Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Chương 2: Trận chiến tại tùng sơn (1)

Bạn đang đọc Thiết Huyết Đại Minh của Tịch Mịch Kiếm Khách
Phiên bản Dịch · 1709 chữ · khoảng 6 phút đọc

Viện quân đến làm cho sĩ khí quân Minh dâng cao, tuyến phòng thủ sắp sụp đổ lại trở nên kiên cố, có vài chỗ quân Minh thậm chí đi vào phản kích, cứng rắn đuổi kỵ binh Kiến Nô tiến vào trong trận đi ra ngoài, thấy dây dưa tiếp cũng không giành được ưu thế, Kiến Nô nhanh chóng lui lại, khi thiết kỵ tiên phong của quân Minh đuổi tới chiến trường thì kỵ binh Kiến Nô cuối cùng đã vượt qua triền núi phía nam rồi.

Kiến Nô bỏ chạy, hai lộ đại quân thắng lợi cùng hội hợp, tiếng hoan hô của các tướng sĩ như sấm động.

Một gã võ tướng trẻ tuổi dáng người khôi ngô, dung mạo xuất chúng dưới sự bảo vệ của hơn mươi thân binh đi đến trước mặt Vương Phác, ôm quyền thi lễ, nói: - Các hạ hẳn là Tổng binh Đại Đồng Vương Phác?

Vương Phác vội ôm quyền đáp lễ nói: - Không dám, chính là tại hạ.

Võ tướng kia vui vẻ cười nói: - Tại hạ Ngọc Điền Tào Biến Giao, phụng mệnh Kế Liêu Đốc sư Hồng đại nhân tới trước tiếp ứng, thứ cho tại hạ đến chậm.

- Đâu có, đâu có. Vương Phác vội nói: - Tào Tổng binh tới rất đúng lúc, tại hạ đa tạ ân viện thủ của Tào tổng binh.

- Ôi dào. Tào Biến Giao đột nhiên nói: - Ta và ngươi đều là Tổng binh Đại Minh, giúp đỡ nhau là việc nên làm, Vương Tổng Binh cần gì phải nói lời cảm tạ?

Vương Phác nghiêm nghị nói: - Bất kể thế nào, lần này ít nhiều cũng là Tào Tổng binh ra tay cứu giúp, quân Đại Đồng ta mới không bị diệt toàn quân, phần tình nghĩa này tiểu đệ ghi nhớ, tương lai ắt sẽ báo đáp.

- Vương Tổng Binh nói như vậy quá khách khí rồi.

Tiền Biến Giáo dừng một chút, nói tiếp: - Kiến Nô bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại, nơi này không nên ở lâu, Vương Tổng binh vẫn nên nhanh chóng dẫn nhân mã đi theo ta đến Tùng Sơn, Đốc sư đại nhân đang ở trong thành Tùng Sơn chờ tin tức đó.

Vương Phác quay đầu lại nói với phó Tổng binh Triệu Vật Trúc đằng sau: - Triệu Vật Trúc, nhanh chóng đi chỉnh đốn nhân mã xuất phát về hướng Tùng Sơn.

- Vâng.

Triệu Vật Trúc đáp một câu, lĩnh mệnh đi.

Vương Phác lại nói với Tào Biến Giao: - Tào tổng Binh, các lộ đại quân cũng đã đến đông đủ chưa?

Tào Biến Giao gật đầu nói: - Cộng thêm Vương Tổng Binh, Tổng binh tám trấn toàn bộ đã đến đông đủ, hiện tại đang đợi để quyết chiến với Kiến Nô rồi.

- Đều đến đông đủ?

- Ừ, hơn mười vạn đại quân đã tập kết toàn bộ ở ngoài thành Tùng Sơn rồi.

Vương Phác không khỏi cau chặt mày lại.

Kiếp trước Vương Phác là một kẻ ham mê lịch sử, mà đối với lịch sử cuối Minh đầu Thanh lại càng yêu thích hơn.

Với hiểu biết của Vương Phác đối với chiến tranh Minh Thanh trong lịch sử, Hồng Thừa Trù vốn từng có cơ hội chiến thắng trong trận chiến tại Tùng Sơn, chỉ là do sai lầm chỉ huy của Hoàng đế Sùng Trinh ở Tùng Sơn, Hồng Thừa Trù bị ép phải từ bỏ kế hoạch đánh thận trọng lâu dài, tùy tiện ra khỏi Tùng Sơn quyết chiến với Kiến Nô, cuối cùng mới thua trận. Trận đại quyết chiến này đã làm ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia Đại Minh.

Lúc ấy Kiến Nô có được ưu thế kỵ binh cơ động, Hồng Thừa Trù bắt tay với Dương Hạo cùng bao vây tấn công, đánh bại Tát Nhĩ Hử, hạ lệnh mười ba vạn quân Minh đoàn kết chặt chẽ, không để cho Kiến Nô có cơ hội tiêu diệt từng bộ phận, nhưng mà chín quá hoá nẫu, Hồng Thừa Trù lại tiếp tục phạm một sai lầm khác, ông ta tập kết toàn bộ chủ lực ở ngoài thành Tùng Sơn, không để lại đầy đủ binh lực bảo hộ lương thảo đồ quân nhu hậu phương.

Kiến Nô vượt qua hơn mười vạn quân Minh chủ lực công chiếm Bút Giá Sơn nơi quân Minh tích trữ lương thực, đường vận chuyển quân lương của quân Minh bị chặt đứt đã lâm vào tuyệt cảnh.

Hồng Thừa Trù không muốn rút binh như vậy, muốn tốc chiến tốc thắng với Kiến Nô, nhưng sáu người trong tám Đại Tổng binh dưới trướng ông ta mỗi người đều có mục đích riêng muốn đạt được, cùng với Vương Phác sợ chết ngay trong đêm dẫn đầu chạy trốn, Tổng binh Sơn Hải Quan Mã Khoa, Tổng Binh Mật Vân - Đường Thông, Tổng binh Ninh Viễn Ngô Tam Quế không chịu thua kém, cũng lần lượt suất quân chạy trốn, Kiến Nô thừa cơ truy kích, quân Minh binh bại như núi đổ.

Nghĩ đến đây, Vương Phác không kìm nén được, quay đầu lại hét to với gia tướng thân tín Tiểu Thất: - Tiểu Thất, chuẩn bị ngựa.

Tiểu Thất không dám chậm trễ, vội vàng dắt Bạch Mã của Vương Phác đi tới.

Tào Biến Giao ngạc nhiên nói: - Vương Tổng Binh, ngươi định...?

Vương Phác trầm giọng nói: - Tào Tổng binh, hơn mười vạn đại quân đã tề tụ ngoài thành Tùng Sơn, nhưng Hạnh Sơn, Tháp Sơn cùng với Bút Giá Sơn đồn trú lương thực phía sau lại thiếu trọng binh bảo hộ, nếu chẳng may Kiến Nô tra rõ thực hư của quân ta, phái kỵ binh tấn công chiếm lĩnh Bút Giá Sơn, đường vận chuyển quân lương của chúng ta bị đứt đoạn, hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi. Ta muốn mau chóng chạy tới Tùng Sơn bẩm báo với Đốc sư đại nhân.

- Ai dà, đúng vậy, nếu để cho Kiến Nô cắt đứt đường vận chuyển quân lương của chúng ta, vậy thì phiền toái to rồi. Sắc mặt của Tào Biến Giao biến đổi lớn, nói: - Việc này không phải là nhỏ, ta cùng đi với ngươi.

Lập tức hai người đều tự an bài Phó tổng binh lĩnh quân xuất phát về hướng Tùng Sơn, sau đó bỏ lại hơn mười vạn đại quân chỉ đem theo hơn mười thân binh lao đến Tùng Sơn.

Thành Tùng Sơn, hành dinh của Kế Liêu Tổng đốc.

Hồng Thừa Trù đang nôn nóng bất an đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa, một bát canh nóng mà gia tướng thân tin Đường Sĩ Kiệt bưng lên đã nguội đi nhiều rồi mà Hồng Thừa Trù vẫn không uống ngụm nào.

Có tiếng bước chân dồn dập từ ngoài cửa vang lên, Hồng Thừa Trù vội vàng quay đầu lại, hỏi: - Có phải Tào Tổng binh đã trở lại hay không?

- Đúng là mạt tướng.

Trong thanh âm vang dội, Tào Biến Giao bước nhanh vào.

Vương Phác đi theo Tào Biến Giao vào hành dinh, ôm quyền hướng về Hồng Thừa Trù thi lễ, nói: - Mạt tướng Vương Phác, tham kiến Đốc sư đại nhân.

- Mau mau miễn lễ. Hồng Thừa Trù liên tục chắp tay, hỏi Vương Phác: - Vương Tổng Binh, bộ phận của ngươi thương vong thế nào?

Vương Phác nói: - Còn may, bởi vì viện quân của Tào Tổng binh tới kịp nên thương vong không lớn.

- Như vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Hồng Thừa Trù thở phào một hơi, vui vẻ nói: - Hiện tại Tổng binh tám trấn đều đã đông đủ, binh lực quân ta đã chiếm ưu thế, là thời điểm cho Kiến Nô nếm thử lợi hại của biên quân Đại Minh chúng ta rồi.

Vương Phác nhìn nhìn Tào Biến Giao.

Tào Biến Giao hiểu ý, nói: - Đại nhân, mạt tướng có câu này không biết có nên nói hay không?

Hồng Thừa Trù nói: - Có lời gì cứ nói.

Tào Biến Giao nói: - Lương thảo đồ quân nhu của quân ta đều tích trữ trên Bút Giá Sơn, hơn nữa không có trọng binh bảo hộ, nếu Kiến Nô phái ra một chi khinh kỵ binh vượt qua Tùng Sơn đột nhiên tập kích Bút Giá Sơn, đường vận chuyển quân lương của chúng ta có thể bị Kiến Nô chặt đứt, nếu thật là như vậy thì vấn đề trở nên nghiêm trọng rồi, cho nên, mạt tướng cảm thấy hẳn là phái trọng binh bảo hộ lương thảo ở Bút Giá Sơn.

- À? Hồng Thừa Trù nghe xong chấn động nói: - Nếu không có Tào Tổng binh nhắc nhở, bản đốc suýt nữa làm hỏng đại sự rồi, người đâu mau tới.

Đường Sĩ Kiệt bước nhanh đi vào thư phòng, hỏi: - Đại nhân có gì chỉ bảo?

- Mau mau... Hồng Thừa Trù luôn miệng nói: - Mau đi thông tri Tổng binh Kế Châu Bạch Quảng Ân, bảo y dẫn năm nghìn tinh binh hoả tốc chạy tới Bút Giá Sơn.

- Đại nhân, không xong rồi!

Hồng Thừa Trù vừa mới dứt lời, phó tướng Hạ Thừa Đức đã mang theo một gã binh lính cả người đẫm máu vào thư phòng, người binh lính kia ngã lăn xuống đất quỳ rạp trước mặt Hồng Thừa Trù, gào khóc nói: - Đại nhân, Bút Giá Sơn thất thủ rồi, lương thảo đồ quân nhu trên núi đều bị Kiến Nô cướp đi, Trương giám quân và các huynh đệ trấn thủ trên đó tất cả đều chết trận…

- Hả?

Hồng Thừa Trù ngã phệt trên ghế, nửa ngày không đứng lên được.

Vương Phác cũng thở dài một tiếng, không ngờ vẫn chậm một bước, số lương thảo đồ quân nhu trên núi bị Kiến Nô cướp đi rồi, mất đi lương thảo đồ quân nhu, quân Minh cũng chỉ có một con đường có thể đi, tức là tốc chiến tốc thắng với Kiến Nô, ý tưởng này đương nhiên là tốt, nhưng vấn đề là Tổng binh các trấn có mấy ai dám quyết chiến cùng Kiến Nô chứ?

Bạn đang đọc Thiết Huyết Đại Minh của Tịch Mịch Kiếm Khách
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi xonevictory
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 110
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự