Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 175 Kinh Hãi

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 3163 chữ · khoảng 11 phút đọc

Cả Côn Lôn tiên cảnh hoặc là cao thủ hoặc chỉ là vài kẻ tu chân bình thường nhưng có lòng tham đều sử dụng tốc độ nhanh nhất của mình điên cuồng chạy tới Vân Vụ sơn.

Chỉ thấy bầu trời của cả Côn Lôn tiên cảnh dường như ngập tràn côn trùng, trên trời có đến hàng vạn người hoặc là tu tiên giả hoặc tu yêu giả đều nhắm hướng Vân Vụ sơn điên cuồng chạy đến. Đầy trời toàn là tu chân giả, ngay cả bầu trời phảng phất như che kín.

“Vèo vèo”

Ngự không phi hành cực nhanh, thanh âm liên tiếp vang lên.

Quá điên cuồng

Ngay cả mới có thành tựu chút ít như mấy tu chân giả đạt tới kim đan kì cảnh giới cũng ngự phi kiếm đi đến Vân Vụ sơn.

Nhưng đây không phải là cuộc vui bình thường.

Dù sao đây cũng là thiên địa chân bảo, muốn đọat được nó, không nhất định phải phải là thực lực, có đôi khi chỉ cần vận may cũng hơn hẳn là thực lực, cả cái tòa Vân Vụ sơn này ai biết bảo bối nằm ở đâu? Không ai biết, Cho nên cái này chỉ cần có vận khí tốt là có thể tìm được.

Có tâm lý về may mắn như thế không phải là một người hai người mà là cả thế tục này. Giống như chơi xổ số ở ngòai đời nếu giải thưởng là 5 triệu mỹ kim thì có lẽ sẽ rất nhiều người mua vé số, nếu giải thưởng là 100 triệu mỹ kim thì phỏng chừng sẽ rất rất nhiều người mua rồi. Còn nếu là 10 tỷ mỹ kim thì có lẽ việc mua vé số trở thành vấn đề đương nhiên của tất cả mọi người.

Thiên địa dị triệu làm cho người ta sợ hãi như vậy, trân bảo trong mắt người người tu chân, độ trân quý tuyệt đối vượt qua 10 tỷ mỹ kim trong mắt người thế tục. Có thể tưởng tượng lúc này Côn Lôn tiên cảnh toàn bộ người tu chân đều trở nên điên cuồng.

Dù sao đây cũng là lần đầu tiên xuất hiện thiên địa dị triệu lợi hại đến như vậy ở Côn Lôn tiên cảnh.

Đại điện Tinh Cực tông.

Huyễn Quang chân nhân, Lý Dương, Tiêu Diêu chân nhân, Lãnh Vũ tán tiên, Đại thành kì cao thủ Huyền Băng cùng với toàn bộ tầng lớp trên của Tinh Cực tông đều ở tại đại điện chờ đợi.

Thiên Vân sơn gần Vân Vụ sơn nhất, Tinh Cực tông chiếm được ưu thế nhiều nhất, kẻ phát hiện ra thiên địa dị triệu sớm nhất hẳn nhiên là Tinh Cực tông, tin rằng Tinh Cực tông sẽ là kẻ đến sớm nhất. Nhưng lúc này trong Tinh Cực tông thanh âm vang ra có vẻ còn chưa thống nhất.

Lúc này Tán tiên Lãnh Vũ đứng ở trên đại điện.

“ Sư huynh, không thể chờ thêm nữa, kinh thiên địa bảo dĩ nhiên là đang ở Vân Vụ sơn . Các môn phái chung quanh gần nhất là Tinh Cực tông chúng ta, đó là thiên mệnh dành cho ta, lão thiên hẳn nhiên là đưa cho ta bảo bói này, chúng ta phải lập tức lên đường ngay. Bảo bối bưc này đến tay Tinh Cực tông chúng ta , chúng ta sẽ trở thành đại thế lực. Nhanh chóng vượt qua Thục Sơn kiếm phái với Thượng Thanh cung, trở thành đệ nhất tông phái trong Côn Lôn tiên cảnh này”

Tán tiên Lãnh Vũ khẩn trương nói.

Việc tán tiên Lãnh Vũ muốn chính là xuất mã tòan bộ cao thủ , kể cả cái gì khách khanh trở xuống, phải đi hết , mau mau lên đường tìm được bảo bối đã rồi nói chuyện sau.

Tế Trường Phong lúc này từ chỗ ngồi cũng đứng lên : “ Tam sư thúc, tuyệt đối không thể như vây. Tinh Cực tông ta thời gian lập phái quá ngắn vẫn không thể so sánh được với Thục Sơn kiếm phái và Thượng Thanh cung , chúng ta tuyệt đối không thể vì việc này mà bị mất đi các tinh anh cao thủ được. Ta đề nghị chỉ cử một hai người đến , việc quan trọng là Tinh Cực tông phải bảo trụ được thực lực của mình.” Tế Trường Phong phàm thị cầu ôn.

“ Trường Phong, sư thúc , sư tôn nói chuyện ngươi không nên xen vào.” Lãnh vũ khiển trách, lúc này Lãnh Vũ cũng bớt nóng nảy lại, dù sao bây giờ thời gian là khẩn cấp, nếu chậm hơn bị người ta chạy tới trước thì nguy rồi.

Tế Trường Phong bị nhắc nhở sắc mặt không khỏi đỏ lên.

Lý dương khẽ cau mày cũng đứng ra khuyên :

“ Sư thúc tổ, lần này Thục Sơn kiếm phái và Thượng Thanh cung có tiên nhân giáng thế. Huống chi Vân Vụ sơn không phải muốn đến là đến. Nhiều năm nay bất luận ai tiến vào Vân Vụ sơn đều không sống sót trở ra, cũng không phải ai đến trước là có thể có được bảo bối ngay .”

Lãnh Vũ liếc nhìn Lý dương một cái, nhưng không khiển trách, dù sao Lý Dương cũng là đích tôn của Huyễn Quang chân nhân cũng là nghĩa tử của Tiêu Diêu chân nhân.

“ Lý Dương , ngươi còn trẻ quá, mặc dù sự thật theo như lời ngươi nói, nhưng ngươi phải biết rằng, thành công luôn dành cho ai nhanh hơn, chúng ta phải bắt được kì ngộ, người thứ nhất chạy tới so với người chạy tới cuối cùng thì khác biệt rất lớn”

Lãnh Vũ liền nói ngay.

“Ta tán thành lời Lãnh Vũ sư bá nói, cơ hội đến như vậy nếu không ra tay thì quá là bảo thủ, cái kì ngộ này cả ngàn năm khó có một lần”

Một vị sư thúc bên cạnh Lý Dương đứng lên.

“ Tinh Cực tông ta từ trước đến nay không theo kịp Thượng Thanh cung với Thục Sơn kiếm phải, cũng chính bởi vì chúng ta có điểm cầu ôn quá.”

“ Được rồi”

Tiêu Diêu chân nhân đứng lên.

Thấy Tiêu Diêu chân nhân đứng lên mọi người đều im lặng luôn, Dù sao mọi người cũng biết rất rõ ràng thực lực của Tiêu Diêu chân nhân, Tiêu Diêu chân nhân là người có cơ hội lấy được bảo bối nhiều nhất.

“Thiết Oa, Lý Dương , hai người các ngươi theo ta đi.”

Tiêu Diêu chân nhân mặc kệ Tinh Cực tông rốt cuộc quyết định như thế nào, Thiết Oa chân nhân thực lực kinh người tự bảo vệ mình chắc không vấn đề gì, về phần Lý Dương luận về bảo vệ tính mạng thì bản lĩnh Xuyên Vân Tỏa Vụ hơn người rồi, chưa kể người tu ma thân thể tuyêt đối không thể xem thường huống chi còn được Tiêu Diêu chân nhân bảo vê.

Lý Dương cùng Thiết Oa chân nhân nhìn nhau, lúc này cũng đi tới bên cạnh Tiêu Diêu chân nhân. Ngay lập tức Tiêu Diêu tán nhân mang theo Lý Dương với Thiết Oa trực tiếp phá không nhắm hướng bắc mà đi tới.

Ngay sau khi Lý Dương ba người đi được một lát.

Hơn mười nhân ảnh xẹt qua bầu trời Tinh Cực tông bay đến Vân Vụ sơn.

“ Sư huynh , không kịp rồi cũng đang có tông phái khác đi đến.” Lãnh Vũ nóng nảy.

Huyễn Quang chân nhân rốt cuộc cũng có quyết định, đứng lên:

“ Lãnh Vũ sư đệ, ngươi và ta hai người đi đến trước xem sao, về phần những người khác ở tại đây, Tinh Cực tông ta không cần tới kinh thiên chi bảo này , chỉ cần phát triển tiếp tục thì cả cái Côn Lôn tiên cảnh này cũng không ai rung chuyển được chúng ta. “

“Huống chi Thượng Thanh cung và Thục Sơn kiếm phái đánh nhau, chỉ cần thực lực họ tổn thất cũng tương đương với chúng ta được gia tăng thực lực. Lãnh Vũ sư đệ ngươi hiểu chứ?”

Lanh Vũ mặt có chút khó coi, bất quá Huyễn Quang chân nhân đã lên tiếng thì hắn nói gì cũng vô dụng.

“ Đã như vậy, sư huynh chúng ta đi”

Huyễn Quang chân nhân nhìn các đệ tử xung quanh , ra lệnh : “ Ta với Lãnh Vũ trưởng lão rời đi, các đệ tử Tinh Cực tông không người nào được đi theo, nếu đi theo sẽ phạt diện bích trăm năm”

Lập tức Lãnh Vũ cùng Huyễn Quang chân nhân hai người phá không đi. Về phần các đệ tử Tinh Cực Tông chỉ có thể tuân thủ mệnh lệnh, một người cũng không dám đi theo.

Lý Dương, Tiêu Diêu chân nhân cùng với Thiết Oa chân nhân cùng phá không trực tiếp bay về phía Vân vụ sơn.

Lúc này tại Vân Vụ sơn ,tử sắc quang hoa đã tán sắc đi hết giống như bảo sơn bình thường.

“ Dừng lại đã…”

Tiêu Diêu chân nhân đột nhiên ra lệnh, Lý Dương và Thiết Oa cũng dừng lại ngay lập tức, chỉ thấy Tiêu Diêu chân nhân đột nhiên nhìn về chân núi Vân Vụ sơn.

Lý Dương cũng nhìn theo ánh mắt , không kìm hãm được con mắt cũng co rụt lại.

Chỉ thấy dưới chân núi Vân Vụ sơn có một khoảng chìa ra tầm mười trượng xung quanh có cấm chế là một tấm bia đá.

“Nghĩa phụ chúng ta trước tiên hạ xuống xem”

Lý Dương lúc này cũng biết không thể ra quyết định lỗ mạng được, trước tiên phải xem kĩ đã rồi hãy nói.

Tiêu Diêu chân nhân và Thiết Oa chân nhân cũng bay xuống theo.

Ba người trong nháy mắt đã tới chân núi Vân Vụ.

Tấm bia bề mặt màu đen , trên mặt có quang mang nhàn nhạt màu vàng tỏa ra, quang mang này là từ tám chữ.

“Tiến nhập thử sơn, sanh tử thiết luận.”(1)

Nhìn thấy tám chữ này Lý Dương trong lòng không tự kìm hãm được chấn động, một dự cảm cho thấy Vân Vụ sơn bên trong dám chắc tràn ngập tử khí. Kinh thiên cự bảo này hẳn là không dễ dàng mà lấy được.

“ Trong núi này rốt cuộc có cái gì nguy hiểm, nghĩa phụ dùng thần thức cũng không nhận ra sao?” Lý Dương dò hỏi. Bản thân hắn cũng chẳng nhìn ra có gì bên trong.

Tiêu Diêu chân nhân hơi lắc đầu.

“Không thể nghĩ ra được, nhưng là ta có thể cảm giác bên trong Vân Vụ sơn này trần ngập sát khí, xem ra các bố trí này là của cao thủ, ngay cả ta cũng khong phát hiện ra một chút cấm chế hay dấu vết của đại trận nào”

Tiêu Diêu tán nhân kinh hãi than thở.

Làm sao hắn có thể biết được, đây là do Thiên Nhàn Tử, cấp bậc là tiên đế cao thủ bố trí cấm chế đại trận, Tiêu Diêu chân nhân làm sao có thể phát hiện ra được.

Thiết Oa chân nhân nháp nháy con mắt cau mày nói :

“ Hay là chúng ta hãy chờ một chút , trước tiên nhìn xem người khác vào đại trận xem có cái gi?”

“ Chúng ta cũng chỉ đến để xem náo nhiệt thôi. Nếu chúng ta không đi trước thì Thượng Thanh cung với Thục Sơn kiếm phái cũng sẽ mở đường cho chúng ta” Lý Dương cười nói.

Tiêu Diêu chân nhân cũng cười.

Lời Lý Dương nói còn có ý tứ là :

“ Có nguy hiểm thì chúng ta không vào, nếu thuận tiện thì lấy bảo bối, nếu lấy được thì là do vận may, không lấy được thì cũng chẳng quan tâm.”

Lập tức ba người tùy tiện kiếm một chỗ chung quanh rồi bố trí cấm chế khoanh chân ngồi xuống. Bọn họ ngồi đợi xem ai đến mở đường đầu tiên. Ngay cả bọn họ cũng không thể phát hiện ra chút dấu vết gì về đại trận cấm chế, thì hiển nhiên uy lực không nhỉ. Như vậy há có thể loạn động ở đây.

“Có người đến!”

Lý Dương ba người lúc này ngẩng đầu nhìn , chỉ thấy từ phía nam bay tới hơn mười nhân ảnh tốc độ cực nhanh nhắm hướng Vân Vụ sơn mà đi.

Từ trên cao có thể nhìn thấy tấm bia đá, nhưng bọn chúng như thế nào mà chú ý đến nội dung tấm bia kia, lúc đầu Tiêu Diêu chân nhân chỉ vì cảm thấy mây mù trong núi tràn ngập sát khí nên mới cận thận chú ý một chút.

Hơn mười người trực tiếp bay thẳng vào Vân Vụ sơn.

Lý Dương ba người toàn bộ tinh thần chăm chú vào mười người này.

Trong khi mười người này còn cách vách núi Vân Vụ sơn hơn mười thước đột nhiên…..

“Crack!”

Thanh âm các đầu khớp xương bị đè mạnh đột nhiên vang lên….Trong nháy mắt thân thể ba tu tiên giả …” Bồng” một tiếng bị tễ bạo , các đầu khớp xương bị tách ra, huyết nhục cũng bắn ra. Một cái nguyên anh nho nhỏ bay ra, nhưng trong chốc lát bị một áp lực kinh khủng đè nát.

Ba nguyên anh cũng tan thành mây khói

“A”

Phía sau có mấy người chưa kịp đình chỉ đã tiến vào cũng không đủ thời gian nhìn thấy khu vực này.

Đầu khớp xương lập tức bị áp lực đè lên .

“ Crack”

Tiếng thanh âm vang lên, tựu phảng phất gặp phải hình phạt vô hình giống nhau, áp lực trực tiếp đem từng người một nghiến nát, cả nguyên anh cũng bị nổ tan.

Còn khoảng hai ba mươi nhân mạng lập tức đình chỉ lại, sắc mặt nhất thời trắng bạch. Cả đám vội vàng bay ngược, bọn chúng cũng không dám đi tới nữa, bọn chúng không biết đi thêm bao nhiêu nữa là tử vực nhưng cũng hiểu ra một điều nếu tiếp tục đi tới kết cục cũng sẽ giống như mấy vị sư huynh đệ

Cùng với vẻ mặt trắng bệch ,hai mươi nhân mạng lúc này vội vàng đáp xuống.

Bọn Lý Dương ba người khiếp sợ nhìn nhau.

“ Đây là cái gì ? Nhìn không thấy cấm chế , nhưng chẳng những thân thể bị nổ tan mà nguyên anh cũng thế. Quá khủng khiếp” Lý Dương nhìn những mảnh huyết nhục từ không trung bay xuống , cảm thấy trong lòng ớn lạnh.

Tiêu Diêu chân nhân tỉnh táo nói : “ Cấm chế này cách vách núi khoảng bảy trượng, cùng lắm cũng không vượt quá tám trượng” Tiêu Diêu chân nhân vừa rồi thấy rõ.

“Lý Dương hẳn đây là một loại áp lực cấm chế, trên người ngươi có trọng lực cấm chế cũng là một loại áp lực cấm chế.”

Thanh âm của Hạng Vũ vang lên trong đầu Lý Dương.

“Áp lực cấm chế? Trọng lực cấm chế lực theo phương đi xuống, vậy áp lực cấm ở đâu ra đây?” Lý Dương hỏi lại.

Hạng vũ cười nói : “ Thử xem chẳng phải sẽ biết liền sao?”

Lý Dương trên người vẫn có trọng lực cấm chế, đột nhiên Lý Dương cảm thấy thân thể chấn động, bình thường trọng lực cấm chế là phương đi xuống, nhưng bây giờ là từ bốn phương tám hướng ập đến thân thể.

“Vút”

Lý Dương cũng trong nháy mắt giống như mũi tên phóng lên cao.

“Bá vương, ngươi cũng trêu ta”

Lý Dương dở khóc dở cười, từ trước tới nay trọng lực cấm chế đều là hướng xuống , cho nên Lý Dương cũng điều động năng lượng trong cơ thể chống đỡ không cho mình bị ngã ra đất.

Nhưng vừa rồi Hạng Vũ thay đổi trọng lực cấm chế, tát cả áp lực từ bốn phương tám hướng ập đến, đối với Lý Dương mà nói hiểu quả không sai biệt lắm, nhưng so với bình thường thì không đồng nhất. Lý Dương vốn dùng để bảo trì cân bằng lực lượng, ngược lại làm cho mình phóng lên cao.

“Tiểu tử, ngươi biết áp lực cấm chế này ngoại trừ làm cho áp lực hướng xuống dưới còn có thể từ bốn phương tám hướng đè ép. Bất quá bố trí cấm chế của người này quả là kinh khủng, tại một ngọn núi bố trí một áp lực cấm chế như thế, công lực hẳn không bình thường,” Hạng Vũ cũng hoảng sợ.

“Có cách gì phá giải không?” Lý Dương dò hỏi

Hạng vũ cười nói :” Có”

“ Biện pháp gì?”

“ Ngạnh kháng đi tới”

Lý Dương nhất thời bất đắc dĩ, bây giờ mà Hạng Vũ vẫn trêu hắn.

Đột nhiên Lý dương mắt sáng ngời , lên tiếng nói :

“ Gia gia , các ngươi mau nhanh nhanh đáp xuống đây.”

Lý Dương thấy Huyễn Quang chân nhân và Lãnh Vũ tán tiên bay tới. Huyễn Quang chân nhân tới gần Vân Vụ sơn trong lòng đã thấy không ổn, nghe thấy Lý Dương gọi cũng lập tức bay xuống.

Ba người đáp xuống đất.

“ Lý Dương , vậy Vân Vụ sơn có cái gì nguy hiểm sao?”

Huyễn Quang chân nhân hỏi.

Lý dương gật đầu vừa muốn trả lời. Đột nhiên Lý dương thấy một đám mấy trăm tu tiên giả chiếm cả một góc trời bay cực nhanh về phía Vân Vụ sơn, đám người tu tiên này mắt tỏa sáng, có vẻ rất hứng phấn. Hiển nhiên bọn chúng đang tưởng tượng tiến sâu vào trong Vân Vụ sơn kiếm bái vật.

“Cẩn thận!”

Lý Dương la lên một tiếng

Không kịp rồi

Hơn mười tu chân giả đang sống sờ sờ tiến vào vùng kinh khủng kia chỉ nghe tiếng đầu xương “ Crack” thanh âm không ngừng vang lên, đám tu chân giả như bị áp toái.

“ Bụp!” Huyết nhục bay toán loạn, nguyên anh cũng phảng phất như khí cầu phát nổ.

Chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, có hơn mười nhân mạng bị áp lực khinh khủng này làm nổ tan, huyết nhục như mưa máu bắn tung ra phạm vi vài trăm thước.

“Sư huynh” “ Sư tôn…”

Tiếng kêu thất thanh vang lên, chứng kiến màn này Huyễn Quang chân nhân cũng hoảng hốt, đột nhiên Lý Dương con mắt sáng ngời…..

(1) Đi vào bên trong, sinh tử không nói trước được.

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự