Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 342 Lực phá huyết trận đao phong hàn (3)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2468 chữ · khoảng 8 phút đọc

Bóng đêm mông lung… Huyết vụ dần dần khuếch tán, bao phủ cả đỉnh Thiếu Thất.

Tiếng la tuyệt vọng , tiếng kêu gào thống khổ không dứt bên tai.

Thiếu Lâm vốn là chốn Phật môn thanh tịnh, thế nhưng đại kiếp phủ xuống, lúc này quang cảnh thật giống địa ngục.

Theo sự gia nhập của ba người Thước Triết, Thạch Kiền cùng Tuyền Thanh, Huyết hà thiên sát trận áp lực giảm bớt rất nhiều, đương nhiên cũng lại càng thêm náo nhiệt.

Ở trong vầng huyết sắc này, Nhạc Phàm vung tay thanh quang cự long giương nanh múa vuốt, như muốn trùng phá cả thiên địa. So sánh tới, kim thân phật tượng của Thanh Thiên cùng cự kiếm của Thước Triết lại không quá nổi bật.

Trận thế biến hóa, mười mấy Tam kỳ võ sĩ đột nhiên từ huyết vụ vọt ra, gặp người liền giết, thần sắc đờ đẫn, phảng phất như xem thường tất cả!

Bọn hắn chiêu thức quỷ dị, lực lượng cường đại, tại biển huyết tăng nhân Thiếu Lâm nào có sức hoàn thủ… Mỗi một người chết, trong trận huyết khí liền hội gia tăng vài phần. Ba người Nhạc Phàm áp lực lại càng lớn.

Khấu Phỉ hằm hằm, một tiếng hét lớn hướng phía trước mà tiến, đám người Không Văn cũng đồng thời theo sau…

Thấy địch nhân tới, Tam kỳ võ sĩ lập tức chuyển dời mục tiêu, song phương cứ như thế đồng thời va chạm.

Huyết khí nhộn nhạo, đao phong cuồng vũ, kiếm khí tung hoành, quyền cước đầy trời… Tình cảnh một mảnh hỗn loạn không thôi! Đám võ sĩ này phảng phất như tử sĩ trời sinh, không sợ chết, thật trước nay chưa từng thấy, quần chiến thế này võ sĩ lại có chút chiếm thượng phong.

“Ồ ồ…”

Tại trong huyết hải, đám người Khấu Phỉ, Không Văn tuy có tiên thiên cương khí hộ thể, nhưng áp lực vẫn thật mạnh mẽ, căn bản vô pháp thẳng tay đối địch, thậm chí tới phân nửa thực lực cũng không thể phát huy. Mà đối phương một thân kim cương thiết cốt, đao thương khó phá, mọi người tự nhiên thế yếu. Bất quá, mấy người Khấu Phỉ đều là lão giang hồ, tại nghịch cảnh thích ứng rất nhanh.

“Cẩu vật, lão tử cho các người biết, Khấu đại gia đại đao cứng, hay là các người cổ cứng hơn! Tìm chết đi” Khấu Phỉ trong lòng tích trữ ức khí rốt cuộc bộc phát!

Cuồng bạo đao thế, mãnh liệt phá khai tầng tầng huyết vụ trong không khí…

“Oành…”

Đại đao trảm tới một võ sĩ, tại trước ngực lưu lại một vết sẹo dữ tợn, mặc dù không có lực đạo cỡ Nhạc Phàm, nhưng cũng là dưới một kích toàn lực của Khấu Phỉ.

“Ha ha…” Khấu Phỉ cất tiếng cười lớn: “Xem lại chính là đại đao của lão phu…”

Đang nói chợt im bặt, Khấu Phỉ sắc mặt như là ăn phải cóc chết khó coi, mà đám người Nhạc Phàm, Không Văn đều giật mình mà nhìn! Tại ánh mắt kinh hãi của chúng nhân, trong biển sóng huyết sắc, rõ ràng đã chết đi võ sĩ lại có thể chậm rãi đứng lên, mà trước ngực vết đao dữ tợn đã khép lại như ban đầu, phần năng lực khôi phục này ngay cả Nhạc Phàm đều tự than thở không bằng.

Một khắc sững sờ, đám người Khấu Phỉ đã lại hãm nhập vào vòng vây.

“Mẹ ta ơi! Đám này đến cuối cùng là quái vật gì? Chặt đến chặt đều không chết!” Khấu Phỉ một trận than lớn, chung quanh mọi người lại càng tâm loạn không thôi.

Thanh Thiên thấy thế lên tiếng nói lớn:

“Mọi người tận lực tách ra, đây có thể là duyên cớ từ trận pháp”.

“Gầm…”

Ngay lúc này, một thân ảnh to lớn xong vào huyết trận, giống như cự hổ, hàm răng tua tủa, thân lớn như trâu, toàn thân lông mao đỏ tươi như cương châm, trên lưng hai bướu thịt… Quái dị, hung hãn, trong mắt tán phát khí tức đầy nguy hiểm.

“Tên gia hỏa ngươi sao lại ra đây?” Nhạc Phàm có chút cau mày, chính là cũng không được phân tâm nghĩ nhiều.

Tiểu Hỏa hình thái khiến mọi người cảm thấy kinh dị, mọi người tại tràng, trừ Nhạc Phàm cùng Khấu Phỉ, chưa có người nào thấy qua chân thân của Tiểu Hỏa tại hình thái chiến đấu.

“Chẳng lẽ lại là địch nhân?” Đám người Không Văn đang muốn tiến tới động thủ thì Khấu Phỉ vội vàng lên tiếng:

“Mọi người chờ chút, nó chính bên mình…”

“Ồ!” Mọi người xấu hổ: “Con vật to lớn thế lại là phe mình?”

Khấu Phỉ thầm hận tự mình đã biết con vật xấu xí này, làm sao lại còn giật mình? Phân tâm đến chút nữa thì bị võ sĩ địch nhân gây thương tích.

“Gầm… gầm…”

Huyết sắc đầy trời khiến Tiểu Hỏa hưng phấn không thôi, hai mắt như chuông đồng phát sáng từng tia! Nghênh ngang huy động thân thể, sau đó đạp bước hồng triều xông lên…

“Bộp…”

Một tiếng hét lớn, quyền đầu cứng rắn của một võ sĩ đánh thẳng tới trước ngực Tiểu Hỏa, vậy mà không có nửa điểm phản ứng. Mà kẻ sau liền bổ lại một trảo, liền đem đối phương đánh văng ra xa.

“Bùng… bùng… bùng…”

Một đạo hồng ảnh thấp thoáng trước mọi người, mắt thường thật khó có thể phân biệt!

Dưới sự tấn công mãnh liệt của Tiểu Hỏa, cả đám võ sĩ lần lượt đều bị đánh văng, cho dù không chết, cũng tựu lảo đảo không thôi. Thấy một màn như thế, đám người Khấu Phỉ trong tâm thật sướng khoái.

Hết thảy phảng phất thành vũ đài cho Tiểu Hỏa thể hiện! Trên mô đất cao, ba kẻ Kính Thủy sắc mặt càng lúc càng ngưng trọng, sự tình phát triển tới giờ, không giống như vừa mới bắt đầu nghĩ là sẽ thú vị.

Sau mặt nạ, Cuồng Sa liếm liếm khóe miệng khô khan, thanh âm kìm nén:

“Liệt Phong, quái vật kia là gì? Đến ngay cả võ sĩ bọn ta đều không thể đả thương nó”.

“Nếu ta đoán thật không sai, quái vật đấy chính là thượng cổ mãnh thú Cùng Kỳ, quả nhiên thật lợi hại giống như truyền thuyết”.

Liệt Phong thanh âm băng lãnh, hiển nhiên đối với hung thú có điều cố kỵ, mà trong mắt cũng hiện một tia tham lam:

“Bất quá, xem hình thái nó bây giờ, hẳn là còn chưa hoàn toàn thành thục, nếu là có thể mang hung thú này về hiến cho tôn chủ, chính là nhất kiện đại công, nói không chừng sau này nó có thể thành chúng ta hộ pháp linh thú ma thánh”.

“Vậy còn chờ gì? Chúng ta vào trận bắt giữ súc sanh này là được! Ha ha…” Cuồng Sa mừng rỡ, trong mắt hiện hưng phấn tinh quang.

Trầm ngâm chốc lát, Liệt Khắc liền gật đầu đồng ý:

“Vì để ngừa vạn nhất, trước dụng ‘Huyết dẫn’ gia cố uy lực trận pháp, sau đó chúng ta đồng thời đi xuống”.

“Không sai!”

“Hay!”.

“Phụp…”

Ba người đồng thời phun một ngụm tinh huyết, dưới chân không ngừng quay cuồng.

Liền sau đó, ba người liền tiến vào huyết trận, trở thành trận tâm sở tại, nắm trong tay cục thế đại trận.

Trận thế biến hóa. Tiểu Hỏa kiêu ngạo dần dần bị chèn ép xuống, lúc này đám người Khấu Phỉ mới tỉnh ngộ, tiến lên trợ giúp. Trong huyết trận, Thanh Thiên đột nhiên cảm giác áp lực gia tăng, không khỏi hướng ánh mắt tới một phía.

Thời gian gấp gáp, Tuyền Thanh cùng Thạch Kiền đều càng gấp gáp không ngừng, một người tại phối trí các giải dược, một người còn lại thần thần bí bí bày biện ra cái gì đó.

Tuyền Thanh không hổ truyền nhân y tiên, không tới một hồi công phu, đã tạm thời điều chế ra giải dược chống cự độc tố huyết vụ, mọi người uống vào liền giảm bớt thống khổ rất nhanh.

“Thanh nhi làm thật không tệ! Ha ha”.

Thước Triết lúc này hoàn toàn quên xuất thân khen hai câu.

Thiếu Lâm chúng tăng đang muốn cảm kích, Tuyền Thanh lại là sắc diện ưu tư nói:

“Mọi người không cần khách khí, hiện tại nhanh nghĩ ra biện pháp phá khai trận pháp, nếu không dược tính qua đi, ta cũng không thể giúp nữa”.

Thiếu Lâm tăng chúng nghe vậy vẻ mặt ảm đạm, nhưng lại đã nghe Thước Triết hướng Thạch Kiền hỏi:

“Thạch đầu, người chuẩn bị ra sao rồi”.

“Ừm, ừm… gần xong rồi, nhanh thôi, chỉ còn chút nữa…”

Thạch Kiền sắc mặt vui mừng: “Thành rồi!!”

Thạch Kiền hai tay linh xảo rung động, giống như hồ điệp khiêu vũ hài hòa tại vườn hoa, nháy mắt công phu, một “thú máy” rất lớn hiện ra trước mắt mọi người.

Thật sự là khó tưởng tượng, một người một đôi tay, lại có thể tạo nên một vật lớn như thế, quả nhiên là kỳ diệu vô cùng.

“Oành…”

“Oành… oành…”

“Thú máy” thật lớn vô luận lực lượng hay thân thể, đều không thua kém hung thú Tiểu Hỏa, hắn dưới Thạch Kiền khống chế liều mạng hướng tới bích chướng huyết trận, ba người Kính Thủy trong lúc này cũng khó chịu được.

“Xú Thạch Đầu, chúng ta chỉ có người học tới kỳ môn trận thuật, nhanh nhanh nghĩ biện pháp phá trận” Thước Triết áp lực sắp chịu không nổi, gấp tới độ cuống quít kêu lớn.

“Tiểu Thước, tiểu tử người nói chuyện thật hay!”

Thạch Kiền vẻ mặt đau khổ tiếp: “Huyết hà thiên sát trận chính là Ma môn bí pháp, sư phụ chúng ta tới cũng phải cẩn thận ứng phó, sao có thể nói phá là phá liền? Hơn thế lần này tới vội vàng, cũng không chuẩn bị đủ đồ vật, muốn phá trận, sợ rằng cần không ít thời gian”.

Dứt lời, từ trong tay hắn lại xuất ra một cái la bàn kỳ quái.

Thời gian? Chính là điều thiếu nhất hiện tại. Một chút thời gian là bao lâu, sẽ không chờ tới chúng ta đều thành vũng máu chứ? Thước Triết hung hăng nhìn tới đối phương một phen, chuyển hướng Thanh Thiên hỏi:

“Tiểu Thiên, hiện tại làm sao giờ? Nếu không trực tiếp truyền tin cầu cứu sư phụ nhanh!”

“A di đà phật!” Thanh Thiên vẻ mặt nhăn nhó nói:

“”Sư phụ đã nói, bọn họ hiện giờ không có tiện hiện thân giang hồ, cho nên không tới vạn bất đắc dĩ, chúng ta không nên quấy rầy sự thanh tĩnh của bọn họ”.

“Ta…”

Thước Triết đang muốn nói, Thạch Kiền vội kinh hãi ngắt lời: “Tìm được rồi, rốt cuộc tìm được rồi”.

“Tìm được gì?” Đám người Khấu Phỉ thật ra lại càng hoảng sợ.

“Trận nhãn!” Thạch Kiền trực hướng ba đạo hồng ảnh tại huyết vụ nói: “Chỉ cần phá hư trận nhãn, trận pháp này tự mất hiệu lực”.

“Thật tốt quá!”

Đang lúc mọi người mừng rỡ, không khí truyền lại một âm thanh âm trầm: “Xú tiểu tử thật có chút bản lãnh, bất quá, cho dù người biết trận nhãn lại thế nào? Chẳng lẽ người cho là tự mình có thể phá được sao”.

“Ta chửi mẹ người vương ô quy bát đản! Đi chết đi” Khấu Phỉ nộ mắng, đề đao trực tiếp hướng tới một đạo huyết ảnh mà chém tới…

“Bùng…”

Một tiếng nổ vang, Khấu Phỉ vậy mà lại bị chấn quay lại.

Không Văn thấy thế vội vàng lớn tiếng: “Mọi người cùng lên”.

Dứt lời cùng đám người Thái Tiêu vọt tới.

“Không tự lượng sức!”

Không trung một tiếng hừ lạnh, biển huyết lại phiêu dũng, hình thành long quyển đánh mọi người văng ra!

“Để ta tới!”

Mọi người ở đây đang tại nóng lòng vạn phần, Nhạc Phàm đột nhiên buông bỏ sự chống đỡ xuống, Thanh Thiên, Thước Triết nhất thời huyết khí bốc lên, nếu là không có thú máy chống đỡ, hai người chỉ sợ lập tức ngã xuống.

Mọi người ánh mắt không khỏi hướng tới một chỗ, chỉ thấy Nhạc Phàm kiên cường đứng thẳng, một loại lực lượng cường đại xuyên thấu vách ngăn của trận pháp, ngưng tụ tại huyết hồng chiến đao trong tay Nhạc Phàm.

“Xoẹt, xoẹt…”

Thân đao màu hồng rung lên, một loại cảm giác hung hiểm cùng sợ hãi tràn ngập thần kinh mọi người. Không ai hội hoài nghi lực lượng một đao này, có thể phá tan hết thảy mọi ngăn cản.

“Không hay!”

Tại huyết vụ truyền tới tiếng kinh tỉnh, thế nhưng Nhạc Phàm đã xuất thủ…

Phá!!!

Cương phong mãnh liệt ào ào lạnh lẽo, một đao xẹt qua, thiên địa tựa hồ đều tách thành hai mảnh.

Huyết vụ, võ sĩ, huyết ảnh, trận thức, dưới lực lượng vô cùng này không thể chịu nổi.

“Oành đùng…”

Chấn rung như sấm động! Kinh thiên đao thế, cuồn cuộn thẳng trời cao… Huyết trận bị Nhạc Phàm nhất đao phá khai, kịch liệt chấn hưởng kinh động tới dân chúng tận chân núi.

Thiếu Lâm Tự tăng chúng hồi lâu mới hồi tỉnh lại. Nhìn vô tận trời đêm, bọn họ lần đầu phát hiện, thì ra đêm tối lại động lòng người như thế.

“Phụt… phụt…”

“Chạy!”

Dưới đao thế Nhạc Phàm cùng trận pháp phản phệ, Kính Thủy, Cuồng Sa, Liệt Phong lập tức thổ huyết không ngừng, trong mắt ba người kinh hãi vô cùng, bất chấp thương thế bản thân, nhanh chóng chạy trốn.

Khấu Phỉ đang muốn truy đuổi, nhưng lại bị Không Văn nắm lại:

“Cứu người quan trọng hơn”.

Hồng triều thối lui, Thiếu Thất sơn rốt cuộc khôi phục yên tĩnh ngày xưa, thế nhưng không ai hội quên sự thống khổ hôm nay.

Gần ngàn Thiếu Lâm đệ tử nay tổn thất xấp xỉ hai trăm, cả Thiếu Lâm Tự bao phủ một tầng bi thương.

Thanh Thiên thở dài trầm trọng, phục hồi tinh thần, đã thấy Nhạc Phàm vẫn đứng tại đó.

“Lý đại ca, người…” đang nói chợt ngưng, chỉ thấy Nhạc Phàm chậm rãi ngã xuống.

Thì ra, hắn đã sớm kiệt lực!

“Lý đại ca”

“Lý tiểu tử? Lý tiểu huynh đệ…”

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 13

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự