Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Gặp nhau trong đêm mưa

Bạn đang đọc Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư của Bắc Minh

Phiên bản Dịch · 1104 chữ · khoảng 4 phút đọc

Trời mưa, màn đêm của thành phố B giữa cơn mưa bụi có vẻ vô cùng âm u, trên đường vẫn ngựa xe như nước trong thành phố huyên náo phồn hoa.

Trong phòng thay đồ, Mạc Tiểu Hàn thay đồng phục phục vụ bàn nhà hàng, nhìn mưa to ngoài cửa sổ bắt đầu rầu rĩ. Xem đôi giày cũ đang mang trên chân đã nứt ra rồi, nếu ngâm nước thêm một lần nữa, đoán chừng toàn bộ liền bị phá hủy! Haizz, cô làm gì có tiền mà mua giày mới!

Nhìn đồng hồ trên cổ tay một chút, đã muộn rồi, cô phải mau sớm chạy về nhà. Ba nhất định vẫn còn đợi cô.

Mưa bụi cùng với gió thổi hung hăng quất vào mặt cô, khiến cho hai mắt Mạc Tiểu Hàn gần như không mở ra được.

Đột nhiên, một ánh sáng chói mắt quét qua, "Két. . . . . ." Một chiếc Lamborghini màu đen tư thế hung mãnh đột nhiên dừng lại, phát ra tiếng thắng xe bén nhọn! Ánh đèn chói mắt chiếu vào mặt khiến Mạc Tiểu Hàn mở mắt không ra, còn chưa kịp có phản ứng, cô đã bị đẩy ngã trên mặt đất!

Đầu gối cùng cánh tay truyền đến cơn đau nhức như kim châm muối xát, Mạc Tiểu Hàn cố gắng chống đỡ cơ thể muốn đứng lên, lại lảo đảo một cái, rồi lại ngã xuống đất.

Từ trong xe Lamborghini lao ra một người đàn ông xông về phía cô hùng hùng hổ hổ: "Đi bộ không có mắt à? Ở trên đường lao về phía trước làm gì? Vội vàng đi đầu thai sao?"

Tại sao có thể có một người tài xế ngang ngược không hiểu chuyện như vậy, rõ ràng vừa rồi là đèn đỏ, cô rõ ràng được phép đi băng qua đường đúng không?

"Chính ông vượt đèn đỏ còn dám mắng chửi người ta?" Nhìn chiếc xe Lamborghini phách lối đang dừng ở trước mặt mình, Mạc Tiểu Hàn tức giận phát run: "Có tiền thì hay lắm sao? Có tiền thì có thể tùy tiện vượt đèn đỏ sao? Bảng số xe của ông tôi nhớ kỹ rồi, ông có tin tôi sẽ tới đồn cảnh sát kiện ông hay không?"

Tài xế không ngờ người phụ nữ này miệng lưỡi lại bén nhọn như thế, vừa muốn nói chuyện, thì cửa sổ xe Lamborghini bị quay xuống, một giọng nam trầm thấp mà từ tính truyền ra: "Cho cô ta 5000 đồng, rồi đuổi cô ta đi!"

"Dạ! Thiếu gia!" Tài xế lập tức thay bằng giọng nói vô cùng cung kính.

"Pằng!" Một xấp tiền mặt thật dầy ném lên người Mạc Tiểu Hàn, khiến cô cảm thấy hơi đau! Tài xế dùng ánh mắt ban ơn vẫy tay ra hiệu cho cô, sau đó xoay người chuẩn bị lên xe.

Mạc Tiểu Hàn giận đến tròng mắt đều đỏ, nước mắt tức giận đảo quanh trong mắt, cô cố gắng ngẩng đầu lên, không để cho nước mắt rơi xuống. Nhặt những tờ tiền trên mặt đất lên, cố nén nỗi đau thấu xương từ đầu gối và cánh tay truyền tới, dùng hết toàn bộ hơi sức, hướng bóng lưng phách lối của người tài xế đập tới!

"Chết tiệt!" Người tài xế không hề phòng bị, bị Mạc Tiểu Hàn đập trúng, tức giận xoay người lại, điệu bộ muốn đánh cô.

"Dư Phong!" Người đàn ông đang ngồi trong xe Lamborghini nhỏ giọng quát tài xế ngừng lại. Mạc Tiểu Hàn nhìn vào trong xe, ánh đèn đường chiếu nghiêng vào bên trong cửa sổ xe, tỏa sáng trên gương mặt một người đàn ông.

Đây là một khuôn mặt anh tuấn đủ để mê đảo chúng sinh, đường cong thâm thúy, mỗi một chỗ đều lộ ra khí chất vương giả cao cao tại thượng, lãnh ngạo ngang ngạnh, tròng mắt đen lộ ra ánh nhìn sâu không lường được, giờ phút này, ánh mắt sâu thẳm của hắn đang nhìn về phía Mạc Tiểu Hàn, trong mắt lóe ra những tia đùa cợt.

"Tới đây!" Hắn hướng Mạc Tiểu Hàn ngoắc ngoắc ngón tay, giọng nói kiêu căng ngạo mạn, hàm chứa uy lực không thể kháng cự.

Người đàn ông này thật sự có chút đẹp trai quá mức, nhìn những đường cong trên gương mặt tuấn tú của hắn, Mạc Tiểu Hàn có chút ngẩn người, không tự chủ được đi tới bên cửa sổ.

"Ưmh. . . . . . Đau!" Chiếc cằm nhỏ nhắn của Mạc Tiểu Hàn đột nhiên bị bàn tay như lửa nóng của người đàn ông chiếm lấy! Cô không khỏi thét lên một tiếng kinh hãi: "Làm gì thế! Mau buông tay!"

Người đàn ông dùng ánh mắt sắc bén quan sát con mồi nhìn chằm chằm vào cô, bàn tay đùa giỡn cợt nhả mơn trớn làn da mịn màng trên gò má của cô, khóe miệng lại mang theo ý cười đùa cợt: "Vậy mà lại có người phụ nữ không ham tiền bạc?"

Cằm Mạc Tiểu Hàn bị hắn bóp đau nhói, cố gắng muốn thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, nhưng sức lực của người đàn ông này lại lớn kinh người! Cô căn bản không giãy thoát được một phân nào!

Ánh mắt trong trẻo của Mạc Tiểu Hàn mở to căm hận nhìn thẳng vào đôi mắt lãnh khốc của hắn: "Có mấy đồng tiền dơ bẩn thì hay lắm sao? Mau buông tay! Nếu không tôi tới đồn cảnh sát kiện ông! Ông không những vượt đèn đỏ, còn quấy rối tình dục!"

nơi cổ họng người đàn ông phát ra tiếng cười đùa cợt, bàn tay tăng thêm sức lực, Mạc Tiểu Hàn cảm giác cằm mình cũng mau bị nắm bể, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt đau đến co rút thành một cục.

"Ông bị bệnh thần kinh à! . . . . . ." Mạc Tiểu Hàn đau đến nỗi nói cũng không ra lời!

Ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông đột nhiên co lại, chợt buông bàn tay ra! Sức lực bị thu lại, Mạc Tiểu Hàn bị bất ngờ, nặng nề ngã trên mặt đất.

Trong cửa sổ xe ném ra một tấm thẻ màu vàng. Giọng nói người đàn ông kiêu căng mang theo sự thương hại cao cao tại thượng: "Đây là danh thiếp của tôi, cô có thể cầm nó đi đến đồn cảnh sát kiện tôi! Dĩ nhiên, nếu như cô cần tiền thuốc thang, cũng có thể cầm nó tới Sở thị tìm tôi!"

Bạn đang đọc Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư của Bắc Minh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự