Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 383 Phương Dật Thiên trúng đạn!

Bạn đang đọc Thiếp Thân Đặc Công của Lương Thất Thiểu
Phiên bản Dịch · 1389 chữ · khoảng 5 phút đọc

Một chiếc xe con màu bạc từ trong bãi đỗ xe hai tầng của cao ốc Trung Hoàn lao ra. Bên trong xe là Ông chủ Trương trên mặt còn mang theo kính râm. Lăn lộn trên chiến trường nhiều năm hắn lập tức ngửi được một mùi tinh huyết nhàn nhạt. Thần sắc hắn tức khắc trầm xuống đảo mắt nhìn về phía phụ lái đã thấy trên ngực Phương Dật Thiên có một lỗ máu.

Máu tươi trên ngực Phương Dật Thiên từ chỗ vết thương ồ ồ chảy xuống cơ hồ là nhuộm đỏ một mảng trước ngực hắn!

-Lão đệ ngươi trúng đạn rồi?

Ông chủ Trương thở sâu nhíu nhíu mày hỏi.

-Không có việc gì, khẩu súng lục nhỏ bỏ túi của Tần Dũng uy lực cũng không tính là lớn nhưng lại bắn vào ngực ta khi ta lao tới đánh hắn. Đừng quên lão tử từ nhỏ đã được tập luyện đến nay cũng có chút thành tựu, điểm thương tổn chó má ấy tính là gì!

Phương Dật Thiên nhàn nhạt nói xong, tiện tay cầm lấy trên xe một mảng giấy lớn chà lau máu tươi trên người. Thì ra luc trước khi Tần Dũng nổ súng Phương Dật Thiên tuy nói phản ứng trước tiên đánh về phía Tần Dũng nhưng mà tốc độ của hắn dù có nhanh hơn nữa tì cũng không thể nhanh hơn tốc độ của viên đạn được. Chỉ tránh khỏi chỗ yếu hại, bị bắn vào bên trên ngực trái chỗ gần trái tim nhất.

Chẳng qua Phương Dật Thiên từ nhỏ tu luyện cường công hơn nữa hắn còn có một thân bắp thịt cường hãn.khẩu sũng lục bỏ túi trong tay Tần Dũng kia uy lực cũng không tính là lớn. vậy nên vết thương này cũng không tạo thành thương tổn trí mạng đối với hắn.

Ông chủ Trương ánh mắt lóe lên một tia hung ác, sát khí nổi lên, năm đó cuộc sống buôn lậu súng đạn đã khiến hắn trở lên lãnh huyết sát khí bạo phát ra hắn nói:

-Mẹ cái bọn khốn kiếp! Phương lão đệ chúng ta giết hết bọn chúng! Sau khi đưa Lâm tiểu thư trở về lập tức quay lại diệt sạch bọn chúng. Chúng bất quá cũng chỉ có hai mươi người. Bằng vào mấy người chúng ta cũng đủ để giết bọn chúng không lưu lại mảnh giáp!

Phương Dật Thiên lạnh nhạt cười, hắn biết Ông chủ Trương là bởi vì hắn trúng đạn mà bất mãn nảy sinh ra ý định đem đám người Cửu gia kia giết sạch.

Lại nói tiếp Ông chủ Trương làm như vậy cũng là người quyết đoán, trong xã hội này có đủ can đảm dám buôn lậu thuốc phiện súng đạn thì đều là những kẻ to gan lớn mật hung ác vô tình, những người như thế một khi bị kích động sẽ ra tay rất tàn nhẫn.

-Hai ba mươi người cũng không phải là chuyện nhỏ. Dù sao đây cũng là nội thành, không phải trên chiến trường. Việc đêm nay coi như chấm dứt, còn Cửu gia cũng chưa trực tiếp gây hại đến ta, ta cũng chưa tiện làm quá. Trừ phi có một cái cớ thật tốt còn không trước mắt đúng là không động đến hắn được.

Phương Dật Thiên trầm thấp nói.

-Phương lão đệ chú một khi đã không tiện ra mặt vậy thì để đó cho anh đi. Cùng lắm sau khi tiêu diệt bon hắn anh ngay trong đêm nay dẫn người trở lại Tam Giác Vàng bên kia tiếp tục làm ăn.

Ông chủ Trương ánh mắt phát lạnh, lạnh lùng nói.

-Lão ca à, tiểu đệ bất tài cũng không biết là đem phiền toái bao nhiêu cho ngươi trở về, đêm nay cho ngươi ra mặt đã là mạo hiểm rất lớn. Ngươi rời khỏi đó vốn đã không dễ dàng, việc này tạm thời quên đi. Việc đêm nay cũng xem như một cái tát vào mặt Cửu gia rồi. Nếu hắn tiếp tục gây chiến ta sẽ không ngại trực tiếp lấy mạng hắn.

-À quên mất!

Ông chủ Trương tựa hồ là nhớ tới cái gì:

-Ta đã cho người điều tra Cửu gia s, hắn bên người phân bố thế lực ra sao đã tra ra đại khái. Cửu gia tựa hồ là cùng với thị trưởng Dương Hùng của thành phố Thiên Hải cấu kết với nhau buôn lậu trốn thuế, tham nhũng của công, phi pháp mưu lợi riêng có thể nói là khống chế được hơn nửa mạch máu kinh tế của thành phố Thiên Hải!

-Lại có việc này nữa sao như vậy đây chính là sự việc lớn. Nói người của lão ca tiếp tục điều tra cho tốt, tốt nhất là ta có thể có được bằng chứng. Chỉ cần thu thập đủ chứng cớ như vậy ta có thể quang minh chính đại trực tiếp làm cho Cửu gia sụp đổ, kéo luôn tên thị trưởng kia xuống, một tên trúng hai chim!

Phương Dật Thiên hưng phấn nói.

-Cũng được, cho hắn sống thêm một thời gian nữa!

Ông chủ Trương lạnh lùng nói rồi sau đó lấy một cuộn băng vải từ tủ xe đưa cho Phương Dật Thiên:

-Đem miệng vết thương của ngươi băng bó cầm máu lại.

-Trong xe của ngươi còn có băng vải? Ha ha tốt quá!

Phương Dật Thiên nói xong cầm lấy băng vải đem miêng vết thương băng kín lại.

-Đây là thói quen của ta từ lâu rồi. Trước kia trong xe của ta luôn chuẩn bị sẵn băng vải băng gạc, cao cầm máu, đồ dùng chữa bệnh khi nào cần thì dùng gấp, dù sao thì trước kia ta cũng có thể nói là sống trên lưới dao mũi kiếm mà!

Ông chủ Trương cười cười nhàn nhạt nói.

Phương Dật Thiên đem miệng vết thương băng bó chặt lại rồi sau đó hắn lại lấy khăn tay đem vết máu trên thân lau sạch sẽ sau đó hỏi:

-Lão ca có quần áo thừa không? Con mẹ nó cái áo sơ mi để quên ở trên lôi đài rồi. ta còn phải đưa Lâm Thiên Tuyết trở về. Dù sao cũng không thể để nàng thấy bộ dáng này được.

-Ngươi còn muốn đưa nàng về ? Không phải để Đao lão đệ đưa về sao, ta đưa ngươi đi về chỗ của ta. Ở đó có đủ đồ chữa bệnh, ta giúp ngươi lấy đầu đạn ra!

Ông chủ Trương nhíu nhíu mày nói.

-Lão ca đừng lo, ta cũng không phải sắp chết đến nơi. Dù sao ta cũng là vệ sĩ của Lâm Thiên Tuyết, ta đưa nàng trở về trước, rồi quay lại nhờ Tiểu Đao lấy giúp đầu đạn ra cũng không muộn.

Phương Dật Thiên cười cười đáp.

-Con mẹ nó! Đơn giản thế sao, ta thấy ngươi hẳn là muốn lấy lòng của vị Lâm tiểu thư xinh đẹp kia Câu được một mỹ nhân xinh đẹp như thế thì chịu một phát súng này cũng đáng!

Ông chủ Trương cười to:

-Một khi đã như thế ngươi hãy mặc quần áo của ta đi.

Ông chủ Trương nói xong lập tức cởi áo sơ mi trên người ném cho Phương Dật Thiên. Phương Dật Thiên cũng không cần khách khí trực tiếp cầm lấy áo sơ mi của Ông chủ Trương mặc lên người, miệng cũng cười mắng:

-Ngươi tưởng lão tử là đại sắc lang sao. Nàng dù sao cũng giống như một nữ hài tử thuần khiết, xuống tay cũng không nỡ, đương nhiên nếu nàng chủ động hiến thân… ngươi có biết ta từ trước đến nay luôn là người nhiệt tình trong chuyện này!

-Ha ha ...chiến lang chiến lang tiểu tử ngươi chính là lang ! Chẳng qua ta rất thích cái tính đó của ngươi !

Ông chủ Trương cười to tiếng trêu chọc nói. Trong lúc đùa giỡn ông chủ Trương cũng lái xe đến chỗ cùng bọn Tiểu Đao giao hẹn, mà Tiểu Đao cũng đã đến nơi. Chiếc xe Mercedes-Ben của Phương Dật Thiên cùng chiếc Porsche của Lâm Thiên Tuyết đã chờ.

Bạn đang đọc Thiếp Thân Đặc Công của Lương Thất Thiểu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự