Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1173 Tập kích.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1445 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cái bình đài này, hiển nhiên cũng là thủ bút của Thượng Cổ Đại Năng, chỉ là đã nhiều năm như vậy rồi, nửa đỉnh núi nguyên bản vốn trơn nhẵn như gương đã tạo thành một mảng cung điện lớn

Cũng không thể nói là cung điện, chỉ có thể nói là một mảnh kiến trúc, thoạt nhìn phảng phất như một cái chợ, có chút loạn, có chút nóng nảy hỗn tạp, liếc nhìn lại, chính là một căn cứ của phàm nhân thế tục, Chu Báo và Yến Vân Thiên đều không thể tưởng được, ở đây vậy mà có được một truyền tống pháp trận đến vực khác.

- Đây là Bán Sơn Trấn, là địa bàn của Trần thị từ đường chúng ta, đa số người ở đây đều không biết võ nghệ, về mặt tư chất cũng không thích hợp để học võ, chỉ là người bình thường, nhưng trong cơ thể để chảy huyết mạch của Trần gia ta, cho nên bọn hắn được ở lại đây, học tập đủ loại tri thức, nếu như học thành rồi, liền có thể xuống núi, cũng có thể thông qua truyền tống pháp trận đi những vực khác, đi lưu lạc, đi phấn đấu, nếu lưu lạc tạo ra được danh tiếng, phấn đấu lập nên thành tựu thì có thể trở về, mà người không muốn xuống núi, chúng ta cũng sẽ không miễn cưỡng, dù sao dưới ngọn núi có vạn khoảnh ruộng tốt, mưa thuận gió hoà, cũng không đói chết được!

Trần Thọ Bạch nhìn ra sự nghi hoặc của Chu Báo và Yến Vân Thiên, thản nhiên nói.

- Năm đó Thanh Hàn cũng từ nơi này đi ra ngoài đấy, đã không ít năm rồi a? !

- Suốt bốn mươi ba năm!

Trần lão gia tử ở một bên tiếp lời nói, ánh mắt của hắn có chút mờ mịt, nhìn hoàn cảnh chung quanh, nhìn Bán Sơn Trấn.

- Không thể tưởng được hơn bốn mươi năm qua đi, hoàn cảnh nơi này vậy mà một chút cũng không thay đổi, cũng không biết một ít bằng hữu cũ năm đó còn sống hay đã chết nữa!

- Quay lại xem chẳng phải biết rồi sao!

Trần Thọ Bạch cười nói, đối với người ra ngoài lưu lạc, có được thành tựu lớn như Trần lão gia tử, Trần thị từ đường nay vẫn rất hoan nghênh, cũng thập phần coi trọng.

- Ân, tam chấp sự nói rất đúng, quay lại xem thì biết thôi mà!

Trần lão gia tử cười cười, chắp tay thi lễ với Trần Thọ Bạch:

- Nếu như thế, ta đây liền cáo từ, bệ hạ, Vũ Dương Vương bảo trọng!

- Ngươi cũng bảo trọng!

Yến Vân Thiên cười cười, xuất thân của Trần lão gia tử, hắn cũng gần đây mới biết được, bất quá hắn cũng không ngại, Trần thị từ đường cũng không lấy võ lực trứ danh, nhưng chi nhánh huyết mạch của bọn hắn trải rộng khắp Thất Thần Vực, không chỉ có Đông Tứ Vực, cho dù là Tây Tam Vực cũng có tung tích của bọn hắn, tiềm lực lớn kinh người, hơn nữa, những chi nhanh huyết mạch Trần thị này cũng không thuần phục Linh Tiêu Điện đấy, mỗi người có cách nhìn của mỗi người, mỗi người có cơ duyên của mỗi người, có thể nói, đây là một gia tộc thập phần kỳ diệu.

Tiễn Trần lão gia tử, Trần Thọ Bạch liền dẫn hai người vào trong một tòa kiến trúc lớn nhất ở Bán Sớn Trấn, tại đây, chính là một chi nhánh của Trần thị từ đường.

Đúng vậy, đây là một mảnh chi nhanh của Trần thị từ đường, mặc dù nói nơi này là phát nguyên địa của Trần thị tổ trạch, nhưng niên đại thực sự quá mức xa xôi, lại trải qua vô số lần biến cố, hang ổ của Trần thị từ đường đã sớm dời sang chỗ khác, nhưng nếu nơi này đã là căn cứ của Trần thị tộc nhân, vậy tự nhiên sẽ có một chi nhánh để phụ trách an toàn ở nơi này, thứ hai là để xem trong đám người Trần thị tộc này có nhân tài nào xuất hiện không, nếu phát hiện được nhân tài thì cũng có công lao, hơn nữa đối với loại gia tộc như thế này mà nói, mỗi lần xuất hiện nhân tài, thực lực của gia tộc cũng sẽ tăng thêm một phần, tuy rằng bọn hắn không có ý tứ muốn độc bá Linh Tiêu Điện, nhưng muốn có địa vị siêu nhiên ở Linh Tiêu Điện thì thực lực cường đại cũng ắt không thể thiếu được.

Trần Thọ Bạch là nhân vật kiệt xuất của Trần gia bổn tôn, lấy lực lượng hắn nắm giữ trong tay mà nói, Trần Thọ Bạch ở Trần gia ít nhất có thể sắp xếp vào top 5

Có thể nói quyền cao chức trọng, chủ nhân của Trần thị từ đường nơi này tự nhiên cũng không dám lãnh đạm, sớm đã đi ra đón tiếp.

- Bán Sơn Trấn Trần thị từ đường Trần Nguyên Hải bái kiến tam chấp sự!

Trần Nguyên Hải là một gã trung niên nhân tinh anh, niên kỷ thoạt nhìn cũng lớn ngang Trần Thọ Bạch, bất quá luận niên kỉ thực tế, Trần Thọ Bạch nếu so với hắn thì lớn rất nhiều, hơn nữa bối phận cũng cao.

- Ân, để ta giới thiệu một chút, vị này chính là hoàng đế Yến Vân Thiên bệ hạ của Đại Tấn vương triều thuộc Trung Thổ vực, là một trong nhưng người có tiềm lực tránh đoạt Nhân Hoàng hậu tuyển lần này, vị này chính là Vũ Dương Vương Chu Báo của Đại Tấn vương triều, thực lực thâm bất khả trắc!

- Bái kiến bệ hạ, bái kiến Vũ Dương Vương!

Trần Nguyên Hải sắc mặt khẽ nhúc nhích, không kiêu ngạo không siểm nịnh thi lễ với hai người một cái, Chu Báo và Yến Vân Thiên cũng đều trả thi lễ, mặc kệ thân phận của Yến Vân Thiên như thế nào nhưng hiện giờ đang trên địa bàn của người khác, khoảng cách Đại Tấn vương triều đâu chỉ cách xa vạn dặm, thân phận hoàng đế này của hắn cũng không có tác dụng quá lớn, về phần Chu Báo, tên này cũng không muốn gây chuyện, bản thân cũng không phải là người cao ngạo, nếu có ngươi đã hành lễ với hắn, hắn đáp lễ cũng là chuyện rất tự nhiên.

- Chỗ ở đều sắp xếp xong xuôi sao? !

- Đã sắp xếp xong xuôi, ở ngay trong nam hậu viện, bệ hạ và Vũ Dương Vương nếu có yêu cầu gì thì thỉnh nói ra, chúng ta nhất định sẽ thỏa mãn các ngươi!

- Không có yêu cầu gì đặc biệt cả, chỉ cần có thể ở là được rồi!

Tư thái của Yến Vân Thiên vô cùng thấp, lộ ra thập phần ít xuất hiện, bất quá một thân trang phục này của hắn, đặc biệt là khí thế cường đại tản ra từ Sơn Hà Bình Thiên Quan mà hắn mang trên đầu lại muốn ít xuất hiện cũng không được,

- Lão Ưng, ngươi nhìn bên trong, tử khí trùng thiên ah, xem ra lại là một gia hỏa tới tham gia Nhân Hoàng đại điển, thế nào, chúng ta đi dò xét hắn một chút, như thế nào hả?

- Cũng tốt, nhìn xem hắn đến tột cùng có tư cách gì tới tham gia Nhân Hoàng đại điển, số mệnh nồng như vậy, nếu như giết chết hắn, nói không chừng số mệnh của hắn hắn có thể chuyển lên người chúng ta đấy, đối với nghiệp lớn của bệ hạ thập phần có lợi ah!

Đúng lúc này, trong núi sâu cách Bán Sơn Trấn chừng vài trăm dặm, hai bóng người nửa người nửa thú nhìn qua tử khí trùng thiên ở Bán Sơn Trấn, hào hứng bừng bừng trò chuyện với nhau.

Hai nhân ảnh kia, một cái thân cao trượng hai, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, vô cùng hùng tráng, thoạt nhìn là nhân hình, nhưng diện mục của hắn lại giống như Mãnh Hổ vậy, trên trán còn có loáng thoáng hiện ra một chữ Vương sâu sắc, ở sau mông hắn, còn kéo lấy một cái đuôi cọp dài màu vàng, đúng là một đầu Mãnh Hổ đã hóa hình.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự