Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Thiên Thượng Nguyệt - Chương 7

Bạn đang đọc Thiên Thượng Nguyệt của Dạ Thần Vũ Tầm

Phiên bản Dịch · 924 chữ · khoảng 3 phút đọc

Được rồi,ta thừa nhận hiện tại ta rất đau đầu về quan hệ với Tu,bá đạo,ân hừ,đầu ta không có kiên cường,không có can đảm,đến yếu đuối,được rồi,người ta bỏ qua yếu đuối,ngươi phải có biện pháp a……

Tóm lại tình huống hiện tại,làm cho ta có điểm không muốn đối mặt.Nhưng mà Trần Trần ở đó,hơn hết khai đi nha. (bất tỉnh,hơn hết khai báo,dùng từ này sao,ôi chao~~~)

Hơn nữa,ta hiện tại,sau khi làm xong nhiệm vụ cấp 100 của sủng vật,là có thể chính thức biến hình,chuyện này cũng thật thích,thời khác lật bài đã đến rồi. (hắc hắc~~~muốn nhìn bộ dáng sau khi biến thân của tiểu Duật?? Đợi lát nữa đi ~~ không cho ngươi xem ~~)

Đau đầu a.

── Ta nằm ở trên giường,trợn mắt nhìn trần nhà,trong óc loạn thành một đoàn.

“Lưu Duật~~~” Thanh âm lão mẹ từ dưới lầu truyền đến,lúc này có vẻ đặc biệt chói tai.

“Ta đây,có chuyện gì!” Có điểm căm tức khi từ trên giường leo lên,ta đi qua cửa nhìn xuống phía dưới.

“Duẫn Trần có điện thoại tìm ngươi nga,hắn nói có điện cho ngươi,sao không bắt máy?”

Sao lại không bắt máy.Nếu ta bắt máy,còn có thể có ngày lành sao?Đầu lại bùng nổ,Trần Trần là người biết rõ gây ra cái gì,sao lại như thế……Yên tâm……

“Lưu Duật ~ sao không nói lời nào?”

“Ân……Nga,ta sẽ gọi điện liên hệ với Trần Trần.” Quả nhiên a,vẫn là trốn không thoát.

“Duật,tại sao lại nhiều ngày chưa lên,ta điện cho ngươi lại không bắt máy,nếu không ba ba nói không thể tùy tiện đến nhà ngươi quấy rầy ngươi cùng mẹ nuôi,ta đã sớm đi!” Mới vừa đăng nhập,liền thấy Trần Trần hé ra vẻ mặt sắp điên mất.

“Thực xin lỗi,ta……” Ta xin lỗi,kỳ thật cũng không biết nên nói cái gì để làm Trần Trần nguôi giận.

“Tốt lắm,tiểu Duật nếu đã xuất hiện,sẽ không truy cứu nữa.” Lúc này,Tu đột nhiên xuất hiện,thay ta giải vây.

“Duật?” Sắc mặt Trần Trần không thay đổi,nếu không nghe Tu nói,nhìn sắc mặt của Tu,đang nhìn Trần Trần vô động vu trung,rất nhanh biến đổi.Đáng tiếc,ta không để ở trong lòng.Nếu để ở trong lòng,chỉ sợ sau đó,cũng sẽ không biết là loại tình huống này.

“Thực xin lỗi,đối với ngươi ta không biết phải làm sao mới tốt,Trần Trần,ta rất sợ.” Nếu nói nhiều như vậy,ngươi cũng có thể hiểu được đi.

“Ta biết.” Sắc mặt Trần Trần tối sầm lại,cái gì cũng không nói.

“Tốt lắm,chúng ta nên đem tiểu Duật làm xong nhiệm vụ biến hình.” Thời điểm gì Tu,dự định thay đổi thành người thiện lương? Ta kỳ quái nhìn Tu.Rồi mới đột nhiên phát hiện,trong mắt hắn, đã không thấy rõ được mê luyến như trước.

Là cái gì cải biến hắn?

“Ân.Đi thôi,Duật.” Trần Trần ôm lấy ta,đi tới hướng sủng vật biến hình chuyên dụng.

Nếu cảm giác của ta không lầm,như vậy,Trần Trần hẳn là đang trốn tránh Tu.Khoảng thời gian ta không ở trong này,bọn họ đã phát sinh chuyện gì,vẫn là,câu nói kia của Tu ── bởi vì ta phát hiện,nguyên lai,Trần cũng làm ta nổi lên hứng thú.

Nếu lời nói thật sự là dạng này,ta có thể nhầm lẫn lớn lắm.

“Trần Trần,ngươi,không bị gì đi……” Ta do dự,những lời nói này phải chăng không thích hợp .(Đã nói ra,còn do dự có hay không thích hợp ~~ ân ân ~~ ngẫu nhiên vợ con Duật đầu biến ngốc,đều là ngầu nhiên sai,ngẫu nhiên muốn đi đối diện hoài niệm qua~~)

“……Duật nghĩ ta bị chuyện gì?” Trần Trần quay đầu lại cười,làm cho ta cảm thấy có điểm không được tự nhiên.Có thể hiện tại ta không muốn nghĩ nhiều về điều gì.

“Không phải a,nhưng mà cảm thấy ngươi có điểm không thoải mái.” Ta nói ra băn khoăn của ta.Hơn nữa,nếu nói Trần Trần,vẫn là cùng y nói tốt,từ nhỏ đến lớn,ta không có một lần nói dối hay giấu diếm y.

“Đúng là,Duật vẫn là nghĩ quá nhiều a.” Trần Trần cười,rồi đẩy cửa lớn của sở biến hình,nhưng mà Tu phía sau vẫn nhìn chúng ta cười. (Cảm thấy Tu Tu là ngươi rất có lời,ôi chao, kiểu nào,hắn nói cũng không mệt ~~~)

“Nga.” Như vậy a,Trần Trần nói như vậy liền như vậy mà tốt,nếu y nghĩ không muốn nói,ta cũng không ép y nói ── trừ phi ta không muốn sống.

“Tiểu Duật,ngươi cảm thấy ngươi cùng Trần,là quan hệ gì?” Tu đột nhiên hỏi làm ta không kịp xử lý vấn đề.

“Quan hệ a,đương nhiên là người yêu a.” Sau khi đáp ứng Trần Trần cả đời sẽ không rời y đi,chúng ta trong lúc đó,chính là loại quan hệ này a.Nếu không có ngươi,chúng ta hiện tại,hẳn là giống như trước đây.

“Người yêu a,tiểu Duật cho tới bây giờ cũng chưa có nghi ngờ quan hệ này?” Tu cười gian,làm cho lông ta cả người đều nổi da gà.

“Cần gì hoài nghi?” Ta cười lạnh.Ta đã không tin tưởng kẻ khác,nếu ngay cả duy nhất một mình Trần Trần là có thể tin tưởng,nếu ta không tin tưởng,ta như vậy thật đáng buồn.

“Ha ha.” Tu cười nhưng không nói.Điều này làm ta có điểm căm tức.Dẫn cái đường này,rồi lại không bắt nó đi tiêu diệt,sẽ làm trong lòng Trần Trần rất không thoải mái.

Ta nhíu nhíu mày,ngẩng đầu nhìn Trần Trần.Y một chút phản ứng đều không có.

Bạn đang đọc Thiên Thượng Nguyệt của Dạ Thần Vũ Tầm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự