Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 370 Biến thiên (3)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2523 chữ · khoảng 9 phút đọc

Mặt trời đang lặn dần về Tây, hoàng hôn phủ xuống. .

Xa xa trên sườn núi, một lão đầu đang đứng cùng một trung niên nam tử.

"Lỗ sư thúc, bất quá chỉ đến đây xem thôi sao?”

"Tên tiểu tử ngươi cùng với sư phụ của ngươi đúng là cùng một dạng người, đừng làm ồn nữa, đợi lát nữa đi, hiện tại vẫn chưa phải lúc".

Trong lúc hai người nói chuyện thì từ trong rừng hiện tượng kỳ dị xuất hiện.

Một khối tinh thể màu máu đang treo lơ lửng trên không trung, nó không ngừng hấp thu màn sương máu, dần trở thành một khối máu khổng lồ.

"Huyết quỳ tỏa hồn trận?!" Sắc mặt trung niên nam tử đại biến nói: "Lỗ sư thúc, là người của Ma môn".

"Thật nghĩ không ra thật sự là người của Ma môn đã xâm phạm vào Thần Châu!" Lão đầu sắc mặt nghiêm túc, tay bắt quyết nói: "Trận pháp còn chưa thành hình, đừng nên lo lắng, hãy để cho bọn chúng cố gắng cái đã. Dù sao sau này bọn họ cũng sẽ gặp bọn chúng, gặp sớm chút cũng hay".

"Đúng vậy!" Trung niên nam tử thở dài, sắc mặt buồn bả nói: "Thần Châu lần này gặp kiếp nạn, không biết có bao nhiêu sinh linh đồ thán nữa đây”.

Sau khi nói xong, hai người lại yên lặng quan sát, phòng ngừa có chuyện ngoài ý muốn phát sinh.

Cảnh tượng viên huyết tinh hấp thu màn sương máu, làm cho mọi người chấn động vô cùng.

Ly Hận cười điên cuồng, "Trận ấn" trong tay như nước chảy mây trôi xuất ra… Trong chớp mắt, màu hồng của máu ngày càng mở rộng.

"Oành đùng…"

Trên không trung, một âm thanh lớn vang vọng, làm cho trời đất cũng đổi màu, nhật nguyệt vô quang, núi non trong khoảnh khắc như tan vỡ.

Thời gian ngừng trôi! Không gian cũng lặng im! Mọi tiếng thở cũng không còn.

"Nhanh! Chạy mau…"

"Cứu mạng!"

"Không! Ta không muốn chết!"

"Cứu ta! A…"

Chu vi của huyết khí càng lúc càng lớn, binh lính của "Lôi hỏa doanh" không thể so với cao thủ giang hồ được, họ không có chân khí duy trì cho nên không thể chống chọi lại được lực thôn phệ vô hình, từng người một ngã xuống, quằn quại, đau đớn, thất khếu chảy máu, toàn thân vô lực, ngay cả việc chạy trốn cũng không thể.

"Trương… Trương đại nhân, thế này là thế nào?"

"Thuộc hạ cũng không biết!"

Áp lực ập tới càng lúc càng lớn, đám người Tam công chúa ngày càng chịu không nổi.

Chu Tĩnh Nguyệt nhìn lên không trung mà kinh hãi, huyết mạch toàn thân căng lên, dường như muốn nổ tung, đám người Trương Xuyên ở bên cạnh cũng không hơn gì.

Nhan Nguyệt Thi thấy tình hình nguy hiểm, đến bên cạnh bảo hộ tiểu nha đầu rồi nói: "Lão Phó, huynh có biện pháp gì không, mau nói đi, đừng đứng đó nhìn trời nữa”.

"Bầu trời…" Phó Suất nhíu mày lại rồi vận ra tiên thiên cương khí, cười khổ nói: " Đây hình như là một trận pháp rất lợi hại, xem ra lần này chúng ta hết đường thoát rồi”.

"Nhanh, mau nói ra biện pháp đối phó đi?”

"Còn biện pháp nào nữa, cầm tặc thì tiên cầm vương, phá trận thì trước hết phải phá tâm trận…" Vừa dứt lời, Phó Suất hướng màn sương máu ở trên đánh ra một luồng thiên cương kiếm khí.

"Phụp…"

Tất cả mọi người đều nghe được một âm thanh vang lên, nhưng màn sương không có phản ứng.

"Lão Phó, muội giúp huynh một tay!" Nhan Nguyệt Thi nói xong bước đến, dùng chân nguyên trong người truyền cho Phó Suất, sau đó Phó Suất lại toàn lực nhắm màn sương máu đánh ra một luồng kiếm khí nữa, nhưng vẫn không có một chút hiệu quả nào.

"Để ta thử xem!”.

Trương Xuyên không phục, cùng với nhóm Long vệ xuất chiêu tấn công màn sương, nhưng kết quả vẫn như cũ.

“Không lẽ tất cả chúng ta đều phải bỏ mạng tại đây sao?”

Một cảm giác tuyệt vọng thấm vào tâm can làm cho mọi người cảm thấy vô kế khả thi.

"Đó là… Cửu tuyệt huyền âm mạch!?"

Ly Hận đột nhiên ngẩn ra, đưa mắt nhìn vào Tư Đồ Yến, khuôn mặt vui mừng như điên!

Văn Bân đứng bên thấy vậy hiếu kỳ hỏi: "Ly đại nhân, có chuyện gì phát sinh sao?”

"Ha ha ha…" Ly Hận cười to nói: "Cửu tuyệt huyền âm mạch! Lão phu rốt cuộc cũng tìm được một thượng phẩm để luyện lò rồi”.

"Cửu tuyệt huyền âm mạch? Luyện lò?" Văn Bân dường như đoán được cái gì đó nhưng lại không dám lên tiếng, vì vậy đành im lặng quan sát tiếp.

Ở phía dưới, Tư Đồ Yến cũng cảm giác được trong người khí hư thể nhược, cả người vô lực, cũng may mỗi lần chịu không nổi thì quanh thân bỗng phát ra một luồng khí nhàn nhạt đối kháng với tà khí mà bức nó ra, nhờ vậy mà đầu óc vẫn còn tỉnh táo.

"Yến nhi! Yến nhi… Muội không sao chứ?” Thiết Nam biết công lực của Tư Đồ Yến không cao, trong tâm biết không đủ khả năng bảo vệ nàng, cho nên không thể làm gì khác hơn là hỏi thăm nàng.

Tư Đồ Yến nghe xong lắc lắc đầu, ra hiệu vẫn ổn, để cho Thiết Nam yên tâm

"Huynh sẽ không để muội có chuyện gì đâu… Tuyệt đối không!"

Thiết Nam tự biết khó mà bảo hộ Tư Đồ yến, vì vậy nói với Phó Suất: "Phó đại ca, xin giúp ta chiếu cố cho nàng…"

"Ngươi… Ngươi muốn làm chuyện gì? Ta sẽ cố gắng tìm ra biện pháp, ngươi đừng làm gi bậy bạ” Phó Suất khuôn mặt ngưng trọng, dường như hiểu tâm tình quyết tử của Thiết Nam.

"Thiết Nam, huynh…" Tư Đồ yến thì thào một cách vô lực, vẻ mặt thống khổ nhìn Thiết Nam tựa như muốn khắc sâu hình ảnh của hắn ta.

"Ta sẽ thử xem” Thiết Nam ngẩng đầu lên, kiên định nói: "Yến nhi, muội biết không? Ta vốn là một tiểu nhân vật, tương lai không còn hy vọng gì cả. Vẫn giống như trước đây, ta vẫn yêu thầm muội…" Nói đến đây, khuôn mặt Thiết Nam thoáng hồng lên, còn Tư Đồ yến thì lại càng lo lắng.

"Ta biết mình rất ngu xuẩn, rất vô dụng, bất luận làm chuyện gì cũng thua người ta… Mãi đến sau này gặp được Lý đại ca… Lý đại ca, huynh ấy là một người rất tuyệt vời, là người mà ta tôn trọng nhất. Trong lòng ta, huynh ấy là một nam tử hán đỉnh thiên lập địa, dù cho ta không thể giống như huynh ấy được, nhưng ta cũng phải học tập theo huynh ấy. Kỳ thật, Lý đại ca đã dạy cho ta rất nhiều điều, còn cụ thể là gì ta khó mà nói hết được, có tự tin, có kiên cường, còn có dũng cảm… Huynh ấy nói với ta , mỗi một sinh mạng đều rất trân quý, bởi vì trên đời còn có người để bảo vệ, huynh ấy nói cả đời huynh ấy chưa từng hối hận điều gì cả…" Dừng lại, Thiết Nam đưa mắt nhìn người mình yêu rồi tiếp tục: "Ta muốn nói, ta cũng sẽ không hối hận, bởi vì, ta hy vọng nàng phải sống, phải sống!" Dứt lời, Thiết Nam xông tới hướng quả cầu máu.

"Trở lại đây! Trở lại đây ngay đi! Huynh có nghĩ đến không có huynh bên cạnh, muội sẽ sống sao đây? Thiết Nam… Huynh hãy quay lại đi…" Tư Đồ yến gào lên từ tận đáy lòng, nhưng lại không thể mở miệng nói chuyện, nước mắt tuôn như mưa.

Tam công chúa cũng cảm thấy cảm động, tuy nhiên Phó Suất và Nhan Nguyệt Thi hai người hiểu được, đây gọi là ái tình, vì người mình yêu có trả bằng giá nào cũng đáng.

Thấy Thiết Nam bước đến quả cầu máu, Ly Hận cười nói: "Tên tiểu tử đó vừa mới cùng ngươi giao thủ, phải không?"

"Vâng, đúng vậy" Văn Bân mặt hồng lên, giải thích: "Tên tiểu tử thúi đó võ công rất là cổ quái, vì thế nên thuộc hạ mới bị hắn cầm chân”.

"Phải không?" Ly Hận khinh thường nói: "Văn công công, một tên tiểu tử con con mà ông cũng đối phó không được, vậy một thân võ công của ông đem cho chó nó gặm rồi sao? Hừ!"

Bị chế nhạo, Văn Bân cảm thấy ảo não, hết lần này tới lần khác không dám lên tiếng, chỉ đứng im mà nghe thôi.

"Bùng…"

Giữa không trung, quyền của Thiết Nam đánh vào quả cầu máu, người bị phản chấn bay ra xa, miệng chảy đầy máu, hiển nhiên là đã bị nội thương nặng.

Phó Suất đang muốn tiến lên khuyên bảo hắn thì hắn đột nhiên lại đứng dậy, tụ lực, vẻ mặt trở nên dữ tợn vô cùng.

"Phụp!"

Lần này, lực phản chấn làm cho áo của Thiết Nam rách thành từng mảnh nhỏ, kinh mạch trong người hiện rõ ra từng lớp, trông giống như dây thừng bao bọc toàn thân.

Nhan Nguyệt Thi cả kinh, liên tiếng "Lão Phó, đó… đó là cái gì vậy? Nhìn thật là khủng khiếp!"

Phó Suất nhíu mày lại nói: "Có thể là Thiết tiểu huynh đệ đang thi triển một loại cấm pháp gì đó, mới xảy ra tình trạng như thế”

"Vậy làm thế nào để giúp hắn đây?"

"Cái đó… Ta cũng không biết nữa!" Phó Suất than vãn.

"Hắn muốn đánh tan trận tâm sao?"

Ly Hận nhìn tình huống phát sinh, hắn đương nhiên sẽ không cho rằng một tên tiểu tử tu vi chưa đạt đến tiên thiên chi cảnh có thể làm được điều này.

Bầu không khí xung quanh tựa hồ sắp đọng lại, nhưng Thiết Nam vẫn kiên trì, tụ lực, sử dụng cấm kỵ chi thuật "Chiến thương” của Vũ kinh tổng cương.

Dĩ chiến dưỡng thương, dĩ thương phá lực! Đây là điều mà Bạch Tố Vân đã ghi lại trong chương cuối của Vũ kinh tổng cương về cấm kỵ chi thuật này, nếu không gặp nguy hiểm đến tính mạng, tuyệt không thể sử dụng. Bời vì nếu sử dụng thuật này, thương tổn ngày càng chồng chất, cuối cùng khó tránh khỏi tử vong!

"Hây a…"

Thiết Nam điên cuồng hét lên, lần nữa công tới.

"Oành đùng… oành đùng… oành đùng…"

Một âm thanh nhức óc vang lên , rốt cuộc quả cầu máu cũng đã có chuyển động!

"Chuyển động rồi!" Trương Xuyên nhìn thấy tình cảnh xảy ra phấn chấn không thôi, vội vàng tập hợp Long vệ, chuẩn bị mang công chúa mở đường máu thoát ra… Về phần những người khác, hắn cũng không thể quản được.

"Hừ!" Ly Hận mày nhướng một cái, không còn khi dễ đối phương nữa, tay lại xuất ra ấn quyết không ngừng.

"Ài! Vẫn không có kết quả? "

Huyết mạch trong thân nghịch lưu, kinh mạch vỡ tan, hiện Thiết Nam toàn thân đầy máu. Trong khi Thiết Nam đang tận dụng hết lực lượng sinh mạng của mình, thì đột nhiên bên cạnh hắn lại xuất hiện một gã trung niên bận đồ thư sinh… Mọi người chưa kịp phản ứng, người đó đã dùng tay trái nhẹ nhàng khống chế Thiết Nam, sau đó huyết khí toàn thân của hắn trong chớp mắt đã phục hồi, dần dần chìm vào giấc ngủ.

“Chuyện gì xảy ra vậy?!”

Sự việc xảy ra quá bất ngờ làm cho nhóm người Tam công chúa ngạc nhiên không thôi, kể cả Ly Hận và Văn Bân cũng cùng tâm trạng.

"Bụp!"

Trong không gian, một âm hưởng thanh thúy đột ngột vang lên.

Chỉ trong chốc lát, màn sương máu phía trên khu rừng đã bay mất, bầu trời trong xanh lại hiện ra trước mặt mọi người.

"Không!"

Đại trận bị phá, Ly Hận giận dữ], nhìn người mới đến hét lớn: "Ngươi là ai? Sao lại dám phá huyết trận của ta, phá hoại đại sự của ta!"

Trên không trung có một bóng ảnh lướt qua, một vị lão đầu hiện ra nói: "Hay cho ngươi tên Ma môn kia, dám đến địa bàn của ta làm loạn. Hôm nay lão phu phải cho ngươi biế bông hoa tại sao có màu hồng" Vừa nói xong, tay phất một cái làm cho Ly Hận bay ra xa, vô lực phản kháng.

"Các ngươi là người của Thánh vực?"

"Hắc hắc, ngươi cũng có chút kiến thức đó" Lão đầu nói, toàn toàn không để đối phương vào mắt.

Ly Hận trong lòng tức tối vạn phần. Đã dày công bố trí như thế, cuối cùng lại không thành công, hắn làm sao cam tâm, bất quá hắn còn chưa mất đi lý trí, biết mình không thể nào đấu lại đối phương?

"Phụt…"

Ly Hận tự biết đại thế đã qua, làm sao mà dám ở lại lâu hơn nữa, miệng phun ra một búng máu, rồi trong chớp mắt đã cùng Văn Bân biến mất.

"Muốn chạy? Ma môn bí pháp 'Huyết Độn Thuật'…" Lão đầu nhìn sững nơi Ly Hận biến mất, rồi vò đầu nói: "Ta để hắn trốn mất… Ta đế hắn trốn mất… Ta thật sự là ngu mà!"

Tiếng la thê thảm vang vọng cả núi rừng, đám người Tam công chúa củng thấy lạnh cả người! Cũng may mọi người cũng hiểu chuyện, từ từ bình tâm.

Mọi người đang muốn trở về thì…

"Ngao…"

Trên bầu trời bay đến một con chim ưng lớn, bay quanh một vòng rồi đậu xuống.

"Ồ? Là phi ưng truyền tin của Long vệ! Làm thế nào mà tìm được chúng ta nhỉ?” Trong lòng Trương Xuyên bỗng có cảm giác không hay.

Quả nhiên, khi nhìn vào thư tín, sắc mặt của Trương Xuyên liền đại biến.

Trương Tĩnh khẩn trương hỏi: "Đại nhân, Kinh thành xảy ra chuyện gì sao?

"Kinh thành, tốt nhất chúng ta đừng nên hồi kinh" Trương Xuyên lắc lắc đầu, cầm thư đưa cho Chu Tĩnh Nguyệt nói: "Mời công chúa xem qua”.

Chu Tĩnh Nguyệt ngạc nhiên tiếp lấy bức thư, trên đó có tám chữ: "Hoàng thượng giá băng, công chúa mạc hồi".

Hoàng thượng băng hà rồi, công chúa đừng nên trở về…

Hoàng thượng băng hà…

"Phụ hoàng đã chết… Không! Không thể… Không đâu… Không!!"

Chu Tĩnh Nguyệt hét lên một tiếng, cảm thấy thiên hôn địa ám, xung quanh dần dần cảm thấy yên tinh đi, người đã hôn mê.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự