Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1024 Giả thần giả quỷ thương nghị.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1400 chữ · khoảng 5 phút đọc

Rất rõ ràng, thực lực những người tụ tập lại một chỗ là cường đại nhất đấy, kể cả bốn gã Chân Tiên Thiên Quân đã qua sáu lần lôi kiếp, bọn hắn tụ tập lại một chỗ, phảng phất như đang thương nghị cái gì.

Bất quá, hết thảy đều là sự tình không liên quan đến Chu Báo.

Sau khi Chu Báo dùng Vạn Giới Tiểu Na Di đưa bọn người Cơ Dạ Nguyệt ra, yêu hỏa trên thân lay động, bao trùm mười bốn người tinh lực tiều tụy này lại, khu động Tam Giới Tiểu Na Di, liên tục mấy lần, đưa mấy người tới một hoang đảo trên biển.

Tuy rằng phạm vi thế lực của Cổn Long Vương trải rộng toàn bộ Hải Vực, nhưng hiện tại xảy ra sự tình lớn như vậy, nghĩ đến tất cả thực lực Cổn Long Vương đều tập trung trên người đám phạm nhân đào tẩu, không còn tinh lực đi quản mấy tên tiểu nhân tìm đường sống như bọn hắn, dù sao địch nhân của hắn còn có Tứ Đại Thiên Quân, vô số Chân Tiên, mấy cường giả tu vi còn chưa đến Thông Huyền Bí Cảnh, Cổn Long Vương hắn căn bản không để vào mắt.

- Thất Thần Vực Ma Môn Đỗ Hải Đào và các vị sư đệ sư muội, đa tạ ân cứu giúp của tiền bối!

Bị đưa đến hoang đảo này, Đỗ Đại Ma Tướng hiển nhiên cũng không hồ đồ, dùng đại lễ đối với Chu Báo, mặt khác, mọi người cũng đều kịp phản ứng mà thi lễ với hắn.

Lúc này, yêu khí toàn thân Chu Báo lành lạnh, bao bọc trong một tầng hỏa vụ màu đen, khuôn mặt cũng bị tầng tầng lớp lớp hỏa vụ che khuất, dù nhãn lực của ngươi cường thịnh trở lại cũng không thể nhìn nhận ra hình tượng sau lớp hỏa vụ này, hơn nữa toàn thân hắn đều là yêu khí, cả đám tự nhiên không nhận ra.

- Các ngươi không cần cám ơn ta, ta cứu các ngươi cũng là nhận ủy thác của người!

Chu Báo thản nhiên nói.

- Nhận ủy thác của người?

Mọi người có chút khó hiểu, thầm nghĩ trong lòng, chẳng lẽ các trưởng bối trong tông môn biết rõ chính mình gặp nạn, phải phiền đến vị tiền bối này đến đây nghĩ cách cứu giúp, vì vậy mà càng thêm cung kính với vị tiền bối này.

Trong lúc nghi hoặc khó hiểu, chỉ thấy Chu Báo quát khẽ một tiếng.

- Tiểu tử, còn không ra!

- Ha ha, tiền bối thật sự là lợi hại!

Thanh âm quen thuộc vang lên bên tai mọi người.

- Chu Báo, ngươi là Chu Báo?

Lúc nghe được thanh âm rõ ràng, mọi người đều chấn động, dĩ nhiên là do sự xuất hiện bất ngờ của Chu Báo, trước đó, bọn hắn bị Cẩm Hoa công tử và Lam Thủy Nhi liên thủ trấn áp, mất đi tất cả pháp khí, bị nhốt trong Long Uyên Ngục, vốn tưởng rằng không thể tiếp tục xuất đầu, không thể tưởng được nhanh như vậy được cứu ra mà không hiểu tại sao, mà cường giả thần bí cứu bọn hắn lại chính là Chu Báo.

Chu Báo cười hắc hắc, đi ra từ chỗ tối, hóa thành chính mình trước mắt mọi người, có chút thi lễ.

- Đa tạ tiền bối!

- Hừ, chuyện của ngươi ta đã xong xuôi rồi, kế tiếp là chuyện của mình ngươi!

- Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên!

Chu Báo mỉm cười nói, liền lúc đó, tâm niệm hơi đổi, nguyên thần thứ hai của hắn liền hóa thành một đạo hắc quang, biến mất không thấy gì nữa.

- Đỗ Đại Ma Tướng, các vị, nhiều ngày không gặp, các ngươi chịu khổ rồi!

- Hừ, Chu Báo, ra là ngươi, nếu ngươi không chọc giận Lam Thủy Nhi, chúng ta như thế nào lâm vào tình cảnh như vậy, hiện tại không rõ Ngọc sư đệ hạ lạc ở nơi nào, tất cả pháp bí pháp bảo trên người bọn ta đều không còn, ngươi phải cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng!

Nhìn thấy nguyên thần thứ hai Chu Báo biến mất, lại thấy Chu Báo hiện thân, một gã đàn ông vận kim bào mãnh liệt nhảy ra ngoài, bắt đầu trách Chu Báo, mà theo lời của hắn, có mấy người nhìn thấy sắc mặt Chu Báo cũng bắt đầu trở nên bất thiện.

- Con mẹ nhà ngươi ấy!

Chu Báo chửi nhỏ một tiếng, giơ ra một cước, một cước bôn lôi này, vị cường giả cửu phẩm Linh Tiêu Điện kia không thể tránh khỏi.

Bị Chu Báo một cước đạp bay, cốt cách toàn thân nổ một tiếng, ít nhất nát đi một nửa.

- Ngươi cái tên ngu xuẩn này, lệnh phong hải của Cổn Long Vương đã được ra từ khi chúng ta rời khỏi Trung Thổ Vực, cho dù ta không trêu chọc Lam Thủy Nhi, tất cả tinh quái trong Ngũ Long Hải Vực cũng đều đối phó với chúng ta đấy, ngươi nghĩ rằng chúng ta thật có thể thông suốt qua một phiến Hải Vực hay sao? Các ngươi bị Cẩm Hoa công tử bắt đấy, bị Lam Thủy Nhi bắt đấy, liên quan gì đến ta, nếu không phải nể tình đồng hành, ngươi cho rằng ta sẽ nhớ đến mà cứu các ngươi sao? Ngươi có biết hay không, vì khu động vị tiền bối kia ra tay mà ta đã phí hết bao nhiêu thủ đoạn, hao tổn một cái giá thật lớn, nếu không phải ta thì ngươi đã sớm chết già trong Long Uyên Ngục rồi, bây giờ còn dám trách ta, có tin ta hiện tại một cước dẫm chết ngươi không?

- Tốt rồi tốt rồi, Chu Báo, ngươi nói không sai, chuyện này là hắn không đúng, ta thay hắn xin lỗi ngươi!

Thấy Chu Báo vẫn tiến về phía trước, Đỗ Đại Ma Tướng liền ngăn Chu Báo lại.

- Tất cả mọi người đều là người một nhà, Triệu Trình bất quá chỉ nhanh mồm nhanh miệng, không lý giải tình huống, ngươi không cần phải chấp nhặt với hắn!

Lúc này, mấy người Linh Tiêu Điện khác cũng vọt đến bên cạnh Triệu Trình, một mực hộ thân hắn, nhìn vẻ mặt đáng sợ của Chu Báo, sợ hắn đột nhiên làm khó dễ.

Chu Báo liếc nhìn Đỗ Đại Ma Tướng, nhẹ gật đầu, dừng thế đi của mình lại.

- Tốt, hôm nay ta cho Đỗ Đại Ma Tướng một cái mặt mũi, không chấp nhặt với ngươi, bất quá, họ Triệu kia, ta cảnh cáo ngươi, lần sau nếu ngươi lại nói năng lỗ mãng, nói chuyện không lịch sự, ta không ngại tiễn ngươi một đoạn đâu!

Triệu Trình kia nhìn Chu Báo với ánh mắt tràn đầy oán độc, tuy rằng còn muốn nói đôi lời ngoan cố, nhưng thấy ánh mắt âm vi dày đặc như vậy của Chu Báo, hắn một chữ cũng không dám nói ra.

- Tốt, chúng ta đã ra ngoài, mọi người liền thương nghị, bước tiếp theo nên làm cái gì bây giờ?

Đỗ Đại Ma Tướng thấy Chu Báo không động thủ nữa, âm thầm thở dài một hơi, bắt đầu nói sáng chuyện khác.

- Chu Báo, lúc này, nhờ phúc của ngươi, chúng ta mới có thể thoát ra khỏi Long Uyên Ngục, mọi người chúng ta đều thiếu nợ ngươi một cái thiên đại nhân tình, ngươi nói một chút, bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?

- Ha ha, Đỗ Đại Ma Tướng quá khen, ta tuổi trẻ kiến thức nông cạn, bất quá là có một số ít bộ phận mà thôi, nào phải kiến thức gì, các ngươi ở trong Long Uyên Ngục không ít thời gian, đối với tình huống bên ngoài chỉ sợ không phải rất quen thuộc, như vây đi, hiện tại, ta giới thiệu thoáng một chút tình huống về phiến Hải Vực này cho các ngươi, về bước tiếp theo nên làm như thế nào, tất cả đều do Ma Tướng phân phó!

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự