Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 364 Các phương thế động (2)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 1591 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Thiên hạ sinh loạn tượng, giang hồ cũng theo đó mà bắt đầu biến động” Đây chính là lời của Đồng Tường.

“Ài ! Cuối cùng thì cũng đã đến”.

“ Đại ca, bọn hắn là người nào vậy?”

“Người ngoài giang hồ”.

“Vậy còn chúng ta…”

Thiết Huyết cắt ngang nghi hoặc của Đồng Tường mà nói: “Sự kiện này ngươi không cần xen vào, cứ để tự mình ta xử lý, ngươi cứ đi trước đi”.

“Vâng, đại ca.”

Đợi Đồng Tường rời khỏi, Thiết Huyết hướng biệt viện đi tới, cuối cùng dừng lại bên ngoài một căn phòng nhỏ.

“Bất giới đại sư, Thiết Huyết cầu kiến”.

“Ồ! Ngươi vào đi.”

Trong phòng truyền ra một thanh âm khàn khàn, Thiết Huyết đợi người đó lên tiếng mới mở cửa phòng tiến vào.

Bên ngoài quan ngoại, Ma Môn vẫn một màn âm u đen tối như vậy.

Trong thánh điện trang nghiêm nhưng thập phần lạnh lẽo, Phần hỏa sứ giả đứng giữa đại điện không nhúc nhích, Ma môn Tôn chủ ngồi bên trên, mình khoác hắc vân bào, mặt mang mặt nạ hung tợn, quanh thân phát xuất khí tức âm lãnh

“Phần hỏa…”

“Có thuộc hạ”.

“Liệt Phong bọn hắn thương thế ra sao?”

“Bẩm Tôn chủ, thương thế bọn họ đều đã ổn định, chỉ cần điều dưỡng một thời gian là có thể hoàn toàn hồi phục, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến việc bố trí trong Ẩn lâm đại hội”.

“Vậy thì tốt, phải lấy đại sự làm trọng… Ba người bọn hắn bị trọng thương là ngoài dự tính của ta, xem ra chúng ta đều đã quá coi thường Lý Nhạc Phàm”.

Ngữ khí tôn chủ gay gắt, dù không nhìn thấy vẻ mặt hắn nhưng cũng có thể cảm nhận được sự tức giận của hắn.

“Kỳ thật kế hoạch của tôn chủ hoàn toàn hợp lý, chỉ là kế hoạch thường thường không thể tính hết được mọi ẩn số” Phần Hỏa sứ giả tiếp lời: “Tên Lý Nhạc Phàm này chính là giang hồ ẩn số, chúng ta chẳng thể tính được theo lẽ thường, thuộc hạ đoán rằng thiên địa dị động ngày ấy cũng có quan hệ đến hắn”.

“Ồ!” Sau mặt nạ, Tôn chủ nhíu mày, lạnh lùng nói: “Nếu thật sự là thế, trước mắt với cảnh giới võ công của hắn, các ngươi không có cách nào thắng được hắn”.

“Vậy để thuộc hạ tự mình ra tay, ắt hẳn bắt được hắn” Phần Hỏa sứ gải ưỡn ngực, tự tin nói.

“Thôi bỏ đi” Tôn chủ khẽ gật gù, rồi lắc đầu nói: “ Ngươi còn có chuyện quan trọng hơn, tất cả phải đặt đại cục làm trọng”.

“Vậy còn về Lý Nhạc Phàm?”

“Lý Nhạc Phàm đắc tội với Ma Kiếm Tông, tự nhiên có người tới kiếm hắn” Ngừng lại một chút, Tôn chủ nói tiếp: “Võ lâm đại hội thật sự náo nhiệt! Kẻ nên đến hay kẻ không nên đến cũng đều tới cả rồi, xem ra bổn tôn phải tự mình đi một chuyến”.

“Thuộc hạ xin phép đi an bài”.

“Ừm, ngươi đi đi”.

Trong thành Lạc Dương, Phượng Dương lâu.

Thi Bích Dao đứng bên cửa sổ, nhìn về phương xa, mặt nạ lạnh tựa băng ẩn đi dung nhan tuyệt mỹ, mái tóc dài mượt mà nhẹ buông, phiêu dật lại đoan trang, đôi mắt trong sáng long lanh nhưng nhẹ nhàng toát ra nét thương cảm.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng cắt ngang tâm tư Thi Bích Dao, Nô Kiều tiến vào phòng cung kính nói: “Lâu chủ, lão Giáp có tin tức của Lý Nhạc Phàm truyền tới”.

“Nói đi” Thi Bích Dao ngữ khí lạnh nhạt, không thể thấy vẻ mặt nàng sau mặt nạ.

“Huyết y môn chủ Tiết Y Nhân đã bị Lý Nhạc Phàm giết” Nô Kiều len lén trộm nhìn Thi Bích Dao, tựa hồ muồn nhìn ra điểm gì trên người đối phương.

Thi Bích Dao tùy ý ngồi lên đệm, mắt lộ ý cười nói: “Cường hoành đem Tà công tử phế đi, nháy mắt lại giết Tiết Y Nhân… Thật là quá hung hãn! Chả trách mọi người đều sợ hắn. Bất quá… Sau này hắn sẽ gặp không ít phiền phức đây”.

Nô Kiều ngồi xuống hỏi: “Vậy hiện tại chúng ta làm thế nào?”

“Hắn đối với chúng ta rất quan trọng, hiện tại lại có quan hệ hợp tác, bất luận như thế nào cũng không thể để hắn xảy ra chuyện gì” Thi Bích Dao suy nghĩ một chút nói: “Ngươi hãy phái người âm thầm chú ý, hết sức tránh để sự cố phát sinh, đợi sau khi Võ lâm đại hội kết thúc chúng ta sẽ xuất phát”.

“Tốt lắm, vậy muội sẽ an bài thỏa đáng”.

“Đúng rồi…” Thi Bích Dao đang nói chợt chuyển: “Vậy tiểu tử kia hiện tại ra sao rồi?”

Nhớ tới Tiểu Minh Hữu, Nô Kiều lại cảm thấy đau đầu, có chút thiếu nhẫn nại nói: “Lâu chủ, tên tiểu tử đó thật là phiền toái, bây giờ không chịu ăn uống, nằm lỳ trên giường chẳng để ý đến ai… Dù sao ta cũng hết cách, ngươi xem nên làm thế nào?”

“Đi, đến đó xem”.

Trong một gian nhà trúc rộng rãi, Tiểu Minh Hữu nằm co ro trên giường, nước mắt ủy khuất ướt cả gối.

“Cạch” Bỗng nghe tiếng cửa phòng mở ra.

“Các người đi ra, ra mau! Ta không muốn thấy các người…”

Thi Bích Dao cùng Nô Kiều tiến vào phòng liền nghe thấy tiếng Tiểu Minh Hữu kêu gào, mặc dù âm thanh còn rất non nớt nhưng thật sự tràn đầy phẫn nộ.

“Ài! Cần gì phải vậy”.

Thi Bích Dao sau mặt nạ ắt hẳn đang cười cười. Nô Kiều lại đặt cơm canh lên trên bàn, sau đó mới đứng sang một bên.

“Tiểu tử kia sao lại không ăn cơm?” Thi Bích Dao tiến tới nhẹ nhành xoa đầu Tiểu Minh Hữu, hắn lắc mạnh đầu đẩy ra, giận dữ trợn trừng đôi mắt.

“Ha ha!”Thấy đối phương không để ý tới mình, Thi Bích Dao nhẫn nại nói : “Tiểu tử kia, ngươi sao không để ý tới tỷ tỷ?”

Tiểu Minh Hữu nhổm người đứng dậy, mếu máo nói: “Ngươi… ngươi không phải tỷ tỷ, ngươi là người xấu! Ngươi là người xấu...”

“Tiểu tử này, ngươi ở chỗ này ăn ngon, uống tốt, có gì là không tốt đâu?”

“Không tốt là không tốt, không có đại ca, không có sư phụ, chẳng có tự do, đấy chính là không tốt”.

“Ngươi sẽ sớm gặp lại bọn họ thôi”.

“Ta biết…”

Tiểu Minh Hữu đột nhiên trả lời khiến Thi Bích Dao ngẩn người: “Ngươi biết cái gì?”

Ta biết ngươi bắt ta chính là muốn uy hiếp đại ca ta, ngươi không phải là người tốt, ngươi là kẻ xấu xa. A a a…”

Giận dữ hét lên, Tiểu Minh Hữu quyền đầu hướng đối phương đánh tới, chỉ thấy nhân ảnh trước mắt bỗng hoa lên, chính mình liền ngã lăn trên mặt đất.

“Tiểu tử, ngươi không đánh lại ta đâu, cần gì phải tự tìm khổ chứ? Ta nghĩ không bằng ngươi cứ ở lại đây đi, chờ đại ca ngươi xong việc sẽ tới đón ngươi”.

“Không! Không! Không!” Tiểu Minh Hữu ngang ngạnh không phục, quyền cước lại đánh tới.

“Bùng…”

Ngã sấp xuống… đứng dậy…

“Bùng…”

Lại ngã xuống… rồi lại ngã…

Sau vài lượt, Tiểu Minh Hữu cuối cùng nằm vô lực trên mặt đất, thở hổn hển nhìn trần nhà, run rẩy xuất thần…

“Ta đánh không lại ả… ta đánh không lại ả…” Giờ phút này nước mắt tuôn ra như suối, Tiểu Minh Hữu lại nhớ tới hồi ức cuộc thảm sát nửa năm về trước, cảm giác vô lực phản kháng này thật khiến hắn sống không bằng chết.

Tựa hồ thấy được nỗi tuyệt vọng trong mắt đối phương, Thi Bích Dao liền trách hắn: “Tiểu tử ngươi như vậy mà đã bỏ cuộc sao? Hừ!”

“…”Tiểu Minh Hữu tâm nguôi lạnh như tro tàn, chẳng thèm trả lời.

“Tiểu tử, Lý Nhạc Phàm có câu nói nhờ ta chuyển cho ngươi”.

Nghe được “Lý Nhạc Phàm” ba tiếng, ánh mắt Tiểu Minh Hữu dần dần sáng lên.

Thi Bích Dao lại nói tiếp: “Sống cho thật tốt, hắn rồi sẽ tới đón ngươi”.

“Đại ca sẽ tới đón ta, đại ca nhất định sẽ không gạt ta… nhất định sẽ không gạt ta… Đại ca đã nói: “Tự tôn mới có thể tự cường”… Ta đã làm đại ca thất vọng rồi… Đại ca muốn ta mạnh mẽ, ta phải báo thù, báo thù, ta không thể ngã xuống được… Đúng, ta không thể ngã xuống được, ta phải ăn cơm, ăn cơm mới có sức luyện đao…”

Tựa hồ đã nghĩ thông suốt, Tiểu Minh Hữu cố gắng đứng dậy, bò đến bàn, ăn ào ào một trận… Ăn xong, hắn tại bãi đất trống không ngừng luyện tập chiêu thức… Cả người đắm chìm trong cảnh giới tu luyện…

“Lâu chủ, người xem…”

“Kệ hắn đi!” Thi Bích Dao nhẹ gật đầu than: “Đứa nhỏ này tính cách thật sự quật cường, sau này hàng ngày ngươi đem cơm cho hắn là được, những việc khác không cần lo cho hắn”.

“Dạ, lâu chủ”.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự