Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 966 Liêu nha đảo. (1)

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1435 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chỉ là, tất cả mọi người chú ý tới, hào quang Thái Hư Phi Châu đã ảm đạm rất nhiều, tốc độ cũng trở nên cực kỳ chậm chạp, thậm chí so với tốc độ bọn hắn phi hành thì chậm hơn rất nhiều.

- Chư vị, vừa rồi ta phát động lực lượng mạnh nhất Thái Hư Phi Châu, phá vỡ hư không, xuyên thẳng qua khoảng cách tám vạn dặm, nhưng đồng thời, lực lượng còn lại của Thái Hư Phi Châu cũng không còn bao nhiêu, cho nên chúng ta cần tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút!

Hơn tám vạn dặm!

Nghe được khoảng cách này, sắc mặt Chu Báo đã trắng bệch rồi.

Một lần xuyên thẳng tám vạn dặm, đây là khái niệm gì?

Tam Giới Tiểu Na Di của hắn, hiện tại có thể nói là đã thành, nhưng thi triển trong không gian đồng nhất, bất quá tối đã cũng chỉ có thể xuyên thẳng qua ba bốn dặm mà thôi, mà Thái Hư Phi Châu này một lần có thể xuyên thẳng qua tám vạn dặm, đến tột cùng là như thế nào làm được.

Nhìn lại Đỗ Đại Ma Tướng và biểu lộ trên vẻ mặt người những đại tông môn khác, hắn cũng cưỡng ép áp chế bất an trong lòng xuống.

Xem ra những đại phái nhà cao cửa rộng này, không phải cái gì cũng sai a!

Ít nhất theo kiến thức nhìn lại, so với chính mình thì nhiều hơn rồi.

- Tại đây cũng không an toàn, tuy chúng ta xuyên thẳng qua tám vạn dặm trong hư không, nhưng vẫn đang ở trong biển rộng vô tận, đối với sinh linh trong biển rộng vô tận này, khoảng cách tám vạn dặm cũng không tính là quá xa!

Đúng lúc này, Đỗ Đại Ma Tướng mở miệng.

- Hiện tại lực lượng Thái Hư Phi Châu đã tiêu hao lớn, ta xem chúng ta hãy tim một đảo nhỏ tu chỉnh một chút, bây giờ đang ở trên bầu trời, thật sự là một mục tiêu quá lớn a!

Mọi người đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Đích thật Thái Hư Phi Châu là mục tiêu quá lớn, căn bản không thoát khỏi linh giác của cường giả.

- Phía trước có một đảo nhỏ, chúng ta chọn chỗ đó a, trước tiên che dấu Thái Hư Phi châu lại rồi bắt đầu khôi phục lực lượng của nó, như thế nào?

Đỗ Đại Ma Tướng nhìn Ngọc Nam Thiên, hỏi.

- Tốt, cứ làm như thế!

Hiển nhiên, Ngọc Nam Thiên thuận theo đề nghị này, lúc này đi ra ngoài thật sự quá không thuận rồi, có thể nói là xuất sư bất lợi, hắn cẩn thời gian thoáng sửa sang lại một phát, nghỉ ngơi và hồi phục thoáng một phát, tìm lại nhuệ khí vừa mới áp chế, bằng không thì hành động đằng sau có thể thật sự không tốt.

Khoảng cách đến đảo nhỏ phía trước ước chừng ba bốn nghìn dặm, đám người trên Thái Hư Phi Châu đều là cường giả, thị lực kinh người, đứng trên Thái Hư Phi Châu có thể xem rành mạch bộ dáng đảo nhỏ kia.

- Cẩn thận một chút a, khí thế trên đảo kia hung ác bức người, không thể nói trước có đại yêu cự nghiệt gì ẩn tàng, nếu bị hắn phát hiện, biết được chúng ta xâm phạm lãnh địa của hắn thì sẽ xảy ra một trường ác đấu đấy!

Đứng xa xa nhìn hòn đảo đang nổi trên mặt biển, nhìn hình dáng nó giống như là một răng nanh hung thú thời Thái Cổ, một gã hòa thượng Đại Luân Tự có chút bận tâm, nói.

- Dù sao thì vẫn tốt hơn là trên biển, trên bờ, dù là đảo nhưng chúng ta có thể dùng nhiều thủ đoạn hơn trong nước biển, cũng ít bị trói buộc hơn, chúng ta có nhiều người như vậy, lại có nhiều Thuần Dương pháp khí, chẳng lẽ còn sợ không thành?

Ngọc Nam Thiên nhẫn nhịn một lượng tà hỏa trong bụng, lạnh lùng nói với hòa thượng Đại Luân Tự, ngữ khí rất không khách khí, hòa thượng Đại Luân Tự kia sao chịu nổi, nhưng cũng không tiện phát tác, trên mặt lúc trắng lúc xanh.

Chu Báo nhìn mà buồn cười, tâm niệm vừa động.

- Đúng vậy, ở trên đảo so với trên biển thì tốt hơn nhiều, trước tiên lên đảo xem một chút đi!

Ngọc Nam Thiên nghe Chu Báo phụ họa mình, gật gật đầu, cũng không hỏi ý kiến những người khác, trực tiếp thúc dục Thái Hư Phi Châu, hướng về tòa đảo kia bay tới.

Tòa đảo này không tính là quá lớn, nói là đảo, chẳng thà nói là núi lửa kéo dài từ đáy biển lên mặt biển, từng ngọn núi như răng nhọn hung thú, xuyên thẳng đám mây, từng đoàn bụi mù màu xám nồng đậm dâng lên, bộ phận lộ trên mặt biển cũng không lớn, nhưng Chu Báo cũng hiểu được, bộ phận ẩn dưới nước biển, diện tích tuyệt không nhỏ hơn so với Mãng Thương Sơn Vương triều Đại Tấn hoặc là tiểu Lưỡng Giới Sơn, thậm chí càng rộng lớn hơn, nhánh núi sơn mạch càng thêm phong phú.

Cũng nhất định sẽ có yêu hỏa trên biển nghỉ lại tòa cự đại sơn mạch hỏa sơn này.

Tốc độ Thái Hư Phi Châu bây giờ so với trước đã chậm hơn mấy lần, trước kia, chỉ vài hơi thở là có thể phóng đi vài ngàn dặm, nhưng hiện tại, trọn vẹn phi hơn nữa canh giờ mới tiếp cận được tòa đảo kia.

- Có chút không đúng!

Sau khi đến gần hòn đảo, hương vị lưu hoàng nồng đậm truyền tới, hút vào trong lỗ mũi, khiến người cảm thấy rất không thoải mái, nhưng ngoại trừ hương vị nồng đậm ra, từng đợt khí thức vô cùng hung thần lại càng làm cường giả trên thuyền kiêng kỵ.

Tốc độ Thái Hư Phi Châu càng ngày càng chậm, rốt cục ngừng lại, biểu lộ trên mặt Ngọc Nam Thiên cũng âm tình bất định, hắn như thế nào không cảm giác được khí tức nguy hiểm toát ra từ hòn đảo này, nhưng hiện tại hắn đâm lao đành phải theo lao, nếu thật sự không tu chỉnh thì Thái Hư Phi Châu căn bản không có khả năng mang bọn hắn bay qua vùng biển rộng bảy mươi tám vạn dặm này, coi như có thể miễn cưỡng bay qua, nhưng với tốc độ này thì đến năm nào mới bay đến?

Thái Hư Phi Châu cần che dấu ở một địa phương để khôi phục nguyên khí, mình cũng cần khôi phục nguyên khí, trên không trung không có gì để che chắn, thật sự là quá nguy hiểm.

Trực tiếp ngừng trên mặt biển, đấy là càng muốn chết.

Mà địa phương phạm vi mấy vạn dặm này, tựa hồ cũng chỉ có một hòn đảo như vậy để hắn có thể tu chỉnh, cho nên, không chỉ nói trên đảo này ẩn ẩn tản ra khí tức hung tàn, coi như là hắn thấy trên đảo có yêu thú cực lớn, hắn cũng sẽ xông lên không chút do dự.

Nghĩ thông điểm này, hắn không hề do dự, vỗ vỗ mạn thuyền, Thái Hư Phi Châu bắt đầu khởi động lần nữa, hướng về hòn đảo vô danh bay tới.

Mười sáu người trong Phi Châu đều siết chặt trong lòng, không tự chủ được nắm chặt nắm đấm, nắm chặt binh khí của mình, chuẩn bị nghênh đón như sắp chiến đấu đến nơi.

Phi Châu bay đến gần hòn đảo, bụi mù màu xám chung quanh bắt đầu nhiều hơn, những đám bụi mù này đều là từ miệng núi lửa phun ra, bao phủ trọn hòn đảo này, chỉ là quá mỏng manh, cho nên nhìn từ đằng xa, có thể thấy rõ bộ dáng hòn đảo, nhưng đến gần liền phát hiện, những đám tro bụi này không dễ dàng xuyên qua, Thái Hư Phi Châu vừa mới tiếp cận hòn đảo không lâu, bụi mù chung quanh liền tích đầy kim quang, những bụi mù này phảng phất như có linh tính, gắt gao khóa kim quang lại, vô luận Ngọc Nam Thiên cố gắng như thế nào cũng không thể loại trừ chúng.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 28

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự