Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1324 Gặp được đối thủ! (2)

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1403 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trong đầu hai người đồng thời hiện lên ý nghĩ như vậy, nhưng hành động của Chu Báo phảng phất vĩnh viễn đều nhanh hơn so với ý niệm, hắn đã tập trung vào phương vị của Chương Kinh Lược Sử, cái búa đã vung mạnh xuống.

Song chùy mang theo khí tức dủy diệt rơi thẳng mà xuống, những nơi đi qua, trên không trung vẽ ra một đạo hắc tuyến, nương theo trận trận thanh âm nát bấy, đó chính là thanh âm nát bấy của không gian khi bị song chùy hoàn toàn mở ra.

Ánh mắt Chương Kinh Lược Sử híp lại, hắn là Lam Lân Đại Chương thành tinh, thân hình thập phần khổng lồ, đặc biệt là mặt của hắn, phình to ra, cái cằm tròn vo, mập đều đều, thoạt nhìn giống như một thổ tài chủ hòa thiện vậy, nhưng khi hai cái mắt căng tròn của hắn híp lại, khí thế cả người đều trở nên quỷ dị, một cổ khắc nghiệt chi ý khó nói lên lời dâng lên, nhìn Chu Báo trùng kích về phía mình, thân hình không động.

- Oanh!

Song chùy hoàn toàn ném ra, mắt thấy muốn đập trúng bàn tử một thân quần áo màu xanh da trời kia, dị biến nổi bật.

Chu Báo cảm thấy phảng phất đang có một cổ lực lượng nhơ nhớp chắn trước song chùy của mình, song chùy tử của hắn vậy mà không thể đánh xuống được, lại bị cổ lực lượng nhơ nhớp này dẫn hướng về phía những địa phương khác, trong nội tâm hơi kinh ngạc, ngay lập tức khi hắn kinh ngạc, trong mắt của hắn hiện lên một đạo hắc mang.

Không tốt.

Tâm niệm vừa động, thân hình Chu Báo liền biến mất, song chùy vừa rồi phảng phất kẹp lấy Thiên địa chi uy kia cũng theo đó biến mất, phảng phất như chưa từng xuất hiện qua vậy, chỉ có không gian tuyến màu đen chậm chạp khép kín kia thể hiện rõ hắn đã từng tồn tại.

Nơi lại xuất hiện lần nữa là trên một ngọn núi cao cách Chương Kinh Lược Sử trăm trượng, lúc này trên mặt hắn đã không còn dáng tươi cười trước kia nữa, mà chuyển biến thành một tia não ý lạnh buốt.

Sơ suất quá.

Mấy ngày này xuôi gió xuôi nước đã quen, có chút tự đại.

Vậy mà chưa từng nghĩ đến, trên đời này vậy mà có người có thể ngăn cản một búa tụ lực của mình, tuy rằng rất rõ ràng Lam bàn tử này cũng không chịu nổi, nhưng lại để hắn đánh lén thành công.

Quả thật, Chu Báo bị đánh lén.

Ngay trong nháy mắt khi hắn phát hiện không đúng liền cảm thấy một cổ cảm giác man mát dày đặc xoẹt qua mình, ngay lúc vừa rồi, hắc mang kia xẹt qua, tuy rằng hắn trốn nhanh, nhưng cũng không hoàn toàn né được, thanh y trên người bị vạch phá, một đạo miệng máu hiện ra, hàn ý lạnh buốt từ miệng máu này lan khắp toàn thân, cho dù lấy lực khôi phục siêu cường của hắn vậy mà cũng rất khó áp chế được cổ hàn ý lạnh buốt này, cái này quả thực vượt quá ý liệu của Chu Báo.

- Khục, khục --

Từng đợt thanh âm ho khan từ trên người Lam bàn tử kia truyền ra, hắn đỏ mặt, trên mặt tràn đầy ý nổi giận, trước khi đến Hoang Nguyên đảo này, hắn chưa từng nghĩ qua sẽ gặp phải một gia hỏa yêu nghiệt như vậy, chỉ hai chùy liền khiến mình bị thương.

- Tiểu tử, ngươi nhất định phải chết, ngươi nhất định phải chết!

Trong tay cầm dao găm tản ra hắc mang vừa rồi, Lam bàn tử không phong độ chút nào chỉ vào Chu Báo thét lên chói tai.

- Ta chết chắc rồi, vậy sao?

Chu Báo cười lạnh, tuy rằng trên thân thể băng hàn đang lan tràn, nhưng hắn cũng không để ý, độc, hắn cũng không sợ hãi, hắn luyện chế ra Vạn Độc Phiên, hơn nữa còn nhét Vạn Độc Phiên vào trong Tiên Thiên nhất khí đại cầm nã thủ của mình, trong đó ẩn chứa Cửu Anh Đan Nguyên, vạn độc chi Vương, thiên hạ này căn bản không có loại độc nào làm khó được hắn cả, cảm giác mát tuy rằng khiến hắn có chút kinh dị, nhưng sâu trong nội tâm lại cho rằng kỳ thật không có gì cả, có thể là độc tính quá mức kịch liệt, cho nên mới như vậy, qua lập tức sẽ tốt thôi, bởi vậy, đối mặt với sự uy hiếp của Lam bàn tử, hắn cũng không thèm để ý.

Lam bàn tử cũng sửng sốt một chút, cho tới giờ hắn còn chưa bao giờ găp qua gia hỏa, cuồng nhân tự tin như thế cả.

- Tiểu tử, nếu ngươi đã muốn chết như vậy, ta sẽ thanh toàn ngươi.

Lam bàn tử cười lạnh, hai tay huy động liên tục, vô số xúc tu phá không mà ra phía sau hắn, quấn tới Chu Báo.

Lần nữa đối diện với mấy cái xúc tu này, Chu Báo không dám khinh thị nữa, nguyên vốn chuẩn bị lại xông lên một hồi, bất quá cảm giác được cổ hàn ý quỷ dị kia vẫn lan tràn trong cơ thể, lực lượng của Vạn Độc Phiên vậy mà không cách nào sinh ra ảnh hưởng với cổ hàn ý này?

Chẳng lẽ không phải độc?

Chu Báo trong nội tâm khẽ động, còn không đợi hắn kịp phản ứng, xúc tu màu xám đã đến trước mặt.

- Đáng chết.

Hắn chửi nhỏ một câu, triển khai Tam Giới Tiểu Na Di, thân hình XÍU... UU! một tiếng biến mất

- Ồ? Đây là --

Ngay khi hắn thi triển Tam Giới Tiểu Na Di phá vỡ hư không, chuyện quỷ dị đã xảy ra, ở trong hư không, vậy mà cũng hiện đầy xúc tu màu xám bạc kia, vô cùng vô tận, hợp thành một lao lung màu xám bạc, phác thiên cái địa mà đến, lập tức chụp về phía hắn.

Từng đạo xúc tu tinh tế phảng phất như dây thừng vậy, trong sự kinh ngạc của Chu Báo bắt đầu quấn quanh hắn.

- Con mẹ nó, phá cho ta!

Chu Báo phẫn nộ quát một tiếng, vận khởi khí lực toàn thân muốn giãy dụa khỏi những xúc tu này, nhưng không ngờ hàn khí lạnh như băng kia đã xâm nhập vào trong thân thể hắn, không chỉ có bách mạch đều bị băng cương, thậm chí ngay cả sự vận chuyển của Động Huyền Thần Quang cũng trở nên tối nghĩa, một thân khí lực, mười thành vậy mà phát huy không đến một thành.

- Con mẹ nó, cuối cùng là vật gì?

Sắc mặt Chu Báo rốt cục trở nên khó coi, bởi vì vào lúc này, cổ hàn ý kia đã bắt đầu ăn mòn thần hồn của hắn, phảng phất muốn đông thần hồn của hắn lại vậy, ý niệm cũng không thể chuyển động.

Vấn đề nghiêm trọng.

Đồ vật đáng chết!

Bị xúc tu màu bạc vây khốn, kinh mạch toàn thân và Động Huyền Thần Quang lại bị băng hàn chi khí cổ quái kia đông cứng, trong khoảng thời gian ngắn, xung quanh tựa như lâm vào tuyệt cảnh, không thể động đậy, cùng lúc đó, một đạo hào quang âm lệ mang theo thanh âm híz-khà-zzz phóng thẳng tới mi tâm hắn.

- Tới tốt lắm!

Sắc mặt Chu Báo âm trầm, sau đầu bỗng nhiên dâng lên một đạo bạch sắc, bên trong hào quang có Nguyên Kiếm như lưu ly bay thẳn đến chân trời, kiếm khí màu đỏ thẫm bắn ra từ mi tâm hắn, nghênh hướng hào quang âm lệ kia.

Xoát!

Kiếm khí và hào quang âm lệ kia chạm vào nhau lập tức khiến hào quang tan rã, đồng thời, bản thân cũng hóa thành vô số kiếm khí thật nhỏ, tạo thành Kiếm Nhận Phong Bạo màu đỏ thẫm, cạo phá không gian và chướng ngại giữa không gian, lại lần nữa về lại trong hiện thế.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 21

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự