1140
960
720

Chương 353: Xung đột (2)

“Cái gì là cừu hận? Ta trong lòng chỉ là cừu hận sao? Thân nếu có cừu, tâm tự nhiên có hận… Ta giết người, nhưng ta không có sai!”

Nhạc Phàm một mình ngồi ở góc đại sảnh, trong mắt chỉ là lạnh lùng cùng buồn bã. Hồi tưởng trường giết chóc mấy ngày trước, toàn thân tản ra từng trận khí tức cô độc mà thê lương.

Nhân chi sơ, thiện và ác. Không có ai thích lâm vào sát lục vô cùng tận, càng không ai nguyện ý mang hung danh tanh máu, cho dù có, cũng chỉ là một loại thói quen, một loại bất đắc dĩ. Nhạc Phàm lúc này, cảm thấy cả thân tâm uể oải, nặng nề dị thường, nhưng con đường sau này vẫn phải tiếp tục, hắn vĩnh viễn là không thể buông bỏ, cũng là trách nhiệm không thể buông bỏ.

Phía dưới bàn, Tiểu Hỏa lại bộ dáng hết sức cao hứng cắn xé con gà quay, thỉnh thoảng ngao ngao hoan hỉ, hoàn toàn không để ý người chung quanh. Xem ra, tiểu gia hoả kia đã không ít ngày ăn chưa được ăn ngon…

Đột nhiên có tiếng bước chân truyền đến, Tiểu Hỏa vươn người lông dựng lên mãnh liệt, cảnh giác nhìn tới, một đôi mắt huyết hồng tràn ngập dã tính.

“Là các nàng!”

Nghe được có người tới gần, Nhạc Phàm không khỏi ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy ba bạch y nữ tử hướng đi tới phía mình. Với trí nhớ của Nhạc Phàm, liếc mắt tự nhiên nhận ra là các nàng ngày đó gặp tại Thanh sơn tiểu thôn.

Đan Tử Anh thật nhiệt tình, bước nhanh tới trước Nhạc Phàm chắp tay nói:

“Vị đại ca thật là hay, nghĩ không ra có thể ở đây gặp người, lần trước thật là xin lỗi, chúng ta không nên đối với người như vậy”.

“Ừm” Nhạc Phàm liếc nhẹ đối phương, hơi gật đầu tỏ vẻ đáp lời, rồi lại cũng không để ý nhiều. Đến cả Tiểu Hỏa cũng đưa sự chú ý chuyển lại con gà nướng dưới chân, tựa hồ hoàn toàn không để người vừa tới vào mắt.

Chỉ một lát, Lâm sư tỷ cùng Chung sư tỷ cũng đã đi tới thi lễ, Nhạc Phàm cũng như cũ gật đầu không nói, giống như là đối với người xa lạ.

“Cái này…” Nhìn thấy thái độ đối phương lạnh lùng như thế, ba nữ tâm lý không khỏi có chút xấu hổ.

Đây vốn chỉ là việc nhỏ, thế nhưng chung quanh mọi người nhìn thấy ba vị nữ tử xinh đẹp bị lạnh nhạt như thế, trong lòng rất là phẫn nộ, từng ánh mắt chỉ trích, đố kỵ nhìn Nhạc Phàm, nếu không phải cố kỵ, sợ rằng sớm đã có người đứng lên phê phán.

Tình cảnh như thế làm cho ba nữ cảm giác thật xấu hổ, đang muốn nói gì, lại đột nhiên dừng lại, ánh mắt không khỏi chú ý tới trên người Nhạc Phàm… Đó là một bộ trang phục cũ xơ xác, điểm vô số chấm nhỏ, nhìn qua thì cũng không thấy rõ. Nhưng trong mắt ba người Đan Tử Anh thì vô cùng rung động! Nhớ tới lời đồn nơi Thanh sơn, sắc mặt các nàng trong phút chốc trở nên tái nhợt, ánh mắt dần dần tràn ngập bài xích cùng ớn lạnh.

Đấy không phải là áo cũ rách nát, mà là vết tích binh khí lưu lại, đấy không phải là chấm đen cũ bẩn, mà là máu tươi tẩm nhiễm! Không khó tưởng tượng tình cảnh kinh khủng tại trong núi sâu, mấy ngàn sơn tặc bị chém giết đến tận cùng, thi thể chất chồng, một người thân ngập máu mà đứng. Đấy là đồ sát tàn khốc thảm thiết tới cỡ nào. Mặc dù quần áo đã tại được nước suối thanh tẩy, nhưng mùi máu tanh vẫn không thể tản đi.

Chứng kiến thần sắc khác thường của đối phương, Nhạc Phàm hiểu rõ tâm lý các nàng, nhưng cũng không có giải thích gì nhiều. Trực tiếp đứng dậy rời đi, đi lên gian phòng ở lầu hai. Mà Tiểu Hỏa lúc lắc đầu nhìn song phương, đành lập tức ngậm con gà nướng mà chạy theo.

Thấy kẻ đáng ghét đã đi, chung quanh mọi người oán khí mới có chút tiêu tán.

Ba nữ mặt lại càng đỏ, biết được mấy người mình vừa rồi đã thất lễ, muốn vãn hồi cũng không thể. Nhưng là không biết sao, Nhạc Phàm rời đi, các nàng trong lòng nhất thời cảm thấy thả lỏng vạn phần, không khỏi thở ra một hơi, sau đó lặng yên ngồi xuống.

Đan Tử Anh tâm tính đơn thuần, thấp giọng hỏi:

“Lâm sư tỷ, tỷ nói hắn một người thật có thể giết nhiều như vậy sơn tặc sao? Đó là mấy ngàn người lận! Chính là để cho chúng ta tới giết, sợ rằng cũng phải giết cho tay mềm nhũn đi!”

“Nha đầu ngươi vừa rồi còn không thấy sao, một đẫm máu còn là giả được sao? Người khác không biết, chẳng lẽ chúng ta còn… Ài…” Lâm sư tỷ sắc mặt biến đổi, thở dài:

“Nghĩ không ra một cá nhân lại như thế ‘lạnh lùng, ép ta tới thật không thở nổi”.

“Đúng vậy!” Bên cạnh, Chung sư tỷ nhịn không được gật đầu phụ họa: “Chúng ta gặp gỡ người như vậy, cũng không biết là phúc hay là họa”.

“Ai dà!” Đan Tử Anh đột ngột hô tô một tiếng, làm người xung quanh ngạc nhiên mà nhìn.

Hai vị sư tỷ bên cạnh tưởng xảy ra chuyện gì, vội vàng kinh hãi hỏi: “Sư muội, là chuyện gì?”

“Ta, ta…” Đan Tử Anh cúi đầu nói: “Ta vậy mà lại quên hỏi tên hắn là gì chứ!”

Ngay lúc này, đại sảnh đang huyên náo không hiểu sao đã an tĩnh xuống.

Ba nữ phát hiện chung quanh khác thường, cùng ngẩng lên xem, thì ra là một toán hồng y nhân như hung thần ác sát đi đến, đoàn đoàn lớp lớp vây quanh nơi này. Xem binh khí bọn hắn cầm trong tay hình thù kỳ lạ, trên mặt còn có tô vẽ cùng một loại hoa văn, trang phục quái dị như thế, chỉ cần là người trong giang hồ đều không khó đoán ra thân phận. Đám hung thần này đúng là người thuộc Thiên Tà Tông đứng đầu hắc đạo.

“Ồ! Là người của Thiên Tà Tông! Bọn họ không phải tất cả đều đi tới Lạc Dương sao, sao lại còn xuất hiện ở chỗ này? ” Chung sư tỷ nắm bảo kiếm trong tay, cảnh giác nhìn đám hồng y nhân kia.

Đan Tử Anh chuyển hướng sang Lâm sư tỷ hỏi: “Sư tỷ, chúng ta bây giờ nên làm gì đây?”

“Xem tình hình trước rồi hãy nói” Lâm sư tỷ sắc mặt ngưng trọng, âm thầm nghĩ tới phương pháp ứng phó.

Hắc đạo cùng bạch đạo cho tới nay đều là thế bất lưỡng lập, gặp mặt còn có đạo lý gì hay mà nói, đánh thắng thì đánh, đánh không thắng thì bỏ chạy.

“Ào ào…”

Lúc đó, hồng y nhân tách ra hai bên, một gã nam tử áo gấm được một đám người tháp tùng đi vào khách sạn. Kẻ này một thân trang phục công tử, tay cầm quạt gấp phe phẩy, lại là có phong độ đứng đầu một phái, khí vũ bất phàm.

Nam tử kia mỉm cười nhìn xung quanh, đối với mọi người giữ lễ nói:

“Tại hạ chính là Thiên tà tông Tần Ngọc, bởi vì môn chúng đông đúc, cho nên hy vọng mọi người giúp đỡ, để lại nơi này”.

“Cái gì? Thiên Tà tông!!”

“A! Người nọ chính là Thiên tà tông đại sư huynh Tà công tử Tần Ngọc!”

Mọi người nghe vậy đều ngẩn ra, trong chớp mắt thì rõ đối phương là muốn bao trọn cả khách sạn.

Đương nhiên, với thế lực Thiên tà tông trên giang hồ, bao trọn một khách sạn tự nhiên là không vấn đề. Nếu là bình thường, giọng nói cùng thái độ của Tần Ngọc tuyệt đối được gọi là thành khẩn. Thế nhưng khi nghe hắn sở cầu lại là ý cưỡng chế, gây khó người.

Hiện tại đã không còn sớm, nếu rời khỏi khách sạn này, còn có thể tìm nơi nào để ở chứ.

Quả nhiên, một gã trung niên trang phục phú thương đứng dậy, phản bác: “Thiên Tà Tông các người quả là bá đạo quá mức! Bây giờ là lúc nào mà còn tìm được chỗ để ở? Chẳng lẽ cho chúng ta ra đường mà ngủ?”

“Đúng vậy! Đúng vậy!”

“Đám người các người thật là không nói đạo lý!”

Mọi người thấy thế vội vàng gật đầu phụ họa, bọn họ đều rõ Thiên Tà Tông lợi hại, nhưng ai lại có thể vô cớ nguyện ý chịu vất vả?

“Bá đạo? Đạo lý” Tần Ngọc khuôn mặt biến đổi, âm hiểm cười: “Rượu mời không uống lại thích rượu phạt, ta cho các người xem cái gì gọi là bá đạo, cái gì mới là đạo lý! Hừ!”

“Bốp…”

Vừa dứt lời, một hồng y nhân bên cạnh Tần Ngọc phất tay đánh tới, chỉ nghe có tiếng phá không, nam tử mới vừa rồi dẫn đầu phản bác đột nhiên ôm tay che yết hầu, vẻ mặt kinh hãi té ra trên mặt đất, một dòng máu tươi từ từ chảy ra… Co quắp chốc lát cứ như vậy mà chết.

Yên Tĩnh! Trong đại sảnh chỉ có sự yên lặng chết chóc! Thật thủ đoạn tàn khốc, thật độc ác! Áp lực nặng nề cả không gian, hoảng hốt, sợ hãi, tâm tình hắc ám tràn ngập trong tâm mọi người, chưởng quỹ cùng tiểu nhị khách sạn rúc trốn ở quầy, không dám phát ra nửa tiếng động.

“Ha ha ha…” Tần Ngọc nhìn chung quanh, chứng kiến mọi người hãi sợ cười cuồng ngạo không ngừng, rồi nét mặt bế nghễ mà nói: “Đã thấy rõ chưa? Đó là bá đạo, đó là vương pháp! Giờ thì, đều cút hết khỏi khách sạn cho ta, nếu không giết hết”.

Đối mặt với sự sỉ nhục vô cùng như thế, mọi người xấu hổ tới không chịu nổi, nhưng tự mình biết căn bản không phải đối thủ người ta, làm sao còn dám phản kháng, lập tức thu thập đồ vật, vội vã chạy đi.

Đây là giang hồ, quy củ cùng trật tự vĩnh viễn đều nằm trong tay kẻ mạnh.

Đợi mọi người rời đi, phòng khách rộng lớn lúc này mới an tĩnh lại. Tần Ngọc cười tự đắc, không quá để ý, việc nhỏ nhoi như vậy, hắn kinh nghiệm đã nhiều lắm rồi.

“Ồ?”

Bỗng dưng, Tần Ngọc vẻ tươi cười đọng lại, sắc mặt dần dần trầm xuống, giống như là tự cắn phải đầu lưỡi mình. Bởi vì ở trong đại sảnh này, trừ người của Thiên Tà Tông, vẫn còn có bốn người chưa có rời đi! Công nhiên khiêu khích như thế, hỏi Tần Ngọc, Thiên tà tông Đại sư huynh, như thế nào không giận.

Góc trái đại sảnh một người nằm chồm lên bàn, hay tay ôm một bình rượu trống, bộ dáng chính là uống tới bất tỉnh. Mà ở một xó góc khác, đang ngồi chính là Đan Tử Anh cùng hai vị sư tỷ của nàng.

“Giỏi! Giỏi lắm! Phi thường giỏi!”

Tần Ngọc ánh mắt hướng tới ba người Đan Tử Anh, vẻ cười tà ý hiện lên mặt.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
9 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền