Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 151 Nộ Xích

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 3015 chữ · khoảng 10 phút đọc

“Gia gia” Lý Dương đột nhiên nhìn thấy Huyễn Quang chân nhân, vui mừng gọi lớn.

Huyễn Quang chân nhân nhìn Lý Dương trong lòng đau xót. Lúc nãy Lý Dương bị mười khỏa Thí Khiển Lôi nổ cùng lúc. Mặc dù không lấy đi tính mạng nhưng trên người Lý Dương bụi đất bám đầy.

Lý Dương lúc này nhìn giống hệt một gã khất cái

Huyễn Quang chân nhân nhìn thấy cảnh vừa rồi, trong lòng cảm thấy khó chấp nhận được. Đây chính là đứa cháu bảo bối của mình, từ nhỏ lưu lạc ở thế tục. Người làm gia gia như hắn cũng chưa làm được trách nhiệm gì cả, hôm nay lại còn bị Thượng Thanh cung khi dễ.

“Thượng Thanh cung, các người thật là uy phong !” Huyễn Quang chân nhân lạnh lùng nhìn đám người Thượng Thanh cung

Bây giờ Huyễn Quang chân nhân đã là Đại Thành kì cao thủ, đao mang công kích ngay cả thiên tiên cũng không chắc là đối thủ, đối với ba tán tiên trước mặt, ông căn bản là không để vào mắt

( Ở trước có nói : Độ Kiếp trung kì là Độ Kiếp, sau khi Độ Kiếp xong chính là Độ Kiếp hậu kì, sau nữa năng lượng chậm rãi biến đổi , từ từ biến thành tiên nguyên lực, đây chính là Đại Thành Kì. Huyễn Quang chân nhân năng lượng trong cơ thể đều là đao phách, tốc độ biến đổi rất là nhanh, trong ba năm từ Độ Kiếp hậu kì đã trở thành Đại Thành Kì cao thủ rồi.)

Trước đây khi còn là Độ Kiếp trung kì Huyễn Quang chân nhân một đao phá không, thế thì Đại Thành kì Huyễn Quang chân nhân sự khủng khiếp của hắn chắc chắn vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.

“Huyễn Quang chân nhân, việc này ngươi không rõ đầu đuôi đừng có cuồng vọng bảo hộ cho tên hỗn đản kia” Tằng Thăng quát to.

Huyễn Quang chân nhân lạnh lùng cười nói: “ Không rõ đầu đuôi?... Haha, chư vị đồng đạo tại đây đều nhìn rõ tam đại trưởng lão của Thượng Thanh cung cùng gần một trăm đệ tử, dùng Thái Cực Phong Nguyên đại trận vây hãm tôn nhi của ta. Tôn nhi của ta ngay cả Độ Kiếp kì còn chưa đạt đến, sự tình thế nào không cần nghĩ cũng biết đúng sai như thế nào. Hay là tôn nhi của ta hiềm sống lâu quá tự tìm ba vị trưởng lão quyết đấu?”

Mấy ngàn tu tiên giả đứng đằng sau đều âm thầm gật đầu .

Một bên là tam đại trưởng lão cùng một trăm đệ tử. Một bên là đệ tử Tinh Cực tông ngay cả Độ Kiếp kì còn chưa đến.

Bất kể Thượng Thanh cung nói thế nào, chỉ cần nhìn vào sự tình là có thể minh bạch được ,thử đặt địa vị vào Lý Dương , cũng chẳng ai ngu ngốc ngạnh kháng với Thượng Thanh cung.

Tằng Thăng sắc mặt đỏ hồng nói : “ Huyễn Quang chân nhân, tôn nhi của ngươi giết con ta Tằng Ngạn, lại giết cả đồ đệ ta là Diệc Trang, sau nữa lại hủy diệt cả nhục thể của ta và Nguyên Thanh, vừa rồi lại giết mười hai đệ tử , đả thương thêm bảy đại đệ tử. Việc này rõ ràng trước mắt chẳng lẽ có thể giảo biện được sao. Không tin ngươi có thể đi hỏi tôn nhi bảo bối của ngươi.”

Lý Dương tiến lên một bước.

Lúc này Hắc Linh Viêm y đã bao lấy người. Bụi bặm cũng bị Lý Dương dùng đao khí phủi hết đi. Lúc này nhìn Lý Dương chẳng còn chút thêm thảm nào nữa. So với những gì Huyễn Quang chân nhân thấy lúc nãy thì khác biệt rất xa .

Lý Dương lạnh lùng cười nói : “ sự thật. ha ha. Các ngươi đinh cướp lấy Hạn Linh Thất Sắc hoa của ta , ngược lại còn vu hãm là ta đi cướp đọat, bây giờ lại hoa ngôn xảo ngữ trước mặt gần ngàn đạo hữu tu tiên nữa.. Ngươi đọat lấy thất sắc hoa của ta. Nguyên lai ta đã chuẩn bị đến Thượng Thanh cung với bọn ngươi lý luận một phen. Chỉ là nhi tử Tằng Ngạn của ngươi ngăn chở ta. Ta muốn đi ,hắn không cho đi. Bây giờ còn muốn nói cái gì. Dậy dỗ tốt lắm!”

Huyễn Quang chân nhân lập tức nói : “ À, Muốn áp đạt, dậy dỗ!”

Giọng nói của Huyễn Quang chân nhân như sấm, vang vọng mấy trăm dặm, mấy ngàn tu chân giả xung quanh đều nghe rõ ràng.

“Thượng Thanh cung các ngươi thật sự là uy phong, đệ tử Tinh Cực tông chúng ta cho dù có sai thì cũng sẽ do Tinh Cực Tông ta quản lý. Chưa đến lượt các ngươi phải áp đặt dậy dỗ ở đây.” Huyễn Quang chân nhân khí thế bạo phát, mấy người Tằng Thăng bị khí thế áp bách không nói lên lời.

Sự thật, lúc trước Tằng Ngạn đúng là rất bá đạo

Tằng Thăng cũng không có gì để nói, cho dù có bá đạo thế nào nhưng trước mặt Huyễn Quang chân nhân có muốn cũng không bá đạo nổi.

“ Sát nhân mà có đạo lý sao ? Thượng Thanh cung chúng ta chết nhiều như thế này, mọi chuyện trước mặt mà còn là giả được sao?” Nguyên Thanh sắc mặt trắng bệch lạnh giọng nói, lần này hắn khổ sở một phen , hao phí cả nguyên anh kim huyết chỉ để vây khốn Lý Dương, tự nhiên lại bị Huyễn Quang chân nhân sử dụng đao phách phá bỏ mất.

Lý Dương lập tức nói : “ Giết người? “ Lý Dương ngửa mặt lên cười : “ haha, lúc ấy mọi đồng đạo ở đây đều chứng kiến, Thượng Thanh cung các ngươi phô trương thế lực, chuẩn bị ra tay bắt ta. Hơn nữa Tằng Ngạn còn phóng xuất Thí Khiển Lôi, xin hỏi các ngươi sự thật có đúng vậy không?”

Nhất thời cả gần ngàn người trong Thiên Vân Trận đều đồng loạt gật đầu.

“Đúng rồi, lúc ấy Tằng Ngạn đạo hữu cùng với ba người nữa hợp kích đạo hữu ở Tinh Cực tông, lại còn phóng xuất ra Thí Khiển Lôi!” Một tu chân giả cao giọng chứng thực.

Nói về Thí Khiển Lôi tất cả mọi người ở đây huyên náo hẳn lên.

Thí Khiển Lôi là bí kíp của Thượng Thanh cung luyện chế ra là công pháp công kích chuyên dùng để đánh lén, công lực chưa đến Độ Kiếp kì nếu không cận thận thân thể sẽ bị hủy diệt, mà công lực phát ra thì nguyên anh cũng bị đánh nát.

Thượng Thanh cung uy chấn Côn Lôn tiên cảnh, Thí Khiển Lôi đương nhiên là phải có, nhưng đệ tử các môn phái đối với Thí Khiển Lôi này vô cùng cừu hận, nhất thời cục diện quay sang có lợi cho Lý Dương.

“Vì cái gì mà dùng đến Thí Khiển Lôi? Hắn muốn giết ta , ta vì sao lại không thể hoàn thủ? Hơn nữa ta ngay cả Độ Kiếp kì cũng không đến, Tằng Ngạn hắn đã là Độ Kiếp kì cao thủ, ai khi dễ ai, chỉ liếc nhìn cũng biết” Lý Dương cười lạnh.

Lý Dương lại tiến thêm một bước trực tiếp đối mặt với tam đại trưởng lão Thượng Thanh cung

“Ba vị trưởng lão, ta hỏi các ngươi, có phải một khi Tằng Ngạn dùng Thí Khiển Lôi đánh ta, ta cũng không thể hoàn thủ? Còn ta hoàn thủ thì ta không đúng, ý các ngươi có phải như thế không?” Lý Dương chất vấn ba vị trưởng lão của Thượng Thanh cung.

Cả ngàn tu chân giả đều ồn ào hẳn lên.

“Dùng Thí Khiển Lôi đánh người, người ta không được hoàn thủ, đây là đạo lý sao. Thượng Thanh cung quá bá đạo rồi!”

“Hừ. Thượng Thanh cung đúng là bá đạo mà. Sư thúc ta cũng bị Thí Khiển Lôi của Thượng Thanh cung đánh hủy diệt cả thân thể, chỉ có thể tu tán tiên.”

“ Thí Khiển Lôi này rốt cuộc không biết ngăn chặn con đường phi thăng của bao nhiêu người rồi, Thượng Thanh cũng đúng là quá bá đạo”

…..

Cả đám người đều nhắm vào Thượng Thanh cung chửi bới, kì thật như vậy không phải là chuyện gì đáng nói, đối phó với các đại môn phái trong tình huống khẩn cấp Thượng Thanh cung mới dùng đến Thí Khiển Lôi đối phó . Còn bình thường chỉ khi nào Thượng Thanh cung đối phó với một số bại hoại mới dùng đến mà thôi.

Hơn nữa, các đệ tử bình thường của Thượng Thanh cung chỉ có một viên Thí Khiển Lôi. Ngay cả Tằng Ngạn cũng không tùy tiện dùng đến Thí Khiển Lôi. Bình thường chỉ có các trưởng lão mới đủ tư cách để dùng khiển lôi .

Bất quá không phải tất cả mọi người đều nhục mạ. Chỉ có mười mấy người là trực tiếp nhục mạ , còn đâu là hùa theo nói thôi.

Hơn nữa đệ tử Thượng Thanh cung vốn cao ngạo, đắc tội người khác khẳng định không ít, lần này đám người tu chân chỉ “ném đá xuống giếng”(1)

Các đại trưởng lão cùng với đám đệ tử nghe bọn người kia nói sắc mặt đều thập phần khó coi.

“Câm mồn!”

Tằng Thăng quát to một tiếng.

“Mặc kệ như thế nào, ngươi giết con trai ta, hủy nhục thân của ta, giết ái đồ của ta, hơn nữa còn giết mười mấy đệ tử bổn cung. Chẳng lẽ ngươi còn muốn có lý do?” Tằng Thăng băng lạnh hỏi lại Lý Dương.

Lý Dương cũng lạnh lùng nhìn lại Tằng Thăng.

“Nói đùa”

Lý Dương lúc này cũng nói ngay: “ Chư vị đồng đạo,nghe rõ sự tình rồi chứ, đều biết sự thật như thế nào rồi chứ?”

Lý Dương nhìn đám người tu chân xung quanh nói to lên.

“Sử dụng Thái Cực Phong Nguyên đại trận, bao phủ phạm vi mười dặm, sau đó hai vị tán tiên trưởng lão với một vị Đại Thành kì cao thủ truy sát ta, còn có gần một trăm đệ tử, trong đó có không ít là Độ Kiếp kì cao thủ, cả đám người thế lực hùng hậu như thế đánh một đệ tử của Tinh Cực tông ngay cả Độ Kiếp kì còn chưa đến.”

Lý Dương nói vẻ mặt đầy cay đắng

Tựa hồ bị cả đám người ngựa cao người mạnh vây công. Còn hắn thì yếu nhược giống như một tên khất cái.

Các tu tiên giả lắng nghe trong lòng đều nổi lên trắc ẩn, cả đám người đi vây công một người.

“Nhưng kết quả? Tam vị trưởng lão, có hai người là Đại Thành kì cao thủ đều bị ta hủy đi thân thể, gần một trăm đệ tử bị ta giết mười mấy tên” Lý Dương nhìn mọi người lại lớn tiếng nói tiếng: “ Ta rất tự hào, ta bị nhiều người truy sát như vậy, ngược lại còn hủy được nhục thể của hai Đại Thành kì cao thủ, ta cho rằng mình đáng được kiêu hãnh”

Thanh âm rất rõ ràng tất cả mọi người đều nghe thấy.

Mọi người đều lấy làm bội phục Lý Dương, một người ngay cả Độ Kiếp kì chưa đạt được, mà có khả năng bảo trụ tính mạng ngược lại còn hủy diệt được thân thể hai Đại Thành kì cao thủ. Đây chính là kì tích !

Kì thật tất cả mọi người trong lòng rất rõ ràng.

Cường giả giết kẻ yếu là chuyện đương nhiên, ngược lại kẻ yếu có thể giết cường giả thì đúng là rất vinh quang!

Trong lòng bọn họ, tam đại trưởng lão cùng gần trăm đệ tử, Lý Dương chỉ có một mình, Lý Dương chính là kẻ yếu, kẻ yếu bị cường giả truy sát, ngược lại còn chiến thắng đều đáng để người khác ngưỡng mộ. Mọi người sẽ không trách Lý Dương mà đối với với Lý Dương sẽ rất kính nể.

Lý Dương lạnh lùng nhìn đám người Thượng Thanh cung

“Tằng Thăng trưởng lão, các người còn có thể diện không?”

Lý Dương nhẹ giọng nói.

Tằng Thăng cảm đám người đều trừng mắt nhìn Lý Dương, đệ tử tu đạo thể diện còn cao hơn người bình thường nhiều làm sao có thể so sánh với loại thấp kém như Lý Dương.

“Ba trưởng lão,gần trăm đệ tử bị tiểu nhân vật Độ Kiếp kì chưa đến giết chết cả đám, các người không biết xấu hổ? Nếu là ta sớm…..thế nhưng các ngươi vẫn còn có thể nói chuyện với mấy nghìn người xung quanh. Haha… các ngươi tam đại trưởng lão cùng với gần một trăm đệ tử, bị một đệ tử Độ Kiếp kì khi dễ, haha…Phải rồi! Môn phái ngươi bị khi dễ. Hay là để ta an ủi các ngươi một chút”

Lý Dương mỉn cười nhìn đám người tằng thăng

Vũ nhục!

Vũ nhục không dấu diếm!

Trước mặt cả ngàn tu tiên giả, Lý Dương đàng hoàng sỉ nhục .

“Phụt”

Một ngụm tiên huyết phun ra cả trượng, Tằng Thăng trưởng lão đã hộc máu tại chỗ, thực ra hắn và cả đám đệ tử sắc mặt đều đỏ bừng, đều muốn ngay lập tức giết chết Lý Dương tại chỗ.

Tất cả mọi người chung quanh đều cười lạnh.

Như thế, cả đám người vây công một người ngay cả Độ Kiếp kì không đến, ngược lại còn bị Lý Dương giết chết không ít, đây đúng là chuyện sỉ nhục! Cực kì mất thể diện.

Huyễn Quang chân nhân nở nụ cười.

“Huyễn Quang này, đích tôn của ngươi thật lợi hại, ngươi xem Tằng Thăng cũng không chịu được rồi” Minh Lan tam tiên cười nói với Huyễn Quang chân nhân.

Đích xác, Tằng Thăng bây giờ năng lượng trong người bạo loạn.

Chỉ có vài canh giờ,đã mất đi ái đồ với ái tử, lại còn bị hủy diệt thân thể. Vừa nãy còn bị Lý Dương sỉ nhục hộc máu tại chỗ, nếu còn vài lần như thế nói không chừng có thể chết ngay tại chỗ.

Thục Sơn kiếm phái và Tiêu Diêu tán nhân ở trên bầu trời đều nhìn thấy rõ ràng.

“Kim Kiếm, đúng là nghĩa tử của ta… Ha ha… Nói chuyện thật thống khoái! Nhìn cái tên Thượng Thanh cung kia thổ huyết, ta thật thống khóai!” Tiêu Diêu cười to nói, Tiêu Diêu chân nhân rất ít khi cười to, nhưng vừa mới nhìn thấy đám người Thượng Thanh cung á khẩu. Cảm thấy sảng khoái vô cùng.

Kim Kiếm tôn gia gật đầu nói : “ đúng là lợi hại, ha ha… Tằng Thăng tức đến phun máu, ha ha… Lần này Đại Thành kì trưởng lão hai người bị hủy thân thể, phản tu tán tiên, khẳng định truyền khắp Côn lôn tiên cảnh, nghĩ đến sắc mặt Ngọc Minh lão đạo, ta cũng thấy sung sướng rồi!”

Lưỡng đại cao thủ ở trên không trung cười nói.

Đột nhiên Tiêu Diêu chân nhân sắc mặt biến đổi, nhìn về hướng nam.

“Kim Kiếm, Thượng Thanh cung đến, cái tên Minh Ngọc chân nhân gì đó cũng đến rồi. Ta tạm thời không xuất hiện. Ngươi ra ứng phó với hắn. Có chuyện gì ta sẽ tính toán cho!” Tiêu Diêu chân nhân nói với Kim Kiếm tôn giả.

Kim Kiếm tôn giả, trong lòng máy động, hắn ngay cả khí tức Ngọc Minh chân nhân cũng chưa cảm thấy,nhưng Tiêu Diêu chân nhân đã biết được rồi, từ đây có thể hiểu công lực của Tiêu Diêu chân nhân hơn hắn nhiều lắm.

“Vâng, tiền bối yên tâm, quả đúng Ngọc Minh xuất thủ, vãn bối sẽ kiềm chế hắn.” Kim Kiếm tôn giả ứng tiếng nói.

Có Tiêu Diêu tán nhân sau lưng, hắn còn phải lo lắng cái gì?

Ngọc Minh chân nhân tối đa là bình thủ với hắn mà thôi, hơn nữa Kim Kiếm tôn giả còn có tiên kiếm tại nguyên anh chưa dùng đến, nếu dùng đến, một khi sử dụng đến Ngọc Minh chân nhân có phải đối thủ của hắn hay không cũng khó nói.

Sau một lúc lâu, linh thức của Kim Kiếm tôn giả cũng phát hiện ra tung tích của Ngọc Minh chân nhân.

“Nhìn tốc độ của Ngọc Minh chân nhân, chốc lát nữa có thể qua ngàn dặm,xem ra thần thức của Tiêu Diêu chân nhân so với ta cường đại không biết bao nhiêu lần” Kim Kiếm tôn giả trong lòng thất kinh. Hắn cũng hiểu , Tiêu Diêu tán nhân xuất ra Kiếm Chi Bi Sát phỏng chừng linh hồn của mình cũng bị dao đông, hoàn toàn dễ dàng bị tể sát. Cái này tuyệt đối là chênh lệch về tâm cảnh, không có quan hệ gì đến phi kiếm.

“Vù”

Vài đạo thiểm quang hiện ra.

Tại trung ương đột nhiên xuất hiện bảy đạo nhân ảnh, vừa rồi Tằng Thăng còn đang thất thần bây giờ nhãn thần đã sáng rực, lập tức chạy đến lão già đầu lĩnh áo xanh, trông như đứa trẻ bị khi dễ nhìn thấy gia trưởng của mình.

“Đại trưởng lão, Tinh Cực tông dối gạt người quá đáng!”

Ngọc Minh chân nhân nhìn thấy Tằng Thăng và Nguyên Thanh biến thành tán tiên cùng với thi thể của mười mấy đệ tử, lại còn cả đám người bị Lý Dương trêu tức mặt đỏ bừng, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự