Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1022 Đại thủ bút thoát ngục.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình

Phiên bản Dịch · 1390 chữ · khoảng 5 phút đọc

Không thể tưởng được lại có thể ***ng phải nhân vật như vậy tại Long Uyên Ngục, hơn nữa thoáng cái ***ng phải hai người, như vậy, hắn không thể không ước định lại thực lực Cổn Long Vương rồi, có thể tù cấm hai vị Thiên Quân, điều này nói rõ thực lực Cổn Long Vương ít nhất cũng là Thiên Quân.

Sáu lần Lôi kiếp, Chân Tiên cấp Thiên Quân!

Đồng thời đối mặt với hai nhân vật như vậy, Chu Báo cảm giác được trái tim nhỏ bé của mình đang đập liên hồi, cảm giác máu dồn ứ lại giữa ***g ngừng, cũng may Thiên Xà Liễm Tức Thuật của hắn thần diệu nên đã che dấu nguyên khí bản thân, không tiết lộ mảy may ra ngoài, nếu không thì chỉ sợ đã bêu xấu trước mặt mọi người.

- Khặc khặc khặc khặc, không thể tưởng được vậy mà dẫn xuất hai vị Thiên Quân, tại hạ thất kính!

Hắn ôm quyền, có chút thi lễ với hai gã Thiên Quân.

- Nguyên lai cho rằng sẽ rất phiền toái, nhưng hai vị Thiên Quân đã ở đây, thì không còn tồn tại phiền phức gì rồi!

- Các hạ không cần thừa nước ***c thả câu, đến tột cùng là có thủ đoạn gì có thể đưa chúng ta ra khỏi Long Uyên Ngục mà không tổn hao lông tóc?

Bắc Thương Thiên Quân lộ ra có chút không kiên nhẫn, hắn thậm chí cũng không hỏi lai lịch Chu Báo, dùng thực lực bây giờ của hắn, cũng không quan tâm lai lịch Chu Báo, cho dù thật sự như lời hắn nói, từng bị nhốt trong Long Uyên Ngục, hắn cũng không sợ, trong Long Uyên Ngục không có linh khí, không khí nguyên khí, căn bản không cách nào tu luyện, thực lực lúc tiến vào như thế nào, mặc kệ đã qua bao lâu, giờ thực lực còn cái dạng gì, không tăng lên, dù thằng này có mạnh tới đâu cũng không có lực uy hiếp gì với nhân vật cấp Thiên Quân như hắn, tuy hắn nhìn ra loại thủ pháp thần diệu Chu Báo dùng để che dấu khí tức bản thân không thể chê vào đâu được, nhưng hắn có thể khẳng định, người trước mặt này cũng không vượt qua sáu lần Lôi kiếp, tối đa cũng chỉ là một nhân vật cấp Tôn Giả mà thôi, cho nên hắn cũng không thèm để ý, hắn chỉ để ý lời nói vừa rồi với Viên Tu Thành, nếu như là thật sự, đương nhiên là tốt nhất, nếu như là giả dối, hắn cũng không ngại đập vụn cái lão bất tử không biết đã ở trong Long Uyên Ngục bao nhiêu năm này.

Tuy Chu Báo cũng có chút tiểu tâm tư trong nội tâm, nhưng đối mặt với hai gã Thiên Quân này, hắn cũng không dám làm gì, nói thẳng.

- Không biết hai vị Thiên Quân có nghe nói qua danh tự Vạn Giới Đại Na Di hay chưa?

- Vạn Giới Đại Na Di?

Trên mặt Bắc Thương Thiên Quân và La Hoa Thiên Quân đồng thời biến sắc.

- Ngươi hiểu Chư Thiên Vạn Giới Đại Pháp?

- Như thế nào lại như vậy?

Vẻ mặt Chu Báo cười khổ, nói.

- Nếu ta hiểu được Chư Thiên Vạn Giới Đại Pháp, cũng không có khả năng bị nhốt tại Long Uyên Ngục, ta chỉ là vô tình nhận được Vạn Giới Đại Na Di pháp môn mà thôi, sở dĩ Cổn Long Vương vây ta vào Long Uyên Ngục cũng là vị đạo pháp môn này!

- Ý của ngươi là vận dụng Vạn Giới Đại Na Di đưa chúng ta ra ngoài?

La Hoa Thiên Quân nhìn Chu Báo, cười nói.

- Ta đâu có bổn sự kia a, dùng thực lực của ta, có thể một lần chuyển dời mười người cũng không tệ rồi, ta vốn nghĩ cách truyền thụ Vạn Giới Đại Na Di pháp môn này cho tất cả Chân Tiên tại đây, tuy Vạn Giới Đại Na Di chi pháp thần diệu, nhưng không làm khó được Chân Tiên, không biết ý định hai vị Thiên Quân như thế nào?

Bắc Thương Thiên Quân và La Hoa Thiên Quân đồng thời động dung.

Vạn Giới Đại Na Di a!

Trong truyền thuyết, Chư Thiên Vạn Giới Đại Pháp là một trong những pháp môn tối trọng yếu nhất, mặc dù không có Chư Thiên Vạn Giới pháp môn nguyên vẹn, nhưng là khấu trừ giao cho một gã đại thần thông, lại có khả năng suy tính ra một ít thần diệu Chư Thiên Vạn Giới Đại Pháp, pháp môn như vậy, tùy tiện phóng tới trên tay ai, khẳng định đều che dấu cực kỳ chặt chẽ, thủ kín không lọt gió, làm sao có thể chia sẻ với người ngoài như, hơn nữa còn là nhiều người như vậy?

Dựa theo lời người này, năm đó chẳng phải vì đạo pháp môn này mà Cổn Long Vương vây hắn vào Long Uyên Ngục sao? Nghĩ tới đây, ánh mắt hai người đều nhìn chăm chú gắt gao trên mặt Chu Báo, phảng phất như muốn nhìn thấu hắn.

- Vạn Giới Đại Na Di pháp môn thần diệu như vậy, ngươi nguyện ý truyền thụ cho ngoại nhân?

- Đương nhiên ta không muốn, bằng không thì năm đó ta cũng sẽ không bị nhốt tại Long Uyên Ngục, bất quá ở chỗ này nhiều năm như vậy, ta cũng nghĩ thông suốt, pháp môn là vật chết, người là vật sống, ôm đạo pháp môn này mà chết bên trong Long Uyên Ngục, chẳng thà truyền thụ nó ra ngoài!

- Hừ, ngươi đã hiểu được đạo pháp môn này sớm như vậy, có lẽ đã sớm ra ngoài, tại sao phải ngây ngốc nhiều năm trong Long Uyên Ngục như vậy?

Đúng lúc này, Viên Tu Thành phảng phất nghĩ tới điều gì, chất vấn.

- Ngươi cho rằng Vạn Giới Đại Na Di dễ dùng như vậy sao?

Chu Báo cười lạnh một tiếng.

- Coi như là nắm giữ pháp môn này, nhưng không biết tọa độ hai không gian, so sánh không đúng, cũng sẽ bị lạc trong hư không vô tận, qua nhiều năm như vậy, ta một bên tìm hiểu Vạn Giới Đại Na Di, một bên căn cứ vào mỗi một lần có người xuất nhập Long Uyên Ngục, tính toán tọa độ không gian chấn động Long Uyên Ngục và tọa độ hiện thế, vài ngày trước mới hoàn tất tính toán, cho nên mới xác định nắm chắc!

- Đã như vậy, chính ngươi hiểu rõ mới ra ngoài, cần gì phải truyền đạo pháp môn này cho người ngoài?

- Ngươi bị nhốt ở chỗ này bao lâu?

Chu Báo cũng không trả lời ngay vấn đề của Viên Tu Thành, mà là hỏi lại một câu.

- Năm trăm năm, làm sao vậy?

- Năm trăm năm? Ha ha, năm trăm năm rồi, như vậy, ngươi hận Cổn Long Vương sao?

- Hận, như thế nào không hận?

Thần sắc Viên Tu Thành biến đổi.

- Nhưng mà..

- Nhưng mà các ngươi là người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu sao? Nếu như sau khi ngươi ra ngoài, muốn tìm Cổn Long Vương báo thù không?

- Dĩ nhiên muốn!

- Ngươi báo được rồi sao?

- Ta...

Liên tiếp mấy vấn đề, thời điểm này, rốt cục Viên Tu Thành cung sững sờ, đúng vậy, ta báo được rồi sao? Coi như là ta đi ra ngoài, ta có thể tìm Cổn Long Vương báo thù sao? Ta có thực lực đó sao? Ta báo được rồi sao?

Ta không báo được, ta chỉ là một Tam kiếp Chân Tiên nho nhỏ mà thôi, đi tìm Cổn Long Vương báo thù như vậy, quả thực là muốn chết, ta chẳng những không báo thù, thậm chí đồng dạng như một con chuột tìm cái hố chui vào, khiến Cổn Long Vương vĩnh viễn không tìm ra ta!

Đúng lúc này, rốt cuộc hắn đã hiểu rõ ý tứ trong lời nói Chu Báo.

Bạn đang đọc Thông Thiên Đại Thánh của Xà Thôn Kình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 30

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự