Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 459 Cổ lão truyện thuyết (3)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1492 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tang Nha Tộc trưởng nói một hơi rất nhiều, nhưng Nhạc Phàm vẫn không hiểu lắm, những điều đối phương nói với việc truyền thừa của Tiểu Minh Hữu có quan hệ như thế nào?

Trần Hương lẳng lặng đứng ở một bên, vẻ sương lạnh trên mặt dần dần tản đi, trong mắt hiện lên vẻ kỳ dị.

Tiếp theo, Tang Nha Tộc trưởng lại nói: "Tìm nhiều năm, vào một lần ngẫu nhiên, Từ Phúc trong một ngôi cổ mộ đã tìm được một phần bí tịch, ở trên ghi lại Tầm tiên lộ…"

"Tầm tiên lộ! Chẳng lẻ trên thế gian thật có thần tiên sao?"

Nhạc Phàm thanh âm trầm thấp, trong lòng đầy sự nghi hoặc.

Trần Hương liếc nhìn đối phương, thản nhiên mở miệng nói: "Thiên địa to lớn, không gì là không thể. Nếu từ xưa đã có truyền thuyết về thần tiên, nhất định là có đạo lý trong đó. Ví dụ như người tu hành chúng ta tự thân tu luyện, chính là vì tìm hiểu bí mật của thiên đạo, ý nghĩa thật sự của cuộc sống… Tuy nói không thể trường sinh bất lão, nhưng tính mạng kéo dài hơn nhiều so với người bình thường, hô mưa gọi gió cũng không phải chỉ là lời nói".

"Cô nương nói đúng là như thế" Tang Nha Tộc trưởng gật đầu đồng ý: "Dưới tình huống bình thường, người có đại năng lực sống lâu hơn rất nhiều so với người bình thường. Nhưng muốn được phải nỗ lực… Tu hành là một quá trình gian khổ lâu dài, không có đại nghị lực cùng đại trí tuệ thì không có khả năng thành công. Tần Hoàng vốn có phẩm chất thiên phú, khả năng xuất chúng, đáng tiếc hắn vì thống nhất thiên hạ, đã làm việc rất nhiều, tâm lực ngược lại sớm suy kiệt, cho nên mới vội vả lệnh cho Từ Phúc đi tìm thuốc trường sinh bất lão hư vô mờ ảo đó…"

Nhạc Phàm cúi đầu suy tư, trong đầu phảng phất như quay trở lại cảnh tượng quá khứ cổ xưa.

Chỉ chốc lát sau, Nhạc Phàm chuyển hỏi: "Nhất tộc các ngươi cùng Từ Phúc có quan hệ gì?"

Tang Nha Tộc trưởng khẩu khí đầy vẻ hận mà nói: "Thủ lăng nhất tộc chúng ta cùng với Từ Phúc xác thực có quan hệ, tình cảnh của chúng ta như vậy là do một tay hắn tạo thành…"

"… năm đó, Từ Phúc vì tìm tiên sơn, mang năm trăm] đồng nam đồng nữ cùng vô số vàng bạc tài bảo đi nơi Đông hải. Mà Tần Hoàng không tin Từ Phúc, vì vậy hắn âm thầm phái thân tín của bản thân đi theo, một đường đi tới hòn đảo này… Mọi chuyện đều bắt đầu từ nơi này…"

Tang Nha Tộc trưởng ánh mắt trầm trọng, khuôn mặt già nua càng có vẻ tái nhợt! Năm đó đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, có thể làm cho lão nhân này có bộ dáng như thế? Là vì cái gì, làm cho một tộc có thể chấp nhận thủ hộ tại hoang đảo này?

Nghe được lời đối phương nói, Trần Hương bây giờ đối với những việc phát sinh ở nơi này càng ngày càng tò mò!

Song, Nhạc Phàm vẫn cau mày. Hắn đối với chuyện trước kia cũng không có hứng thú, cũng không muốn biết chuyện ở trong đó xảy ra cái gì, nếu không vì chuyện này quan hệ đến tính mạng của Tiểu Minh Hữu, chỉ sợ hắn sớm không muốn nghe chuyện xưa của đối phương.

"Cái này tất cả đều là âm mưu, một âm mưu rất lớn!"

Sau khi tâm tình đã dịu lại, Tang Nha Tộc trưởng nói: "Kỳ thật, nơi này vốn lúc đầu là một hòn đảo hoang vu, làm gì có tiên sơn diệu cảnh gì, mà cái bản đồ đó bất quá chỉ là do Từ Phúc dựng nên thôi!"

"Tự mình dựng lên?!" Trần Hương giật mình: "Vậy Từ Phúc mấy chừng đó thời gian, để tới nơi này làm cái gì?"

Tang Nha Tộc trưởng tiếp tục nói: "Từ Phúc vốn đã có dã tâm bừng bừng, hắn lấy tiếng tìm thuốc, dẫn năm trăm đồng nam đồng nữ lên đảo, mục đích chính là muốn dùng máu tươi cùng trái tim của bọn họ để tế tự, muốn mở ra Cửu U phong ấn… thức tỉnh thượng cổ đại ma thần, phá tan cả thế giới".

"Thượng cổ đại ma thần!!!"

Trần Hương thốt lên, trong mắt không che dấu được nội tâm chấn động: "Đại ma thần không phải đã bị tiêu diệt vào thời thượng cổ rồi sao? Cửu U phong ấn này là chuyện gì?"

Thân là người thừa kế Thiên môn, Trần Hương đối với số chuyện từ xa xưa tự nhiên là đã nghe qua. Mặc dù nàng giờ phút này tính tình đại biến, nhưng nàng vẫn nhớ rõ cô cô đã nói qua với mình…

Truyền thuyết viễn cổ, thuở hồng hoang, thiên hàng tai kiếp, trời và đất, chi ly phá vỡ, cả thế gian đều là một mảng tối tăm.

Tai nạn xảy ra, làm cho nhân gian các nơi hỗn loạn, sanh linh thống khổ! Theo đó, một loại người quái dị đột nhiên xuất hiện. Không ai biết đám người này từ đâu mà đến, chỉ biết là bọn họ thích giết chóc, uống máu mà sống… Mọi người gọi là "Tà ma!" Mà trong đó, "Đại ma thần" là cực kỳ kinh khủng nhất!

Mắt thấy nhân gian trở thành địa ngục! Ngay lúc này, một đám người lai lịch thần bí xuất hiện, cùng tà ma chiến đấu… Rồi sau đó truyền lại các

phương pháp tu luyện, làm cho những người có thể chất ưu tú đạt được lực lượng cường đại, đoàn kết lẫn nhau, đem những loài giống quái dị kia tiêu diệt toàn bộ! Đây chính là lai lịch ban đầu của tu hành giới.

Tang Nha Tộc trưởng nghe Trần Hương nói như vậy, lắc đầu không đồng ý nói: "Cô nương, ta không biết các ngươi ghi lại truyền lưu như thế nào, nhưng so với truyền thuyết của tộc ta ghi lại thì khác xa".

"Tà ma loạn thế, sanh sanh bất diệt… Đại trí giả thời viễn cổ vì cứu vớt thiên hạ chúng sinh, lấy bản thân, tụ vạn nhân lực, hóa thành Vạn quân chi phong, trấn tà ma xuống dưới Cửu U, phong ấn lại. Vạn thế sau đó, thiên địa lần nữa dị động. Dưới Cửu U, mấy vạn tà ma lại muốn làm loạn. Mà bộ phận tà ma chạy thoát khỏi sự trấn áp của phong ấn, đi giết chóc khắp nơi làm hại nhân gian…"

Tang Nha Tộc trưởng thái độ rất nghiêm túc kể lại truyền thuyết lâu đời, Nhạc Phàm càng nghe càng càng cảm giác được sự nguy hiểm, mà vẻ mặt của Trần Hương cũng rất trầm trọng.

Một hồi sau, Nhạc Phàm nói tránh đi: "Tang Nha Tộc trưởng, chuyện sau này thế nào? Cho dù đây là âấ mưu của Từ Phúc, cùng với chuyện truyền thừa của Minh Hữu thì có quan hệ gì?"

Ho khan hai tiếng, Tang Nha Tộc trưởng thở dài nói: “Sau khi chuyện phát sinh, nói vậy các ngươi cũng đã đoán được… Không sai, sau khi chuyện được tổ tiên chúng ta phát hiện, vào lúc mấu chốt liền ra tay khống chế, vì vậy hai bên xảy ra ác đấu… Cuối cùng, yêu sư Từ Phúc không thể mở phong ấn, trọng thương trốn ra biển lớn, cũng không biết sống hay chết. Mà tổ tiên của chúng ta cũng trọng thương khó chống đỡ được… Sau khi hắn trở về Trung thổ đem việc này bẩm cáo cho Tần Hoàng liền chết đi".

"Tần Hoàng vì bảo vệ bí mật của hòn đảo này, liên tiếp giết sạch mười mấy tên đại thần có liên quan, cũng tự mình thống lĩnh tổ tiên của Thủ lăng nhất tộc đến nơi đây tìm hiểu… Chỉ tiếc, lúc ấy Tần Hoàng tuổi đã cao, lại bị gió độc trên biển nhiễm vào, cuối cùng ở chỗ này mà quy thiên. Tổ tiên cảm ân đức của Tần Hoàng, liền ở tại chỗ này xấy dựng Hoàng lăng, do nhất tộc chúng ta bảo vệ, đồng thời, gánh chịu trách nhiệm bảo vệ Cửu U phong ấn…"

"Tần Hoàng đảo… Tần Hoàng lăng?! Vậy chuyện gì xảy ra với Hán vương bảo tàng? Cửu U phong ấn lại là chuyện gì?" Nhạc Phàm âm thầm ngẫm nghĩ, tựa hồ mơ hồ cảm giác được cái gì đó. Nhưng sau một hồi suy nghĩ, lại không tìm được bất cứ đầu mối nào.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 8

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự