Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 87 Đến để trả thù

Bạn đang đọc Thủ Trưởng Nhà Quyền Thế Cưới Sủng Bảo Bối của Cá Ca

Phiên bản Convert · 1751 chữ · khoảng 8 phút đọc

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, hành lang của bệnh viện quân đội trở nên yên tĩnh và lạnh lẽo hơn.

Cô ý tá đã từng mời Cố Thành Kiêu vài lần đến khu chờ ấm áp hone, nhưng anh đều từ chối, bởi vì đây là nơi anh có thể ở gần nhất với Lâm Thiển.

Thân là quân nhân, anh gánh vác sứ mệnh bảo vệ quốc gia, để tổ quốc yên ổn, để xã hội an ổn, để bảo vệ tính mạng của người dân và tài sản không bị chiếm lấy, nhưng anh mỗi lần làm nhiệm vụ đều không lo cho tính mạng của mọi người sao? !

Mặc dù là liều mình, nhưng mỗi một lần, anh ấy có đủ tự tin để chiến thắng, anh rất tự tin.

Thế nhưng lúc này, anh bỗng nhiên có một loại cảm giác vô lực, một cảm giác bất lực mà ngay cả khi anh đã cố gắng hết mình.

Anh có thể thống trị vận mệnh của chính mình, nhưng anhkhông thể làm chủ số phận của người khác.

Anh cùng với Lâm Thiển hết thảy đều mới vừa bắt đầu, có rất nhiều điều còn chưa có bắt đầu, thậm chí, anh thậm chí còn không công khai đặt cho cô một cái danh phận chính thức.

Lúc này, cửa phòng cấp cứu đột nhiên mở, Cố Thành Kiêu đứng lên, kích động, lo nghĩ, chờ mong, lo lắng, những biểu tình phức tạp này tất cả đều hiển hiện trên gương mặt vốn rất lạnh lùng của anh.

"Bác sĩ..." Anh lo lắng đến mức không biết hỏi sao.

Bác sĩ sắc mặt trông có vẻ thoải mái, cho anh một cái nhìn an ủi, nói: "Cố thủ trưởng, đừng lo lắng, Cố phu nhân chỉ là não bị chấn động nhẹ, cộng thêm bị phong hàn, nghỉ vài ngày sẽ khỏe mạnh trở lại."

Khuôn mặt lo lắng của Cố Thành Kiêu dần trở nên hòa hoãn hơn, còn có chút không tin tưởng, "Thật vậy sao? Thế nhưng phía sau đầu cô ấy có vết thương rất lớn, chảy nhiều máu như vậy, thực sự không có việc gì sao?"

"Vết thương là bị mảnh kiếng bể gây thương tích, quả thật có chút sâu, mảnh kiếng nhỏ đã đã được lấy ra, vẫn chưa làm tổn thương hộp sọ, xin yên tâm."

"Cô ấy đang ở đâu?"

"Chờ thuốc gây mê hết tác dụng sẽ chuyển cô ấy qua phòng bệnh, Cố thủ trưởng mời ngài đến phòng bệnh đợi."

Nghe những lời xác nhận của bác sĩ, Cố Thành Kiêu trong lòng như có một tảng đá đè nặng cuối cùng cũng đặt xuống đất được, Anh lùi lại một bước và long trọng trao một nghi lễ quân sự cho bác sĩ. "Cảm ơn rất nhiều."

Bác sĩ cũng là xuất thân từ quân nhân, ông ta cũng kính chào như một quân nhân, hướng Cố Thành Kiêu dùng sự tôn trọng nhất níu, "Đây là trách nhiệm của tôi."

Tầng 20 có phòng bệnh cao cấp nhất bệnh viện quân đội, Cố Thành Kiêu và các đồng đội trong đội đặc nhiệm của anh, có thể được coi là những vị khách quen của nơi này.

Nghe nói là Cố phu nhân nằm viện ở đây. Một số y tá trẻ vừa đau lòng vừa tò mò muốn biết dạng cô gái nào đã trở thành người mà các cô hằng mơ ước.

"Trời ạ, Cố thủ trưởng tự lau mặt cho cô ấy, má ơi,cô ấy thật hạnh phúc."

"Nắm tay rồi nắm tay rồi, a a a a, chồng của tôi thực sự đã nắm tay của người con gái khác! !"

"Sao anh ấy lại rất đẹp trai như vậy, đặc biệt bộ dáng ôn nhu, a, tôi không thể chịu nổi nữa rồi, tại sao người nằm trên giường kia lại không phải là tôi."

"Hu hu hu, tại sao người gả cho anh ấy lại không phải là tôi chứ."

Trong phòng bệnh, Cố Thành Kiêu vẫn canh giữ ở trước giường, Lâm Thiển có hơi sốt nhẹ, anh cứ ba phút lại thay khăn lạnh cho cô, cứ sau năm phút đồng hồ lại dùng miếng bông tẩm chút nước đắp lên môi cô, lau tay xoa bóp cổ mỗi một hành động đều mang thập phần ôn nhu, thời gian chính xác, kỹ thuật nhẹ nhàng, đôi mắt tràn ngập yêu thương cùng cưng chiều, không cho bất kì ai đụng vào mỗi việc đều tự mình làm cho cô.

Một quân nhân có giá trị cao như vậy, năng lực mạnh mẽ, gia thế tốt, địa vị quân nhân cao, sở hữu những kỹ năng độc đáo của một người đa cảm chỉ cần là nữ nhân tất cả đều bị anh mê hoặc.

"Ho khan một cái!" Y tá trưởng trừng mắt đám người ở cửa phòng bệnh rình coi người khác, hỏi ngược một câu, "Không có nhiệm vụ gì sao?"

"..." Vai các cô y tá run lên.

Y tá trưởng gầm nhẹ, "Đều đi làm việc hết đi!"

Các cô y tá nhỏ lại càng hoảng sợ, người đạp ta ta kéo nàng, thậm chí còn té nhanh hơn.

Y tá trưởng chỉ lắc đầu rồi thở dài, thở dài hơn, cô ta cũng không nhịn được liếc nhìn trong phòng bệnh thoáng qua, không trách đám tiểu cô nương này xuân tâm nhộn nhạo, ngay cả bà già sắp về hưu là cô đây cũng không nhịn được nhìn Cố thủ trưởng vài lần, anh ta thật sự là rất hoàn mỹ.

Y tá trưởng hít sâu một hơi, gõ cửa đi vào, nhẹ giọng hỏi: "Cố thủ trưởng, ngài cần tôi giúp một tay không? Tôi thấy ngài chăm sóc cho cô ấy cả đêm hình như rất mệt mỏi"

"Cảm ơn, không cần, tôi tự lo được."

"Vậy có chuyện gì ngài cứ việc phân phó."

"Được, cảm ơn."

Y tá trưởng nói một cách chân thành: "Cố thủ trưởng, ngài đối với phu nhân thật tốt."

Cố Thành Kiêu mỉm cười nhìn về phía Lâm Thiển, nhàn nhạt nói rằng: "Đúng."

——

Tại phòng giam của đội đặc nhiệm

Vụ thu hoạch hôm nay khá hiệu quả, bắt được tất cả thành viên lẩn trốn của Tam Giác Vàng, nhưng lại trực tiếp chứng minh được một điều chuyện Tứ thúc chết là không có thực.

Tứ thúc không chết, nói cách khác, đối với tập đoàn buôn lậu thuốc phiện Tam Giác Vàng phải tiếp tục điều tra.

Tình báo Trầm Tự An của lữ đoàn tình báo đã trích xuất các cuộc đối thoại của một số người trong xe thông qua phân tích kỹ thuật.

Cuộc đối thoại của bọn họ không chỉ xác nhận việc bắt cóc và xâm hại nữ sinh Trương Yến, mà cònxác nhận Tứ thúc đã bắt đầu đối với Cố Thành Kiêu trả thù.

Bất quá để cho bọn họ khó hiểu chính là, chuyện Cố Thành Kiêu kết hôn được giấu rất kỹ, Tứ thúc bị thương đang lẩn trốn, thế làm thế nào biết được Lâm Thiển?

Cái nghi vấn này, khiến mọi người phải nghi ngờ —— trong đội có nội gián.

"Không thể có điều đó được." Ngụy Nam rất không muốn suy nghĩ đến chuyện này, bên người người điều là những người anh em vào sinh ra tử với nhau.

Trầm Tự An nói: "Quân đội của chúng ta có thể gửi bí mật đến trại địch. Tại sao trại địch lại không thể??"

"..." Ngụy Nam không cách nào phản bác được, nhưng hắn vẫn như cũ kiên trì quan điểm của mình, "Lão đại kết hôn mặc dù không có công khai, nhưng dù điều đó bị tiết lộ đi nữa, thì người biết cũng không phải số ít, Tứ thúc nếu hướng về phía lão đại mà đến trả thù, biết cũng không có gì kỳ quái."

Tống Cảnh Du: "Cao Kỷ Khâm ở Vân Xuyên cũng không biết đang làm gì, đã lâu như thế vẫn chưa tìm được người."

Trịnh Tử Tuấn: "Lão đại nói, thỏ khôn có ba hang, nói không chừng Tứ thúc đã sớm không còn ở Vân Xuyên nữa."

Ngụy Nam bỗng nhiên nghĩ đến, "Nói như vậy, lão đại chẳng phải là đang gặp nguy hiểm sao? Còn có Cố lão bọn họ."

Mọi người đều nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhận định một điểm, Trầm Tự An tổng kết nói rằng: "Cây hồng phải tìm trái mềm mà bóp, Cố gia bất luận một thành viên nàoTứ thúc cũng không dám động đến, người Tứ thúc dám động chỉ có một mình Lâm Thiển, không chỉ dễ hạ thủ, mà còn chọt trúng nhược điểm của lão đại."

Đúng lúc này, cảnh sát ở Vân Xuyên đột nhiên truyền tới một tin tức khẩn cấp —— tìm thấy thêm một ổ của bọn Tam Giác Vàng, phát hiện mười mấy thiếu nữ đang bị nhốt trong đó.

Tống Cảnh Du: "Có Tứ thúc ở đó không? Có bắt được người không?"

Lee không nói chỉ lắc đầu, "Không có đề cập tới Tứ thúc."

Mọi người trầm mặc, trận chiến này, khi nào mới đến hồi kết?

——

Ngày hôm sau bầu trời hửng sáng, Lâm Thiển chậm rãi mở mắt.

Ở đây rất ấm áp, ấm áp này khiến cô quên đi sự lạnh giá của nước ở dòng sông đó, bất quá, đêm qua kinh tâm động phách cô cần thời gian để tiêu hóa và thích ứng.

Ký ức mãnh liệt như vậy, sợ rằng đời này đều không thể quên được, cho nên cô chỉ có thể từ từ thích ứng.

Hoa loa kèn trên bậu cửa sổ có màu trắng và tinh tế, tạo cho căn phòng có mùi nước khử trùng có mùi hương khác biệt.

Cô nhìn chung quanh một chút, nhìn trần nhà, lại nhìn phía ngoài cửa sổ, cô nhìn thấy ngoài cửa sổ phía đông một mảnh ánh sáng mặt trời màu vàng nhạt.

"Tỉnh?" Cố Thành Kiêu thanh âm của có chút khàn khàn, anh ở bên giường giữ một đêm, "Chưa nhớ ra anh là ai sao? Tên anh là gì sao?"

Lâm Thiển phản ứng có chút hơi chậm, bất động thanh sắc hỏi: "Anh tên là... Đầu heo sao?"

Bạn đang đọc Thủ Trưởng Nhà Quyền Thế Cưới Sủng Bảo Bối của Cá Ca
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Oralie
Phiên bản Convert
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 5
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự