Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Thừa Tướng Ngoan Ngoãn, Đừng Chạy - Chương 5: Ngươi Chỉ Thuộc Về Ta [1]

Bạn đang đọc Thừa Tướng Ngoan Ngoãn, Đừng Chạy của Tàn hoa lộng nguyệt

Phiên bản Dịch · 1466 chữ · khoảng 5 phút đọc

Lăng Hoằng cũng không hiểu được vì sao hắn đồng ý cho một cô nương hoàn toàn không biết thân phận bối cảnh đi theo bên người hắn,truy tìm phương hướng Diêm tướng quân

Là vì nàng có diện mạo giống như đúc Bùi Tư Kiều? Hay vì nhiều ngày qua nàng nguyện ý nghe hắn tâm sự nổi khổ tâm tư,giúp hắn giải quyết phiền não trong lòng? Tóm lại mặc kệ nàng ta lương thiện hiểu ý người cỡ nào không thể dao động địa vị Bùi Tư Kiều ở trong lòng hắn.

Ngoài cửa sổ bắt đầu mưa tầm tả,Lăng Hoằng ngơ ngác nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ,rơi vào ảo tưởng……

Có một năm,hắn bảy tuổi,Bùi Tư Kiều chính tuổi,thân là thái tử hắn cùng đám người hoàng gia đến Vĩnh Sơn săn thú.

Nhưng mà thời điểm săn bắn,hắn lại bị lạc sâu trong rừng rậm.

Cho đến đêm khuya,hắn vẫn mờ mịt đi chung quanh trong rừng.

Gió gào thét bốn phía đó là điềm báo sắp có mưa to.“Ầm ầm ầm” Một tia chớp màu trắng như chém không trung ra làm hai.

Lúc ấy Lăng Hoằng còn nhỏ chịu hoảng sợ không nhỏ,kích động không thôi.

Gió thổi đến thân cây lảo đảo,tia chớp lại tựa như phân ra cả vùng đất.

Lăng Hoằng núp bên cạnh cây đại thụ,cuộn lại cơ thể,lấy tay ôm chặt lỗ tai.

Giờ này khắc này hắn thật sự rất sợ,bên cạnh hắn lại không có lấy một người bảo hộ hắn,hắn hiện tại không biết làm sao,hắn cũng không có ai để dựa vào.

“Hoằng điện hạ,Hoằng điện hạ……” Có thanh âm quen thuộc đang hô hoán tên hắn.Giống một gốc cây cứu mạng rơm rạ.

“Ta…… Ta ở đây……” thanh âm run rẩy so với gió lay động cỏ khô còn muốn yếu ớt hơn.

Bùi Tư Kiều vừa hô tên vừa nhìn chung quanh,tìm kiếm tung tích Lăng Hoằng.

Dù rừng cây trùng điệp cũng không che được tầm mắt sắc bén,y tìm kiếm đã lâu cuối cũng cũng phát hiện.

“Hoằng,Hoằng điện hạ,rốt cục tìm được ngài!” Bùi Tư Kiều kích động trong mắt còn ngấn nước.

Lăng Hoằng vừa thấy người đến là Bùi Tư Kiều,thị đọc bên cạnh hắn từ nhỏ đến lớn,lập tức vui mừng ôm lấy y,gào khóc.

“Hoằng điện hạ,đừng sợ,ta sẽ luôn luôn ở bên cạnh ngài!” Bùi Tư Kiều thấy hắn thế này,nhẹ nhàng vuốt đầu của hắn“Chúng ta vẫn nên trở về thôi,trời sắp mưa to.”

Bùi Tư Kiều nắm tay Lăng Hoằng,từng bước một đi trở lại lều trại,ai ngờ không kịp trời đã bắt đầu mưa như trút nước.

Bùi Tư Kiều vội vàng hái một chiếc lá lớn bên cạnh che trên đầu Lăng Hoằng,còn bản thân thì không che.

Mưa to ngăn cản bước chân bọn họ,đồng thời khiến bọn họ lại bị lạc phương hướng.Không chần chừ bọn họ trốn vào một sơn động nho nhỏ tránh mưa.

Lăng Hoằng phát giác ống tay áo đều bị mưa làm ướt,đang muốn oán trách lại thấy Bùi Tư Kiều sớm toàn thân ướt đẫm.

“Bùi nhi,ngươi……”

“Hoằng điện hạ,đừng lo tiểu thần,chỉ cần ngài không có việc gì thì tốt rồi!” Vừa mới nói xong Bùi Tư Kiều cũng hắt xì một cái.

“Ngươi nhanh cởi ra y phục,bằng không sẽ rất dễ cảm lạnh!” Lăng Hoằng lo lắng nhìn phía y.

“Nhưng……”

“Không nhưng nhị gì hết,chẳng lẽ mệnh lệnh của ta ngươi cũng không nghe sao?”

“Ta,ta cỡi……”

Bùi Tư kiều xoay người sang chỗ khác,đem y phục trên người đều cởi,vắt khô,trên người chỉ còn lại một cái khố đơn bạc dán chặc trên người.

Lăng Hoằng nhìn y,trong bóng đêm mông lung một thân thể tinh tế trắng noãn,mềm mại bóng loáng dường như đã mê hoặc hắn,làm cho hắn tỉnh tỉnh mê mê hô hấp dồn dập……

Bùi Tư Kiều sau khi vắt khô y phục mình,rồi treo lên hong khô,bản thân ngồi một bên.

Gió lạnh thổi qua làm cho cả người y không khỏi run lên,y lại không rên một tiếng,một mình thổi hơi nóng xoa xoa hai tay.

Lăng Hoằng nho nhỏ nhìn y như vậy,nhíu mày nói:“Bùi nhi,lại đây!”

Bùi Tư Kiều nghe Lăng Hoằng la lên,theo thói quen lập tức đáp lại,nhưng khi y quay đầu lại chạm vào ánh mắt Lăng Hoằng,mặt lại đỏ.

Y dường như nhìn thấy trong mắt Lăng Hoằng thoáng hiện tia sáng dã thú,muốn nuốt cả người mình.

Bùi Tư Kiều cảm thấy thẹn bản thân lại có suy nghĩ đó,khiến y không dám vọng động.

“Lại đây!”

“Hoằng,hoằng điện hạ,không cần……”

“Không cần cái gì,nhìn ngươi đi lạnh thành như vậy.”

Lăng Hoằng thấy Bùi Tư Kiều vẫn không có hành động gì,đơn giản đi qua ngồi xuống bên cạnh y,ôm y vào trong lòng.

Bùi Tư Kiều không nói,tim không ngừng đập loạn thình thịch.

Lăng Hoằng ôm người lạnh như băng,có chút đau lòng tuy rằng hắn không biết đau lòng đại biểu cho cái gì.

Trong *g ngực ấm áp,Bùi Tư Kiều tâm loạn như ma,nhưng vẫn bị cảm giác ấp áp chinh phục,rơi vào giấc ngủ……

Ngày thứ hai,Bùi Tư Kiều cùng Lăng Hoằng cuối cùng cũng được thị vệ phát hiện,đưa về doanh trại.

Khi bọn họ nhìn thấy hoàng thượng,hiển nhiên phát hiện hoàng thượng không vui.

Trong lòng mọi người còn chưa trở lại bình thường,Bùi Tư Kiều đã quỳ rạp quỳ xuống,hướng hoàng thượng dập đầu nói:“Đều là lỗi tiểu thần,khi đi săn thú nếu không phải tiểu thần nói thích con thỏ nhỏ kia,thái tử điện hạ cũng không lỗ mãng đuổi theo đến bị lạc phương hướng……”

Lăng Hoằng kinh ngạc nhìn quỳ rạp xuống đất nói với Bùi Tư Kiều:“Rõ ràng là ta muốn bắt con thỏ tặng ngươi,chứ ngươi không nói với ta ngươi thích con thỏ đó,ngươi sao lại……”

Từ quý phi sợ con mình bị liên lụy,không để lại ấn tượng tốt trước mặt Hoàng Thượng,lập tức giận giữ nói:“Đem thị đọc thái tử Bùi Tư Kiều dẫn đi,đánh hai mươi trượng rồi đuổi về Bùi phủ,sau này không cho phép đến gần thái tử……”

Từ quý phi còn chưa nói xong lời,Lăng Hoằng đã sốt ruột sợ hãi quỳ gối trước mặt mẫu hậu nói:“Không cần!Mẫu hậu.Đó không phải lỗi của y là con một mình làm bậy,muốn phạt thì cứ phạt con!”

Từ quý phi nhướng mày,nghĩ rằng con mình thật không hiểu chuyện,nhưng vì tương lai hắn nàng phải nhẫn tâm.

“Nhớ phải nói rõ với Bùi đại nhân,con ông ta hại thái tử hoảng sợ,bảo ông ta đưa con mình đi được bao xa thì bao xa,tốt nhất cả đời không được trở về hoàng triều.”

Bọn thị vệ tuân mệnh đi đến bắt lấy Bùi Tư Kiều,muốn kéo y đi.

Lăng Hoằng nhìn thấy tình cảnh trước mắt,trong lòng hoàn toàn rối loạn,lập tức xông lên phía trước kéo tay bọn thị,ôm chặc Bùi Tư Kiều vào trong lòng, nói:“Y là người của ta,ai cũng không được chạm vào!”

“Nếu ai dám động đến một sợi lông của y,ta sẽ khiến cho kẻ đó sống không bằng chết!”

Lăng Hoằng ngẩng đầu nhìn thẳng vào phụ hoàng đang đợi xem kịch vui nói:“Ngay cả một ái thần của mình mà còn không thể bảo vệ,thì có tư cách gì làm thái tử!”

Bùi Tư Kiều nghe được lời hắn nói,tim bị khơi dậy rung động……

“Phụ hoàng,con nhớ rõ người từng nói với con–‘Thân là một hoàng giả không chỉ phải có đức,có tài,còn phải có ái nhân,trọng nhân,tôn nhân!’”

“Bùi Tư Kiều y là thị đọc của ta,là thần tử của ta — huống hồ y tận trung tẫn trách,vậy nên ta phải bảo vệ tốt y,không để y chịu chút tổn thương!” Lăng Hoằng nho nhỏ lần đầu tiên thẳng thắn thắt lưng,nói như đinh đóng cột.

“Chỉ cần có ta ở đây,đời này không ai có thể tổn thương được y……” Lăng Hoằng nói chắc chắn như lời thề,truyền vào trong tai Bùi Tư Kiều,xông thẳng vào trong lòng y.

“Tốt!Tốt!Tốt!” Hoàng Thượng nhìn đứa con bảy tuổi của mình,vỗ tay tán thưởng không thôi“Không hổ là nhi tử Lăng Vương! Có thưởng!”

Vẻ mặt lo lắng khẩn trương không thôi của Từ quý phi rốt cục thả lỏng,thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Bùi Tư Kiều mơ mơ màng màng xuôi tai tất cả,tâm hoàn toàn trầm luân ……

Lăng Hoằng trong lòng sức nặng đột nhiên gấp bội,hắn thấy Bùi Tư Kiều nhắm lại hai mắt,trên mặt đỏ ửng không bình thường,hắn sờ lên trán y,nóng đến phỏng tay.Liền vội vàng ôm lấy y,từ biệt mẫu hậu phụ hoàng rồi chạy thẳng về chỗ mình……

Bạn đang đọc Thừa Tướng Ngoan Ngoãn, Đừng Chạy của Tàn hoa lộng nguyệt
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự