Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 541 Thanh Đăng Cổ Phật. (1)

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1444 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tiểu Báo Tử nhất thời suy nghĩ của mình thu trở lại.

Cảnh tượng trong địa cung xuất hiện ở trước mặt hắn.

Thanh Đăng, Cổ Phật!

Đây là ấn tượng đầu tiên mà Tiểu Lôi Âm Tự địa cung mang đến cho hắn. Đương

nhiên cũng là ấn tượng duy nhất!

Một chén Thanh Đăng, ngọn đèn như đậu tán ra ám hoàng sắc quang mang!

Một phật tượng cô linh đứng ở cạnh tường địa cung, ngoài ra đó là thanh thạch.

Địa cung không lớn, cao bất quá hai trượng. Lấy nhãn lực ủa Tiểu Báo Tử nhìn lại diện tích cũng khoảng năm sáu mươi thước vuông.

Rất áp lực!

Ngoài Thanh Đăng và Cổ Phật tựa hồ cái gì cũng không có.

Ánh mắt ba người hầu như đồng thời hướng lên Thanh Đăng kia. Hỏa quang giống như đậu tương ở trong mắt bọn họ tựa như hỏa hoa chớp động.

Mặc kệ đó là vật vì, địa phương quỷ quái này là địa cung từ Thượng Cổ truyền đến. Chí ít có hơn mười năm lịch sử, một ngọn Thanh Đăng hơn mười vạn năm, ngươi nói nó không phải bảo bối, ăn mày cũng không tin a!

- Ngọn Thanh Đăng này khẳng định là bảo bối!

So với Tiểu Báo Tử và Lão Kim Kê thận trọng, Lạc Hải Vân cũng không có bất cứ cố kỵ gì. Hắn hiện tại cửa nát nhà tan, một lòng một dạ muốn tìm Vương gia báo thù. Đương nhiên sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội gì có thể tăng cường thực lực.

Do đó, vừa nhìn thấy ngọn Thanh Đăng này. Nhận định là bảo bối liền muốn đem nó cầm lấy.

- Cẩn thận!

Tiểu Báo Tử và Lão Kim Kê hầu như đồng thời nhắc nhở, bất quá, vẫn chậm một

bước.

- A!

Tay Lạc Hải Vân còn chưa đụng tới Thanh Đăng đã hét thảm một tiếng. Chỉ thấy hoàng quang chợt lóe, bàn tay Lạc Hải Vân liền biến mất, cũng chỉ có Báo Tử mơ hồ thấy rõ, tay của hắn là trong nháy mắt hóa khí.

- Chết tiệt!

Lão Kim Kê mắng nhỏ một tiếng. Đưa tay nâng Lạc Hải Vân lên, thoa dược lên

miệng vết thương giúp hắn.

- Đây là bảo bối, bất quá, muốn đem nó đi lại không dễ dàng a!

Tiểu Báo Tử chậm rãi tiến lên vài bước, liếc mắt nhìn ngọn Thanh Đăng, nhẹ

nhàng thán một tiếng.

Đột nhiên, Huyền Hỏa trong đan điền hắn nhảy lên. Toàn thân Cửu Long Thần Hỏa

cương khí bắt đầu khởi động.

- Tê!

Tiểu Báo Tử sắc mặt nhất thời trở nên trắng bệch, lui liền ba bước, mới đứng vững được.

- Ngươi sao vậy?

Lão Kim Kê thấy sắc mặt Tiểu Báo Tử không tốt, vội vã hỏi.

- Ngọn đèn chết tiệt này hình như cùng nội khí của ta có xung đột!

- Cái gì?

Lời còn chưa dứt, thấy hoàng quang chợt lóe, ngọn Thanh Đăng dĩ nhiên ngay dưới mắt bọn họ biến mất không thấy, làm địa cung nhất thời một mảnh hắc ám.

- Chuyện gì xảy ra? Ngọn đèn đâu?

Lạc Hải Vân kêu lên.

Ba người đều là có thực lực trên Thất phẩm cường giả, thị lực cực thịnh. Tuy rằng không có ngọn đèn, thế nhưng tất cả trong địa cung vẫn nằm trong tầm mắt của bọn họ. Chỉ là ngọn đèn kia đến tột cùng biến mất kiểu gì, bọn họ lại không thấy rõ được.

- Không biết, hình như đột nhiên biến mất!

Tiểu Báo Tử như thật trả lời. Bất quá, trong lòng hắn cũng hiểu được, ngay khiThanh Đăng biến mất, đồng thời trong đan điền của hắn, cũng thêm một ngọn Thanh Đăng. Có trời mới biết ngọn Thanh Đăng này làm thế nào có thể bay vào trong đan điền của hắn. Hắn cũng không biết cái này có mang đến cho mình ảnh hưởng gì. Bất quá, Thanh Đăng có thể an toàn đến trong đan điền, mà không phải đem bản thân hóa khí, nghĩ đến hẳn sẽ không có nguy hiểm quá lớn.

Lão Kim Kê nói:

- Thượng Cổ chi bảo, thần diệu vô cùng, khả năng chúng ta thực vô duyên với

nó rồi!

Tiểu Báo Tử và Lạc Hải Vân đều không nói gì. Thần sắc Lạc Hải Vân so với trước càng thêm hôi bại. Trước khi tiến nhập, hắn tuy rằng cửa nát nhà tan. Thế nhưng lại còn có một thân thể cường đại, còn hy vọng báo thù, thế nhưng hiện tại?

Vô duyên vô cớ thiếu một bàn tay, tuy rằng tu vi không có suy giảm, thế nhưng thực lực khẳng định là hạ thấp. Trong một ngày chịu đả kích lớn như vậy, cho dù ai cũng không có tâm tình tốt.

Lúc này, ba người đều cẩn thận, không muốn dẫm theo vết xe đổ của Lạc Hải Vân.

Tìm kiếm nửa canh giờ, ba người không phát hiện được gì. Nơi này lớn như vậy, tất cả đều do thanh thạch bình thường chồng lên nhau mà thành. Lấy tay gõ, sẽ phát ra thanh âm nặng nề. Không có ám cách đặc thù, cũng không có hoa văn, càng không nói tới bảo bối.

- Nơi này là Tiểu Lôi Âm Tự địa cung, vô luận xảy ra cái gì...Ta dùng trảo lực thử qua, không chỉ không có tổn hại chút nào đối với phật tượng này, mờ hồ còn bị lực phản chấn từ trong phật tượng bắn trở lại. Hiển nhiên, tài liệu dùng để chế tạo phật tượng này cực kỳ quý giá. Thế nên đây cũng là bảo bối. Nếu không đi cũng là uổng công a!

Lão Kim Kê nói:

- Nếu không để ta đem phật tượng lấy đi, ngược lại trông nó cũng không lớn.

Tiểu Báo Tử nhìn phật tượng ngồi ngay ngắn bên cạnh tường nói:

Một ngọn Thanh Đăng đã có lực sát thương lớn như vậy, huống chi là đại phật lớn như vậy? Cuối cùng, ba người thật sự là không có biện pháp

Do đó, Tiểu Báo Tử tuy rằng nói ra lại cũng không có động, hai người còn lại cũng không có động, chỉ là bình tĩnh nhìn phật tượng kia tựa như muốn nhìn thấu nó.

- Ha ha, thật là tiểu tử có ý tứ, phật tượng kia cũng không có cơ quan thuật gì cả, bất quá cũng không có chỗ tốt gì, các ngươi coi như là mang đi, cũng vô dụng.

Một thanh âm đột nhiên vang lên trong đầu Tiểu Báo Tử, thần sắc hắn mạnh mẽ đại biến. May mà nét mặt hắn bị mặt nạ bao trùm, bằng không nhất định sẽ bị Lão Kim Kê và Lạc Hải Vân nhìn ra dị dạng.

- Ai?

Thanh âm xuất hiện trong đầu, rất tự nhiên như một ý niệm vậy.

- Ta không phải người a, ta là linh, Thanh Đăng chi linh a. Ha hả, vây ở chỗ này hơn mười vạn năm, rốt cục tìm được cơ hội đi ra ngoài, khó có được!

- Thanh Đăng chi linh, ngươi chính là ngọn Thanh Đăng vừa rồi!

- Không sai, tiểu tử thông minh.

- Ngươi làm thế nào chạy đến trong đan điền của ta?

- Ha hả, ngươi không cần hỏi. Tiểu tử, ta hỏi ngươi, ngươi tới nơi này là tìm kiếm bảo bối trong Tiểu Lôi Âm Tự đi sao? Ta nói cho ngươi, ngươi phải thất vọng, trong Tiểu Lôi Âm Tự địa cung không có bảo bối gì cả!

- Không có bảo bối ? Không đúng, ngươi không phải là một bảo bối sao?

- Mẹ nó, ta không phải thuộc về Tiểu Lôi Âm Tự!

Thanh Đăng chi linh nói , ngữ khí có chút phiền muộn:

- Tiểu Lôi Âm Tự địa cung không phải nơi dùng để cất bảo bối, mà là nơi dùng để trấn áp ác linh. Tiểu Lôi Âm Tự sở dĩ bị Yêu tộc công kích, cũng bởi vì trấn áp quá nhiều ác linh. Khiến nhiều người tức giận. Các lộ Yêu Vương liên hợp, công hãm Tiểu Lôi Âm Tự, ác linh trong địa cung này cũng bị phóng xuất hết thảy!

- Nói cách khác, trừ ngươi ra, ta là một chút lợi ích cũng không chiếm được?

- Không khác là mấy đâu!

Thanh Đăng chi linh thẳng thắn nói:

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật Lãng.Khách
Lượt đọc 42

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự