1140
960
720

Chương 1300: Xen giữa sự việc.

Thì ra Vương Xà tự học thành Thông Huyền Bí Cảnh, liền bắt đầu hữu ý vô ý đi tìm Lục Thiểu Du gây phiền toái, hoàn toàn là nhằm vào Lục Thiểu Du, mà Lục Thiểu Du kia cũng không phải là người dễ trêu chọc. Tuy sư phụ hắn Kim Quang Động chủ bị Chu Báo đánh chết, bế quan không xuất ra, nhưng sau đó hắn được Ngũ Thường Viện ủng hộ, tự nhiên cũng không yếu thế, hai người cứ như vậy mà gây sự với nhau.

- Ta hỏi, có phải Vương Xà và Lục Thiểu Du có cừu oán với nhau hay không, hơn nữa thù còn rất sao?

- Tại sao lại hỏi như vậy?

- Bởi vì tất cả mọi chuyện đều do Vương Xà gây ra, là hắn khiêu khích trước, hơn nữa gần đây trên giang hồ nghe đồn, thời điểm năm đó chàng đánh lên Minh Nghĩa Kinh Viện, thì Vương Xà cũng âm thầm lẻn vào cấm địa của Minh Nghĩa Kinh Viện, đào mộ ái thê của Nghĩa Bạt Vân Thiên Kỷ Trung Đường, đây cũng là nguyên nhân chính Lục Thiểu Du muốn quyết đấu với Vương Xà.

- Ái thê? Ha ha ha ha ha ha ha ha...

Nghe được năm chữ ái thê Kỷ Trung Đường, Chu Báo rốt cục nhịn không được cười ha hả. Lão bà Kỷ Trung Đường chết như thế nào, trên đời này trừ Kỷ Trung Đường, Lục Thiểu Du và Vương Xà ra, chỉ sợ cũng chỉ có Chu Báo biết rõ rõ ràng nhất, Vương Xà thừa dịp mình đánh lên Minh Nghĩa Kinh Viện mà đánh cắp di cốt của mẫu thân hắn, Chu Báo cũng không cảm thấy có cái gì không đúng, ngược lại giang hồ đồn đãi, lại nói chuyện này rất xấu xa.

- Xem ra Vương Xà chuẩn bị làm rõ mọi chuyện rồi a, hắn muốn kết thúc mọi việc!

Ý niệm trong đầu lóe lên, liền hiểu được ngay ý tứ của Vương Xà, nhưng mà, đây là việc riêng của người ta, đã không làm rõ, như vậy, cũng không nên giải thích trước mặt Yên Vân Phỉ.

- Thì ra là có chuyện thú vị như vậy, ta sẽ không bỏ qua, lúc nào thì bọn họ quyết đấu?

- Ba ngày sau, đỉnh Long Môn Khẩu.

- Long Môn Khẩu?

Chu Báo hơi sững sờ.

- Đó là địa phương quỷ quái gì?

- Nơi đó là quê quán của Kỷ Trung Đường, năm đó Kỷ Trung Đường ôm Lục Thiểu Du, chính là tại nơi đó, đem con ruột của mình đánh đổi, thê tử của hắn cũng bị người ta giết chết tại đó, mà Lục Thiểu Du cũng muốn báo thù cho thê tử của Kỷ Trung Đường, dù sao Vương Xà hủy di hài của người ta!

- Thì ra là thế, Long Môn Khẩu, thú vị a, ở đấy sẽ có trò hay để xem rồi, Vân Phỉ, có hứng thú đi xem với ta hay không?

- Được, dù sao hiện giờ muội cũng không có chuyện gì làm!

Yên Vân Phỉ nghe xong, vui vẻ đáp ứng, sau khi kết hôn với Chu Báo tới bây giờ, Chu Báo là người luôn luôn độc lai độc vãng, cho dù là chuyện gì cũng thế, cho tới bây giờ đều không muốn mang theo nàng đi, cũng chưa từng đề nghị đi cùng, đương nhiên nàng cao hứng còn không kịp.

- Vậy thì tốt, dọn dẹp một chút, ngày mai chúng ta sẽ lên đường, thuận tiện đi dạo chơi khắp nơi, nhiều năm như vậy nàng cứ chôn chân ở phủ lãnh chúa chắc cũng nhàm chán lắm nhỉ?

Chu Báo nhìn thấy tròng mắt của Yên Vân Phỉ sáng lên, mỉm cười nói ra.

Ngày thứ hai, sau khi bàn giao một ít tục vụ trong lãnh địa, Chu Báo liền dắt Yên Vân Phỉ rời khỏi Vũ Dương Lĩnh, phá vỡ hư không, đi tới phụ cận Long Môn Khẩu ở Đại Tấn.

Muốn nói hiện tại, lộ trình mấy mươi vạn dặm đối với Chu Báo, cũng chỉ là đồ chơi con nít a.

Long Môn Khẩu là một nơi không tính là quá phồn hoa, thậm chí có thể nói là bị tàn phá một ít, năm đó Kỷ Trung Đường cũng có chút thanh danh trong võ lâm, nhưng thực lực của bản thân cũng không phải là cao thủ gì, mang theo thê tử sinh hoạt ở đây, cũng là việc bình thường, chỉ đáng tiếc, cuối cùng, sinh hoạt bình thường đã bị phá vỡ.

Chu Báo mặc một bộ thanh y, trên tay cầm theo một Thanh Trúc Trượng, thỉnh thoảng ngó đông, nhìn tây, phía sau bờ mông hắn là dôi song chùy phát ra tiếng đinh đinh đang đang, cho nên phi thường hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Trên thực tế, chính thức hấp dẫn ánh mắt của người khác không phải là đôi song chùy phát ra âm thanh đinh đinh đang đang của Chu Báo, mà là Yên Vân Phỉ ở bên cạnh hắn.

Bản thân Yên Vân Phỉ là một mỹ nữ tuyệt thế, từ khi gả cho Chu Báo, sinh hai hài tử, lại luyện thành một thân tu vi tuyệt thế, đã có thực lực Cửu phẩm, cường giả Cửu phẩm đều có phong phạm của cường giả Cửu phẩm, hơn nữa ở Vũ Dương Lĩnh đã làm một thiếu phụ kiều diễm hàm súc, tất cả nhân tố này cộng lại, cuối cùng, chỉ có bốn chữ tuyệt đại tao nhã mới có thể hình dung.

Tiểu mỹ nhân tuyệt đại tao nhã như vậy, đi theo đằng sau một tên tú tài cổ quái, xuất hiện ở một thị trấn nhỏ như Long Môn Khẩu, nếu là lúc bình thường, nhất định sẽ khiến cho cả Long Môn Khẩu oanh động, nhưng hiện tại, bởi vì bạch y Kiếm Thánh Lục Thiểu Du và Vương Xà sắp sửa quyết đấu tại đây vào hai ngày sau, Long Môn Khẩu sớm đã kín hết chỗ, rồng rắn lẫn lộn, dạng người gì cũng có, từ một tháng trước, khách sạn nho nhỏ ở Long Môn Khẩu đã sớm chặt ních người, mà tất cả khu dân cư, cũng đã chật ních, có một ít cư dân đã đem người nhà chuyển đi, đem phòng mình cho những giang hồ hào khách thuê lại với giá cao, cũng chỉ có thế lực khổng lồ như An Viễn Đường thủ hạ của Chu Báo, bởi vậy mới làm ra một cái sân nhỏ ở Long Môn Khẩu, để cho Chu Báo và Yên Vân Phỉ có nơi để đặt chân.

Nhưng Chu Báo và Yên Vân Phỉ vừa mới đặt chân tới Long Môn Khẩu, cũng không có nghỉ ngơi, mà là cùng một đi dạo phố, Yên Vân Phủ và Chu Báo kết hôn, tuy có thể gọi là điển hình của cầu thân, ép duyên, nhưng Yên Vân Phỉ đối với hành vi của Chu Báo rất hài lòng, sinh hoạt phu thê vài năm, cũng làm cho tình cảm giữa hai người càng thêm nồng hậu, chỉ có kết hôn nhiều năm như vậy, dưới áp lực thật lớn, Chu Báo vẫn chưa từng có thời gian rỗi rãi thật sự, hai người chưa từng có thời gian nhàn nhã để cùng đi dạo phố với nhau, thỉnh thoảng ngừng chân bên đường, mua một ít đồ chơi nhỏ chọc cười.

Cho nên Yên Vân Phỉ rất vui vẻ, trên mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc.

Nàng vốn là một nữ tử phong hoa tuyệt đại, hiện tại nụ cười trên mặt xuất phát từ sâu trong nội tâm, càng tỏa ra mị lực khôn cùng, mà cái Long Môn Khẩu này vốn vô cùng náo nhiệt, khắp nơi đều là người, người ra vào náo nhiệt, Yên Vân Phỉ vừa nở nụ cười, làm cho những người xung quanh, trong khoảng thời gian ngắn, vô số ánh mắt si ngốc nhìn về phía Yên Vân Phỉ, nước miếng chảy đầy đất.

Chuyện này, Chu Báo có thể không làm, lông mày nhíu lại, hừ lạnh một tiếng, một đạo chấn động vô hình từ trong cơ thể của hắn tản ra, trùng kích thần hồn.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
23 Xem
0 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền