Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 400 Quần hùng tịnh khởi (6)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1769 chữ · khoảng 6 phút đọc

Mỗi một nữ tử đều có một mộng tưởng thật đẹp, Đan Tử Anh cũng không ngoại lệ.

Nàng xuất thân quân phiệt thế gia, từ nhỏ đã sùng bái những sự tích của anh hùng, mà trong những ngày học nghệ ở Thiên Sơn, mắt thấy tai nghe tiêm nhiễm từ các sư tỷ đã làm cho nàng đối với những chuyện trên giang hồ rất say mê.

Nhưng mà anh hùng chỉ là những cố sự trong truyền thuyết, giang hồ càng là hiện thực và tàn khốc, không đơn thuần đẹp đẽ như trong tưởng tượng của tiểu nữ ngày trước.

Nếu như không phải gặp được một người, Đan Tử Anh có thể vĩnh viễn cũng sẽ không biết sinh mệnh trân quý, nếu như không phải gặp được người đó, nàng cũng đã sớm táng thân trong biển máu.

Bao nhiêu lần, hình bóng người ấy xuất hiện ở trong mơ, mặc dù mơ hồ, không cách nào chạm đến được, nhưng làm cách nào cũng không không xua đi được.

Cao lớn, kiên cường, đĩnh đạt, trung thực, còn có chút chút ấm áp cùng an tâm.

Hôm nay, Đan Tử Anh lại lần nữa trông thấy người ấy, hình bóng ấy, hắn phát ra tư thế hào hùng, hào tình vạn trượng, đại nghĩa lẫm nhiên, tiêu sái bất phàm, có chí hướng cao ngất trời, càng thêm đính thiên lập địa! Hắn dám trực diện đối mặt thiên hạ quần hùng, làm những chuyện phi thường… Người này, hắn chính là Thiết Huyết.

Lúc sư phụ Đan Tử Anh cho nàng biết cái danh tính này, trong trái tim nàng đã sâu sắc khắc ghi hình bóng Thiết Huyết, mắt thấy ám khí lén tập kích, nàng không nhịn được che miệng kinh hãi hô lên.

“Cẩn thận!”

Lo lắng hiển nhiên là thừa thãi, Thiết Huyết có thể tồn tại trong chiến trường loạn chiến đến giờ, há lại không có cảnh giác như vậy?

Đột nhiên nghe được có người đề tỉnh, Thiết Huyết thình lình loạn nhịp! Hắn thực tại không hiểu vào thời điểm này, trong những người tại đây, trừ Lí Nhạc Phàm và Đồng Tường ra còn có ai lại kêu lên đề tỉnh mình? Đương nhiên, giống như hai người bọn họ hiểu rõ mình khẳng định không nghĩ rằng mình sẽ bị đánh lén, mà còn nghe ra thanh âm của đối phương rõ ràng là một nữ tử, còn là từ bên phía chính đạo truyền đến…

Nhưng suy nghĩ thì suy nghĩ, cước bộ Thiết Huyết không có nữa điểm trễ nãi, một bước sai nhịp xảo diệu di động đến cạnh hông Minh Tâm, tay phải tức thời biến hóa thành trảo chụp lấy ám khí, nhưng lại là một con thanh xà dài và mỏng.

Con rắn uốn cong thân quấn lấy cổ tay Thiết Huyết, còn tính cắn một phát thật mạnh! Người kia lạnh lùng cười nhạt, tụ lực vào tay phải tức thì đem thanh xà chấn tan thành phấn.

Mọi thứ đến nhanh, đi cũng thật nhanh, như là ánh sáng đá lửa chớp lên thì nguy cơ cứ như vậy được hóa giải, ánh mắt của mọi người tập trung vào giữa đài, ít có người nhớ đến lời đề tỉnh vừa rồi là do ai nói.

Nhân lúc một thoáng thời gian thảnh thơi, Thiết Huyết tìm nhìn chỗ vừa nãy thanh âm phát ra, chỉ thấy trong chánh đạo cửu phái liên minh đứng ở vị trí sau cùng, một thiếu nữ linh động đang xuất thần nhìn mình, trong mắt tựa hồ có thể đọc thấy nhiều thứ.

Cuôc gặp gỡ bất ngờ trên một con đường nhỏ nơi biên hoang…

Bên má thỉnh thoảng còn cảm xúc rát bỏng…

Gặp lại nhau giữa núi thây biển máu…

Tận lực trốn tránh…

Vô số ý nghĩ lướt qua trong đầu Thiết Huyết, chỉ là trong nháy mắt, ai cũng không chú ý đến biến hóa trong lòng hắn.

Ánh mắt gặp nhau, Đan Tử Anh ngượng ngùng cúi đầu xuống, nháy mắt thời gian rất nhanh này căn bản không ai để ý, nhưng bị sư phụ của nàng Thiên Sơn chưởng môn Thanh Hà Tử nhìn thấy được.

“Hai người các ngươi… Tốt! Đã đến rồi, vậy thì cùng nhau lên một lúc đi!”

Thiết Huyết xoay người qua, khinh miệt nhìn kẻ đánh lén, lại là một trong hắc đạo lục tông phái Thần Long giáo chủ Xà Vô Quân.

Minh Tâm vẻ mặt lãnh đạm, lời gì cũng không nói, trực tiếp xuất thủ.

Xà Vô Quân cũng giống như vậy!

Tất cả những hành động và suy nghĩ của hai vị Tông chủ hắc đạo tự nhiên làm xướng lên một trận âm thanh xì xào bàn tán, chính các Tông chủ hắc đạo khác trong liên quân nét mặt cũng bất mãn, ở hướng ngược lại thế lực chính đạo và thế lực trung gian trái lại rất hứng thú nhìn sự tình phát triển.

Minh Tâm xuất thủ quỷ dị âm hàn! Xà Vô Quân thì càng thâm độc tà ác!

Kình khí bắn ra truyền đến những trận âm thanh như phá tan trời đất.

Song phương đả đấu kịch liệt, Thiết Huyết lấy một địch hai vẫn không rơi vào thế hạ phong, thậm chí còn nhàn nhã có dư, mà Thiết Huyết lúc này không hề sử dụng binh khí, người mắt sáng nhìn vào đã minh bạch ai mạnh ai yếu.

Tâm tình Xà Vô Quân hiện tại thì cũng khó thở y như Minh Tâm lúc bắt đầu, ở bên Thiết Huyết loại áp lực vô hình kia làm cho thực lực mình không cách nào phát huy được, cứ tiếp tục đánh như vậy thì ai sẽ thắng đây?

Hai người giờ đây rất buồn bực, lực đạo trong tay càng lúc càng nặng!

Trong một góc khuất, Long Tuấn có chút hưng phấn nói: “Sư phụ, chúng ta cần xuất thủ giúp bằng hữu của người hay không? Hắc hắc…”

“Phải rồi phải rồi!” Đinh Nghị phụ họa theo: “Người xem bọn họ hai người đánh một người, quá bất công rồi, chúng ta nên đi giúp đỡ”.

“Không cần” Nhạc Phàm cự tuyệt nói ngay: “Bọn họ đánh nhau, hai tên các ngươi xem cho kĩ thì có lợi hơn”.

Trong mắt Long Tuấn, Đinh Nghị thoáng một chút thất vọng, xem ra bọn họ là muốn ra đó, cùng cao thủ hai bên cọ xát.

Giữa cao thủ hay ho như vậy tranh đấu rất là hiếm, cũng vạn phần đặc sắc, cho nên hai người cũng rất là quá thất vọng, điều chỉnh thật tốt tâm tình sau đó nghiêm túc xem tiếp. Mỗi lần đến chỗ tinh diệu, Nhạc Phàm ở một bên chỉ điểm, khiến người phấn chấn không thôi.

Bên phía hắc đạo, Vương Sung lông mày nheo lại, ánh mắt xoay chuyển mà ngưng trọng.

“Đại ca, ngươi có thể nhìn ra được thực lực của Thiết Huyết hay không?”

“Không thể” Hướng Nhược Hải lắc đầu nói: “Bình thường mà nói, giữa những cao thủ đồng cấp trừ phi hết sức phô trương, nếu không sẽ nhìn không ra thực lực chân chính của đối phương”.

Trầm ngâm một hồi, Vương Sung quay qua Hướng Nhược Hải thấp giọng nói: “Đại ca, ta tính để cho Thanh Bang bỏ qua lần tranh đấu này”.

“Ồ?!” Hướng Nhược Hải khóe mắt giật giật, kì quái hỏi: “Sao lại như vậy? Với thực lực hiện tại của Thanh Bang chúng ta thì xem như tranh không được giang hồ chí tôn cũng có thể giành được vị trí không thấp, mà với thực lực hiện tại của ngươi, trên giang hồ này e rằng không tới vài người là đối thủ của ngươi”.

“Chính là vậy!” Thanh Bang lão Nhị Đặng Thất cũng lo lắng, liền vội nói: “Của đã tới tay, sao có thể nói bỏ là bỏ? Lão Tam, ngươi có phải đã hồ đồ rồi không?”

“Ài…” Vương Sung khổ não than: “Nếu là trước ngày hôm qua, suy nghĩ của ta e rằng cũng giống với các người, nhưng bây giờ thì…”

“Bây giờ?” Hướng Nhược Hải vẫn ổn trọng như cũ, biết lão Tam sẽ không vô cớ mà đánh rắm, cố trầm giọng nói: “Đã phát sinh ra chuyện ngoài ý muốn phải không?”

Vương Sung trầm tĩnh gật gật đầu nói: “Hiện giờ giang hồ mà chúng ta thấy được, chỉ là một bộ phận biểu hiện ra, chân chính giang hồ so với chúng ta tưởng tượng còn thâm sâu hơn nhiều… Thà rằng dặn lòng dằn lại dũng khí làm cái ghế chí tôn kia, không bằng thủ ở một phương thanh tịnh”.

Đặng Thất cả giận nói: “Vậy không phải là bảo chúng ta trở thành rùa rút đầu hả?”

“Lão Nhị, nghe lão Tam nói hết lời đã” Hướng Nhược Hải với bao nhiêu năm từng trải, trải qua bao nhiều là mưa gió giang hồ, còn có chuyện gì nhìn không ra, bỏ không xuống? Nếu không phải huynh đệ Thanh Bang cần hắn, hắn cũng đã sớm rời khỏi địa vị trên giang hồ này rồi.

Vương Sung tiếp tục nói: “Thiết Huyết kia, đừng nói các ngươi, chính ta cũng không nhìn thấu được hắn, còn có chính đạo thập đạo cao thủ Khấu Phỉ, Không Văn, Thái Tiêu, Đầu Đà, đám người ta đều nhìn không thấu… Loạn thế bầu trời giang hồ càng loạn, nếu chúng ta kiên trì tranh đấu, nói không chừng cơ nghiệp của Thanh Bang đều hủy tại đây”.

Nói đến cơ nghiệp Thanh Bang, Đặng Thất cũng bình tĩnh lại, phàm là vì đại cục làm trọng, hắn có thể có được địa vị ngày hôm nay, tự nhiên không phải là nhờ vào vận khí để thành công.

“Lão Tam, ngươi rốt cuộc biết được gì?” Hướng Nhược Hải hốt nhiên hỏi, trong lòng sinh ra một loại dự cảm không tốt.

“Thực lực! Mọi thứ đều dùng thực lực nói chuyện” Vương Sung trịnh trọng nói: “Đại ca, lão Nhị, nếu các ngươi tin tưởng ta, càng không cần đi tranh cái gì, bởi vì đối với một số người nào đó mà nói, chúng ta xác thực tranh không được, không có cái thực lực này, ngàn vạn lần không cần nghĩ cưỡng cầu, nếu không… Hậu quả khó lường!”

Nói xong một hồi, ba người yên lặng!

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự