Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Kế hoạch tác chiến _ Bí mật tặng hoa

Bạn đang đọc Thục Nữ Pk Xã Hội Đen của Thuấn Gian Khuynh Thành

Phiên bản Dịch · 3517 chữ · khoảng 12 phút đọc

Lấy của ai cái gì thì phải bù lại cho người ta cái khác. Con người Nại Nại không thích nợ nần người khác, nếu có người mời cô ăn cơm, thì cô sẽ vắt óc suy nghĩ tìm ra cơ hội để mời lại người ta, nếu có người tặng đồ gì cho cô, cô sẽ ngay lập tức tìm đồ vật có giá trị tương tự hoặc thậm chí đắt hơn để tặng lại.

Ví dụ như bó hoa hồng đầu tiên Lữ Nghị tặng cô năm đó, Nại Nại đã ném lại hai trăm tệ, thẳng tay sỉ nhục sự tự tôn cao ngạo mà Lữ Nghị đã xây dựng bao nhiêu năm ở hội học sinh.

Một câu để bình luận cho hành động của cô: vô cùng nhạt nhẽo, không biết lãng mạn là gì!

*

Sau khi gây họa trong lần gặp mặt gần đây nhất, sư gia Phùng Minh Đạt đó liền bặt vô âm tín, có nói thế nào Tiểu Trần cũng không chịu giới thiệu thêm đối tượng cho cô xem mặt nữa. Nói một cách mĩ miều là: “Vì suy nghĩ cho sự an toàn tính mạng của đàn ông thiên hạ, bản thân cô kiên quyết không làm điều ác nữa. Để tránh vì gặp mặt Nại Nại một lần mà cả nửa cuộc đời còn lại người ta không thể tự chăm sóc chính mình, đúng là đen đủi oan uổng.”

Vì con đường xem mặt đã bị cắt đứt, cuộc sống của Nại Nại lại bình lặng trở lại, ngày tháng cứ thế tiếp tục lăn theo thời gian.

Tổ trưởng vẫn tiếp tục nghiêm khắc, ức hiếp, đe nẹt. Nại Nại và Tiểu Trần lại tiếp tục âm thầm kêu ca, rủa thầm sau lưng tổ trưởng. Có điều gần đây Nại Nại lại mắc thêm một tật nữa, đó là ngẩn ngơ nhìn trời trong vô thức, và thường đã ngẩn ngơ là mất cả một buổi chiều. Những lúc không có khách hàng, mắt cô gần như lúc nào cũng ngắm bầu trời ngoài cửa số, chẳng ai biết được cô đang nghĩ gì!

Thực ra mọi việc chẳng có gì thay đổi, chỉ có điều quầy thức ăn buổi sáng có thêm một sự lựa chọn – bánh kẹp thịt.

Nại Nại thầm nhủ với bản thân, đúng vậy, thực ra không có gì thay đổi, tất cả đều y hệt như trước kia.

Cô cũng không thay đổi gì cả, vẫn giống hệt như trước.

*

Tuần lễ hoàng kim mùng 1 tháng 10 là thời kì thịnh vượng của việc tiêu thụ nhà. Các doanh nghiệp kinh doanh nhà đất đều đưa những nhân viên xuất sắc và xinh đẹp nhất đến triển lãm để mở màn cho một mùa bán nhà mới.

Nại Nại nằm trong số đó.

Vinh dự đặc biệt mà cô có được lần này phải nhắc đến công lao của hai căn nhà của Lôi Công. Chỉ trong ba ngày bán được hai căn biệt thự nằm riêng biệt, cô đương nhiên trở thành người bán hàng giỏi nhất trong của công ty Atlantis.

Đương nhiên, có người không nghĩ như vậy.

Hai mắt Tiểu Trần căng to nhìn ra ngoài cửa sổ rồi kêu lên: “Chị Nại Nại, nhìn kìa, nhìn kìa, ở cửa có một người ôm một bó hoa to, đẹp quá đi, không biết sẽ tặng cho ai, ngưỡng mộ chết mất! Thứ hoa đó là hoa hồng Champagne của Pháp đấy, nhất định là mang về bằng máy bay, đắt lắm đấy, ôi trời!”

Nại Nại dựa vào sa bàn[1], cực kì nhàm chán, cô không thèm liếc qua bên đó lấy một cái, “Em mau tìm một đại gia mà lấy đi, đừng nói là hoa hồng Champagne của Pháp, đến cả gan ngỗng Pháp rưới nước hoa hồng cũng có thể tặng cho em đấy.”

“Chị Nại Nại, dưới khuôn mặt thiên thần của chị là một cái miệng độc địa.” Tiểu Trần kêu lên oán trách.

“Còn hơn là dưới khuôn mặt độc địa là một cái miệng thiên thần.” Nại Nại không hề tức giận về lời nhận xét của Tiểu Trần, mà còn dương dương tự đắc.

“Nói đến đại gia mới nhớ, chị Nại Nại, cái anh Lôi Công đả thương Phùng Minh Đạt đó sao dạo này không xuất hiện nữa? Cũng được hơn nửa tháng rồi, nhà cửa cũng chẳng trang hoàng sửa sang gì, chuyển tấm chi phiếu đến rồi chả thấy động tĩnh gì nữa. Lẽ nào sợ tội chạy trốn rồi?” Tiểu Trần cắn móng tay nhìn về bó hoa phía đằng xa, miệng vẫn không quên nói chuyện tầm phào.

Nại Nại cúi đầu suy nghĩ, hình như rất lâu rất lâu rồi không nhìn thấy con người đó, nhớ lại lời mắng chửi ngày hôm đó của mình, sắc mặt cô có chút không được tốt cho lắm. “Xã hội đen thì có kết cục hay ho gì? Không phải vì cái này thì cũng vì cái khác, sớm muộn cũng có ngày chó mất chủ đuổi cho chạy tóe khói. Cho nên, đừng thấy hôm nay thét ra lửa, cẩn thận sau này vác bị đi ăn xin.”

Tiểu Trần đột nhiên lay mạnh tay Nại Nại kích động nói: “Chị Nại Nại! Người đ đang đi về phía công ty mình. Lẽ nào là tặng cho người trong công ty? Ai thế nhỉ? Ai thế nhỉ? Ngưỡng mộ chết mất!”

Nại Nại vừa ngẩng đầu, một cậu nhóc có khuôn mặt thành khẩn mỉm cười nói với cô: “Chị là Tần Nại Nại đúng không? Xin mời kí nhận.”

Hả? Đùa sao?

Hôm nay không phải ngày cá tháng tư đấy chứ?

Tiểu Trần vội vàng đỡ lấy bó hoa, lục tìm tấm thiệp theo những mô tả trong các cuốn tiểu thuyết. Nhưng ngoài hoa được bọc kỹ càng ra, cô chẳng tìm thấy bất cứ thứ gì khác.

Ngay lập tức Nại Nại trở thành tâm điểm của buổi triển lãm nhà đất, hơn chục cô nhân viên bán nhà của các gian hàng khác đều nhao nhao nhìn về hướng của họ, cô không muốn trở thành tiêu điểm liền nhanh chóng kí tên. Sau khi nhân viên chuyển phát nhanh rời đi, cô túm lấy bó hoa trong lòng Tiểu Trần định vứt vào thùng rác, Tiểu Trần ôm chặt bó hoa, khăng khăng nói: “Không được, thế thì tiếc quá!”

“Vậy thì tặng em đó.” Mặt Nại Nại lạnh lùng không một biểu cảm, lại quay trở về đứng dựa vào sa bàn.

“Chị Nại Nại! Chị không tò mò ai đã tặng hoa cho chị sao?” Tiểu Trần ngồi xuống bên cạnh Nại Nại nói mặt đầy vẻ tò mò.

Là ai ư? Ngoài tên Lữ Nghị đó thì còn có thể là ai?

Bó hoa của năm xưa là mở đầu cho mười năm ác mộng của cô. Hôm nay nhìn thấy bó hoa hồng đáng chết này khơi dậy sự phẫn nộ đã kiềm chế bấy lâu của cô, cô không thèm để tâm, nói: “Không cần biết người tặng là ai, tất cả đều là rác rưởi hết.”

COOL! Đối mặt với hoa hồng Pháp quý giá mà vẫn có thể kiên quyết như vậy, Tiểu Trần cảm thấy bội phục sát đất.

*

“Kình ca, nghe nói anh tặng hoa thông qua dịch vụ chuyển phát nhanh?” Lão Thất gọi ngay cho Lôi Kình khi nghe Hứa Thụy Dương tường thuật lại sự việc.

“Đúng thế! Thì sao?” Lôi Kình đang rất hài lòng với sự sắp xếp của mình.

Thứ nhất là không cần phải ôm bó hoa đứng đợi một cách ngốc nghếch trước cửa viện bảo tàng quân đội. Thứ hai là không sợ mất mặt nếu bị Nại Nại từ chối thẳng mặt.

Đúng là một kế hoạch hoàn hảo vô đối.

“Thế… Kình ca! Anh có viết thiệp không?” Lão Thất day day huyệt thái dương.

“Không cần thiết phải viết thiệp.” Lôi Kình vẫn vô cùng mãn nguyện với quyết định của mình, viết thiệp không chừng người phụ nữ đó lại đem hoa vứt đi.

“Hoa được tặng cho người khác rồi. Tiểu đệ của Hứa Thụy Dương đem hoa đến tặng, đã tận mắt nhìn thấy.” Lão Thất nói rất cẩn trọng, nhưng trong lòng thầm nghĩ, ai có thể tưởng tượng được, một Lôi Kình sáng suốt đến đỉnh điểm trong chuyện kinh doanh lại có thể làm một việc mất mặt như thế này, sau này bảo Húc Đô còn mặt mũi nào mà làm ăn trong giới được nữa?

“Tại sao?” Lôi Kình gầm lên, hận là không thể lập tức xông đến bóp chết người phụ nữ đần độn kia, cô làm vậy là có ý gì?

“Đừng có hỏi em là tại sao, em cũng đâu có biết. Kình ca, hay là anh đổi chiêu khác đi. Chuyển phát nhanh đúng là một hạ sách, là ai đã gợi ý cho anh vậy?” Lão Thất đã cận kề với bờ vực phun ra máu.

Lôi Kình nói không hề do dự: Hứa Thụy Dương.”

Gắp lửa bỏ tay người là việc mà Lôi Kình cả đời này coi khinh nhất, chỉ có điều kết quả và quá trình xảy ra việc này làm tổn hại nghiêm trọng đến đại danh của Lôi Kình, nên đành phải như vậy, không cần áy náy.

“Tên tiểu tử này đầu bị úng nước rồi, có phải là đầu heo không?” Lão Thất cố tình nói cho Lôi Kình nghe: “Cái trò này nhất định phải tặng hoa kèm theo những lời nói ngọt ngào lãng mạn mới đạt hiệu quả. Một thằng nhóc chuyển phát nhanh ngốc nghếch có thể nói lên điều gì đây? Càng đáng hận hơn là trong bó hoa lại không có thiệp. Có khi người ta lại tưởng hoa của một tên theo đuổi cuồng nhiệt nào đó, tặng cho người khác cũng là chuyện thường tình. Điều này càng cho thấy chị dâu của chúng ta có ý chí kiên định, không dễ dàng bị mê hoặc.”

Tâm trạng Lôi Kình bỗng trở nên vui hẳn trước những lời giải thích của Lão Thất. Anh ngồi xuống nói như không có chuyện gì xảy ra: “À, đúng rồi, dạo này công ty của cậu thế nào? Tôi muốn cậu làm một vụ.”

“Không vấn đề gì! Có điều gần đây tình hình rà soát khá nghiêm, bọn cớm rất thính, nếu anh muốn tẩu hàng thì phải chia làm vài chuyến.” Khẩu khí của Lão Thất cũng trở nên nghiêm chỉnh trong phút chốc, biểu cảm nghiêm túc.

[1] Mô hình địa hình

“Được! Cậu liên hệ với Hồng Cao Viễn, xong vụ này chúng ta tạm thời nghỉ một thời gian, xem tình hình đã.” Khuôn mặt Lôi Kình lại nghiêm nghị lạnh lùng như thường lệ. Đây mới đúng là Lôi Kình được mọi người trên giang hồ bội phục và khiếp sợ. Hành động tặng hoa qua chuyển phát nhanh về cơ bản không thể nào ảnh hưởng đến hình tượng vĩ đại và huy hoàng của anh được.

Tuyệt đối không thể!

*

Nại Nại không bán được một căn nhà nào trong buổi triển lãm, Tiểu Trần cười cười giải thích với tổ trưởng: “Con người có lúc sa chân, con ngựa có lúc sút vó.” Tổ trưởng không buồn nghe giải thích, phạt Nại Nại phải trực ca tối một tháng. Nại Nại tự biết thành tích bị sụt giảm do bản thân không chú tâm, nên không dám oán trách nhiều, ngoan ngoãn chịu phạt.

Tiểu Trần tan làm về nhà nấu cơm tối, Nại Nại vẫn trực ban ở công ty. Trời cuối thu, càng lúc trời tối càng nhanh, chả mấy mà đến mùa đông, Nại Nại cảm thấy gió cứ tạt từ trên xuống dưới, luồn lách vào mọi ngõ nghách trên cơ thể cô, rất lạnh.

Cô lặng lẽ ôm lấy hai vai, rất muốn khóc.

Vào khoảng thời gian này trong năm cô thường bị lạnh tay chân. Tất cả các cách giữ ấm cô đều đã sử dụng, nhưng đều vô ích. Tiểu Trần cười nói, mệnh của cô là được đàn ông chăm sóc, trời sinh ra có phúc được đàn ông ngày ngày bảo vệ, ôm cô vào lòng, giữ ấm tay chân cho cô. Lúc đó, Nại Nại chỉ biết cười, không dám nói gì, cô sợ chỉ cần nói ra, nước mắt sẽ không ngừng rơi.

Có lẽ là do tiết trời mùa thu, gần đây cô đột nhiên trở nên rất dễ thương cảm, nhiều lúc chỉ một cơn gió nhẹ mùa t khiến cô thở than về nhân sinh vô thường.

Người sống một đời, cây cỏ một xuân. Trời vào thu, đến lúc ba mươi tuổi, có một số nỗi buồn nhất định không thể nào xua tan đi được, khiến cho người ta lạnh thấu đến tận xương.

Nếu như bây giờ xuất hiện một người đàn ông, một người đủ yêu thương và trân trọng cô, cô cũng không biết liệu bản thân có thể tiếp tục yêu lần nữa không. Bởi vì bây giờ cô đã quá mỏi mệt, không còn chút sức lực nào.

Cái sức mạnh cần phải quên đi bản thân mình, liều mạng tiến về phía trước đó, cô đã tiêu tốn hết cho Lữ Nghị rồi, bây giờ có muốn phát huy thêm một chút cũng không được.

Tiếng điện thoại kêu làm đứt quãng nỗi thương cảm của Nại Nại, cô xoa xoa cánh mũi còn hơi cay, nghe điện thoại: “Xin chào, tôi là Tần Nại Nại.”

Đối phương không lên tiếng, cô nhấc điện thoại ra xem, cũng không hiển thị số máy, cô lại tiếp tục hỏi: “Xin hỏi, là ai thế ạ?”

Đầu dây bên kia hình như bị câu nói của cô làm cho bị sặc, ho mạnh mấy tiếng, sau khi ho xong, bên tai cô vang lên một giọng nói quen thuộc: “Cái đó… em có rảnh không?”

Nại Nại lập tức nhận ra giọng nói của Lôi Công, tim cô đập loạn xạ, sau đó hỏi: “Sao thế?”

Lôi Kình nhăn mày cố bịa ra cả nghìn lý do, cuối cùng anh dùng một lý do không thể nào bình thường hơn được nữa: “Ống nước nhà tôi bị hỏng rồi.”

“Mời ngài tìm dịch vụ.” Nại Nại nghiến răng trả lời, chuẩn bị dập máy.

“Họ tan ca rồi.” Lôi Kình nói dối mà không viết trước bản thảo. Thậm chí anh còn thầm thề rằng, trước khi cô kịp gọi điện cho dịch vụ sửa chữa, anh sẽ đánh ngất hai tên trực ban của họ, hiện thực hóa lời nói dối “đã tan ca” của mình.

Nại Nại quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, thầm nghĩ, mấy người đó lại trốn việc rồi, vẫn còn 15 phút nữa mà.

“Vậy thế này đi, tôi sẽ qua xem.” Nại Nại đặt điện thoại xuống, viết lại giấy cho mấy đồng nghiệp đi ăn, vừa bước ra khỏi cửa cô đã nhìn thấy Lôi Kình đứng đó trong bóng tối.

Anh mặc chiếc áo sơ mi đen đặc biệt khác thường, đứng lẫn trong bóng tối có một cảm giác hòa hợp nào đó rất khó nói nên lời, giống như khi sinh ra anh đã thuộc về bóng tối vậy. Đôi vai vạm vỡ vững chắc khiến Nại Nại rất muốn dựa vào, dụi đầu vào đó, ôm anh rồi hỉ hỉ mũi.

Nếu như, anh có thể học cách tôn trọng người khác; nếu như, anh không phải ngành nghề đó; nếu như, cô có thể quên đi quá khứ; nếu như, cô có thể không sợ hãi bị tổn thương… có lẽ họ sẽ là một sự kết hợp rất tốt…

Nại Nại lắc lắc đầu cho đầu óc tỉnh táo, lại suy nghĩ lung tung rồi, tháng mười đúng là một mùa quỷ quái.

Lôi Kình thấy bước đi của Nại Nại sau khi ra khỏi phòng có tốc độ giống như sên bò, anh đành phải giữ đúng tốc độ như thế đi cạnh cô. Hai người đi song song, giữa họ luôn duy trì một khoảng cách bằng nắm tay.

“Công việc dạo này có bận không?” Lôi Kình cố lắm mới thốt ra được một câu hỏi dịu dàng.

“Không bận.” Câu trả lời của Nại Nại rất dứt khoát, khiến câu hỏi đầy dịu dàng hao tốn bao công sức Lôi Kình trực tiếp bị cắt đứt.

“Đói không?” Lôi Kình lần nữa dịu dàng hỏi thăm.

“Không đói.” Nại Nại lần nữa đả kích sự khoa trương của xã hội đen.

“Buồn ngủ không?” Lôi Kình là điển hình cho câu nói không thấy quan tài không đổ lệ.

Nại Nại không nhịn được lườm anh một cái, trực tiếp từ chối trả lời câu hỏi xuẩn ngốc này.

Lôi Kình thề rằng những lần anh mất mặt nhất trong cả cuộc đời đều phơi bày hết trước mặt Nại Nại. Nếu như ông trời có thể cho anh làm lại lần nữa, anh nhất định sẽ bóp chết người phụ nữ này ngay trong lần gặp mặt đầu tiên, tránh việc sau này sự tự tin của anh bị chà đạp một cách thảm hại.

Dù có đi chậm đến mấy thì cũng đến lúc đi hết đoạn đường, trước mắt đã là khu biệt thự rồi, Lôi Kình đột nhiên nắm tay Nại Nại nói: “Ồ! Đây là cái gì?”

Nại Nại rất muốn trả lời đồng chí Lôi Công đó là tay, nhưng theo hướng tay Lôi Công chỉ thì biết thứ anh đang nói đến là thứ trên thảm cỏ. Thị lực kém cỏi của cô rất khó phân biệt được đồ vật trong bóng tối, cô trực tiếp trả lời: “Không biết.”

Lôi Kình kéo tay Nại Nại bước nhanh về phía đó, cúi người nhặt một bó hoa bách hợp màu trắng thật to lên, nhìn ngó xung quanh, sau khi xác định không có ai mới nói: “Ở đây sao lại có bó hoa?”

Nại Nại lại lườm thêm một cái. Thứ được gói cẩn thận như thế này chỉ cần nhìn là biết người nào đó âm mưu đã lâu, không ngờ Lôi Công lại có thể diễn y như trong kịch, anh tưởng anh là thầy giáo Bộc Tồn Hân[1] sao?

Khóe miệng cô hơi co giật, nhưng vẫn tiếp tục diễn kịch cùng anh, cô muốn coi tên ngốc này muốn giở trò quỷ gì. Lôi Kình ôm bó hoa cảm thấy ngại ngùng khi Nại Nại chả có phản ứng gì, ho mấy tiếng rồi nói tiếp: “Hay là, tặng bó hoa này cho em?”

“Nhỡ chủ nhân của nó quay lại tìm thì sao?” Nại Nại hỏi rất nghiêm túc.

“Không đâu.” Lôi Kình trả lời ngay, sau đó mới thấy có chút bất hợp lí, lại bổ sung thêm: “Có lẽ là người khác cố ý vứt đi.”

“Thứ người ta không cần nữa anh lấy ra tặng tôi?” Mặt Nại Nại nghiêm lại, khẩu khí thay đổi ngay lập tức.

Lôi Kình nghiến răng, hậm hực trả lời: “Đây không phải thứ người khác không cần.”

Thấy xã hội đen hốt hoảng cuống cuồng là một việc vô cùng thú vị, Nại Nại không biết tại sao đột nhiên cô không thấy sợ Lôi Công nữa, một đàn anh xã hội đen dám bỏ chút tâm tư cỏn con này ra đến tặng hoa cho cô để chuộc tội quả thực là quá dễ thương.

“Vậy rốt cuộc là cái gì?” Nại Nại vẫn hỏi ngây ngô, cô vẫn muốn trêu chọc anh, xem anh có chịu thốt ra những lời mong cô tha thứ hay không.

“Đó là…” Lôi Kình thề là bản thân anh khi đối mặt với những kẻ sừng sỏ ở Marocco cũng chưa từng bồn chồn lo lắng như thế này. Còn phải nghĩ xem cô có chấp nhận không, còn phải nghĩ xem có tổn thương lòng tự trọng của cô hay không, còn phải nghĩ xem có giữ được thể diện của mình hay không, ba điều này đều phải suy nghĩ vẹn toàn, đúng là khó chết đi được. Mẹ kiếp!

“Đây là hoa tôi tặng cho em, tôi không muốn ôm tới trước cửa công ty nên đặt ở đây, em muốn lấy thì lấy!”

Lôi Kình với khuôn mặt hầm hầm đột nhiên quay mặt bỏ đi, Nại Nại vội vàng nhặt bó hoa lên đuổi theo anh, nhưng trong một khoảnh khắc cô nhìn thấy một thứ không nên thấy.

Một chút ửng hồng vừa vụt mất rất nhanh khỏi khuôn mặt của Lôi Kình.

Muốn bắt cũng không bắt được.

[1] Bộc Tồn Hân: một diễn viên kịch nói và điện ảnh nổi tiếng của Trung Quốc.

Bạn đang đọc Thục Nữ Pk Xã Hội Đen của Thuấn Gian Khuynh Thành
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự