnh, tay phải chộp vào trong màn sương máu, muốn kéo Nhạc Phàm ra…

"Bùng…"

Một âm thanh vang lên, Trần Hương cả người bị màn sương máu đánh văng ra, là ai cũng không thể tới gần nửa bước.

"Cửu U sát khí!? Không! Không đúng, Cửu U sát khí màu trắng. Trời thần ơi! Cái này… cái này rốt cuộc là cái gì?!"

Cách đó không xa truyền đến thanh âm của Tang Nha Tộc trưởng, hai tròng mắt mờ ***c lộ ra sự kinh hãi, thậm chí còn ẩn chứa sự sợ hãi!

Ai cũng không biết màn sương máu đó là cái gì, nhưng tại Tần hoàng đảo này, có thể làm cho vị lão nhân àny thất thố như thế, tự nhiên không phải chuyện đùa.

Cảm thấy áp lực nhè nhẹ, Trần Hương âm thầm lo lắng, giữa mi tâm lộ ra nét cẩn thận. Thi Bích Dao cùng ngũ lão cũng như vậy, vẻ mặt ngưng trọng dị thường.

Người mặt quỷ nhìn thấy như vậy, cũng không muốn chần chờ nữa, lạnh lùng nhìn mọi người chung quanh, sau đó đột nhiên biến mất.

"Còn muốn chạy!? Mơ tưởng…"

Tang Nha Tộc trưởng mặc dù thất thần, nhưng đã sớm có sự chuẩn bị, lúc này thấy người mặt quỷ muốn thoát khỏi cung điện, vội vàng cầm quải trượng trong tay điểm vào vách tường phía sau.

"Oành đùng…"

Tiếng vang thật lớn đinh tai nhức óc, cửa đá của đại điện đột nhiên hạ xuống một tảng đá cực lớn, phong kín lối ra.

Người mặt quỷ bỗng nhiên dừng lại, chỉ nghe Tang Nha Tộc trưởng lạnh lùng nói: "Đây là kim cương đoạn long thạch, nếu ngươi có bản lãnh, thì cứ phá nó mà ra!"

Vừa dứt lời, Thi Bích Dao cùng ngũ lão cùng dồn lại. Trông bộ dáng, bọn họ cũng không cam lòng đem thánh vật Ma Môn dâng cho người ta, cho dù đối phương cũng là cùng tông phái.

Ba phe giằng co, Trần Hương cũng không để ý, ánh mắt vẫn tập trung vào cái kén tơ máu kia.

"Bùng!"

Trần Hương tay cầm "Thừa ảnh" dùng sức đâm chém, kết quả cũng bị văng ra. Nhiều lần thử cũng vô dụng.

Lo lắng bất an! Tay chân bất lực!

Cảm giác bất lực xuất hiện trong lòng Trần Hương, ánh mắt dần dần hiền dịu lại. Giờ khắc này, nàng như là thay đổi, yên lặng thương tâm mà không cách nào khóc được.

Trước linh cữu, màn sương máu bao vây thân hình, khí màu đỏ sậm nhè nhẹ xêm nhập vào trong cơ thể Nhạc Phàm, lập tức… tâm thần dần dần hỗn loạn.

Đây là một thế giới mà đỏ sậm… Cuồng bạo, giết chóc tràn ngập cả không gian, ảnh hưởng đến tâm tình của Nhạc Phàm, nhưng hắn vẫn cố gắng khắc chế.

Biên hoang bốn năm, thân qua trăm trận, đối với khí tức hung lệ Nhạc Phàm tự nhiên phi thường quen thuộc.

Không sai! Là loại cảm giác này, loại xúc động này… là cái khí tức hung lệ chỉ có trên chiến trường này, chỉ là, hiện tại đậm đặc hơn, hung hãn hơn! Nhạc Phàm như chìm sâu vào trong đó, giống như đang trở lại chiến trường ở quá khứ.

Huyết quang, giết chóc, bạo lệ… Một cảnh tượng hùng tráng như hiện ra trước mắt.

Lệ khí hội tụ của hơn mười vạn quân hồn trở thành "Hung sát", đã bị Nhạc Phàm dùng máu mà dẫn, trực tiếp nhập vào trong thân thể của hắn.

Hung sát không giống như thiên địa linh khí, bản chất của nó là bạo lệ cùng phá hoại, thậm chí có thể khống chế tâm thần của con người, biến thành ma quỷ chỉ biết giết chóc.

Hung sát nhập thể, không ngừng tuần hoàn trong kinh mạch của Nhạc Phàm, đi đến đâu, đều bị khí tức cuồng bạo phá hoại không chịu nổi.

Trong kinh mạch, nguyên đan màu trắng tựa hồ đã bị hung sát ảnh hưởng, bắt đầu kịch liệt rung động, nguyên khí bảy màu chung quanh từ từ biến mất… cuối cùng bị sát khí đồng hóa.

Nhạc Phàm nổi giận, hai mắt chuyển hồng, vẻ mặt lại càng thống khổ! Hắn vội vàng vận chuyển hai đại linh khiếu hấp thu nguyên khí, đáng tiếc không cách nào liên hệ được với bên ngoài.

Mắt thấy tâm thần sẽ bị hung sát ăn mòn, Nhạc Phàm kinh hãi không thôi! Thời khắc mấu chốt, hắn trong lòng hung hãn, mạnh mẽ nghịch chuyển nguyên đan!

Hung sát như thuốc độc lan tràn, nguyên đan như bất an, kinh mạch vỡ tan, khí tức tấn công vào…

Trong cơ thể Nhạc Phàm có thể nói là cả một sự hỗn loạn.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự