Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 423 Nộ Tiễn hồn (2)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2174 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trên Tụ vũ đài đột nhiên xuất hiện một luồng sáng huyền diệu hấp dẫn ánh mắt mọi người, Ẩn tông cùng Ma môn cũng dừng động tác lại.

Không một ai có thể hình dung đó là loại tia sáng gì, tia sáng bảy màu xoay chuyển, sinh cơ hiên ngang…

Không ai có thể hình dung, cảm giác trong lòng khác lạ, hoặc ấm hoặc lạnh, như muốn sờ vào, nhưng lại xa xôi không thể với tới…

Thời gian tựa như dừng lại ở thời khắc này, hết thảy cũng trở nên yên tĩnh, thậm chí trống rỗng.

Đó chỉ là một "Tiểu tiễn" màu vàng lóe sáng xoay chuyển chói mắt, ánh sáng của nó làm cho trời đất vì đó mà buồn bã.

"Tuyệt tiễn" là một truyền thuyết, một truyền thuyết thuộc về giang hồ.

Mọi người dưới đài chứng kiến tình cảnh như vậy kinh hãi chấn động không thôi, mà hưng phấn thì lại càng nhiều hơn!

Biến cố bất thình lình, tuyệt không có ảnh hưởng đến sự phát huy toàn lực của Mộ Dung Ngạo Hàn, "Thừa ảnh" được chất thêm ấn quyết uy lực càng phi phàm!

Uy thế vô hình vô ảnh đến gần, Nhạc Phàm không chút nghĩ ngợi, đem "Tiễn hồn" phóng thẳng ra. Mặc dù hắn không thấy được sự công kích của đối phương, cũng không biết đối phương làm sao làm được, nhưng hắn biết rằng, bản thân mình không có đường lui, cũng không có lựa chọn, chỉ có công kích bất chấp tất cả, đánh gục đối phương!

"Tiễn hồn" theo ý niệm của Nhạc Phàm mà chuyển động, nghĩ muốn tới đâu, không đâu không tới!

Không một tiếng gió, không một tiếng vang! "Tiễn hồn" xẹt đến vô thanh vô tức, không có sai biệt nhanh và chậm, không có chênh lệch trước và sau… Bởi vì, khi tất cả mọi người vẫn chưa kịp phản ứng lại, "Tiễn hồn" đã xuyên qua thân thể của Mộ Dung Ngạo Hàn.

Một nét kinh hoàng, tỏa sáng trong tích tắc! Sự hoàn mỹ của nó hòa lẫn vào trời đất, tính mạng so ra cũng không rực rỡ hơn nó!

Lập tức lại một ý niệm, "Tiễn hồn" đã quay trở lại ở trong tay Nhạc Phàm. Còn trong mắt của Mộ Dung Ngạo Hàn chứa đựng đầy sự kinh hãi cùng khó tin, phảng phất như tất cả đều là ảo giác.

Mộ Dung Ngạo Hàn ngã xuống rồi, nhưng còn "Thừa ảnh" thì ở đâu?

Ánh sáng của mặt trời lặn cùng ánh trăng non giao nhau, phản chiếu một đạo quang ảnh vùn vụt…

"Không hay!"

"Sư phụ cẩn thận..."

"Nhạc Phàm!"

Đám người Long Tuấn sợ hãi lo lắng hô lên dồn dập, đáng tiếc Nhạc Phàm hiện tại đã không thể tiếp tục, cả Thiết Huyết phía sau cũng không còn lực giúp thay đổi nữa!

Không cam tâm! Chua chát! Buồn bã! Chẳng lẽ đây chính là kết quả? Một kết quả làm người khác không cách nào tiếp nhận.

Đúng vào lúc mọi người than thở, một thân ảnh màu trắng đột nhiên xuất hiện, bất chấp tất cả che ở trước người Nhạc Phàm… Đúng vậy, nàng che chắn sự công kích của "Thừa ảnh", cũng che chắn sự nguy hiểm cho Nhạc Phàm. Còn bản thân mình…

"Phập!"

Một tiếng vang khẽ, "Thừa ảnh" đã đâm vào thân thể của nàng, y phục tơ trắng nhuộm đỏ một mảng!

Thời gian ngưng kết tính mạng! Không gian ngưng kết hô hấp! Tựa hồ hết thảy tất cả đều trở nên trầm lặng.

Bất ngờ, mờ mịt, ngây dại, hoảng hốt! Là ai?! Là ai che ở trước mặt mình?

Nhạc Phàm nhìn bóng lưng thon thả mà kiên định trước mắt này, hai bàn tay run rẩy, ánh mắt tuyệt vọng, một loại tâm tình bất an cực độ mãnh liệt dâng lên trong lòng!

Không! Không phải là nàng, không nên là nàng, không...

Bóng lưng chầm chậm ngã xuống, Nhạc Phàm đỡ lấy, máu tươi nhất thời thấm ướt cả hai mắt!

Lúc này, Trần Hương được hắn ôm trong lòng toàn thân y phục trắng hơn tuyết, trước ngực một mảng đỏ hồng đẹp thê lương tuyệt sắc.

Tính mạng thì ra là đẹp mà lại khiến cho người ta thương cảm như vậy!

Những tia sáng còn sót lại của mặt trời sắp lặn khẽ buông xuống khuôn mặt Trần Hương, làm lộ ra ánh sáng trong suốt nhàn nhạt, ánh mắt ôn nhu điềm tĩnh tựa như trăng mới mọc…

Trần Hương chậm rãi vươn tay trái, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của Nhạc Phàm khẽ vuốt. Sự ấm áp còn lại của đầu ngón tay, vẫn có thể cảm giác được lạnh giá, còn có… nước mắt rớt xuống ướt đẫm.

Trần Hương lặng yên không nói, nét mặt ôn nhu tươi tắn bao bọc lấy tim Nhạc Phàm. Nàng muốn đem hình ảnh thu vào trong mắt mình ghi nhớ vĩnh viễn, mặc dù, nàng không biết mình quan tâm như vậy là vì cái gì, nhưng nàng không muốn quên, không nghĩ ngợi…

Bi thống dục tuyệt mãn thương hoài,

Can tràng thốn đoạn niệm tâm gian.

Mạc ngôn vô tình lệ tự huyết,

Khô diệp tuế tuế táng hoa biên.

(Đau đớn chia lìa ngập đau thương,

Ruột gan đứt đoạn khi lòng nghĩ.

Đừng nói vô tình lệ như máu,

Lá khô năm cũ vùi bên hoa)

Giờ phút này, người thì phía trước, đầy trời hạnh phúc.

Giờ phút này, người thì trong lòng, hạnh phúc lại không ở bên.

"Không..."

Ngửa mặt lên trời gào thét, gầm rống rung trời!

Trần Hương chầm chậm nhắm hai mắt, Nhạc Phàm ôm lấy nàng thật chặt, liều mạng vận chuyển nguyên khí bên trong cơ thể, trút điên cuồng vào bên trong cơ thể Trần Hương.

Nhạc Phàm không quan tâm tới tính mạng của bản thân, không để ý tới sống chết của mình, hắn không để ý gì khác, chỉ cần có thể cứu lại Trần Hương, cái gì hắn cũng không để ý. Nhưng kiếm phong đâm thủng ngực, xuyên qua thân thể, làm sao còn có cơ hội sống được nữa?

Mọi người nơi đây bình tĩnh lại, chứng kiến cảnh tượng tình cảm đau đớn như vậy, cũng không ai lên tiếng nói chuyện. Hoặc là không muốn, hoặc là… nặng nề.

Bên phía Ma môn không có động tĩnh gì, bên phe Ẩn tông cũng vậy.

Tiết Ngưng Yên vẻ mặt tái nhợt, thân thể run rẩy muốn tiến lên, bỗng nhiên phát hiện chính mình không còn sức bước lên nửa bước. Thì ra, lòng nàng tuyệt không hề lạnh giá.

Vô Trần Tử khẽ than một tiếng, rồi mới dẫn người của Mộ Dung thế gia tiến thẳng về phía Mộ Dung Ngạo Hàn…

"Muội tử…"

Nhan Nguyệt Thi sà vào vào lòng Phó Suất, khóc như mưa. Chu Phượng cũng gục xuống vai Chu Tĩnh Nguyệt thương tâm khóc lóc, những người sau trong lòng chua xót không cất nên lời.

Long Tuấn và Đinh Nghị ngồi tê liệt dưới đất thất thần, hai mắt phớt đỏ, đau đớn vạn phần. Còn đám người Khấu Phỉ, Lỗ Thứ cũng cảm thấy khó chịu, ngây ra tại chỗ, chỉ có Tuyền Thanh sau khi chậm chạp lấy lại tinh thần, vội vàng vọt đến bên cạnh Nhạc Phàm, thi triển thuật Hồi thiên cho Trần Hương.

Nhạc Phàm ngơ ngẩn nhìn Tuyền Thanh hành động, trong tuyệt vọng vẫn ôm một điểm hy vọng gì đó. Bản thân hắn vốn hiểu y thuật, đương nhiên biết rõ tình huống của Trần Hương, nhưng hắn vẫn có hy vọng, dù chỉ một tia…

"Xin thứ lỗi…"

Tuyền Thanh nói ra ba chữ đầy hổ thẹn, sau đó còn nói gì nữa, Nhạc Phàm lại không có nghe, cũng không nghe thấy. Cảnh tượng ngày đó trong Tư Mã phủ lại phát sinh, ngay trước mắt mình, Nhạc Phàm lại một lần nữa mất đi Trần Hương rồi!

Tiểu Hỏa nhẹ nhàng đi tới bên người Nhạc Phàm, người sau phảng phất không biết. Thiết Huyết muốn tiến lên an ủi, nhưng không biết phải nói cái gì…

Trên đài thê lương, dưới đài càng một khoảnh buồn bã. Trong số bọn họ, có không ít người từng nghe qua chuyện xưa của Lý Nhạc Phàm… Trong chuyện xưa, miêu tả đầy đủ bơ vơ, chua xót, cay đắng, đau đớn, tuyệt vọng…

Không khí trầm lắng thấm đẫm thương đau nồng đậm!

Tuy nhiên, trong lòng Nhạc Phàm chỉ là ý hận, đó là ý hận đã xâm nhập vào tận gốc rễ của linh hồn!!!

Vì cái gì? Vì cái gì? Vì cái gì…

Nhạc Phàm giận dữ hỏi trời xanh, nhưng trời xanh không trả lời. Hắn bế Trần Hương lên, đi về phía Mộ Dung Ngạo Hàn cách đó không xa…

Vào lúc này, hắn muốn làm cái gì?

Trong lòng tất cả mọi người không khỏi nghi hoặc.

Mộ Dung Ngạo Hàn lần này chưa có chết, chỉ là yếu ớt lạ thường, tinh thần suy sụp, ánh mắt hoảng loạn không che dấu được sự kinh hãi của nội tâm!

"Thịch…"

"Thịch..."

Nhạc Phàm ôm lấy Trần Hương từng bước từng bước tiến tới, mỗi một bước như là giẫm vào trong lòng những người ở đây, biểu hiện trên mặt hắn, sát ý toàn thân, chính là nói cho người khác biết, hắn quyết tâm phải giết người!

"Ngươi định làm gì? Ngươi đánh ca ca ta bị thương thành bộ dạng như vậy còn chưa đủ sao?" Mộ Dung Lãnh Tuyết ôm lấy Mộ Dung Ngạo Hàn khẩn trương, lạnh lùng nhìn đối phương.

"Tránh ra…" Nhạc Phàm bất động, thanh âm lạnh như băng đâm xuyên vào tâm thần người khác.

"Ài..." Vô Trần tử thở dài nói: "Tiểu hữu, ngươi nên đi đi, ta sẽ không để ngươi làm hại Ngạo Hàn sư điệt đâu." Mộ Dung Ngạo Hàn là người của Phiêu Miểu Phong, vì thể diện của Phiêu Miểu Phong, Vô Trần Tử tự nhiên sẽ không để cho đối phương làm hại hắn nữa.

"Tránh ra!" Ngữ khí của Nhạc Phàm càng lạnh. Hắn không đến để tranh luận, trong lòng hắn chỉ có hận.

Vô Trần tử chính là người của Phiêu Miểu Phong, bản thân vốn là đứng ở thế mạnh, hắn thấy đối phương không hợp tác như thế, có chút khó chịu nói: "Ta không muốn làm khó ngươi, hy vọng ngươi đừng bức ta".

Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì? Bằng vào cái gì mà thế mạnh là đủ có thể quyết định vận mệnh của người khác? Bằng cái gì mà không thể phản kháng?

Mọi người thấy tận mắt, trong lòng cũng vì Nhạc Phàm mà cảm thấy không cam lòng. Đương nhiên, bọn họ cũng vì mệnh vận của chính mình bị người khác quyết định mà không cam lòng.

"Tránh... Ra..."

Giận dữ hét lên một tiếng, sự tàn bạo chôn sâu trong lòng Nhạc Phàm, sát khí ngất trời, cuốn phăng tất cả mà tới…

"Ngươi..." Vô Trần Tử thực sự tức giận rồi, đang định bắt đầu ra tay đánh đối phương, hốt nhiên run rẩy!

Không chỉ Vô Trần tử, tất cả mọi người tại sân đều run lên, thậm chí chấn động!

Nhạc Phàm hai mắt đỏ hồng, hai chân rời khỏi mặt đất, chầm chậm bay lên, áo bào lẫm liệt, vẻ giận dữ trở nên điên cuồng! Càng kinh người chính là, mái tóc đen của hắn dần dần chuyển thành trắng như tuyết!

"Bạch… bạch phát!"

"Bạch phát ma quỷ…"

Dưới đài một thanh âm kinh hãi, hô hoán đánh thức truyền thuyết mà không ít người trong giang hồ đã quên mất… Một truyền thuyết thuộc về Bạch phát ma quỷ!

"Tiển hồn" màu vàng như thường lệ ở trước mặt Nhạc Phàm, phảng phất như lớn vô hạn! Tia sáng bảy màu phát ra âm thanh "tư tư", phảng phất như đang phát tiết phẫn nộ của bản thân!

Vô Trần Tử từ cười lạnh khinh thường, chuyển sang cẩn thận, trong lòng vô số suy nghĩ quay cuồng.

Đó là một mũi tên tuyệt mỹ, nó như là sự rực rỡ sáng lạn của vĩnh hằng!

Đó là một mũi tên giận dữ, nó đại biểu cho linh hồn phẫn nộ của Nhạc Phàm!

Không chỉ là phẫn nộ, còn có hận! Hận thật sâu! Hắn chưa từng có xung động muốn giết người như thế, chưa từng có qua!

Đó là một mũi tên thù hận, nó sinh ra bởi ý muốn giết người!

Tuy nhiên, ngay khi mọi người khẩn trương nhìn Nhạc Phàm, lại không có ai chú ý đến "Thừa ảnh" trước ngực Trần Hương đang dần dần biến mất.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự