Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 9 Nại Nại có hậu di chứng của sự kinh hãi

Bạn đang đọc Thục Nữ Pk Xã Hội Đen của Thuấn Gian Khuynh Thành

Phiên bản Dịch · 3029 chữ · khoảng 11 phút đọc

Trước đây mỗi lần gặp chuyện gì Nại Nại đều rất bồng bột. Điển hình nhất có một lần, vì đuổi theo kẻ trộm nên bất cẩn bị sái chân. Lúc đó mẹ Nại Nại khóc lóc thảm thương bên giường bệnh, không ngừng nói: “Tuy con bị chồng ruồng bỏ, nhưng không thể vì vậy mà không quý trọng sinh mạng của mình. Nếu như con chết đi, thì mẹ biết phải làm sao?”

Bố Nại Nại mất sớm, một mình mẹ nuôi cô trưởng thành. Vì gia cảnh khá giả, ít nhiều cũng có chút tích luỹ, nên từ trước đến giờ cô luôn sống thoải mái vô lo.

Mãi cho đến ngày hôm đó cô mới phát hiện, nếu bản thân có mệnh hệ gì thì trên đời này vẫn còn một người đau khổ, thậm chí người đó còn đau khổ hơn cả cô, cô đã thề rằng sau này nhất định sẽ không khiến mẹ phải phiền lòng, nói được làm được!

Từ đó trở đi, mỗi khi gặp chuyện, cô đều phản ứng chậm một chút, nỗ lực cho bản thân trông không lo lắng, không hoang mang. Điều vô lý hơn là, cô còn học cách giả làm đà điểu vào thời khắc quan trọng nhất, biết đâu lúc đó bên cạnh bày một tách cafe, cô cũng sẽ dí đầu vào đó, đặt an toàn lên hàng đầu.

Lúc này, cũng y như vậy.

*

Lôi Kình nhận thấy ánh mắt Nại Nại vẫn trong trạng thái thẫn thờ, anh tiếp tục chạm vào môi cô mấy lần. Tuy rằng mắt cô vẫn mở rất to, nhưng rõ ràng là không có thứ gì lọt vào tầm mắt cô hết.

Đơn giản cô chỉ đang dùng mở to để biểu hiện sự kinh ngạc của mình!

Chạm một chút, lại chạm thêm một chút, càng chạm anh lại càng không muốn rời xa. Nhìn thấy người phụ nữ đang run rẩy trong vòng tay mình, khóe miệng anh giật không ngừng.

Nhịp tim đập loạn xạ khiến Nại Nại lấy lại chút tỉnh táo. Cô tự nhủ bản thân nhất định phải bình tĩnh, phải tỏ ra như không có chuyện gì khi đối mặt với chuyện bị cưỡng hôn. Bởi vì chuyện này liên quan trực tiếp đến an toàn tính mạng và sáu vạn tiền thưởng, là vấn đề ngoại giao lớn nhất từ trước đến giờ của bản thân.

Thế là cô hít thở thật sâu, lại hít thở thật sâu.

Cạch cạch!

Hai con người đang đắm chìm trong nụ hôn đều đánh mắt về hướng phát ra tiếng động cùng một lúc, tiếp sau đó khuôn mặt Nại Nại biến thành khổ qua, đỏ ửng và nhăn nhó.

“Ôi, đau quá!” Cô cúi người ôm chân phải vừa nhảy vừa kêu. Thứ rơi đè lên bàn chân chính là chiếc túi vạn năng của Nại Nại. Bên trong có rất nhiều thứ. Nào di động, chìa khoá, ví tiền, túi trang điểm, tài liệu, máy phòng kẻ gian, túi đựng điện thoại, trà xanh dinh dưỡng… và còn cả một gói băng vệ sinh hiệu ABC nữa…

Câu tục ngữ “tự lấy đá đập chân mình” cứ thế lồ lộ ra trước mặt Lôi Kình một cách hình tượng, không giữ lại được chút gì.

Nại Nại nắm ngay lấy cơ hội thoát khỏi tay anh, cúi người nhặt đồ, thế nhưng chân vừa mới chạm đất đã thấy đau thấu xương, đứng không vững, hơn nữa còn suýt ngã. Lôi Kình cau mày nhìn cô ra sức chiến đấu với cái chân đau mà cũng thấy bất lực, chỉ có thể ra lệnh: “Đứng im đó!”

Cô ngoan ngoãn đứng ngây ra đó.

Ngay lập tức, Lôi Kình cúi người bắt đầu nhặt lại đồ, từng thứ từng thứ một, cho tới bịch ABC, Nại Nại không thể đứng đó làm ngơ mãi được, ngại ngùng hạ giọng nói: “Cái đó để tôi tự nhặt.”

Lôi Kình ra vẻ chẳng thèm quan tâm, nhặt lên mà khuôn mặt không biểu cảm, quẳng thẳng vào chiếc túi của Nại Nại.

Nại Nại cảm thấy như sét đánh ngang tai, cảm giác như bị ai đó lột sạch quần áo ra rồi nhìn thấy hết mọi thứ. Nhớ ngày trước, mỗi lần mua thứ này cô đều gói kĩ trong túi ni lông đen, lén lén lút lút chạy thẳng về nhà đem giấu ngay đi. Lúc lên đại học, các bạn cùng phòng cũng thường thắc mắc, trước giờ chưa bao giờ thấy cô mua thứ này, dùng thứ này cả. Thậm chí kết hôn với Lữ Nghị bảy năm cô cũng chưa bao giờ để chồng thấy được nhãn hiệu, dáng hình của thứ đó. Đây chính là sự kiên trì cố chấp của cô, và cũng là điều khiến người khác không tài nào hiểu nổi.

Thế mà anh, lại dễ dàng phá vỡ điều tối kị đó.

Sau khi nhặt xong đồ, Lôi Kình cầm chiếc túi lên và nhận ra nó rất nặng. Cô nhỏ bé như thế vậy mà lại đeo chiếc túi nặng thế này, lẽ nào không sợ làm gãy xương vai sao?

Lúc anh đứng dậy, Nại Nại nhanh chóng trốn tránh ánh mắt của anh, sợ hãi phải đối mặt với người đàn ông vừa nhặt hộ mình bịch ABC.

“Chân còn đau không?” Nụ cười trên khuôn mặt Lôi Kình có chút gian tà. Hơi nóng từ anh làm Nại Nại cảm thấy vô cùng hồi hộp.

“Không… không còn đau nữa.” Nại Nại lại nói lắp, mặt ỏ lựng vì ngại ngùng.

Bàn tay to rộng của anh ôm chặt lấy eo Nại Nại một cách ngang nhiên, đặt một tay cô quàng qua vai anh rồi nói: “Không đau nữa thì cũng phải cẩn thận. Đi thôi.”

Trong lòng Nại Nại đột nhiên có chút thất vọng, cô nghĩ rằng đã là xã hội đen ấy mà, thì thế nào cũng rất đàn ông, anh nhất định sẽ bế bổng cô lên mà đưa ra xe. Không phải trong phim đều diễn như vậy sao, đây cũng là đoạn tuyệt nhất của câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân đầy lãng mạn. Đáng tiếc là… không có. Anh không phải anh hùng, và cô cũng chỉ là một người phụ nữ bị ruồng bỏ mà thôi.

Bỏ qua những tạp niệm đầy trong đầu Nại Nại không nói, giây phút này Lôi Kình lại đang nghĩ một chuyện khác: Bà cô[1] đáng chết này sớm không tới muộn không tới, lại nhè đúng lúc này tìm đến phá rối. Anh thực tình chỉ muốn bế bổng cô lên, sau đó đi thẳng đến khách sạn. Nhưng rồi, sau đó thì sao, chiến đấu trong vũng máu?

Không! Anh phải kiềm chế. Vậy nên tốt nhất anh phải tránh xa một người dễ làm người khác cảm thấy thèm khát như cô.

Trong một phút hai người đều trở nên im lặng, lúc đi xuống cầu thang cũng không ai lên tiếng.

Một Nại Nại đầy mệt mỏi và một Lôi Kình đầy bất mãn đã rời khỏi nhà hàng như thế.

Bóng của họ thật dài, một chiếc to lớn vững chắc, một chiếc cẩn thận bước đi. Từng bước từng bước nhịp nhàng, từng tiếng từng tiếng con tim loạn nhịp.

Tiếng thình thịch thình thịch nào đó đang vang lên trong hoàn cảnh rất mặn nồng ân ái.

Mọi người nói, đó là tiếng gì vậy?

*

Nại Nại không có bạn là con gái. Cô chỉ có người thân là phụ nữ và nữ đồng nghiệp thôi. Nguyên nhân là do không biết bao nhiêu lần cô bất giác trở thành vật hy sinh của bạn tốt. Vì không muốn lại dẫm vào vết xe đổ nên Nại Nại cũng dần lạnh nhạt với ý định tìm một người bạn nữ giới, thế nên hiện giờ người được coi là thân nhất với Nại Nại chính là Tiểu Trần.

[1] Trong tiếng trung còn để chỉ giai đoạn kinh nguyệt của phụ nữ.

Lôi Kình lái xe đưa cô về nhà trọ nơi cô thuê chung với Tiểu Trần. Nói thật, đến được nhà cô anh đã phải rất vất vả. Phải rẽ vào rất nhiều hẻm to, ngõ nhỏ, cuối cùng mới đến được một khu nhà cũ nát và dừng xe lại.

Anh nói: “Tôi đưa cô lên.”

Nại Nại mím môi bước xuống xe nói: “ Không cần đâu! Cảm ơn anh! Không sao đâu.”

Lôi Kình xuống xe bên phía mình, giúp cô cầm túi, sau đó anh xoa xoa thắt lưng cô một cách rất thuần thục, nói không ngần ngại: “Tôi đưa cô lên nhà.”

Rõ ràng Nại Nại đang run rẩy, cô quay đầu lại, cười ngượng: “Không cần đâu! Tôi ở cùng người khác, như vậy không được tiện lắm.”

“Ai?” Anh nâng cằm cô lên hỏi một câu lạnh lùng. Nại Nại có ngốc hơn thế cũng nhận ra thái độ của anh không báo hiệu điềm lành, thế là cô không chút giấu giếm, trả lời hết sức thành thật: “Đồng nghiệp! nghiệp làm cùng công ty.”

Lôi Kình ngừng một lát, sau đó bỏ tay ra và nói: “Ừm! Vậy tôi sẽ đưa cô đến cửa.” Thấy Nại Nại có ý phản đối, anh lại thêm một câu: “Kháng nghị vô hiệu.”

Đôi mày cau lên, Nại Nại không nói thêm gì, cúi đầu lặng lẽ bước lên lầu, trong lòng cô có một chút rung động.

Thực ra, thứ cô cần rất đơn giản, nhưng đáng tiếc, anh quá không đơn giản.

Tựa người vào cửa, Nại Nại lặng lẽ nhìn Lôi Kình. Anh hiểu Nại Nại đang phát ra tín hiệu đuổi khách, thế là anh rút từ trong túi ngực ra một điếu thuốc, nói một câu: “Một mình nhớ cẩn thận!”, quay người đi thẳng.

Không có cái bắt tay từ biệt, cũng chẳng có nụ hôn lúc chia tay.

Nại Nại hơi hoang mang, lục tung cả túi để tìm chìa khóa, tìm cả nửa ngày, anh vẫn chưa đi hết nửa tầng lầu, đúng vào lúc này, Tiểu Trần nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền chạy ra mở. Phải biết là, căn bệnh quên chìa khóa của Nại Nại không phải chuyện ngày một ngày hai. May mà có người ở cùng, không thì cô phải lưu lạc đầu đường xó chợ mấy trăm lần rồi.

Tiểu Trần mở cửa ra, đèn cảm ứng cũng lập tức sáng lên, Nại Nại ngẩng đầu lên thấy cô đã mở cửa, liền cười cười: “May mà có em, không thì chị lại không vào nhà được rồi.”

“Để hôm nào làm một cái dây móc luôn chìa khóa vào cổ, xem chị có còn quên được nữa không. Ủa, người đó là ai thế?” Tiểu Trần nhìn lướt qua thấy có bóng người ở cuối cầu thang, hơn nữa cảm giác rất quen thuộc.

Nại Nại đẩy Tiểu Trần vào nhà, nhanh tay đóng chặt cửa: “Làm gì có ai, em bị hoa mắt rồi.”

Tiểu Trần cau mày suy nghĩ, bỗng kêu lớn và chạy ra phía ngoài cửa: “Trời ơi, chính là Apollo!”

“Lại còn hét lên nữa! Dứa[1] cái đầu em.” Nại Nại giật giật chiếc váy ngủ khổ lớn của cô, nói: “Em cứ thế mà chạy ra ngoài sẽ dọa cho dứa biến thành khoai lang đấy.”

Ở nhà Tiểu Trần thường mặc váy ngủ Snoopy, rộng thùng thình chả có chút hình tượng nào. Để cho mát mẻ, tóc cũng búi lên một cục to như tóc bà thím, chân thì loẹt quẹt đôi dép lê. Chẳng khác nào bà chủ cho thuê nhà họ Bao trong phim của Châu Tinh Trì…

“Ừ nhỉ, tiếc quá! Nếu không đã có thể tiếp cận ở cự ly gần rồi.” Tiểu Trần vô cùng thất vọng vì không thể gặp mặt nói chuyện cùng Apollo. Đột nhiên cô nghĩ đến khả năng Nại Nại và Apollo có mối quan hệ nam nữ đặc biệt nào đó. Lập tức bật khỏi ghế sofa đầy kích động.

“Chị Nại Nại, Lôi tiên sinh đó không phải đang theo đuổi chị đấy chứ?” Trí tò mò của Tiểu Trần lên đến đỉnh điểm. Mặt ghé sát Nại Nại, chờ đợi một scandal sắp bị khui ra.

Nại Nại nghiêm nghị, đổi đôi dép lê, vứt chiếc túi xách lên giá giày dép: “Chị không hứng thú với chuyện bị trúng sét[2].”

“Sao thế được? Anh ấy rất tốt mà!” Tiểu Trần nói trong kích động.

“Sao em biết là anh ta rất tốt? Em từng hẹn hò với anh ta rồi à?” Nại Nại bỗng nhớ lại nụ hôn vừa xong, khuôn mặt cô có dự cảm lại sắp nóng bừng lên.

“Chị Nại Nại! Sao môi chị lại bị sưng lên thế? Lúc nãy đi ăn món tôm chua cay sao?” Tiểu Trần đưa mũi ngửi mùi trên môi của Nại Nại.

Nại Nại nhanh chóng lấy tay che miệng rồi trả lời qua loa: “Ừ, cay lắm, rất là cay! Ông chủ không biết cho bao nhiêu ớt, cay chết người luôn!”

Thấy cô nhóc Tiểu Trần vẫn không có ý định buông tha, Nại Nại nhanh chóng trốn về phòng mình, rồi nói vọng ra ngoài: “Chị ngủ đây. Em cũng ngủ sớm đi, mai phải đi làm sớm đấy!”

“Thế nhưng em vẫn muốn hỏi, sao chị lại biết anh ấy không phải người tốt…” Tiểu Trần với theo đầy bất lực…

Sao lại không biết được? Đôi môi này nói cho cô biết, Nại Nại nghĩ một cách tức giận.

Không đúng, hình như bữa tối nay cô không trả tiền thì phải. Đang tức giận, Nại Nại bỗng nhớ ra chuyện quan trọng, lặng người tại chỗ, nói như vậy… là anh đã trả tiền!

Không ngờ, xã hội đen mà cũng tốt bụng thanh toán thay cô như vậy.

*

Tối nay Nại Nại không ngủ được. Những lúc không ngủ được Nại Nại thường ngây người nhìn lên trần nhà. Thực ra cô rất sợ tiếp xúc với đàn ông, đặc biệt là kiểu đàn ông như Lôi Kình. Cô đã từng cho rằng, thất bại của bản thân là do cô chưa đủ hoàn mỹ, đến nay cô mới nhận ra, thực ra là do cô quá yếu đuối. Cô sợ hãi rất nhiều thứ, sợ bị đàn ông làm tổn thương lần nữa, sợ khi đối diện với tình địch mà chẳng nói được lời nào, sợ nhất vẫn là cuối cùng sẽ không đủ kiên cường đứng lên đi tiếp để thoát khỏi tình cảnh éo le đó. Rốt cuộc thì vẫn là những đả kích hết lần này đến lần khác. Cô biết mình không thể chịu được, người phụ nữ yếu đuối sau một lần truân chuyên đã trầy vi tróc vẩy rồi, thêm lần nữa chắc tính mạng này cũng mất luôn.

Nại Nại nghĩ, tình yêu là thứ sớm muộn gì cũng hết thời gian bảo hành. Kiểu đàn ông nào cũng như nhau cả thôi, rồi đến một ngày nào đó cục vàng cục bạc cũng biến thành con cá chết, cho nên tốt nhất là từ bỏ khao khát yêu đương, chỉ nên nghĩ đến những vấn đề phù hợp với thực tế, vứt hết những lời đường mật lường gạt đó ra khỏi đầu, phụ nữ tốt nhất là có bị đánh chết cũng đừng tin trên đời này còn tồn tại tình yêu.

Thế nhưng, liệu anh có tha cho cô không? Cứ nghĩ đến điều này là Nại Nại lại đau đầu chóng mặt.

Một người đàn ông có nghiêm túc với mình không, cô có thể phán đoán được. Năm đó, Lữ Nghị khốn khổ túc trực trước cửa kí túc xá nữ hơn một tháng trời, các chị em trong phòng đều nói, anh ấy có thành ý như vậy, lẽ nào cậu không nhận thấy sao? Nại Nại cười khổ sở, không buồn giải thích cho sự lạnh nhạt của mình.

Cô có thể nhận ra ngay ý định theo đuổi và thành ý của đàn ông, nhưng lại phát hiện ra rằng cô không nhìn ra được sau đó họ nghĩ gì. Người đàn ông si tình chờ đợi cô đó cuối cùng đã lấy cô, nhưng ngay vào lúc cô cảm thấy mình rất hạnh phúc, gia đình rất mỹ mãn, anh đã phụ bạc cô.

Lẽ nào đây là vòng luân hồi tất yếu sao?

Dù thế nào đi nữa, sự phản bội của Lữ Nghị là một đả kích lớn với cô. Thậm chí còn làm thay đổi cả tính cách lạc quan của cô. Cô của bây giờ đã không còn quen với cảm giác được ai đó theo đuổi, càng không dám nghĩ tới tương lai. Cho nên với sự cố nho nhỏ của ngy hôm nay, cô chỉ đành biết nói tiếng xin lỗi.

Đối với những việc dễ gợi lại những đau khổ trong quá khứ, cô tuyệt đối không cho chúng một cơ hội nào hết.

Đây có lẽ là bản năng tự bảo vệ bản thân cuối cùng của cô.

Lặng lẽ lau những giọt nước mắt, tim cô chợt quặn thắt, khẽ nhắm mắt cô thầm nói với bản thân: “Tần Nại Nại, đây là một cái bẫy. Không ai có thể nhảy qua nó, nhưng mày có thể. Vì thế hãy hạ quyết tâm và nhảy qua ngay. Sau khi nhảy qua rồi, mày sẽ được an toàn.”

Nói xong cô thở dài một tiếng, một hơi nói hết câu làm cô thấy hụt hơi, dần dần bình tĩnh lại, cô nghe thấy bản thân nói thêm một câu nữa: “Tuy nhiên, cái bẫy này đúng là hấp dẫn chết người.”

Đúng vậy! Vô cùng hấp dẫn!

[1] Trong tiếng trung, trái dứa có phát âm giống với polo trong Apollo.

[2] Nại Nại dùng họ của Lôi Kình để chơi chữ.

Bạn đang đọc Thục Nữ Pk Xã Hội Đen của Thuấn Gian Khuynh Thành
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 3

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự