Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 17 Trường Cung Truy Dực, Bách Quỷ Dạ Hành

Bạn đang đọc Thiếu Niên Ca Hành của Chu Mộc Nam

Phiên bản Dịch · 1500 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chuyển ngữ: Hắc

Tiêu Sắt cười khổ: “Chúng ta thân là con tin mà lại ở đây khen hắn. Nếu hắn nghe thấy, không biết sẽ có suy nghĩ gì nữa.”’

Đột nhiên Vô Tâm quay đầu lại, chớp mắt đã đứng trước mặt bọn họ, ý cười đầy mặt: “Hai vị thí chủ không phải là con tin của ta, lúc nãy ở Mỹ Nhân trang đã nói qua, tiểu tăng muốn mời hai vị cùng đi tới một nơi.”

Tiêu Sắt cười khẩy: “Trong phòng nhiều người như vậy, vì sao ngươi lại đặc biệt chọn hai người bọn ta. Một người không biết võ công, một người đang bị trọng thương.”

“Bị trọng thương ư?” Vô Tâm liếc mắt nhìn Lôi Vô Kiệt, cười nói: “Tiểu tăng bất tài, nguyện hiến sức lực giúp thí chủ.”

Lôi Vô Kiệt sững người: “Ngươi muốn chữa thương cho ta ư?”

Vô Tâm gật đầu: “Đoạn đường sắp tới còn cần hai vị giúp đỡ, chút chuyện nhỏ chữa thương này có gì đáng kể?”

“Ta vẫn là…” Lôi Vô Kiệt nhìn khuôn mặt vui vẻ của Vô Tâm, trong lòng lại cảm thấy khiếp sợ nhiều hơn, không biết hòa thượng người đầy tà khí này rốt cuộc có mục đích gì.

Vô Tâm kéo tay Lôi Vô Kiệt, mũi chân nhún khẽ lao về phía trước, lên xuống trập trùng không ngờ lại đi về phía bờ sông, ngón tay hắn nhẹ giữ bả vai Lôi Vô Kiệt, sau lưng điểm liền mấy huyệt rồi nói: “Hôm đó thí chủ bị chân khí của Tử Y Hầu thương tổn, giờ đây đạo chân khí kia vẫn đang tán loạn trong cơ thể thí chủ, thí chủ không vận công thì không sao, ngược lại nếu cố gắng vận côn, hai luồng chân khí xung đột, nội thương càng thêm nặng. Tiểu tăng sẽ dùng thuật lưu chuyển để ép đạo chân khí kia ra.” Dứt lời, Vô Tâm tóm lấy bả vai Lôi Vô Kiệt, thân mình nhảy vọt lên, lại đạp sóng nước ra giữa dòng sông.

Lôi Vô Kiệt sợ đến mức hét lớn: “Ta… ta không biết bơi đâu.”

Tiêu Sắt nhíu mày, nhỏ giọng thì thầm: “Trên đời này tồn tại loại khinh công thần kỳ như thế ư?”

Chỉ thấy Vô Tâm tóm Lôi Vô Kiệt lướt sóng đi trên mặt sông, giống như đang đi trên mặt đất bình thường, đến khi đứng giữa dòng sông hắn mới dừng chân lại, hai mắt nhắm nghiền, tăng bào màu trắng bay phần phật trong gió, Lôi Vô Kiệt chỉ cảm thấy thân thể lung lay, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống nước. Nhưng rồi đột nhiên hắn cảm thấy một luồng chân khí từ lòng bàn tay Vô Tâm truyền vào trong thân thể hắn, tâm trạng bất an nóng nảy trong nháy mắt đã yên tĩnh đã lại, hắn lặng lẽ nhắm mắt, nghe âm thanh gió hòa cùng tiếng song, cảm thấy trong lòng vô cùng thanh thản, một cảm giác bình an mà từ trước tới nay chưa từng có.

Trên bờ, Tiêu Sắt càng kinh hoàng hơn, bởi giờ khắc này Vô Tâm đã thả bả vai Lôi Vô Kiệt ra, nhưng Lôi Vô Kiệt lại hoàn toàn không hay biết, nhắm chặt hai mắt vững vàng đứng trên mặt nước.

Sắc mặt Vô Tâm cũng để lộ vài phần kinh ngạc, hắn khẽ nói: “Lão hòa thượng từng nói trên thế gian có lòng người hoạt bát, có thể thật sự hòa cùng tự nhiên, hóa ra ông ấy thật sự không hề lừa ta” Hắn phất tay áo, chỉ thấy mặt nước dưới chân bọn họ chậm rãi xoay tròn, hình thành một vòng xoắn khổng lồ, hai mắt Lôi Vô Kiệt vẫn nhắm chặt, mồ hôi trên trán chảy xuống không ngừng, Vô Tâm mỉm cười, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào chán Lôi Vô Kiệt, nhẹ giọn thì thầm: “Phá.”

Chỉ thấy một luồng khí màu tím theo ngón tay Vô Tâm từ từ rút ra, Vô Tâm vung tay về phía bên trái, lại đánh lên một cột nước to lớn, ngay sau đó cột nước trút xuống, Vô Tâm lại tóm lấy bả vai Lôi Vô Kiệt, lần nữa đạp nước trở lại bờ sông, đắc ý vung trường bào: “Thành công.”

Lúc này Lôi Vô Kiệt cũng mở mắt, thở phào nhẹ nhõm.

“Sao rồi?” Tiêu Sắt hỏi hắn.

Lôi Vô Kiệt lau mồ hôi trên trán, âm thầm cảm nhận: “Có cảm giác… vô cùng thoải mái, không thể diễn tả được.”

“Công lực của thí chủ đã hoàn toàn khôi phục, hơn nữa còn gặp họa được phúc” Vô Tâm chắp tay trước ngực, mỉm cười nói.

“Thế nào gọi là gặp họa được phúc?” Lôi Vô Kiệt thắc mắc.

“Sau này thí chủ sẽ biết thôi.” Vô Tâm cười cười không đáp.

“Vì sao ngươi phải giúp chúng ta?” Tiêu Sắt đột nhiên hỏi.

Vô Tâm đưa tay muốn đập lên vai Tiêu Sắt nhưng lại bị Tiêu Sắt nghiêng người né tránh, đành phải xoay người lại vỗ vỗ Lôi Vô Kiệt đang đứng sững nơi đó: “Không phải tiểu tăng vừa mới nói rồi sao, tiểu tăng muốn tới một nơi, cần hai vị đi cùng, chuyện chữa thương chẳng qua chỉ tiện tay làm mà thôi.”

Tiêu Sắt lạnh lùng nhìn hắn: “Vị đại sự này, võ công của ngươi xuất quỷ nhập thần như vậy, tại sao cần hai người kém cỏi như bọn ta đi cùng cơ chứ? Hơn nữa, thành Tuyết Nguyệt muốn đưa ngươi tới chùa Cửu Long, vị bên cạnh ta đây chính là người của thành Tuyết Nguyệt, ngươi muốn chúng ta giúp ngươi chạy trốn ư?”

“Tiểu tăng cả gan hỏi hai vị thí chủ, bên ngoài Mỹ Nhân trang, nếu không phải tiểu tăng dùng Tâm Ma Dẫn, đám người áo đen kia phải chăng đã sớm lấy mạng hại vị, trong Mỹ Nhân trang, nếu không phải tiểu tăng trợ giúp Đường thí chủ thi triển thuật Vạn Thụ Phi Hoa, làm sao có thể ngăn cản Bạch Phát Tiên và Tử Y Hầu? Tiểu tăng cứu hai vị thí chủ hai lần, hiện giờ chỉ có một đề nghị nho nhỏ, lại không thể đồng ý hay sao?” Vô Tâm lắc đầu than thở, vẻ mặt đầy nuối tiếp: “Thật khiến tiểu tăng tan nát cõi lòng.”

Tiêu Sắt cười khẩy: “Hòa thượng làm việc tốt cũng cần báo đáp sao?”

“Đương nhiên, Phật Đà cũng cầu báo đáp, huống hồ là tiểu tăng?” Vô Tâm cung kính nói.

Tiêu Sắt sững người: “Phật Đà cũng cầu báo đáp sao? Ta cũng đã gặp qua không ít hòa thượng, nhưng chưa bao giờ nghe thấy dạng thuyết pháp này, không biết có điển cố như thế nào?”

“Phật Đà từng cùng một nghìn hai trăm năm mươi vị tỳ kheo đi từ nước Ca Duy La Vệ (Kapilavastu) tới nước Xá Vệ (Sravasti), ở giữa hai nước có một cây đại thụ, có tên là Ni Câu (nigrodha). Cây cao một trăm hai mươi dặm, cành lá rậm rạp bao phủ xung quanh tới sáu mươi dặm, trái cây to lớn trĩu quả, những quả này có mùi thơm và ngọt như mật, người thường nếu được ăn quả này, người mù có thể hồi phục thị lực, người bị bệnh lâu năm có thể khỏi hẳn. Phật Đà ngồi nghỉ dưới gốc cây trong khi các tỳ kheo đi hái quả ăn, nói với người hầu A Nan rằng: “Ta xem trời đất vạn vật, đều có túc duyên cả.” A Nan hỏi Phật Đà: “Đệ tử ngu dốt, không biết túc duyên nghĩa là thế nào?” Phật Đà đáp: “Người ta làm phúc cũng ví như cái cây này, bản chất vốn từ một loại hạt, sinh sôi nảy nở mà ra quả trĩu cành. Hiện nay những người hào quý như Quốc vương, trưởng giả, là từ trong chỗ chăm lễ Phật, thừa sự Tam bảo trước đây mà được. Những người giờ đại phú, của cải vô hạn, là từ trong chỗ chăm làm hạnh bố thí trước đây mà được. Những người giờ trường thọ, không có tật bệnh, thân thể cường tráng là từ trong chỗ chăm làm hạnh trì giới trước đây mà được. Chăm làm điều tốt, nhận được sự hồi đáp vô vàn, cuộc sống an vui, tuổi thọ lâu dài!” Vô Tâm cười chúm chím, nói một mạch.

Tiêu Sắt lắc đầu: “Đây là ‘Phật thuyết luân chuyển ngũ đạo tội, phúc báo ứng kinh’, chính là kinh tội phúc báo ứng. Hòa thượng ngươi lại dùng để nói Phật Đà cũng cầu báo đáp, không biết Phật Đà có đồng ý không?”

p/s: Ngồi tra mấy cái tên với điển cố nhà Phật đau não phết bà con ạ TT.TT

Bạn đang đọc Thiếu Niên Ca Hành của Chu Mộc Nam

Truyện Thiếu Niên Ca Hành tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi momslunazo
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 208
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự