Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1075 Lực chi cực cảnh Phấn Toái Chân Không. (2)

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1423 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Thực sự là nghĩ không ra, năm đó, dĩ nhiên tại một quyền đánh ra không chết, vận khí thật đúng là tốt a!

Nghĩ đến tình hình lúc đó, Chu Báo không khỏi âm thầm may mắn.

- Tuy rằng hiện tại ta không thể đạt được lực chi cực cảnh, phấn toái chân không, bất quá bây giờ còn bây giờ còn một tia cảm giác nắm đó, có thể cho ta tinh tế cảm ngộ. Chờ ta hoàn toàn đem cảm giác lúc đó hiểu được, ta cách phấn toái chân không chi cảnh cũng sẽ không xa. Không sai, phấn toái chân không, ta muốn hiểu được phấn toái chân không sau đó lại độ lôi kiếp. Lúc phấn toái chân không, bằng vào lực lượng, ta liền độ chín lần lôi kiếp đạt được trong truyền thuyết siêu thoát Nhân Tiên chi cảnh, đến lúc đó, liền ai cũng không cần cố kỵ!

Nghĩ nghĩ, trong mắt Chu Báo tỏa ánh sáng, lòe ra một đạo quang mang, chậm rãi nhắm mắt lại, bắt đầu tĩnh dưỡng nguyên khí của mình.

Không nói đến Chu Báo ra khỏi Bích Lạc Bí Cảnh, tại động phủ của mình tu chỉnh, Ngọc Thái Hư tại chỗ Tạo Hóa Đồng Tử không có chiếm được chỗ tốt. Đơn giản nói thông đạo Bích Lạc Bí Cảnh đột nhiên đóng lại, liền tại Đông Tứ Vực mấy đại tông môn dẫn khởi sóng to gió lớn.

Mà thủ đoạn của Linh Tiêu Điện cũng đồng dạng bại lộ ở trước mặt mọi người. Một bên đang cùng các đại tông môn đàm phán. Một bên phái người lặng lẽ lẻn vào Bích Lạc Bí Cảnh, mưu đoạt bí cảnh. Đây không thể nghi ngờ kích khởi lửa giận của các đại tông môn. Càng làm cho những tông môn này cảm thấy giận không thể nguôi là, vào lúc thông đạo đóng lại, Linh Tiêu Điện dĩ nhiên cáo trạng trước, tìm đến bọn họ hỏi tội. Lần này, rốt cuộc chọc tổ ong vò vẽ.

- Ta kháo con mẹ ngươi...!

Tại Tiên Cung, theo một tiếng gầm lên, ba gã sứ giả Linh Tiêu Điện bị một cổ lực mạnh đánh bay. Sau đó, Bạch Hổ vẻ mặt vẻ giận dữ lao tới, một quyền đánh vào trên mặt một gã sứ giả, đem hắn đánh gã xuống đất, giơ cước lên, liên tục đạp lên người hắn.

- Ta cho ngươi phóng cức, ta cho ngươi phóng cức, con mẹ nó, đùa giỡn người lại dám đùa giỡn trên đầu lão tử. Linh Tiêu Điện thế nào, Linh Tiêu Điện thì thế nào. Ta chơi mẹ ngươi, ta nói cho ngươi, ngươi trở lại nói cho họ Ngọc, nhanh đưa thông đạo Bích Lạc Bí Cảnh khôi phục lại cho ta. Bằng không, lão tử không để yên cho các ngươi!

Hắn rống giận, lại quay về phía hai người khác quyền đấm cước đá.

- Bạch Hổ, dừng tay, ngươi còn đánh tiếp, liền đem bọn họ đánh chết a!

- Đánh chết thì thế nào? Đánh chết thì thế nào, để Ngọc Thái Hư tới tìm ta a!

Bạch Hổ nổi giận đùng đùng mắng, tay chân động là nhẹ, nhìn ba gã kim bào nhân hấp hối trên mặt đất, hắn phẫn nộ quát:

- Cút, lập tức cút cho ta, từ giờ trở đi, không được cho bất cứ người của Linh Tiêu Điện nào bước vào Trung Thổ Vực, trở lại nói cho Mĩnh Nghĩa Kinh Viện kia, để cho bọn chúng thu thập rồi quấn gói cho ta, bằng không, ta tự mình đi Minh Nghĩa Kinh Viện!

- Ngươi, ngươi dám!

Tuy rằng bị Bạch Hổ đánh cho xương cốt nát nhừ, sứ giả dẫn đầu vẫn cứng cổ, có thể đây là bệnh chung của Linh Tiêu Điện.

- Được, ngươi cứ thử xem ta có dám hay không? Ba ngày, các ngươi chỉ có thời gian ba ngày, sau đó, lại có người của Minh Nghĩa Kinh Viện lưu lại Trung Thổ Vực, ta liền bắt đầu giết người!

Hai mắt Bạch Hổ huyết hồng, tức giận quát:

- Người, người đâu, đem bọn họ ném ra ngoài cho ta!

Trong tiếng rống giận dử của Bạch Hổ, ba gã Thất phẩm cường giả từ bóng tối thoát ra, đem ba người của Linh Tiêu Điện đều ném ra ngoài.

- Bạch Hổ, ngươi quá xung động!

Thẳng đến ba gã cường giả đem tất cả người của Linh Tiêu Điện tống ra, ở một bên vẫn nhìn Thanh lão thở dài một tiếng, phảng phất oán giận.

- Ta xung động? Hừ, ta nếu như không xung động, Linh Tiêu Điện bọn họ thật đúng là khi Tiên Cung chúng ta dễ bắt nạt!

Bạch Hổ vừa có vẻ nổi giận không gì sánh được, lúc này đã khôi phục lãnh tĩnh, chỉ là trong mắt một tia lãnh kia vẫn tồn tại, toàn thân tản mát ra một cổ sát ý làm người lạnh thấu tim.

- Lần này Linh Tiêu Điện thật sự là quá phận, Ngọc Thái Hư cho rằng hắn là ai, cũng dám làm sự tình như vậy, còn dám trả đũa!

- Hắn không phải trả đũa, lúc này, Ngọc Thái Hư tại Bích Lạc Bí Cảnh sợ rằng thực không có kết quả tốt!

- Vậy thì thế nào? Lão Thanh đầu, lúc này, ta tuyệt không thể mềm lòng, lại nhún nhường nữa, Linh Tiêu Điện sẽ kiêu ngạo!

- Cái này ta đương nhiên biết, bằng không, sẽ không nhìn ngươi giáo huấn ba tên kia!

Thanh lão gật đầu nói:

- Sự tình khu trục Minh Nghĩa Kinh Viện do ngươi phụ trách đi , ta muốn đi xem Thái Hoa Sơn!

- Được!

Bạch Hổ gật đầu đáp.

- Ha hả, làm rùa đen rút đầu lâu như vậy, rốt cục phải cứng một hồi sao?

Trong Võ Dương Lĩnh, Chu Báo nhìn tình báo trong tay, nét mặt hiện lên một tia tiếu ý cổ quái, Minh Nghĩa Kinh Viện bị cường giả thần bí một đêm thiêu trụi. Ba gã Tán Tiên đồng thời chết trận. Có người nói đêm đó, Minh Nghĩa Kinh Viện xuất hiện một con hư ảnh Bạch Hổ thật lớn, Hổ Khiếu Thương Khung, Bạch Hồng quán nguyệt, Tây Kinh rung động.

Không cần nghĩ cũng biết, xuất thủ là Bạch Hổ.

Xem ra Trung Thổ Vực các đại tông môn đối với cách làm của Linh Tiêu Điện đã thập phần bất mãn, bắt đầu phản kích, mà khu trục Minh Nghĩa Kinh Viện chỉ là bước đầu tiên.

Trong Võ Dương Lĩnh chủ phủ, Chu Báo nằm dựa trên một cái ghế, nhìn Giang Hiểu trước mặt, khẽ mỉm cười nói:

- Chuyện này, chúng ta không cần quản, cũng không tới phiên chúng ta quản, cái gọi là thần tiên đánh nhau phàm nhân tao ương, không nên để ý đến hắn là được!

- Thế nhưng đại nhân, hiện tại Minh Nghĩa Kinh Viện đột nhiên bị tập kích, thiên hạ nhân tâm hoảng sợ, sinh ý của chúng ta cũng không dễ làm a!

- Có cái gì không dễ làm, lẽ nào bây giờ còn có người dám cùng An Viễn Đường của chúng ta cản trở sao?

Chu Báo khẽ mỉm cười, hắn không tin, hiện tại trên đời này còn có người chán sống, tới tìm hắn phiền phức.

- Vậy thì không có!

Giang Hiểu vội vàng nói:

- Nhưng là chúng ta làm sinh ý, nếu thiên hạ loạn, nguồn cung cấp, giao thông đều loạn, thành phẩm tăng nhiều a!

- Cái này ta không có biện pháp, thiên hạ này loạn là sự tình của thiên hạ. Ta quản chẳng được nhiều như thế. Sao, chẳng lẽ các ngươi còn muốn để ta đi bình định thiên hạ ư?

Chu Báo trừng mắt với Giang Hiểu:

- Lẽ nào ngươi không cảm thấy đây là một cơ hội sao? Cho tới nay, các ngươi đều nói Tây Bắc này nghèo nàn, hiện tại thiên hạ này loạn, nhân tâm hoảng sợ, ngược lại là cơ hội tốt để chúng ta thu nạp nhân khẩu. Ngươi để An Viễn Đường hảo hảo tuyên truyền Võ Dương Lĩnh của chúng ta. Không bao lâu sau, Tây Bắc này sẽ càng thêm phồn vinh, đây chẳng phải là một chuyện tốt?

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 27

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự