Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 324 Dạ tham cổ linh quan (1)

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2445 chữ · khoảng 8 phút đọc

Tiểu tử thúi trước mắt lại vô sự, mà đám người mình ngược lại trúng mê hương.

Ngưu tam gia vô lực ngã trên mặt đất, trợn mắt há mồm nhìn sự việc phát sinh trước mặt, hai mắt hằn đầy tơ máu lộ ra vẻ không cam lòng cùng phẫn nộ. Thì ra bản thân mới thật là ngu, vẫn bị đùa bỡn trong tay kẻ khác.

“Tiểu tử thúi! Thức thời nhanh thả ta ra, nếu không lão tử không cho người được chết tử tế” Ngưu tam gia khổ sở giãy dụa, thế nhưng mê hương của Đinh Nghị cũng không phải loại bình thường, nếu không phải hắn coi như có chút công lực, chỉ sợ là đã sớm hôn mê rồi, đâu tới còn nằm đấy mà rên rỉ dọa nạt.

“Hừm!” Long Tuấn nhảy dựng lên, đứng thẳng vỗ vỗ ngực, quái thanh quái khí đáp: “Ta, ta thật sợ, thật là sợ! Tam gia người tới cắn ta đi! Ồ? Sao vẫn không cử động? Người không phải vừa rồi rất kiêu ngạo sao? Lại cắn ta đi, lại đi! Hắc hắc…” Nói rồi quyền đánh cước đá một trận.

Đinh Nghị cũng là một kẻ tâm ngoan, không nói một lời tiến lên đá thêm vài cái, đánh cho đối phương mặt mũi méo mó, răng rụng cả ra đất, hại đến cả Lục Tầm đều không nhìn nổi nữa, nhịn không được thầm than, kỳ sư tất có kỳ đồ! Đều thật là hung ác.

Khuất nhục! Bi phẫn! Buồn bã!

Mặc dù trong lòng phẫn nộ, Ngưu tam gia thủy chung vô lực phản kháng, cuối cùng phì phò lạnh lùng nói cứng: “Tiểu tử thúi, xông xáo tại giang hồ, trên đầu có một lưỡi đao, lão tử sớm đã bỏ sinh mạng sang một bên, người muốn giết cứ giết, lão tử nếu sợ kêu một tiếng thì không phải người… hừ hừ, dù sao đồng thời có nhiều người như vậy theo ta, lão tử tính cũng đáng giá”.

Hai người dừng tay, Long Tuấn cười hì hì bảo: “Tiểu gia chính là đang nghĩ dùng người tiêu khiển như thế nào? Đừng quên, mạng của ngươi hiện tại không phải do mình quyết được, muốn chết? Tiểu gia trời còn không tha, ngươi cho là ngươi còn cò kè mặc cả được sao? Hắc hắc…”

“Ta khinh! Người cho Tam gia ta sợ người đe dọa sao?” Ngưu tam gia nổi giận trừng cả hai mắt: “Người không thả ta, vĩnh viễn cùng đừng nghĩ lấy được giải dược… Tiểu tử thúi, nếu các người biết độc của Nhuyễn hồn hương, hẳn là biết, nếu những người này một ngày không có giải dược, bọn họ đều vĩnh viễn không thể khôi phục lại bình thường. Thế nào? Người trái lại nếu thả ta, nói không chừng ta sẽ suy nghĩ một chút mà cho người giải dược”.

“Ha ha, ha ha…” Long Tuấn cười to, Đinh Nghị cũng theo mà cười, phảng phất nghe tới một chuyện buồn cười nhất trên đời.

“Các người… đủ rồi!” Ngưu tam gia thấy đối phương cười nhạo như thế giận lên mà chửi mắng:

“Các người cười cái gì? Có gì buồn cười? Đắc tội lão tử, các người sau này đừng mong có ngày sống tốt”.

Long Tuấn thu lại nụ cười nói:

“Ta cười người ngu, cười người dốt, cười người chẳng những không có tri thức, không văn hóa, đến một chút kiến thức cũng không có… Hắc hắc! Người sao lại không nghĩ, ta biết được Nhuyễn hồn hương, vậy sao không nên biết giải dược của nó. Người cho là vừa rồi tiểu gia nói giỡn với người sao? Chính là vì muốn biết họ trúng độc gì, nếu không tiểu gia còn nhàn rỗi mà cùng người trò chuyện làm gì, đã sớm độc cho người chết rồi! Ngu ngốc, hắc hắc…”

“A Tuấn nói hay lắm!” Đinh Nghị gật đầu phụ họa.

“Người, các người…” Ngưu tam gia tức giận sắc mặt trắng bệch, từ ngươi đến nửa ngày cũng không ra được một chữ, tin tưởng cứ thế không lâu, hắn sẽ tức giận mà chết.

“Ta ta cái gì? Chẳng lẽ người còn nghĩ ăn được ta sao?” Dứt lời, Long Tuấn chuyển sang Đinh Nghị bảo: “Tiểu Đinh tử, nhanh giải mê dược cho bọn họ, tránh đêm dài lắm mộng”.

“Ừm!” Đinh Nghị lên tiếng gật đầu, chính là vẫn không nhúc nhích.

Long Tuấn sửng sốt: “Người còn ở đây đứng làm gì, nhanh đi đi!”

Đinh Nghị tức giận bảo: “Người không đưa ta giải dược, ta làm sao mà đi?”

“Giải dược không phải tại trong người ngươi sao?”

“Ta sao có giải dược, lúc đầu chúng ta không phải đã nói rồi, ta giữ độc, người giữ giải dược”.

“Trong người ta đều không có! Ta nhớ rõ ràng đưa người mà!”

“Không có”.

Hai người tranh chấp một phen, rốt cục nhớ ra đã rơi mất giải dược khi Độc ẩn dược vương truy đuổi.

“Trời ạ…” Lục Tầm cảm thấy mê muội, không phải do trúng độc, mà chính là do Long Tuấn cùng Đinh Nghị cãi cho ầm ĩ mà thành.

“Ha ha ha” Ngưu tam gia mặc dù toàn thân vô lực, chính là sung sướng cười lớn, nói vang:

“Tiểu tử thúi, giờ các người biết sai chưa? Còn không nhanh thả lão phu, nếu không…”

Còn chưa đợi đối phương nói xong, Long Tuấn, Đinh Nghị đã hướng hắn mà đi tới: “Lục soát…”

Thật thành thạo, chỉ chốc lát công phu, hai người đã đem đối phương lột sạch, chỉ còn sót lại một cái khố nhỏ nơi người. Thấy vậy n Lục Tầm ở một bê cười lớn không ngớt, đến nước mắt còn chực trào ra: “Trời ạ! Hai tiểu tử này cũng thật là”.

Ngưu tam gia hành tẩu giang hồ nhiều năm, đao kiếm nhuộm máu đều đã kinh qua, cũng là một nhân vật hung ác, không ngờ hôm nay lại lần đầu tiên muốn khóc.

“Đừng cởi nữa, đừng cởi nữa, xin các người đừng cởi nữa….” Ngưu tam gia khuất phục cầu xin: “Hai vị tiểu anh hùng, ta không có giải dược, thật là không có, chúng ta đều là giết người không kể ngày sau, chỉ cần độc chứ không cần giải dược, tiểu nhân vật như chúng ta thì nào có giải dược?”

“Xem ra thật là không có?”

Long Tuấn, Đinh Nghị nhìn nhau, người trước đành thở dài: “Ai! Quên đi quên đi, tiểu gia đành phí chút công phu tự mình kiếm giải dược, thật là xui xẻo!” Nói xong liền hướng hậu đường khách sạn đi tới.

“Tiểu huynh đệ, hắn đi đâu vậy?” Lục Tầm thấy Long Tuấn cứ như vậy ly khai, vẻ mặt tò mò nhìn Đinh Nghị.

“A Tuấn tới nhà xí tìm giải dược” Đinh Nghị hồi đáp.

“Cái gì? Nhà xí? Giải dược? Trong đấy có giải dược gì?” Lục Tầm sửng sốt

“À, nước phân chính là độc tố do thân thể con người bài tiết ra, theo dĩ độc công độc, vừa vặn là giải được mê hương” Đinh Nghị nói một mạch, thiếu chút là Lục Tầm ngất đi.

Chậm rãi mở mắt, Lục Tầm đã tỉnh lại, vừa đứng dậy, việc thứ nhất hắn phải làm lại không phải là xem thương thế thế nào, cũng không phải quan tâm Tạ Tiểu Thanh ra sao, mà là chạy tới một góc không ngừng nôn mửa, thiếu chút nữa là khạc ra cả nước mật.

Long Tuấn mờ mịt nhìn Đinh Nghị, hỏi: “Lục tiền bối làm sao vậy? Không phải là để hắn nghe tới nước phân, mà dùng tới phản ứng như vậy đấy chứ?”

“Việc này… ta cũng không biết”.

Đinh Nghị cũng mờ mịt.

Chỉ là nghe? Không phải là uống phân người đấy chứ? Lục Tầm thật sự là không còn lời gì mà than trời.

“Ô! Thật thối quá! Vật gì thối như thế?”

“A, chúng ta hình như không sao rồi, mọi người cũng tốt chứ?”

“Không có gì, đều không sao, hàng hóa vẫn còn”.

“Lục lão gia tử…”

Mọi người dần dần tỉnh lại, vội vàng nhìn tới bốn phía, xác định vô sự mới yên lòng.

Phục hồi lại tinh thần, Lục Tầm thấy Tạ Tiểu Thanh còn chưa tỉnh, nhanh tới hỏi Long Tuấn xem có việc gì, người sau trả lời: “Tiểu nha đầu không có việc gì, chính là căn cơ khá yếu, sợ là còn phải một lúc nữa mới có thể tỉnh lại”.

“Mình luôn tự phụ tài trí hơn người, nghĩ không ra hôm nay lại bị trúng kế mà xỉu như vậy… May mà mọi người đều không việc gì, nếu không thật là không biết thế nào trả lại công đạo với lão ca” Lục Tầm trong lòng ổn định, lại quay sang nói: “Tiểu huynh đệ, đám thổ phỉ này đều là các người bắt, người xem nên xử lý chúng thế nào?”

“Xử lý?” Long Tuấn nhếch môi cười, tới trước mặt Ngưu tam gia mà nói: “Ta còn một số việc cần phải hỏi bọn chúng”.

“Phục rồi phục rồi…” Ngưu tam gia cười khổ: “Hiện tại đã thành như vậy, lão tử đã phục rồi, các người đến tột cùng muốn làm gì?”

Thấy đối phương phối hợp như thế, Long Tuấn thật thấy có chút ngoài ý muốn, lập tức nghiêm mặt mà hỏi: “Nói thật kỳ quái, ta vừa tới Tương Dương Thành thì cảm giác thật không đúng, theo lý thuyết, Tương dương thành chính là trọng địa binh gia, mặc dù vừa mới kinh qua binh họa, nhưng lại không có khả năng không thế lực để mắt tới, duy nhất có thể chính là đã có thể lực ngầm thao túng nơi này, người ngoài không thể đi vào… Nói vậy, các người là người của ai?”

Dừng một chút, Long Tuấn nói tiếp: “Ta xem người hãy thành thật mà nói đii! Nói tới các người như thế nào xuất hiện ở đây? Theo ta biết, cho dù thiên hạ đại loạn, một đám mao tặc này các người cũng không dám công nhiên vào thành hành hung? Hơn nữa, Nhuyễn hồn hương chính là bí thuật bất truyền của Ngũ độc giáo, mấy mâu tặc các người sao có mà dùng? Chẳng lẽ có đám người Ngũ độc giáo ở sau lưng làm chỗ dựa? Cũng chính là khống chế cả nơi này?”

Ngưu tam gia trong lòng rùng mình, nghĩ không ra đối phương niên kỷ còn trẻ mà tâm trí như thế, tự mình còn chưa nói, đối phương đã đoán ra hơn phân nửa.

“Kỳ thật, chúng ta cũng là bị bức!” Chần trừ chốc lát, Ngưu tam gia mới thở dài nói: “Lúc đầu chúng ta chỉ là một đám tiểu mâu tặc tại một ngọn núi, đột nhiên một ngày, một đám người áo đen bịt mặt xuất hiện tại sơn trại, vừa vung tay chúng ta tất cả đều ngã xuống, những kẻ đó trong miệng tự xưng là người của Ngũ độc giáo. Hắc hắc… Ai nghĩ tới được, đường đường một trong hắc đạo lục tông Ngũ độc giáo, lại tới hạ độc đám tiểu mâu tặc… Sau đó những kẻ đó bắt tất cả chúng ta, chẳng những giúp chúng ta đề thăng công lực, còn dạy chúng ta phương pháp dụng độc, mà điều kiện duy nhất của chúng là làm cho chúng ta ra mặt làm cho chúng một số việc, chúng ta nghĩ thầm, dù sao cũng là chết, không bằng nghe theo vậy”.

“Ồ” Long Tuấn hiếu kỳ: “Ngũ độc giáo mấy kẻ kia để các người ra mặt làm gì?”

Ngưu tam gia sắc mặt khó coi bảo : ”Những kẻ đó đều là những kẻ điên, bọn chúng để chúng ta mai phục tại Tương Dương thành này, thứ nhất có thể đánh người kiếm cơm, thứ hai chính là bắt người cho chúng.”

Long Tuấn bừng tỉnh: “Khó trách các người đã cướp đoạt tiền tài còn muốn cả người mang đi, bọn chúng bắt người làm gì?”

“Là là…” Ngưu tam gia vẻ mặt trắng bạch rất khổ sở nói: “Bọn chúng bắt người vì luyện độc thử thuốc”.

“Bắt người thí nghiệm độc dược?” Mọi người thét lên kinh hãi, thần sắc hoảng sợ. Khó trách vừa rồi đối phương nói có thể thống khoái mà chết đã không sai. Trên giang hồ, bắt người thử độc tàn nhẫn dị thường, thường là sống không bằng chết, thậm chí tới chết cũng không thể, nếu có thể thống khoái chết, quả thực là có vận khí.

Hít sâu một hơi, Long Tuấn hỏi tiếp: ‘Còn gì nữa?”

“Bọn chúng để chúng ta mai phục tại đây, bình thường mặc dù đối chúng ta không nghe không quản, nhưng chúng ta mỗi tháng phải giao cho bọn chúng ba mươi người, nếu không chính là dùng người trong bọn ta mà thử độc, chúng ta cũng là bất đắc dĩ.” Ngưu tam gia vẻ mặt buồn bã, hiển nhiên là cũng chịu đả kích không nhỏ.

Một bên Lục Tầm sắc mặt nghi hoặc: “Vậy sao các người không chạy trốn?”

“Chạy trốn?” Ngưu tam gia thở dài nói: “Chúng ta đương nhiên muốn chạy, nhưng trốn được ở đâu giờ?”

Long Tuấn tiếp lời: “Trữ vi kê thủ, bất tố phượng vĩ. Nếu là ta đoán không sai, Ngũ độc giáo nọ khẳng định cho bọn họ ăn độc dược gì rồi, khống chế đám người này, cho nên mới yên tâm an bài ở chỗ này mà không nghe không hỏi”.

Ngây ngốc! Ngưu tam gia cảm giác, tại trước mặt đối phương, mình mới thật là một đứa nhỏ, cái gì cũng bị người nhìn thấu, đành phải thành thật mà nói:

“Ngươi nói không sai, cường đạo nào không muốn cuộc sống tự do, chúng ta không phải không nghĩ tới chạy trốn, nhưng trốn không thoát, đám người điên kia không biết cho chúng ta ăn độc dược gì, mỗi tháng tựu phải đi tới gặp bọn chúng nhận giải dược một lần, nếu không quá hạn thì sống không bằng chết thật khó mà chịu được”.

Nói như thế, đám người này cũng thật là thảm. Long Tuấn vốn còn muốn đùa giỡn với đối phương, nhưng giờ lại không còn tâm tình như thế nữa.

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự