Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 367 Vũ Đế truyền nhân (3)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2537 chữ · khoảng 9 phút đọc

Phá lập chi đạo chính là sinh tử chi đạo, chân khí trong đan điền cạn kiệt, một cỗ chân khí mới theo đó cũng được sinh ra…

Trong khoảnh khắc này, Thiết Nam chỉ cảm giác huyết mạch toàn thân nghịch lưu, tứ chi tràn đầy sức mạnh vô cùng vô tận, khí thế bỗng nhiên bạo phát, mọi thứ cản trở xung quanh đều tỏ ra nhỏ bé không đáng kể.

“Phá vũ thành không… Phá phá phá cho ta…”

Điên cuồng thét lớn! Thiết Nam lần đầu tiên gặp được kình địch, bạo phát ra thực lực trước giờ chưa bao giờ có, mang võ học trong “Vũ Kinh Tổng Cương” phát huy hết mức.

“Bùng! Bùng! Bùng! Bùng! Bùng!”

Quyền ảnh đầy trời! Kình khí tán loạn! Những thanh âm bạo liệt vang vọng trong không khí, hình thành một đạo cương khí vô hình, lăng lệ mà điên cuồng!

“Đây… Đây là loại võ công gì? ! Đây là loại võ công gì? !”

Mỗi một âm thanh quyền phá giống như là đánh vào trên thân thể chính mình! Văn Bân trong lòng kinh sợ, đâu còn để ý tới thể diện,vội vàng thu lại hàn khí xung quanh, không dám tùy tiện tiến công.

Quá lợi hại rồi! Quá điên cuồng rồi!

Nét mặt mọi người không khỏi lộ ra biểu tình kinh ngạc, ngây người nhìn Thiết Nam giữa quyền kình đầy trời.

“Lão Phó, chàng quả nhiên nói đúng, tuyệt chiêu của tiểu huynh đệ đúng là lợi hại”.

Nhan Nguyệt Thi thở ra một hơi dài thư thái, tán thưởng nhìn Phó Suất một cái, sau đó cười lớn mà nói: “Đúng vậy, đúng vậy!”

Chiếu theo đạo lí mà nói, Thiết Nam mặc dù từ nhỏ luyện võ, nền tảng xem như không tệ, nhưng với niên kỉ như hắn bây giờ, thì cứ cho là võ học kì tài cũng không thể một bước tới trời, cùng tiên thiên cao thủ đối địch.

Tư Đồ Yến cùng Thiết Nam sống chung với Thiết Nam đã lâu, bây giờ đối với võ học chi đạo cũng ít nhiều hiểu rõ, nàng đương nhiên biết rằng học võ không phải là một bước là thành. Nhưng nàng làm sao cũng không hiểu được, Thiết Nam vì sao đột nhiên trở nên lợi hại như vậy, như là một người xa lạ, khiến người cao hứng nhưng không trọn vẹn.

Thật ra,Thiết Nam có thể có thành công ngày hôm nay đều nhờ “Vũ Kinh Tổng Cương” mà được.

“Vũ Kinh Tổng Cương” xác thực là một bộ võ học điển tịch phi thường thần kì, những gì được kí tải ở bên trong rất khổng lồ, người đạt được bộ sách này chỉ cần lĩnh hội ảo diệu bên trong, hiểu được thì sẽ hiểu được, không dùng thời gian để đánh giá, nếu như không thì vô pháp lí giải, cho dù ngươi ta có xem mười năm hai mươi năm cũng đồng dạng không đạt được mà thôi. Thiết Nam vào lúc này, tu luyện”Vũ Kinh Tổng Cương” không được nửa năm thời gian, nhưng hiện tại dựa vào chiêu thức võ công cùng Văn Bân là tiên thiên cao thủ này đối địch, do vậy có thể thấy dược sự huyền diệu của bộ võ học!

Đương nhiên, “Vũ Kinh Tổng Cương” có thể xưng là kì học, tự nhiên không phải dễ dàng tu luyện thành công như vậy, đơn giản mà nói, phàm là người tu luyện bộ sách này, phải trong chiến đấu mà trưởng thành, không ngừng vượt qua bản thân mình, khiêu chiến cực hạn, chỉ có trong bước ngoặc sanh tử mới có thể bạo phát ra tiềm lực to lớn nhất. Nhớ năm đó, Bạch Tố Vân được giang hồ kính trọng xưng “Vũ Đế”, chính là bởi vì hắn không ngừng khiêu chiến, không ngừng vượt qua chính mình.

Võ học chi đạo, chính là trong sự tập luyện cùng sự kiên trì, ai cũng muốn có được một chút tài hoa, bằng không thành tựu có hạn.

Hai người quyết đấu trong rừng, mọi người xem đến mê mẩn, nhưng không phát hiện ra chân trời vạch qua hai đạo dị quang, hạ xuống không xa nơi sườn núi, lại gần thì thấy, thì ra là lão đầu y phục cổ quái và một thư sinh trung niên nam tử đỏm dáng.

Lão đầu biểu tình lười nhác, nam tử anh khí bộc phát, hai người trang phục khác biệt nhau rất lớn, ứng chung với nhau rõ ràng quái dị vô cùng.

“Ồ” Lão đầu nhìn về hướng cánh rừng, gãi đầu nói: “Tên tiểu gia hỏa kia chính là đồ đệ của lão Bạch? Sao lại kém như vậy? Nhìn tới nhìn lui tầm tầm thường thường! Nếu đã nhận một tên đồ đệ như vậy, Bạch lão đầu lần này muốn khóc cũng khó rồi, hắc… hắc…”

“Lỗ sư thúc lời này thật lạ” Không thích ở bên mà cười trên nỗi đau của kẻ khác, trung niên nam tử phản bác nói: “Tiểu tử kia mặc dù dáng vóc tầm thường, nhưng hắn căn cơ thâm hậu, tâm trầm khí ổn, tấm lòng thuần hậu, cũng xem như là bậc đại trí trong hàng hậu bối…” Ngừng một chút, hắn tiếp tục nói: “Ta nghe Phong sư thúc nói, tiểu huynh đệ này tập luyện “Vũ Kinh Tổng Cương” còn chưa đến nửa năm, hiện giờ có được thực lực như vậy, hiển nhiên đã lĩnh ngộ được võ công tinh diệu của Bạch sư thúc”.

“Như thế thì sao? Chỉ khơi khơi một tên tiên thiên chi cảnh cũng không đối phó nổi…” Tồi lão đầu liếc liếc, hậm hực nói: “Bằng vào bổn sự như hắn, tại Thánh vực tiện tay vơ cả nắm, nếu bị người ta biết hắn là truyền nhân của “Bạch Vũ Đế”, mấy lão gia hỏa chúng ta còn không bị người ta cười cho rụng răng sao! Hừ!”

Trung niên nam tử mỉm cười nói: “Võ công cao cường đều do hàng ngày luyện mà thành, ai có thể một bước lên tới trời? Với niên kỉ của hắn hiện giờ, được như vậy cũng là rất khó rồi”.

“Ai có thể một bước lên tới trời ư? Đó còn không thấy sao!”

“Hử?”

“Có thời điểm cũng vẫn sẽ có ngoại lệ.” Lão đầu thu lại dáng vẻ lười nhác, trầm giọng nói: “Trên giang hồ có một người có thể phá cái lệ này”.

“Người nói là…”

“Đao Cuồng Lý Nhạc Phàm”.

Trung niên nam tử rúng động ngây người, không khỏi cười khổ nói: “Lỗ sư thúc nói phải, Lý Nhạc Phàm người này không thể như người thường mà luận, cái giá hắn phải trả… Chắc hẳn là người cũng biết. Có lẽ, giang hồ chính bởi vì có Lý Nhạc Phàm, cho nên mới đặc sắc như vậy”.

“Ai nói không phải vậy?” Lão đầu lại quay lại biểu tình lười nhác như trước: “Đám người Ẩn tông kia còn không phải là vì hắn mà đi sao? Hắc Hắc!”

“Phải rồi!” Trung niên nam tử gật gật đầu, thầm nghĩ: “Nếu như không có sư đệ bọn họ chuyển tin tức đến, e rằng bây giờ ta còn u mê trong bóng tối” Nghĩ xong, chuyển chủ đề nói: “Lỗ sư thúc, chúng ta bây giờ có đi xuống không?”

“Đương nhiên là không!” Lão đầu ngăn đối phương lại, đại nghĩa lẫm nhiên nói: “Nếu muốn trưởng thành thì phải rèn luyện, bây giờ chính là một cơ hội tốt, thì để cho tiểu gia hỏa kia rèn luyện một chút, nếu có nguy hiểm chúng ta lại ra tay cũng không muộn… Ngươi xem, còn có nhiều người như vậy không tham chiến, đợi cả nhà náo nhiệt náo nhiệt cho vui. Ngươi rốt cuộc có cho mọi người một cơ hội hay không?”

“Ài!” Trung niên nam tử toát mồ hôi lạnh, âm thầm kêu khổ ngừng.

Kì công dị học của Thiết Nam khiến Chu Tĩnh Nguyệt và mọi người như si như dại.

Hai người đại chiến, thời gian càng kéo càng dài ra, Văn Bân lúc này bị công thế lăng lệ của đối phương chế ngự, đâu còn có thể phân thần làm gì khác. Dưới sự bất đắc dĩ, cũng chỉ tốt nhất là thay đổi kế hoạch.

“Động thủ…”

Một âm thanh sắc bén hét vang động núi rừng.

Thì tại lúc này, trong bụi cỏ vọt ra một đạo hắc ảnh, trực tiếp hướng Chu Tĩnh Nguyệt bắn tới.

“Tinh…”

Còn không đợi Trương Tĩnh phản ứng lại, Long Ngâm Kiếm sau lưng Phó Suất đã xuất khỏi vỏ, người nhanh như gió, tay vẽ Thái Cực, tâm động ý động, liên miên bất tuyệt… Chính là Võ Đang tuyệt học “Vô Thượng Thái Cực Kiếm Pháp”

“Đinh đinh đinh đinh…”

Binh khí xung đột va chạm phát ra âm thanh như chuông bạc, đám người bắt đầu hỗn chiến, Nhan Nguyệt Thi cũng thầm lo lắng, trong lòng không biết làm sao để bảo hộ Chu Phượng thoát thân, chỉ biết cảnh giác để ý tình huống xung quanh.

Đám người thần bí đều là sát thủ chữ Thiên của Ảnh Sát Môn, bọn chúng chẳng những võ công quỷ dị độc ác, mà còn chỉ công không thủ, hoàn toàn là lối đánh không cần mạng, vây quanh Phó Suất với “Vô Thượng Thái Cực Kiếm Pháp”phòng ngự kinh thiên, nhưng đối mặt thế công như vậy cũng chỉ cười khổ không thôi, nào dám nửa điểm xem thường, từ đây có thể nhìn ra, đối phương vì sát hại Tam công chúa mà đã xuất vốn thật nhiều.

Nhìn thấy tình huống như vậy, Thiết Nam trong lòng lo lắng, nhưng chỉ vì lần này đối thủ thực lực cường đại, có thể giữ vững thế công cũng xem như là không tệ rồi, vẫn đang cùng Văn Bân tiếp tục chiến đấu,h ai bên đều dùng hết toàn lực đánh đến nan phân nan giải… Ngoài ra những hắc y nhân còn lại trông ra tình huống cũng động thủ động cước loạn xạ, một trường đại chiến cứ như vậy bạo phát.

“Lên!”

“Giết…”

….

Nhan Nguyệt Thi một tay ôm lấy Chu Phượng, một tay vung hoa kiếm ngập trời, giết đến địch thủ tay chân rối loạn!

Trải qua biến cố vừa rồi, Chu Tĩnh Nguyệt đã hồi phục bình tĩnh lại, cùng Trương Tĩnh mọi người đứng một bên, nỗ lực ngăn cản địch nhân xâm phạm. Nhưng thân hình Tư Đồ Yến nhẹ nhàng bay xuyên qua lại giữa đám người, mặc tình hắc y nhân thi triển sát chiêu làm sao cũng không mảy may chạm được.

Đã vậy đám hắc y nhân này suy cho cùng cũng là một lũ liều mạng, đối mặt sát đấu càng đánh càng dũng. Chỉ trong khoảnh khắc, đám người Chu Tĩnh Nguyệt đã lộ sắc mặt mệt mỏi, cứ như vậy tiếp diễn không tránh khỏi thất thủ.

Chiến thế dần dần loan ra khắp nơi, tiếng hô chém giết không ngừng vang động núi rừng, cục diện cũng càng lúc càng hỗn loạn...

Đột nhiên lúc này, phía xa lại có lại có mười đạo thân ảnh bay nhanh đến.

Chẳng lẽ lại là sát thủ?

Lúc Chu Tĩnh Nguyệt cảm thấy vạn phần cay đắng, một thanh âm quen thuộc truyền đến: “Công chúa điện hạ chớ kinh hãi, Long vệ trưởng Trương Xuyên đến hộ giá”.

Lời nói vừa dứt, một đám người y phục màu vàng xông vào trong tràng, nháy mắt đem công thế của hắn y nhân khóa lại, lập tức vây bảo hộ xung quanh Tam công chúa mọi người, mà đầu lĩnh chính là “Long Nhất” Trương Xuyên.

Long vệ chính là hoàng bài của Hoàng tộc, trừ phi gặp phải biến cố Hoàng tộc, bình thường không dễ dàng xuất động. Hiện tại thấy Long vệ đã đến, Chu Tĩnh Nguyệt tự nhiên an tâm không ít.

“Long Cửu tham kiến đại nhân” Trương Tĩnh nhìn người vừa đến,lập tức tiến vế phía trước hành lễ.

“Hừm!” Trương Xuyên lạnh lùng trừng mắt nhìn đối phương nói: “Tử nha đầu ngươi càng ngày càng láo xược, lại dám tự mình dẫn công chúa điện hạ xuất cung, nếu công chúa điện hạ có gì ngoài ý muốn, ta thấy ngươi mười cái đầu cũng không đủ… Đợi trở về ta sẽ thu thập ngươi”.

Trương Tĩnh tự biết lần này phạm lỗi không nhỏ, chỉ lặng lẽ cuối cầu, Chu Tĩnh Nguyệt thấy vậy trong lòng bất nhẫn, cố gắng khuyên giải: “Trương đại nhân không cần trách cứ Long Cửu, chuyện này chính là do ta mà ra, là ta ép nàng ra ngoài… Đúng rồi, các ngươi sao lại đến đây?”

Có công chúa cầu tình, Trương Xuyên cũng không nói thêm gì nữa, chuyển đề tài khác nói: “Hiện giờ triều cục hỗn loạn, Ngao thủ lĩnh biết được Tam công chúa bị ám sát nên lệnh ta đến bảo hộ. Nhưng chỉ là trên đường gặp phải không ít sát thủ mai phục,cho nên bây giờ mới đến” Nói xong nhìn lại tình huống xung quanh.

Trong rừng vẫn như cũ tranh đấu không ngừng, Văn Bân cùng Thiết Nam vẫn đang kịch đấu. Ở hướng khác, Phó Suất đang một địch năm vẫn không rơi vào thế hạ phong, còn Nhan Nguyệt Thi và Tư Đồ Yến cũng an lành không việc gì.

Thế cục theo đó dần ổn định, Chu Tĩnh Nguyệt đột nhiên nghĩ ra điều gì, vội vàng hỏi: “Trương đại nhân, nhanh nhanh cho ta biết, Phụ hoàng của ta hiện giờ rốt cuộc như thế nào?”

“Điều này…” Trương Xuyên mặt buồn rầu nói: “Lúc công chúa bỏ đi không bao lâu, hoàng thượng liên tục ốm đau, đến như Thái y bọn họ cũng không cách nào trị tận gốc phiền muộn ức kết của Hoàng thượng, vì phòng ngừa có người thừa cơ hội làm loạn, Ngao thủ lĩnh và vài vị cung phụng giữ kín nội bộ trong cung”.

“Phụ hoàng, Phụ hoàng… Tam nhi xin lỗi người! Là con không tốt… Là con không tốt!!” Chu Tĩnh Nguyệt nghe được Phụ thân bệnh nặng, nghĩ lại những việc đã qua của mình trong lòng không khỏi hỗ thẹn đau lòng, bỗng nhiên quỵ xuống trên mặt đất, ôm mặt mà khóc.

Trương Tĩnh trong long buồn bã, tiến về phía trước đỡ công chúa lên nói: “Hoàng thượng là chân mệnh thiên tử, cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ không có chuyện gì, nói không chừng đợi công chúa vừa hồi cung, bệnh của hoàng thượng sẽ khỏi thôi”.

“Phụ hoàng nhất định sẽ không có chuyện gì! Nhất định sẽ không…” Chu Tĩnh Nguyệt lau sạch nước mắt kiên định gật gật đầu nói: “Được,đợi xong mọi chuyện ở đây chúng ta nhanh chóng trở về Hoàng cung”.

“Rõ!”

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự