Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Vạn tiên sinh đích quá khứ

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân

Phiên bản Dịch · 2254 chữ · khoảng 8 phút đọc

Vạn tiên sinh sững sờ, rồi cười nói: "Ha... Tiểu Phàm sao lại hỏi thế?"

Nhạc Phàm nói: "Con theo Vạn gia gia học y thuật, tuy không tinh thông, nhưng con cũng biết cao thủ y thuật bình thường tuyệt đối không lợi hại như gia gia, ít nhất là ở phương diện châm cứu. Hơn nữa ánh mắt người cho con biết, gia gia có rất nhiều chuyện cũ".

"Ha ha..." Vạn tiên sinh cười nói: "Tiểu Phàm, nếu như không thấy con lớn lên từ nhỏ, ta thật không tin con mới có mười hai tuổi, không chỉ cẩn thận mà nhãn quang còn rất nhạy cảm".

Nhạc Phàm nói: "Vạn gia gia, có thể kể cho con chuyện cũ của người không?"

Lúc này, Tiểu Nhã cũng từ phòng trong chạy ra, dụi dụi hai mắt, vẻ như vẫn còn chưa tỉnh ngủ. Thấy Nhạc Phàm đang ngồi trên giường, nó liền phấn chấn tinh thần, chạy nhanh đến ôm chặt lấy hắn, như sợ không cẩn thận hắn bay mất.

"Tiểu Nhã cũng dậy rồi nhỉ, hôm qua đã làm muội phải lo lắng nhiều". Nhạc Phàm nhẹ vuốt tóc Tiểu Nhã.

Tiểu Nhã trong lòng Nhạc Phàm gật đầu rồi lại lắc đầu, nước mắt tự nhiên chảy ra.

Thấy Tiểu Nhã như thế, Nhạc Phàm cũng chỉ biết ôm lấy đầu nó, vỗ về một lúc. Qua một hồi lâu Tiểu Nhã ngừng khóc rồi vùng ra, chạy đến bên Vạn tiên sinh lấy tay làm hiệu rằng: "Gia gia, con đi châm lửa bếp đây", rồi đi ra ngoài phòng.

Thấy Tiểu Nhã đi ra, Vạn tiên sinh thở dài rồi nói: "Kì thật không có gì là không thể nói, nếu Tiểu Phàm muốn nghe, thì ta cũng nói cho con biết".

Nhìn ra cửa sổ, Vạn tiên sinh chậm rãi nhớ lại: "Ta là nhân sĩ vùng Giang Nam Hoài An, lúc niên thiếu đã đứng đầu trong đám thư sinh, tuy tự phụ học nhiều biết rộng, nhưng cũng không thể nhìn thấu thế gian nham hiểm. Từ nhỏ đã lập chí thành một vị quan tốt, nhưng thời thế không giúp ta, biết thế nào được...

Năm đó ta trúng tuyển khoa cử của triều đình, nhờ văn chương xuất chúng mà được đề bạt làm văn sĩ hàn lâm viện, rồi nhờ vừa ý thái y trong cung nên được nhận làm đệ tử, được truyền thụ mật điển Y kinh. Hết thảy đều thuận lợi, tương lai xán lạn, nhưng tốt qua thì xấu sẽ đến. Do lúc biên soạn một đoạn trong cuốn Kí sự, ta có đề xuất một cách nhìn nhận về việc băng đảng tranh chấp, làm cho các đảng phái trong triều để bụng thù ghét, cuối cùng bị chính bạn tốt lâu năm hãm hại, toàn gia bị nhốt vào thiên lao.

Nơi đó hắc ám dị thường, cha mẹ và vợ ta đều không chịu nổi mà qua đời, điều này làm cho lòng ta nguội lạnh như tro tàn, muốn chết cho xong, nhưng nghĩ đến bản thân bị hãm hại, trong lòng không cam tâm luôn muốn báo thù". Nói đến đây, Vạn tiên sinh lòng như dao cắt, vẻ mặt bị phẫn.

Hít một hơi thật sâu, Vạn tiên sinh nói tiếp: "Sư phụ ta sau biết chuyện, nghĩ hết mọi cách cũng không thể giúp ta thoát tội, cuối cùng không còn cách nào, chỉ có thể dùng tử tù thế mạng cứu ta ra ngoài.

Sư phụ cứu ta ra, giúp ta trốn về quê của người, sống cuộc đời mai danh ẩn tính. Nhưng ta sao cam tâm buông tha kẻ hại mình tan nhà nát cửa, vì vậy ta muốn chính mình báo thù, nhưng khi nghe ngóng mới biết được cừu nhân đã bị diệt khẩu, hơn nữa cả nhà cũng đã chết trong biển lửa. Vốn muốn báo thù nhưng cừu nhân đã chết, ta sống cũng chẳng có ý nghĩa gì. Trong lòng nguội lạnh nên đi phiêu bạt khắp nơi, hành y tứ xứ, rồi cũng kết giao với một vài nhân sĩ giang hồ. Bất quá giang hồ là nơi huyết vũ tinh phong (mưa máu gió thịt), không lúc nào yên lặng". Trong lòng Vạn tiên sinh lại thở dài.

"Về sau gặp được cha con trong núi, hơn nữa cũng muốn có một cuộc sống bình yên nên ở lại nơi đây, những chuyện về sau thì con cũng biết hết rồi". Hồi ức qua đi, Vạn tiên sinh tỏ vẻ mặt ảm đạm.

Nhạc Phàm tò mò hỏi: "Vạn gia gia, thế giang hồ chính thức là như thế nào? Con ở trong thành nghe người ta nói, giang hồ là nơi náo nhiệt phi thường, người nào chuyện gì cũng có". Nói xong hai mắt lộ thần sắc chờ đợi.

Vạn tiên sinh cũng khôi phục lại tâm trạng nói: "À... giang hồ không đơn giản như người ta nói, người nhiều chuyện nhiều, nhưng hung hiểm vô cùng, có lúc con sẽ thấy không thể phân biệt chính tà".

Ta đã từng gặp qua một đám chính phái cao thủ vây công một người tà giáo, theo như ta biết, người ta giáo kia mang một quyển võ công bí tịch, bọn nhân sĩ chính phái này nghe được tin đó, lấy danh trừ ma vệ đạo mà đến đồ sát, sau người tà giáo kia đưa ra bí tịch, đám chính đạo nhân sĩ này vì tranh đoạt mà tàn sát lẫn nhau, con nói ai chính ai tà".

Nhạc Phàm cúi đầu suy tư: "Cha đã từng nói, không để hiện tượng bên ngoài mê hoặc, có những chút con mồi rất ma mãnh, nhìn tưởng nó chậm chạp, nhưng khi không phòng bị thì nó sẽ tấn công lại, cho nên phải quan sát kĩ. Con người cũng giống vậy, không để vẻ tốt đẹp giả tạo bên ngoài che mắt, đôi khi thấy ánh mắt như vậy nhưng lại không phải là thật. Xem ra người trong giang hồ là như thế".

Nhạc Phàm nghĩ minh bạch rồi, chăm chú trả lời: "Vạn gia gia nói đúng, không có chính hay tà tuyệt đối, chỉ cần theo lương tâm trời đất mà làm".

Quyển 1: Thành trường

Chương 18: Sơ văn dị thuật

Tác giả: Tử Mộc Vạn Quân

Dịch thuật: cdt

tangthuvie

Nghe Nhạc Phàm trả lời Vạn tiên sinh cảm thấy vui mừng, gật đầu nói: "Tốt, ta biết Tiểu Phàm không phải là người hủ lậu, thế nên con cũng có thể hiểu được những chuyện này".

Nhạc Phàm nói: "Vậy Vạn gia gia nói cho con biết chuyện giang hồ đi, con rất tò mò muốn biết".

Nhìn Nhạc Phàm, Vạn tiên sinh bất đắc dĩ nói: "Con không phải là người trong giang hồ, biết nhiều ngược lại không tốt, chốn quan trường hắc ám, nhưng giang hồ lại là bạo lực huyết tinh, nên con nhất định nhớ kĩ "Quan trường tự hải hồi đầu ngạn, Nhất nhập giang hồ vĩnh bất quy".

(Tạm dịch:

Quan trường lâu năm,

Quay đầu là bờ,

Giang hồ một bước,

Mãi không thể lui.)

Nói xong ông thở dài.

Nhạc Phàm gật đầu nói: "Vạn gia gia nói con sẽ nhớ kĩ, vinh hoa phú quý con không cần, chỉ cần người thân sống tốt là được".

Nhạc Phàm chợt nghĩ đến chuyện gì, đột nhiên sững người, vội nói: "Chết rồi, con nhận đưa củi cho người ta, giờ phải đi ngay". Nói xong liền vội đi ra bên ngoài.

Thấy Nhạc Phàm nói đi là đi, Vạn tiên sinh liền nói lớn: "Từ đã, cha con mang giúp rồi".

Nhạc Phàm ngẩn ra, đứng ngay cửa nói: "Chân cha đi không tiện, con nên đi thì hơn".

Vạn tiên sinh lại nói: "Nhưng con cũng mới hồi phục, hơn nữa tay trái còn chưa khỏi hẳn. Cho dù con đi, cha con cũng không cho, con biết tính ông ta mà".

"Ôi..." Nhạc Phàm đập tay vào cửa, rồi bất đắc dĩ thở dài.

Lúc này Tiểu Nhã tiến lại gần, ra hiệu: "Gia gia, ca ca ăn cơm được rồi".

Ăn cơm xong, Vạn tiên sinh giao việc cho Tiểu Nhã, rồi quay ra bảo Nhạc Phàm: "Tiểu Phàm, con theo ta ra đây một chút". Nói xong ông đi ra ngoài.

Ngoài tiểu thôn, bên bờ sông Lưu Thủy. Vạn tiên sinh nói với Nhạc Phàm: "Tiểu Phàm, con cũng biết công dụng của y thuật chứ?"

"Chữa bệnh cứu người". Nhạc Phàm khẳng định.

"Đúng thế, mặc dù cũng có người lợi dụng vì ý xấu, nhưng tôn chỉ của y thuật là không thay đổi. Nhưng nếu muốn chữa bệnh cứu người, cần không ngừng tìm hiểu bí mật của sinh mệnh, nhờ đó y thuật mới phát triển không ngừng. Nhưng tự cổ chí kim cũng có nhiều thứ y học chưa khám phá ra được, do đó vẫn còn hiểu biết rất ít về sinh mệnh.

Trong cơ thể con có một đạo sinh mệnh nguyên khí, ta dựa vào đoạn văn trong Y kinh mô tả mà suy đoán như thế. Vốn dĩ sau khi sinh mệnh lực bạo phát, phải rất lâu sau mới có thể khôi phục được, nhưng đạo nguyên khí trong người con chính là sinh mệnh lực tập trung lại mà thành, vì phải khôi phục lại sinh mệnh lực nên cũng sẽ dần dần tiêu thất. Nhưng do tinh thần lực của con thập phần cường đại, có thể lưu giữ nguyên khí trong cơ thể không bị tiêu tán, hơn nữa ta dùng kim châm phá huyệt kích cho sinh mệnh lực của con tăng mạnh, cuối cùng lại khiến cho sinh mệnh nguyên khí trong cơ thể con không bị tiêu tán mà còn không ngừng tuần hoàn trong kinh mạch toàn thân, tạo ra trạng thái bây giờ.

Nhạc Phàm nghi hoặc hỏi: "Vạn gia gia, tinh thần lực là gì? Con trước giờ không hề nghe nói tới, ngay cả trong Y kinh cũng không có".

Vạn tiên sinh trả lời: "Tinh thần lực nếu nói một cách đơn giản nghĩa là, con trong đầu suy nghĩ rồi phóng xuất lực ra ngoài. Đại nội hoàng cung và giang hồ đều có một vài kì nhân dị sĩ, họ tuy võ công không cao, nhưng có tinh thần lực cường đại cũng như dị thuật khác thường, có khả năng giết người vô hình, khiến người ta không thể đề phòng.

Tỉ như cổ thuật của Nam hoang Miêu tộc, bọn họ tập trung rất nhiều loại trùng độc lại một chỗ, làm cho chúng cắn xé lẫn nhau, cuối cùng chỉ còn lại con độc mạnh nhất, sau lấy máu chính mình mà nuôi chúng đến độ tâm ý tương thông, luyện thành bổn mạng cổ (độc vật) của bản thân. Bổn mạng cổ có rất nhiều cổ noãn (trứng độc), những cổ noãn này không độc không vị. Llấy cổ noãn mà hạ độc, võ công dù cao cường đến đâu cũng không thể phát hiện, rồi thông qua bổn mạng cổ dùng tinh thần lực khống chế người trúng độc, làm cho người ấy không còn đường phản kháng. Bất quá người Miêu tộc bình thường không xuất hiện ở Trung Nguyên, hơn nữa cũng không chủ động gây chuyện.

Vu thuật của Nam Dương Khải thần giáo càng quỷ dị hơn, có thể dùng bất cứ vật gì con mang trên người để tra ra khí tức của con, dù con có trốn nơi chân trời góc bể cũng không thoát, trừ khi có công pháp ẩn tàng khí tức bản thân. Nhưng loại công pháp này cực kì hiếm có, rất ít lưu truyền trên giang hồ. Hơn nữa có thể thông qua những vật dụng đó mà tiến hành lời nguyền, loại này rất là huyền bí, không thể khảo chứng, ta cũng là trước đây nghe lão thái y trong cung nhắc đến mà biết được.

Còn có thuật ẩn thân, có thể ẩn tàng thân thể không cho người khác thấy. Khống vật thuật, khống chế một số vật thể để tiến hành công kích. Khống tâm thuật, có thể khống chế thần trí người khác. Còn có rất nhiều công pháp khác quỷ dị vô cùng, giang hồ đều gọi là dị thuật, những dị thuật này mặc dù có nhiều loại, hơn nữa phương pháp công kích không giống nhau, nhưng chúng đều có một điểm chung là phải có tinh thần lực cường đại để chống đỡ, nếu không sẽ bị phản lại.

Nghe thấy những công pháp kì dị đó, Nhạc Phàm trong lòng khiếp sợ.

"Dị thuật? Không biết tinh thần lực của con có giống vậy không?" Nhạc Phàm hỏi.

Vạn tiên sinh nói: "Nếu không ai chỉ dạy, tinh thần lực dù cường đại cỡ nào cũng không sử dụng được, trừ phi tâm tình có sự dao động rất lớn mới có thể phát xuất ra được. Tỉ như con đánh nhau với cao thủ hôm trước, trong tình huống thập phần phẫn nộ đã bạo phát sinh mệnh lực. Bất quá tinh thần lực quả thật rất cường đại, hi vọng con sau này có thể dùng nó vào việc tốt, biết không?"

Nhạc Phàm gật đầu thật mạnh nói: "Con biết rồi".

Bạn đang đọc Thương Thiên của Tử Mộc Vạn Quân
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 36

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự