1140
960
720

Chương 368: Biến thiên (1)

Trong rừng, cuồng phong nổi lên làm cát bay đá chạy. Tiểng binh khí chạm nhau vang lên chói tai! Tình cảnh vô cùng hỗn loạn.

Sau khi đựơc Long Vệ trợ giúp, cục diện của Tam công chúa đã đổi khác, chiếm thế thượng phong.

Một tên hắc y nhân đã bị giết, hai người trong đám sát thủ của Ảnh Sát môn cũng bị Phó Suất phế đi.

Văn Bân trông thấy tình cảnh diễn ra như thế liền hốt hoảng, ngẫm lại lần này nếu không hoàn thành nhiệm vụ này thì hậu quả sẽ khó mà gánh nổi, cho dù có Thái tử bảo vệ, nhưng sợ là sau này khó có dịp được xuất đầu nữa.

"Hây…"

Nghiến răng một cái, Văn Bân hét lên cuồng loạn, vận dụng toàn lực bức lui Thiết Nam, sau đó lùi lại khoảng vài trượng.

Tại sao hắn lui lại?

Mọi người đều cảm thấy nghi hoặc, còn Chu Tĩnh Nguyệt thầm cảm thấy đối phương sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như thế.

"Thiết Nam… Thiết Nam, chàng không sao chứ?" Trông thấy hai người tách ra, Tư Đồ Yến phóng tới bên cạnh Tthiết Nam, nắm chặt tay hỏi.

"Ta không sao, không bị thương, chỉ cảm thấy hơi mệt mà thôi, hiện tại đã đỡ hơn một chút. Ha ha…" Thiết Nam cảm thấy trong lòng ấm áp, không khỏi cười khúc khích, mọi mệt mỏi dường như tan biến đi.

"Ừm" Tư Đồ Yến gật gật đầu ra vẻ an tâm, rồi chợt nhớ tỉnh ra, vội buông hai bàn tay đang nắm chặt ra, thẹn thùng cúi đầu nói: "Ta sợ chàng gặp chuyện không may, rời khỏi ta, thì sau này ta phải thế nào?"

"Không… không có chuyện đó đâu, ta đã nói sẽ chiếu cố nàng đến hết cuộc đời mà”.

Hai người hiện tại đang đắm chìm trong tình yêu. Thấy màn kịch xảy ra, Chu Tĩnh Nguyệt dở khóc dở cười, nhìn Phó Suất và Nhan Nguyệt Thi hai người, thấy họ cũng không phản ứng.

"Các ngươi làm gì vậy, sao không mau hộ giá công chúa?" Trương Xuyên thân là người đứng đầu Long Vệ, trong lòng khó tránh khỏi tự cao, bất giác nhìn không lọt mắt bọn người Thiết Nam. Cũng may Thiết Nam là người bản tính hiền hậu, thiết nghĩ chính mình sai trước nên cũng không phản bác, tuy nhiên Tư Đồ tiểu thư đứng bên dùng ánh mắt đầy ác ý nhìn đối phương.

"Trương đại nhân không được vô lễ, bọn họ là bằng hữu của ta" Chu Tĩnh Nguyệt thấy Trương Xuyên nổi nóng, trong mắt loé ra một tia quang mang rồi nói thêm: "Trước tiên phải thoát hiểm rồi hãy nói”.

"Vâng, thưa công chúa!"

Trương Xuyên không dám chậm trễ, đang muốn hạ lệnh thì bỗng nhiên từ xa một loạt âm thanh truyền tới.

"Xông lên".

"Giết!"

"Giết! Giết! Giết" Trong lúc đoàn người đang bị phân tâm, thì từ bốn phương tám hướng xuất hiện một toán hắc y nhân nữa! Nhìn quanh thì thấy cả khu rừng đều bị bao phủ bởi một màu đen, so với số người trước, không chỉ là hơn gấp mười lần.

"Sao… xuất hiện nhiều người thế này!!" Trông thấy tình cảnh xảy ra, Thiết Nam không khỏi nhớ tới Nhạc Phàm lúc trước đại náo Tư Đồ phủ, hào khí ngút trời. Nhất thời tâm trạng kích động, toàn thân nhiệt huyết sôi trào.

Phó Suất, Nhan Nguyệt Thi tập trung tinh thần, vũ khí trong tay cũng đã rút ra.

"Nguy rồi! Đối phương chắc chắn còn hậu chước” Trương Tĩnh chứng kiến tình cảnh như vậy, cảm thấy lạnh cả người, giống như đang đứng ở chiến trường chém giết vậy.

"Mọi người chớ hoảng sợ, chuẩn bị phá vòng vây…"

Trương Xuyên kinh nghiệm lâm trận phong phú, trong khốn cảnh không hoảng hốt, vẫn bình tĩnh nói: "Long Vệ chia thành hai đội, một đội xông về phía trước mở đường, còn một đội hộ giá công chúa đột phá từ phía Bắc".

"Rõ!"

Hơn chục tên Long Vệ cũng đều là người trải qua huấn luyện nghiêm khắc, mệnh lệnh vừa phát ra thì lập tức thi hành không sơ sót.

"Chạy? Có khả năng không? Hắc hắc… Tống Vương đã phái ‘Lôi Hỏa Doanh’ tới đây, hôm nay các ngươi mọc cánh cũng khó thoát” Văn Bân đang cố gắng dằn nén huyết khi xuống, cười lạnh không ngừng. Hắn đã bỏ công bố trí như thế, lẽ nào cam tâm để đối phương chạy thoát!

Văn Bân đánh giá những người nọ và đám sát thủ này, vẫn biết là nếu muốn giết Tam công chúa, mà thực lực bản thân không hơn được đối phương, huống chi là còn có Long Vệ hộ giá. Trong tình thế như vậy, Văn Bân không thể làm gì khác hơn là phải hy sinh tinh anh dưới tay, bao vây lấy đối phương, rồi sau đó mới tiêu diệt! Mặc dù rất tiếc những cao thủ mà bản thân đã tự tay bồi dưỡng, nhưng đánh đổi với Long Vệ cũng đáng giá.

Trong lòng nghĩ xong, Văn Bân phất tay ra hiệu: "Giết hết cho ta, không chừa một ai!”

Người của 'Lôi Hỏa Doanh' chỉ biết tuân theo quân lệnh mà làm việc, sau khi nhận đựơc lệnh, hơn hai trăm người liền xông lên, giương cung lắp tên chuẩn bị.

"Không hay! Là Lôi hỏa tiễn!" Phó Suất nhìn thấy tình thế hung hiểm, vội vàng hét lớn: "Mọi người mau dùng chân khí bảo hộ thân thể".

"Lôi hỏa tiễn" chính là một trong những loại vũ khí sát thương lớn nhất của vương triều Đại Minh, mặc dù không bì kịp uy lực của "Lôi hỏa đạn", nhưng được sử dụng rộng rãi và phổ biến trong quân sự, hiệu quả mạnh mẽ vô cùng.

Nhan Nguyệt Thi vừa nghe cảnh báo của Phó Suất liền vội vàng vận xuất cương khí hộ thể.

Trương Xuyên cùng mấy hộ vệ vây quanh bên cạnh công chúa, chỉ có Thiết Nam là hiện lên sắc mặt lo lắng. Tư Đồ Yến thường ngày không chăm lo luyện công thì lúc này làm sao có thể vận xuất chân khí hộ thể được? Nếu như bị trúng lôi hỏa, hậu quả chắc không cần nói cũng biết.

Không chút do dự, Thiết Nam liền kéo Tư Đồ Yến nằm áp xuống mặt đất rồi nằm lên trên dùng thân thể che chắn.

"Vù! Vù! Vù! Vù! Vù!"

"Oành đùng"

"Bùng! Bùng! Bùng!"

Hàng trăm quả Lôi hỏa tiễn bắn đến như mưa, mũi nào chạm đất cũng đều nổ mạnh!

Cát bay đá loạn, cỏ cây bị tàn phá văng tứ phía, không còn biết phương hướng nữa.

Văn Bân đứng trên đồi cao nhìn xuống, khuôn mặt không có chút hưng phấn, vì hắn không nhận ra được cao thủ đối phương đã chết hay chưa, vả lại người của mình thì đã tổn thất không ít, khó tránh khỏi đau lòng.

"Để ta xem các ngươi kiên trì được bao lâu!" Nói xong khóe miệng của Văn Bân lộ ra một nụ cười âm hiểm, sau đó lại tiếp tục hạ lệnh công kích!

"Vù! Vù! Vù! Vù! Vù!"

"Oánh đùng"

"Bùng! Bùng! Bùng!"

Một làn sóng chấn động mãnh liệt làm cho người khác huyết khí sôi trào, ngay cả cao thủ như Phó Suất cũng cảm thấy không chịu nổi nữa, Nếu oanh tạc thêm một hồi nữa thì sợ rằng không một ai có thể còn sống mà rời khỏi đây.

Trong tình huống này có lẽ không còn biện pháp nào. Trừ phi là thiên đạo cao thủ thì họa may mới có thể thoát khỏi Lôi hỏa tiễn trận này?

Không lẽ lần này phải chôn thây ở đây sao?.

"Ài!" Chu Tĩnh Nguyệt cười khổ, tựa hồ tất cả vinh hoa phú quý đều không còn lưu luyến nữa, trong lòng đột nhiên bình lặng vô cùng.

Trương Xuyên đứng bên nhìn thấy liền nói: "Xin công chúa an tâm, chúng ta sẽ không có việc gì đâu, người của Ám Kiếm sắp đến rồi".

"Ám Kiếm?!" Chu Tĩnh Nguyệt nao nao, nghi hoặc nói: "Có phải là Ám Kiếm các, một trong ba tổ chức sát thủ mạnh nhất trên giang hồ không? Sao lại đến cứu chúng ta?"

"Đúng vậy!" Trương Xuyên tự tin cười nói: "Công chúa có điều không biết, kỳ thật Ám Kiếm các chính là một quân cờ do Hoàng tộc chúng ta an bài trên giang hồ, hiện tại do Ngao thủ lĩnh phụ trách. Nhiệm vụ lần này là phải mang công chúa trở về bình an".

"Quân cờ...?!" Chu Tĩnh Nguyệt kinh ngạc, cô không thể nào nghĩ ra được Ám Kiếm các tại sao lại là quân cờ của Hoàng tộc, rốt cuộc trong Hoàng tộc còn có bao nhiêu bí mật mà mình không biết.

"A a…"

"Không ổn, lại có địch nhân tập kích".

"A!"

Không hiểu vì sao, phía bên ngoài đột nhiên truyền ra một âm thanh thảm thiết, thể hiện sự thống khổ vô cùng, làm cho mọi người xung quanh cảm thấy lạnh người, xao động không nhỏ.

"Đến rồi , rốt cuộc cũng đến rồi!" Trương Xuyên lộ vẻ hoan hỉ, còn bọn Long Vệ thì phấn chấn cười nói: "Mọi người chuẩn bị phá vòng vây!"

“Biến cố! Sự việc xảy ra quá đột ngột làm cho Văn Bân hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra. Chỉ thấy ở bốn phía hàng chục thân ảnh đột nhiên xuất hiện tại "Lôi hỏa doanh" không ngừng trảm sát, trong nháy mắt đã giết rất nhiều người.

Binh lính trong "Lôi hỏa doanh" vốn có thói quen tác chiến từ xa, nhưng hôm nay lại gặp phải thích khách đánh cận chiến như vậy, thử hỏi làm sao có khả năng chống lại được.

Khi mọi người định thần lại, thì có một đám người ẩn trong lòng đất xuất hiện. Nhóm người này chính là người của Thần Ky các bảo hộ cho Thiết Nam, vì thấy tình thế nguy cấp, không muốn xuất hiện cũng không được.

Đội ngũ của "Lôi hỏa doanh" loạn lên, trận thế bị phá, người kêu thảm, kẻ ngã xuống, bỏ chạy tán loạn ……

Một tràng hỗn lọan xảy ra như thế làm Văn Bân không biết xoay sở ra sao, vì hắn không có kinh nghiệm chinh chiến sa trường.

"Văn công công chớ lo lắng”.

Một bóng đen lướt qua, rồi thân ảnh dừng lại bên cạnh Văn Bân. Khi thấy rõ nhân ảnh, Văn Bân liền vội vàng hành lễ nói: "Văn Bân ra mắt Ly Tổng quản".

Người đến chính là Ly Hận, trợ thủ đắc lực của Tống vương Chu Khang Cảnh, thân phận cao cùng với võ công thần bí, vì thế Văn Bân nào dám làm càn trước mặt.

"Ly Tổng quản, đối phương còn có thực lực ẩn tàng, chúng ta hiện tại nên làm thế nào?"

"Tống vương điện hạ đoán thế nào cũng xảy ra biến cố, cho nên mới bảo ta đến tương trợ".

"Vậy tốt quá quá, có mặt Ly Tổng quản tại đây, đám nghịch tặc chắc chắn sẽ bị đánh cho tan tác".

"Là Long Vệ, Ám Kiếm các… Cũng vừa lúc muốn nhổ cái đinh này để khỏi vướng mắt. Đáng tiếc, Ngao Nghĩa cùng lão gia hỏa kia không tới, không thì… Hắc hắc!"

Thấy người của "Lôi hỏa doanh " tử thương vô số, Ly Hận không biểu hiện gì , ngược lại trong mắt còn lộ ra vẻ tàn nhẫn

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
8 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền