Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 122 Trở về

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị

Phiên bản Dịch · 2793 chữ · khoảng 10 phút đọc

Lý Dương thân thể phiêu phù chớp lên, biến mất tại Hắc đàm , chớp mắt đã xuất hiện tại Quỷ Cốc Tiên Phủ.

Quỷ Cốc Tiên Phủ trong đình viện.

Hầu Tĩnh hưng phấn kêu lên :

- Ha ha …. Ta rốt cuộc đã thành công , đã tìm ra được phương pháp rời khỏi đại trận. Đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ khi đến đây, bây giờ đã có thể rời khỏi nơi đây.

Hầu Tĩnh trong lòng tràn ngập cảm xúc , bất giác trên khóe mắt nước mắt tuôn trào.

“Sự thật ? Đệ nói là sự thật phải không ? Ha ha …cuối cùng Hầu Sơn này cũng có thể thấy lại ánh mặt trời. Ta cuối cùng cũng được rời khỏi nơi đây. ” Hầu Sơn vốn là một mãng hán , không ngờ lúc này cũng khóc rống lên.

Hổ Đại , Hổ Nhị cũng hưng phấn không kém hòa cùng 2 viên hầu kia.

Vài ngàn năm.

Hầu Tĩnh bọn họ đã ở đây vài ngàn năm. Tu luyện từ từ đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ , sau đó bị Quỷ Cốc Tử chế ngự năng lượng nội thể , vô phương đột phá . Kể từ đó cho đến nay sống một cuộc sống vô cùng nhàm chán.

Mỗi ngày trôi qua dưới động phủ này , Hầu Tĩnh đều nghiên cứu trận pháp , 3 người kia thì tu luyện võ công. Trải qua vài ngàn năm như vậy, bất luận là ai khi có thể rời khỏi nơi này đều vô cùng mừng rỡ.

Lý Dương cùng Hạng Vũ mặc dù mới chỉ ở đây 6 năm nhưng lúc này cũng cảm thấy hưng phấn.

Nửa ngày sau !.

Hầu Tĩnh 4 người cuối cùng đã bình tĩnh lại , bất quá trên khuôn mặt vẫn còn hiện rõ nét hưng phấn như trước.

“Chúc mừng các ngươi !” Lý Dương nhìn 4 người , chân thành nói.

Hắn mặc dù không bị nhốt tại đây mấy ngàn năm như bọn Hầu Tĩnh , nhưng ở đây 6 năm cũng hiểu được cảm giác của những người bị nhốt tại đây.

“Ta cũng chúc mừng ngươi !” Hầu Tĩnh cung tay , mỉm cười nói với Lý Dương.

Lý Dương nghe xong cũng cảm thấy vui vẻ . Bọn Hầu Tĩnh rời khỏi nơi đây , cũng tức là đại biểu cho hắn rời khỏi nơi đây vậy.

Hạng Vũ ngồi một bên không hề để ý đến bọn Hầu Tĩnh nói chuyện mà hai mắt nhìn chăm chăm vào Lý Dương , như thể muốn nhìn xuyên suốt cơ thể của hắn vậy.

Mục quang của Hạng Vũ cũng gần như trở thành thực thể phảng phất giống như linh thức của Lý Dương vậy.

“Lý Dương , ngươi đã tu luyện thành đao phách ? ” Hạng Vũ đối với phi đao nhập đạo bí tịch cũng biết một chút.

Lý Dương lập tức cảm nhận trong đan điền một ngọn phi đao chanh sắc(màu cam) phiêu phù tại chu thiên càn khôn viên cầu, đao mang biến hóa thành thực thể , chính là đao phách.

Hắn mỉm cười nói :

- Đúng như vậy , ta vừa tu luyện thành công đao phách.

Hạng Vũ thở dài nói :

- Tu luyện thật quá nhanh , thân thể ngươi cũng tương đương với Nguyên Anh trung kỳ tu vi , phỏng chừng 20 năm nữa có thể độ kiếp phi thăng. Nếu tốc độ còn nhanh hơn thì phỏng chừng 10 năm là có thể phi thăng.

Hạng Vũ đối với chuyện này cảm thấy rất hưng phấn. Lý Dương có thể nhanh chóng phi thăng thì hắn cũng có thể nhanh chóng rời khỏi phàm nhân giới . Đối với việc Lý Dương độ kiếp thành công, Hạng Vũ không còn nghi ngờ gì nữa.

So sánh với các đệ tử Tinh Cực tông ở Côn Luân Tiên Cảnh , Lý Dương ngoài đao phách còn có thân thể cường hãn . Hắn có lợi thế như vậy , nếu không độ kiếp được thì ai mới có thể độ kiếp đây! Thậm chí Lý Dương trải qua 6 năm tu luyện , tâm cảnh càng cao , có thể so sánh với phi thăng cao thủ.

“Woa, Lý Dương ngươi tu luyện thật là nhanh . Năm xưa chúng ta tu luyện lâu hơn nhiều, không ngờ trong 6 năm ngươi có thể tu luyện đạt đến Nguyên Anh trung kỳ. Thật là lợi hại. ” Hầu Sơn cảm thán nói .

Hổ Đại, Hổ Nhị cũng giơ ngón tay cái về phía Lý Dương.

“Lợi hại !”.

Lúc trước bọn người Hầu Tĩnh vốn là được Quỷ Cốc Tử truyền cho Ma Sát Quyết nhưng trong Ma giới thì đây chỉ là pháp quyết tu luyện thông thường , không thể so sánh với pháp quyết tu luyện trân quý của Lý Dương được.

Ma Dương Điển là bí pháp Xi Vưu đại tôn chỉ truyền thụ cho đệ tử của mình.

Tử Cực Ma Thể Huyền Công thì chính là bí pháp đính cấp của Xi Vưu để tu luyện nhục thể.

Lưỡng đại bí điển này tại Ma giới vốn là được xếp vào dạng siêu cấp bí kíp. Lý Dương tu luyện 2 loại công pháp thượng đẳng này , thêm cảm nhận Thiên đạo của hắn , lại tu luyện tại một địa phương dày đặc ma sát khí cho nên tốc độ của hắn quả thật là có một không hai.

“Hạng Vũ tiền bối , Lý Dương huynh đệ , bọn ta có một chuyện cần phải xác nhận lại. ” Hầu Tĩnh đột nhiên đứng dậy nói, 3 người kia cũng lập tức đứng lên.

Hạng Vũ và Lý Dương nhìn nhau , ánh mắt hiện lên vẻ quái dị.

Hầu Tĩnh nói :

- 4 người chúng ta cho dù ra ngoài trần thế cũng không có cách nào đột phá , hóa giải được 3 trận pháp áp chế công lực trong người . Cho dù đi đến Côn Luân Tiên Cảnh cũng sẽ bị tu tiên giả giết chết . Cho nên chúng ta chỉ còn cách nhờ hai vị. Lúc trước Hạng Vũ tiền bối có nói khi Lý Dương huynh đệ phi thăng lên Ma giới sẽ đem theo 4 người chúng tôi . Không biết đó có phải là một lời hứa hay không.

Vốn dĩ không phải là bọn hắn nghi ngờ lời nói của Hạng Vũ nhưng sự việc lần này đối với bọn họ quá trọng yếu cho nên nếu như Hạng Vũ chỉ là nói chơi thì sau khi rời khỏi đây bọn họ cũng biết trước mà chuẩn bị.

Hạng Vũ lập tức đứng lên lãnh đạm nói :

- Hạng Vũ ta là hạng người như thế nào mà có thể bội tín chứ .

Hạng Vũ quả thật là có điểm tức giận , là một nhân vật đẳng cấp như hắn như thế nào lại có thể nói chơi với 4 người trước mặt.

“Vậy thì tốt rồi , Hạng Vũ tiền bối , không phải chúng ta nghi ngờ nhưng sự tình này quá trọng yếu. Xin tiền bối lượng thứ. ” Hầu Tĩnh lập tức cung tay tạ lỗi, 3 người còn lại cũng làm như vậy.

Hạng Vũ lạnh lùng phất tay nói :

- Chuyện này coi như xong.

Hạng Vũ cũng minh bạch rằng việc quan trọng nhất bây giờ là có thể rời khỏi đại trận. Không phải là lúc đối chọi với 4 tên nhãi ranh đó.

“Chúng ta khi nào sẽ rời khỏi đây ? ” Lý Dương quay sang hỏi Hầu Tĩnh.

Hầu Tĩnh khẽ thở dài , đưa mắt nhìn cảnh vật xung quanh. Tại địa phương này mỗi hòn đá mỗi ngọn cỏ đều rất đỗi quen thuộc với bọn họ. Dù sao cũng đã ở đây mấy ngàn năm. Bây giờ rời khỏi nơi đây , 4 người không khỏi có chút quyến luyến.

Lý Dương nhìn thấy thế vội nói :

- Cũng không cần vội như vậy , cứ quyết định ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi đây.

Bọn Hầu Tĩnh 4 người cũng gật đầu đồng ý.

Một ngày sau.

Hầu Tĩnh 4 người cùng Lý Dương và Hạng Vũ chuẩn bị rời đi.

“Lần này ta phát hiện ra phương pháp li khai khỏi đây đều dựa vào bản đồ. Mọi người đều phải nhớ kỹ , tại đây có vô số động khẩu , tuyệt đối không được đi lầm động khẩu , nếu không ta cũng không có cách nào khác , các người nhất định phải theo sát ta. ” Hầu Tĩnh lo lắng nói . Lập tức đưa cho mỗi người một tấm bản đồ.

Mấy người Lý Dương đều gật đầu, bọn họ đều biết lúc này không thể đùa giỡn coi thường được.

Khúc chiết khúc chiết.

Trong hơn mười ngàn động khẩu chỉ có thể chọn một . Sau khi vượt qua lại phải lựa chọn một lối đi trong hàng trăm lối đi …Dựa theo tính toán của Lý Dương thì nếu có 10 người li khai khỏi Quỷ Cốc Tiên Phủ thì cũng chẳng ai có thể sống sót mà rời khỏi đại trận.

Uy lực của tiên thiên Thái Cực âm dương đại trận thực sự khủng khiếp. Mỗi một động khẩu đều dựa vào quy luật của trận pháp mà hình thành. Hầu Tĩnh hoàn toàn tập trung tìm kiếm , miệng lẩm bẩm : “Phải ba , trái ba mươi sáu …. . ”

Cứ thế trải qua hơn 10 lần lựa chọn , cuối cùng Hầu Tĩnh cũng thở phào nói :

- Chỉ cần đi xuyên qua động khẩu này là có thể rời khỏi trận pháp.

“Hô ~~”.

Hạng Vũ thân thể chớp động , thoáng một cái đã không thấy đâu nữa. Lý Dương đột nhiên cảm thấy đầu óc khẽ chấn động , lập tức hiểu rằng Hạng Vũ đã trở vào trong cơ thể của hắn.

“Hạng Vũ tiền bối đâu rồi ? ” Hầu Tĩnh cả kinh hỏi , hắn lo rằng vừa rồi Hạng Vũ không theo kịp mọi người , vẫn bị giam trong tiên thiên Thái Cực âm dương đại trận.

Thanh âm Hạng Vũ vang lên trong não hải của 4 người Hầu Tĩnh :

- Các ngươi không cần lo lắng , ta đi trước một bước rồi.

Hầu Tĩnh 4 người thấy thanh âm vang lên trong đầu của mình nhất thời đều thất kinh , bất quá sau đó cũng đều tỏ ra thản nhiên mà thôi.

“Hầu Tĩnh, Hầu Sơn …4 người các ngươi hãy đi với ta , chờ đến lúc độ kiếp phi thăng Hạng Vũ tiền bối sẽ xuất hiện. ” Lý Dương chỉ có cách nói như vậy , hắn cũng không muốn có thêm người biết về sự tình của hắn và Hạng Vũ.

…. .

Ốc đảo.

Lý Dương 5 người nhìn hơn 10 ngọn long quyển phong tại ma quỷ vực bất giác nhìn nhau cười.

Lúc trước Lý Dương đến đây không dám trực tiếp bay qua nhưng bây giờ hắn đối với long quyển phong này đã không còn e sợ nữa.

“Hầu Tĩnh …các người một khi đi ra ngoài thì gọi ta là Mộc Dịch , không gọi ta bằng tên Lý Dương nữa. ”Lý Dương lập tức nhắc nhở 4 người bọn họ.

Hầu Tĩnh 4 người gật đầu , cũng không thắc mắc gì thêm.

“Từ nay chúng ta sẽ gọi ngươi là Mộc Dịch . Đã vài ngàn năm nay chúng ta không đi ra ngoài , không biết thế giới bên ngoài lúc này như thế nào ? ” Hầu Tĩnh cảm thán mà nói.

Lý Dương nghe như vậy , lập tức thần bí nói :

- Ra ngoài các ngươi sẽ biết , chắc chắn sẽ vượt xa sự tưởng tượng của các ngươi.

“Chúng ta đi nào !” Lý Dương nói xong , 5 người có thể nói là 5 cao thủ đính cấp của thế gian nhất thời hóa thành lưu quang xuyên qua ma quỷ vực nhằm hướng ngoại giới bay đi.

“Ha ha …lần này chúng ta thử so đọ về tốc độ xem nào” Hầu Sơn nhất thời hét lên.

Lý Dương lập tức đáp ứng :

- Hảo , so đọ về tốc độ cũng như so sánh về công lực vậy.

Nhất thời 5 người đều vận lực chuẩn bị.

“Hô , hô , hô…”.

Năm người tuy tốc độ đều nhanh như thiểm điện bất quá cũng phân ra cao thấp.

Hổ Đại , Hổ Nhị cùng Hầu Tĩnh là 3 người chậm nhất , Hầu Sơn so với 3 người này thì nhanh hơn 1 chút . Còn Lý Dương là người có tốc độ nhanh nhất.

“Ta bây giờ chỉ là sử dụng Lưu Quang thuật mà thôi , chưa hề chuyển sang Hóa Đao thuật” Lý Dương quay về phía sau truyền âm cho 4 người Hầu Tĩnh.

Nói xong Lý Dương xuất ra đao mang hình thành cự đại phi đao lao đi như tên bắn, tốc độ nhanh hơn lúc trước gấp mấy lần . Bọn Hầu Tĩnh lúc này không thể nhìn thấy cái bóng của Lý Dương nữa . Chỉ có thể dùng linh thức mới có thể phát hiện ra Lý Dương

Vốn dĩ tốc độ của Lý Dương lúc này đã nhanh hơn bọn họ nhiều lần.

Sau vài lần hô hấp.

Lý Dương đình chỉ phi hành, đợi 4 tên gia hỏa phía sau.

“Ngươi tốc độ thật quá nhanh , bội phục, bội phục. ” Hầu Sơn tán thưởng Lý Dương.

Lý Dương cười thầm trong lòng:

- Hừ , vừa rồi ta chỉ dùng phi hành thuật của Tinh Cực tông, như ta cùng lúc vận dụng thêm Xuyên Vân Tỏa Vụ thân pháp , tốc độ sẽ nhanh hơn thập bội , cho dù các ngươi có dùng linh thức cũng không thể nhìn thấy được cái bóng của ta.

Tốc độ của Lý Dương bây giờ chỉ có thể nói là kinh khủng , biến thái.

Lưu Quang Hóa Đao thuật vốn đã là khủng bố phi hành chi thuật . Xuyên Vân Tỏa Vụ lại là thân pháp đính cấp tại Ma giới, đây chỉ là xảo thuật án chiếu theo quỹ tích di chuyển , một khi kết hợp 2 thứ này lại đương nhiên tốc độ sẽ là vô đối.

…………

Bỗng dưng Lý Dương hai mắt sáng lên , hắn phát hiện từ xa có 1 trại huấn luyện.

Đây chính là nơi năm xưa ta kiến tạo ra huấn luyện doanh, bất quá bây giờ đã rộng hơn mấy lần , Lý Dương dùng linh thức kiểm tra , lập tức biết được số lượng huấn luyện giả tại đây đã lên tới 20 ngàn người.

Hầu Sơn lúc này chợt nghe một số âm thanh kỳ lạ vang đến :

- Trung thành với Tuyết Lan tập đoàn , trung thành với Cực Thối đạo , trung thành với Mộc Dịch …Oa ! , như thế nào lại có cả tên của ngươi vậy Mộc Dịch? .

Nhất thời 4 người Hầu Sơn đều đổ dồn ánh mắt vào người Lý Dương.

Lý Dương bất giác cũng hơi hổ thẹn , gật gật đầu.

Hầu Sơn , Hầu Tĩnh cũng lập tức hùa theo , hô lên :

- Mộc Dịch , Mộc Dịch. .

Lý Dương dùng linh thức quét qua trại huấn luyện , lập tức phát hiện ra tại đây có 2 tổng giáo đầu chính là Mễ Tra và đồ đệ của mình La Đức Thành.

“Đi theo ta !”

Lý Dương nói xong , 5 người lập tức biến thành lưu quang phóng tới trại huấn luyện.

……

Mễ Tra lúc này đang tự tập luyện nhất sáo thể thuật.

“Hát ~~”.

“Nhất sáo thể thuật này chỉ có hoàng kim hội viên mới có thể tu luyện , quả thật là lợi hại, ta tập luyện 6 năm cũng đã có thể coi là cao thủ. Bất quá Điển Sí Huyền Công tu luyện nhanh như vậy nhưng đến bây giờ ta cũng chỉ mới tiếp cận được tầng thứ 5 mà thôi. ” Mễ Tra khẽ thì thầm trong miệng.

“Mễ Tra !”

Một âm thanh quen thuộc vang lên phía sau lưng hắn.

Mễ Tra toàn thân rung lên chấn động , hai mắt mở to : “Chủ tịch , cuối cùng người đã quay trở về. ”

Lý Dương mỉm cười gật đầu.

Bạn đang đọc Thốn Mang của Ngã Cật Tây Hồng Thị
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự