Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 220 Kì đích thiên kiếp

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2995 chữ · khoảng 10 phút đọc

Quỷ cốc tiên phủ

Lý Dương ngồi tĩnh tọa trong thạch thất, toàn bộ tinh thần tập trung vào nghiên cứu Ma thần lục quyết

Phòng ngự “Như phong tự bế”

Thân pháp “ Xuyên vân tỏa vụ”

Cực nhu công kích “ Đoạn xuyên phân hải”

Cực dương cực cương công kích “Phá sơn liệt không”

Ma Thần Lục quyểt mặc dù có tổng cộng lục tuyệt, đáng tiếc Hạng Vũ đối với đệ ngũ tuyệt “Hải nạp bách xuyên” cùng với đệ lục tuyệt “ Khai thiên tích địa” chỉ lĩnh ngộ một chút ở bề ngoài, căn bản không cách nào truyền cho Lý dương tu luyện. Lý dương cũng chỉ tu luyện tứ tuyệt ở trên, thật ra đối với mấy bộ phận này Hạng Vũ cũng không phải đã hiểu đầy đủ.

Bất quá chỗ này cũng đủ cho Lý Dương tu luyện.

“Lý dương nếu ngươi dùng ma quân tinh huyết công lực sẽ tăng mạnh, sau đó dùng Kim sắc huyết dịch thì không phải là tốt sao? Tiểu tử ngươi tại sao lại lãng phí thời gian, đợi sau khi độ kiếp mới phục dụng Kim sắc huyết dịch đây? “ Thanh âm Hạng vũ vang lên trong đầu Lý dương

Lý dương liền đình chỉ việc tu luyện trong chỗ lát.

“Bá vương, năng lượng của Kim sắc huyết dịch so với hai giọt huyết tinh kia thì hơn bao nhiêu?” Lý dương hỏi lại

Hạng vũ nghĩ một chút nói : “ Khoảng mười lần. Âm dương ma đế chính là ma đế hậu kỳ cao thủ, tại ma giới cũng chỉ đứng dưới ba vị đại tôn thôi, thuộc hạ dưới tay hắn là Jehovah mặc dùng là cao thủ cấp bậc ma quân nhưng còn xa mới kịp với năng lượng của ma đế."

Chênh lệnh mười lần, đó chính là phỏng đóan của Hạng vũ so với thực tế đúng là không sai biệt lắm.

“Nếu gấp mười lần , tại sao sao ta nhất định phải hấp thu hai giọt huyết tinh đây? Không phải là rất lãng phí sao? Có Kim sắc huyết dịch đối với ta mà nói cũng đủ rồi. Khó khăn nhất chính là, một khi tới Ma giới nguy cơ khắp nơi. Nếu Điền cương huynh đệ thực lực vẫn còn yếu, một khi ta rời đi ,vây….” Lý dương cũng có chút lo lắng.

Hạng vũ thì có thể khôi phục lại thực lực, bất quá Hạng vũ muốn có lại thực lực như xưa cũng mất đến mấy năm công phu mới xong.Dù sao hạng vũ là cao thủ Ma vương hậu kì, thậm chí trải qua hơn hai ngàn năm tu luyện, nói không chừng công lực thậm chí đã là cảnh giới Ma quân tiền kì.

Năng lượng hùng mạnh như thế , đương nhiên không phải mười ngày nửa tháng có thể khôi phục được.

Hạng vũ trong lúc khôi phục, an tòan đương nhiên là chuyện Lý dương phải lo lắng. Hơn nữa Hầu sơn, Hẫu tĩnh sở dĩ mang Lý dương đi cũng bởi vì Lý dương đáp ứng với họ chuyện đem họ tiến vào ma giới, những người này đương nhiên cũng phải chiếu cố.

“Hai giọt huyết tinh này. Đợi đến ma giới ta cũng cho bọn họ hấp thu , ít nhất bên người ta cũng có thêm vài cao thủ” Lý dương cảm thán, mang theo không ít người đi tới ma giới, chỉ bảo vệ không thôi cũng không đủ sức.

Hạng vũ gật đầu.

“Đừng có gấp, chỉ có mấy năm công phu, đợi bổn bá vương công lực khôi phục, đến lúc đó cho người một ít cao thủ là được” Bá vương hạng vũ chính là đại đồ đệ của Xi vưu đại tôn, tại ma giới thế lực tự nhiên không nhỉ, dù sao cũng là đích hệ của Xi vưu đại tôn.

“Còn có nửa tháng ta đã độ kiếp rồi, thời gian thật sự trôi chậm quá” Lý dương cười cảm thán. Vừa nói vừa từ từ nhắm mắt tập trung tu luyện.

Thời gian chớp mắt đã trôi qua nửa tháng

Ma quỷ vực hôm nay rất hiếm thấy, không hề có quyển phong, cả sa mạc không có một chút gió nào cả, hết thảy rất bình lặng, Lý dương bây giờ đã ra khỏi tiên thiên Thái cực âm dương đại trận. Thanh vân đã biến thành hình dáng của phù vân, Lý dương lúc này thoải mái nằm trên mây uống Nhị oa đầu.

“Ai, thiên kiếp sao còn chưa xuất hiện?”

Lý dương cảm thán, uống một ngụm rượu. Từ cổ chí kim kẻ có thể đợi thiên kiếp tới mà không thèm để ý thật sự là không nhiều lắm, nếu không phải là kẻ ngu ngộc thì thực lực phải mạnh vô cùng. Lý dương mặc dù chỉ là độ kiếp trung kì, nhưng lực công kích đã tới mức kinh nhân hãi tục.

Riêng chiến thần ngõa, cũng đã đủ chắc chắn cho Lý dương vượt qua thiên kiếp. Về phần đao mang, năm đó Lý tâm hoan cũng một đao phá kiếp vân, còn Huyễn quang chân nhân là một đao phá không, trực tiếp thôn phệ kiếp vân vào không gian toái phùng.

Lý dương có công kích cực mạnh của đao quỷ nhưng lại gấp mấy lần là do lực công kích của “Phá sơn liệt không”. So với Huyễn quang chân nhân thì mạnh hơn một bực, cho nên Lý dương không thèm ở trong đại trận đợi thiên kiếp , mà ra ngòai nghênh đón.

“oang oang…”

Bầu trời chỗ Lý dương phút chốc tụ đầy mây đen, người ngoài nhìn vào không khỏi có cảm giác cuống quýt, nhưng Lý dương lại không thèm để ý tới. Dù sao hắn cũng đã xem qua vài lần thiên kiếp cho nên cũng biết được không ít, thiên kiếp lần này cũng chỉ cũng như mấy thiên kiếp trước mà thôi.

“Vèo vèo…”

Dòng suối màu đỏ cách đầu Lý dương trăm trượng điên cuồng xiay tròn, trong lúc đó mây đen trên bầu trời trôi mạnh vào hướng dòng suối. Trong vài phút ngắn ngủ, mây đen biến mất, dòng suối màu đỏ cũng biến thành dòng suối màu tím.

“Tử tuyền? Xem ra ít nhất là lục trọng thiên kiếp.” Lý dương cười “ Hà. Tốt nhất là cửu trọng thiên kiếp, nếu không thật chẳng có chút khiêu chiến gì cả”

Người muốn có thiên kiếp mạnh như Lí Dương phỏng chừng không nhiều lắm.

Tử sắc tuyền thoát hiện chốc lát cùng với đám hắc vân trên bầu trời, giờ phút này mây đen hoàn tòan biến mất, ngược lại xuất hiện vô số điện xà. Cả bầu trời điện xà che kín, cùng lúc này gió bắt đầu nổi lên.

Vô số điện xà đều tập trung vào chỗ tử tuyền, dòng suối màu tím hòa cùng năng lượng điện xà phát sinh ra tầng điện ly, một chút hoa lửa thoáng hiện ra, thậm chí bên ngòai dòng suối màu tím , tầng điện ly cũng biến thành màu đỏ, bên trong thì màu tím bên ngòai màu đỏ. Lý dương bất tri bất giác nhấp một ngụm rượu.

“Tử toàn hồng vực, Cửu trọng thiên kiếp, lão thiên quả nhiên nể mặt ta” Lý dương cười ha ha nói.

Đột nhiên tử toàn xoay ngược hướng, vốn đang hấp thu điện xà, bây giờ thì……

“Véo véo”

Một ngọn lửa phun ra điên cuồng, đúng vậy chính là thiên hỏa!

Chỉ có Cửu trọng thiên kiếp mới có hỏa kiếp.

Lúc trước Huyễn quang chân nhân dùng đao mang hộ thân dễ dàng ngăn trở được hỏa kiếp này , nhưng Lý dương lại quyết định dùng thân thể ngạnh kháng.

“Xèo xèo”

Thiên hỏa bao vây thiêu đốt thân thể Lý dương, nhưng bên ngòai thân thể Lý dương lại xuất hiện tử sắc quang hoa lưu chuyển.

Cái này chính là Ma thể huyền công.

Bí pháp này vốn là mượn áp lực bên ngoài để tu luyện thân thể. Bây giờ Lý dương quyết định lợi dụng thiên hỏa này để tu luyện thân thể của mình, thân thể Lý dương đã đạt tới độ cực hạn, chống cự với trọng kiếp thiên hỏa cũng chẳng có vấn đề.

“Bất quá đề cao thêm mấy trăm vạn tinh .” Lý dương lắc đầu thờ dài, hiển nhiên đối với hiểu quả của việc mượn thiên hỏa tu luyện thân thể , hắn rất không hài lòng.

“Bùng…”

Một đạo thiên lôi đột nhiên đánh xuống.

“Hà, một đao phá không!”

Năng lượng đao phách bộc phát, đạo thiên lôi kia trực tiếp bị năng lượng của đao phách phá tan. Kình khí của đao phách trong nháy mắt xé nát không gian, xuất hiện ra một lỗ hồng màu đen, hấp lực vô cùng cường đại, thoáng chốc hấp thu tử sắc kiếp vân vào trong.

“Kết thúc!” Lý dương cười đưa bình nhị oa đầu vào một uống một ngụm.

Lý dương đang chuẩn bị tiến vào Âm dương đại trận. Đột nhiên…

“Bùm bùm…”

Có điều gì quái dị. Bầu trời đột nhiện xuất hiện một dòng xuất bảy màu, một tia tử sắc thiểm điện lóe lên. Lý dương trong lòng chấn động, hắn cũng có thể cảm nhận được nặng lượng của tia chớp kia vượt xa năng lượng cửu trọng kiếp vừa rồi.

“Đây là cái gì?” Lý dương nháy hai mắt, nhưng cũng không hiểu được thiên kiếp này là cái gì.

“THất sắc kiếp vân. Bổn bá vương cho tới giờ cũng chưa gặp qua, bất kể là tu tiên , tu ma , tu yêu hay là gì đi nữa cũng chưa từng gặp thất sắc kiếp vân” Bá vương ngây người

Lý dương đột nhiên cả kinh kêu lên: “ Bá vương, vừa rồi cửu trọng kiếp chấm dứt, công lực ta cũng thuế biến đạt tới độ kiếp hậu kì, thất sắc kiếp vân này tuyệt đối không phải thiên kiếp” Lý dương cũng biết chỉ khi nào độ kiếp chấm dứt, công lực mới có thể đạt tới độ kiếp hậu kì.

Giờ đây công lực Lý dương đã đạt tới độ kiếp hậu kì, chẳng những năng lượng thân thể tăng lên, mà ngay cả đao mang cũng biến thành hoàng sắc, hiển nhiên độ kiếp đã thành công rồi.

“Cái thất sắc kiếp vân này là ý gì?” Lý dương nhìn hình dáng kiếp vân lại nhìn thấy trong đó xuất hiện thiểm điện, hẳn nhiên rất giống thiên kiếp, nhưng hắn cũng không hiểu được chuyện gì? Xung quanh đây cũng chỉ có mỗi mình hắn.

“Đừng hỏi nữa, tiểu tử chuẩn bị cho tốt nhanh lên” Hạng vũ trong lòng linh quang lóe lên, nghĩ đến một người rồi cao giọng bảo Lý dương chuẩn bị.

Còn phải cần Hạng vũ nói? Gặp chuyện đến thế này Lý dương đã chuẩn bị phòng ngự tốt nhất rồi.

Trong cơ thể đao phách cũng chuẩn bị sẵn sàng, Hắc linh viêm y ở trong cơ thể cũng quán nhật ma sát lực. Từng lớp đao mang bên ngoài thân thể Lý dương cũng xoay tròn dựa theo nguyên lý “Như phong tự bế” đồng thời quang hoa tử sắc cũng xuất hiện ra bên ngòai Lý dương.

Bên ngoài cơ thể đao mang vận chuyển theo Như phong tự bế.

Trên người có Hắc linh viêm y được quán thâu ma sát lực.

Thân thể thì có tử sắc quang hoa vận chuyển Tử cực ma thể huyền công.

Nói cho cùng thân thể Lý dương cũng không phải đậu hũ.

Đương nhiên cách phòng thủ hữu hiệu nhất chính là tấn công, đầu tiên phải cho đao phách công kích, dù không phá được kiếp lôi cũng trừ bớt đi không ít năng lượng.

“Lý dương ngươi….” Hạng vũ nhìn thấy không cần mình nhắc nhở Lý dương cũng chuẩn bị xong nên không nói nữa.

“Bùm”

Một cỗ thiên lôi ầm ầm nện xuống, Lý dương con mắt sáng ngời, trong cơ thể đao phách nhất thời lóe lên rồi biến mất, đồng thời vận chuyển theo nguyên lý của “Phá sơn liệt không”

Đao phách có thêm “phá sơn liệt không” Lý dương lần này dùng đến công kích cường đại nhất.

Phảng phất như hỏa tinh va vào địa cầu. “ Bùm”một tiếng tử sắc thiên lôi chạm vào đao phách cuả Lý dương, nhấ thời không gian bị xé rách, một cái lỗ đen xuất hiện. Mặc dù hấp lực của lỗ đen là rất mậnh nhưng đao phách quá nhỏ cho nên uy lực không lớn lắm. Lý dương cũng thu hồi đao phách lại ngay lập tức.

Đạo thiên lôi này tốc độ cực nhanh, đương nhiên thoát khỏi lực hút của không gian toái phùng.

“Công kích mạnh nhất cũng chỉ tiêu hao một nửa năng lượng của thiên lôi.” Lý dương nhất thời trố mắt, vậy thất sắc kiếp vân cuối cùng là cái gì? Đạo thiên lôi thứ nhất uy lực quá mạnh vượt xa cả cựu trọng thiên kiếp, thậm chí ngay cả không gian toái phùng cũng không thể hút vào.

Đao phách thể tích nhỏ, hấp lực cũng sẽ bé , tự nhiên đao phách dễ dàng thoát ly. Hấp lực của không gian toái phùng với lực hấp dẫn của địa cầu cùng một ý này, gia tốc dẫn lực là A, trọng lực hấp dẫn là G , thể tích càng nhỏ, trọng lực càng yếu, hấp lực đương nhiên cũng yếu. Đao phách dễ dàng thoát ly không gian toái phùng đó chính là đạo lý này.

“Bùm”

Đao mang hộ thân không ngừng xoay tròn làm tan mất lực công kích. Nhưng chỉ trong chốc lát đao mang hộ thể cũng bị phá hỏng, chỉ vì lực công kích quá mạnh mẽ .Sau đó thiên lôi công kích lại yếu đi như bình thường.

Sau đó Hắc linh viêm y cũng không chống đỡ được, thậm chí bị công kích tổn hại, Lý dương thấy không ổn lập tức thu vào nội thể, dùng tinh cực chi hỏa rèn luyện lại Hắc linh viêm y. Hắc viêm linh y cũng chẳng tiêu hao được bao nhiêu năng lượng của thiên lôi.

“Vèo vèo”

Cơ thể Lý dương chấn động, tử sắc quang hoa không ngừng hấp thụ năng lượng công kích, chuyển hóa thành tử sắc triện phù dung nhập vào trong cơ thể, may mắn đao phách đã bớt đi một nửa năng lượng, sau đó đao mang hộ thể cùng hắc linh viêm y tước đi không ít nữa. Giờ đây Tử cực ma thể huyền công hấp thu được không ít năng lượng công kích.

Nhiều nhất bây giờ thiên lôi chỉ còn lại 1/8 năng lượng so với ban đầu trên cơ thể Lý dương.

“hô hô~~”

Gió nhẹ thổi tới, bên ngoài cơ thể Lý dương từng sợi máu chảy ra, từ lúc thiên lôi giáng xuống hắn dường như đã đến gần bờ vực tử vong, cuối cùng mặc dù thân thể bị thương, nhưng tốt xấu gì vẫn giữ được cái mạng nhỏ, Lý dương cũng kinh hãi một phen.

“Rốt cuộc cái này là thiên kiếp gì. Trời ạ! Đao thiên lôi thứ nhất mà lợi hại như vây!”

Lý dương khóc không ra nước mắt. Rốt cuộc đã đắc tộ với ai? Dĩ nhiên báo ứng của lão thiên . Thiên kiếp này quả thực là giết người. Chỉ cần ba đạo thiên lôi như thế này thì đến thiên tiên cũng không tiếp nổi.

Hạng vũ cũng không nói được lời nào.

Nguyên thân hắn đang rung động, vừa rồi năng lượng thiên lôi nhè nhẹ đánh vào cơ thể Lý dương, Hạng vũ phát hiện ra vẻ quen thuộc trong luồng năng lượng này, vô cùng quen thuộc. Quen thuộc đến mức Hạng vũ muốn khóc, đáng tiếc hắn bây giờ chỉ là nguyên thần.

“Sư tôn, đúng là sư tôn, không trách được là thất thải kiếp vân, năng lượng cấp bậc này cũng chỉ có cao thủ cỡ đại tôn mới có. Sao từ đầu ta không nghĩ đến” Hạng vũ nghĩ trong lòng nhưng hắn không nói cho Lý dương biết.

Kì thật không thể trách Hạng vũ, trong tự nhiên có thể hình thành thất thải kiếp vân là điều có thể. Thất thải năng lượng mặc dù có biện pháp để hình thành nhưng không phải ai cũng làm được. Bình thường năng lượng thất thải kiếp vân chính là đại biểu một truyền thuyết, chỉ có đại tôn các giới mới có được năng lượng như vậy.

“Mẹ hắn, rốt cuộc là kẻ nào mang cái thiên kiếp này ra, không phải là trêu ta sao?” Lý dương trong lòng bất phẫn.

“Tiểu tử Lý dương câm miệng cho ta”

Hạng vũ quát lớn, nghe Lý dương lăng mạ như vậy, hạng vũ trong lòng lo lắng , dù sao hắn cũng hiểu Xi vưu đại tôn tức giân lên thì như thế nào.

Mặc dù phàm nhân giới và ma giới không phải là một giới, nhưng năng lượng của đại tôn vẫn vượt qua được ngăn cách của các giới. Ở tại ma giới mà có thể hình thành thất thải kiếp vân tại phàm nhân giới có thể tượng tượng Xi vưu kinh khủng như thế nào. Muốn giết Lý dương thật sự đơn giản như giết một con kiến.

Xi vưu đại tôn, kẻ nào dám mắng hắn đây?

“Bùm”

Đệ nhị tử sắc thiểm điện tốc độ nhanh khủng khiếp hạ xuống, Lý dương ngay cả thời gian phản ứng cũng không có.

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 19

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự