Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 997 Trực Giác Loan. (1)

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1406 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chẳng lẽ bọn họ không biết vùng biển nguy hiểm này không thể không thể câu thông với Tây Tam Vực sao? Đám lão gia hỏa đáng chết kia không biết đang đánh cái chủ ý chó má gì? Chẳng lẽ cố tình muốn đẩy bọn họ tiến vào trong Vô Tận Hải Vực, cho bọn họ đi chịu chết hay sao? Nếu đúng là như vậy, tại sao làm thế? Phải có nguyên nhân gì khiến cho bọn họ quyết định như thế? Hoặc là, bọn họ muốn khai chiến với vùng biển, nhưng với hơn mười cái mạng thì có thể lấy cớ khai chiến hay sao?

Cũng không đúng a! Thực lực vùng biển cường đại như vậy, khai chiến, chẳng phải là muốn chết sao? Còn nữa, nghi hoặc trong lòng Chu Báo càng ngày càng nhiều, trăm mối không có lời giải.

- Tính toán, tạm thời không cần suy nghĩ quá nhiều, việc cần làm bây giờ chính là phải nghĩ biện pháp cứu đám gia hỏa kia ra a, Ngọc Nam Thiên trốn đi, bởi vì trên người của hắn có tiên khí, tạm thời không đi quản hắn khỉ gió gì, quản cũng không quản được, chỉ mong là những gia hỏa trong Long Uyên Ngục không bị gì!

Nghĩ tới đây, thân thể Chu Báo bắt đầu co rút lại, bỗng nhiên hỏa diễm nhàn nhạt trên người của hắn nổi lên, trong thời gian ngắn, hoàn toàn chuyển hóa thành yêu khí, đúng, là yêu khí! Tuy hắn không phải là tinh quái, không phải yêu ma, nhưng trong chân nguyên của hắn có yêu hỏa Thái Cổ Thực Long Thu, lại hấp thu quả trứng khổng lồ của Thái Cổ Yêu Vượn Chu, muốn đổi chân nguyên của mình thành yêu khí là chuyện rất dễ dàng, nhưng yêu khí của Vượn Chu hắn không quen thuộc, cũng không có thời gian quen thuộc, bởi vì đây là đáy biển, dù uy lực của yêu hỏa Thực Long Thu bị áp chế, cho nên, nhưng lựa chọn duy nhất của hắn vẫn là yêu khí của Thực Long Thu, Thực Long Thu cũng là sinh vật dưới nước, thời đại Thái Cổ, cũng sinh tồn trong biển sâu, bởi vậy, thời điểm Chu Báo chuyển hóa chân nguyên của hắn thành yêu khí, liền cảm giác rất thoải mái, một tầng sương mù màu đen sẫm bao phủ toàn thân của hắn, rất nhanh, liền hóa thành một kiện trường bào thành lụa đen, bao bọc người hắn, mà bộ dạng của hắn không có biến hóa, nhưng dưới tác dụng của yêu khí màu đen này, làn da vốn trong suốt như ngọc của hắn đen lại, thân hình khẽ động, hắn tiến trở lại khe đá, thản nhiên tiến vào trong chỗ sâu của biển cả.

Chu Báo đã nghỉ ngơi và hồi phục ở dưới đáy biển một tháng, nhưng trong thời gian một tháng này hắn ẩn dấu thân hình, khống chế khí tức, chưa từng đi ra ngoài, cho nên hiện giờ đối với đáy biển này, nhưng cũng từ trong miệng tinh quái đi ngang qua mà biết được đôi chút, nhưng mà, từ nơi này nhiều lần có tinh quái đi qua xem xét tình huống, hẳn là một yếu đạo giao thông.

Đúng là yếu đạo giao thông, toàn thân Chu Báo ẩn trong áo đen, yêu khí nội liễm, âm khí um tùm, sau khi đem chân nguyên chuyển hóa thành yêu khí Thực Long Thu, Chu Báo liền cảm giác được trạng thái mình ở trong nước thoải mái hơn rất nhiều, có cảm giác như cá gặp nước. Trên đường đi, hắn cũng gặp mấy tinh quái đi ngang, tuy những tinh quái không nhìn ra sâu cạn của hắn, nhưng cũng cảm giác được yêu khí trên người của hắn không đơn giản, cho nên luôn bảo trì thái độ cẩn thận.

Hắn đi tới thế giới dưới đáy biển này, cũng biết được nơi đây không phải thiên hạ thái bình, giết yêu đoạt bảo là chuyện rất bình thường, mà bộ dáng thần bí như Chu Báo, gia hỏa lẻ loi một mình hành tẩu dưới biển, chỉ cần không phải kẻ điên, kẻ không có đủ thực tài, đối mặt với gia hỏa như vậy, biện pháp tốt nhất chính là tránh được bao xa thì tránh xa bấy nhiêu.

- Ngươi, tới đây!

Trên đường đi thấy có vài tên nhìn thấy mình liền bỏ chạy, Chu Báo có chút nóng tính, đưa một ngón tay lên chỉ vào một tinh quái ở gần mình nhất, cũng là gia hỏa chạy nhanh nhất, theo tiếng của hắn, một cổ hấp lực vô hình đem tên tinh quái có tu vi Bát phẩm trói buộc lại, làm cho tên tinh quái đầu cá này sợ hãi, nói ra:

- Đại tiên tha mạng, đại tiên tha mạng!

Về phần những tên tinh quái khác đi cùng hắn, tất cả đều bỏ chạy đi, mặc kệ cho tên đồng bạn không may.

- Tinh quái dưới đáy biển này, đều không có nghĩa khí như thế!

Chu Báo thấp giọng nói thầm một câu, nhìn tên tinh quái này đang chảy nước mắt nước mũi, nói ra:

- Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm khó ngươi!

Khi đang nói chuyện, khoát tay, liền nâng tên tinh quái này đi tới một nơi ẩn khuất.

- Đại tiên có gì phân phó, dù tiểu nhân có xông pha khói lửa, quyết không chối từ!

Sau khi nghe được giọng nói có vẻ hòa ái của Chu Báo, nội tâm xoắn xuýt của tên tinh quái này buông xuống.

- Ta là là người từ vùng biển khác tới tìm người, ta lại không quen cuộc sống nơi đây, ngươi đem tình huống hải vực này nói cho ta nghe một chút, như như giúp ta, ta sẽ không bạc đãi ngươi, nếu có chủ tâm giấu diếm, ta có hơn vạn cách khiến ngươi sống không bằng chết!

Nói xong lời cuối cùng, trong lời nói của Chu Báo lộ ra yêu khí sâm lãnh, cơ hồ làm cho tên tinh quái này đông cứng lại trong chốc lát.

- Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám!

Tên tinh quái này liên tục nói.

- Ngươi tên là gì?

- Tiểu Hỗn Tứ!

- Hỗn Tứ?

- Tiểu nhân xếp thứ tư trong nhà, cho nên gọi là Hỗn Tứ!

Tên tinh quái này cung kính nói ra, nhìn thấy nghi hoặc trên mặt của Chu Báo, hắn mới giải thích kỹ càng lai lịch của mình, Chu Báo nghe mà đổ mồ hôi, mình tùy tiện chọn một tinh quái, lại chọn ra một tên hỗn đản có tên giống mình này? Chen ngang lời nói thao thao bất tuyệt của tên này, Chu Báo nói ra:

- Nói chuyện của ngươi làm cái rắm gì, nói tình huống nơi đây đi!

Lúc này tên Hỗn Tứ mới chấm dứt giới thiệu lai lịch, bắt đầu nói về tình huống của hải vực này.

Cái hải vực này là do Bạch La công tử chưởng quản, Bạch La công tử và Cẩm Hoa công tử, đều là sứ giả của Cổn Long Vương, quyền lực rất lớn, trong phiến biển rộng này, địa vị gần với Cổn Long Vương, riêng phần mình thống lĩnh vùng biển tám vạn dặm, địa phương mà bọn họ đang đứng gọi là Trực Giác Loan, đây là một cái vịnh, trong vùng biển này, cũng tương đương với một cái trấn trên đại lục, nằm trong Trực Giác Loan, gọi là Trực Giác Trấn, cũng là một nơi phồn hoa trong hải vực này, cho nên tinh quái đi lại trên con đường này tương đối nhiều. Điều này làm cho Chu Báo cảm thấy ngoài ý muốn, trong ấn tượng của hắn, đáy biển khổng lồ như thế, nếu có núi lớn và cách trở, trực tiếp đi qua là được, tại sao lại phải đi qua thông đạo?

Về sau trải qua giải thích, hắn mới hiểu được, cái đáy biển này cũng không so với lục địa, cho dù nằm ở phía trên thủy vực vạn trượng, mà không gian phía trên đủ cho tất cả sinh linh du đãng.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự