Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1168 Trần thị từ đường, Trần Thọ Bạch

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1381 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Đúng vậy, Nguyên Sơ là đệ tử của ta!

Trần Thọ Bạch gật gật đầu, không vì chuyện học sinh của mình bị Chu Báo làm bị thương mà lộ ra bộ dáng không vui.

- Ta biết rõ thực lực của ngươi cao cường, cho nên không chỗ cố kỵ, nhưng đây đường đường là Tây Kinh Hoàng thành, chính là quyền uy chi địa của Đại Tấn vương triều, ngươi cứ như vậy tùy tiện xuyên qua không gian, thật sự không lễ phép!

- Ta là người thô kệch, tập quán lỗ mãng quen rồi!

Chu Báo cười nhạt một tiếng nói.

- Trước kia ngược lại không sao cả, nhưng một khi bệ hạ trở thành Nhân Hoàng hậu tuyển, ngươi cũng không thể vô lễ như thế nữa. Nhân Hoàng hậu tuyển, chính là thiên mệnh sở quy chi nhân, cho dù là tiên nhân cũng phải bị quản thúc, lệ thuộc vào hắn. Ngươi đã con dân của Đại Tấn vương triều, lại là con rể của bệ hạ, phải nên làm tấm gương cho thiên hạ mới phải chứ!

Trần Thọ Bạch không chút khách khí nói, ngữ khí lăng lệ ác liệt, phảng phất như đang giáo huấn đệ tử của mình vậy.

- Ta làm như thế nào, còn chưa tới phiên ngươi tới vung tay múa chân!

Thần sắc của Chu Báo cũng lập tức chìm xuống.

- Nếu như ngươi thật sự không quen nhìn thì đại khái có thể giáo huấn ta, nếu như ngươi có bổn sự kia!

- Ngươi thật to gan!

Một người dưới tay Trần Thọ Bạch nghe xong lời nói của Chu Báo, lông mày nhíu lại, liền đứng dậy.

- Để ta giáo huấn ngươi một chút!

- Nguyên Long, im ngay!

Không có đợi đến khi Chu Báo đáp lại, Trần Thọ Bạch liền trừng mắt liếc người nọ, cắt đứt lời nói của hắn, sau đó cười nói với Chu Báo cười nói:

- Đệ tử Nguyên Lễ, khiến các hạ chê cười rồi, bất quá, tại hạ nói, cũng là suy nghĩ vì các hạ, quyền uy của Nhân Hoàng hậu tuyển không thể để bất luận thứ gì khiêu khích được!

Chu Báo ánh mắt phát lạnh. Gắt gao nhìn chằm chằm vào Trần Thọ Bạch, trầm lặng nói:

- Các hạ tựa hồ đã lầm rồi, ta cũng không có ý tứ khiêu khích Nhân Hoàng hậu tuyển, hiện giờ ngay cả Nhân Hoàng hậu tuyển còn chưa tuyển ra, ta khiêu khích cái rắm à. Cho dù Nhân Hoàng hậu tuyển này tuyển ra, cũng nhất định phải là nhạc phụ đại nhân này của ta. Hắn là nhạc phụ của ta, ta cũng không có đạo lý nào hướng hắn khiêu khích cả, nhạc phụ đại nhân, ngài nói có phải không?

- Không sai, không sai!

Lấy sự khôn khéo của Yến Vân Thiên, sao lại không nghe ra được dã tâm trong lời nói của Trần Thọ Bạch này chứ, bất quá có một câu nói như vậy, gọi là người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Hiện giờ hắn ở ngay dưới mái hiên của Trần Thọ Bạch, quyền lên tiếng của Trần thị từ đường đối với Nhân Hoàng hậu tuyển cũng không lớn, nhưng nếu quả thật đắc tội với mấy gia hỏa của Trần thị từ đường này thì bọn hắn muốn bày ra một ván cục là một chuyện rất dễ dàng. Cho nên Yến Vân Thiên cũng không khỏi kiêng kị vài phần với Trần Thọ Bạch.

- Ha ha ha ha. Tốt. Khó được người nào có tin tưởng như các hạ, xem ra, có ngươi tương trợ, cơ hội bệ hạ thành tựu Nhân Hoàng vị sẽ lớn hơn không ít a!

Nghe được đối thoại của hai người, Trần Thọ Bạch biết rõ trò xảo trá của mình đã bị khám phá, bất quá hắn lại tỏ vẻ không sao cả, chỉ cười ha ha, liền bỏ qua chuyện này

- Việc này không nên chậm trễ ah, nếu người phải đợi đã đến, như vậy, hiện giờ liền lên đường đi, dù sao ngươi nên giao phó cũng đã giao rồi!

Trần Thọ Bạch thản nhiên nói.

Chỉ là trong ngữ khí của hắn, lại mang theo một cổ khí tức không thể hoài nghi nồng đậm.

Đối với việc này, Yến Vân Thiên cũng không có điều gì dị nghị, gật đầu nói:

- Cũng tốt. Chu Báo, theo ngươi thì sao? !

- Tốt. Dù sao trong hoàng thành này của ngươi cũng không có vật gì đáng để ta xem!

Chu Báo mỉm cười, ánh mắt nhìn lướt Sơn Hà Bình Thiên Quan trên đỉnh đầu hắn.

- Chỉ là, ngươi mang theo vật này đi, không biết là quá mức rêu rao sao? !

- Cái này cũng không sao cả, Nhân Hoàng hậu tuyển, so chính là khí thế, nếu vừa bắt đầu đã yếu thế thì muốn hòa nhau rất khó khăn, loại chuyện này ngươi vẫn chưa trải qua, bất quá lúc đến ngươi sẽ rõ. Nhân Hoàng hậu tuyển vị, cạnh tranh kịch liệt vô cùng, có thể có tư cách đi tranh giành, đều là hoàng đế của đế quốc lớn, đế hoàng làm ra sự nghiệp cực đại. Mỗi người đều tu luyện Đế Hoàng chi đạo. Thậm chí còn có người đột phá cửu phẩm, tiến vào Thông Huyền Bí Cảnh. Không có đủ thực lực, đi tranh giành Nhân Hoàng vị chỉ có thể tự rước lấy nhục thôi.

Trần Thọ Bạch liếc nhìn Chu Báo nói, trong ngữ khí bao hàm thâm ý, Nhân Hoàng đại điển cũng không phải là địa phương hung ác tranh giành cường đấu, Nhân Hoàng hậu tuyển phải là người tài đức vẹn toàn, dựa vào lực lượng, cũng không làm được Nhân Hoàng!

- Trần Thọ Bạch đứng về phe chúng ta đấy, Trần thị từ đường bọn hắn có địa vị đặc thù trong Linh Tiêu Điệ, quy củ cũng thập phần cổ quái. Lần này, hắn đến tiếp dẫn ta cũng đại biểu cho việc hắn đứng về phía ta, nếu như ta có thể đạt được vị trí Nhân Hoàng hậu tuyển, hắn cũng có thể có được ích lợi thật lớn, bất quá rất rõ ràng, hắn cũng nhìn ta không vừa mắt!

Ngay khi Chu Báo đang hiếu kỳ với Trần Thọ Bạch này thì từ trên người Yến Vân Thiên truyền đến một cổ ý niệm chấn động.

- Nguyên lai là một tên xui xẻo không trâu bắt chó đi cày!

Chu Báo cảm giác ý niệm truyền đến từ Yến Vân Thiên. Không khỏi nở nụ cười.

Trong số những người đi theo Trần Thọ Bạch và Yến Vân Thiên cùng đi Bồng Lai vực tham gia Nhân Hoàng đại điển lần này, Chu Báo còn trông thấy một bóng người quen thuộc, đây cũng người duy nhất hắn quen ngoại trừ Yến Vân Thiên, Trần lão gia tử, nhìn vị trí hắn đứng với Trần Thọ Bạch liền có thể thấy được hắn là một người có thân phận đặc thù nhất trong nhóm người này, vị trí của hắn, so với Trần Thọ Bạch và Yến Vân Thiên còn thấp hơn một chút, nhưng với với những đệ tử kia của Trần Thọ Bạch thì cao hơn một chút, xếp hạng thứ ba, việc này khiến trong lòng Chu Báo có chút nghi hoặc, chẳng lẽ Trần lão gia tử, Trần đại nhân này vậy mà có quan hệ với Trần thị từ đường sao?

Bất quá, Chu Báo vào lúc này cũng không có tâm tư đi dò xét người khác, hắn chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được.

Chu Báo mặc một bộ thanh sam, phảng phất như một tú tài văn nhược, trực tiếp đứng bên cạnh Trần Thọ Bạch, thoáng thấp hơn Yến Vân Thiên một chút, dù sao tên này phải đi tranh đoạt Nhân Hoàng hậu tuyển vị, Chu Báo không muốn đoạt danh tiếng của hắn, về phần Trần Thọ Bạch này, Chu Báo liền không khách khí như vậy nữa.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự