Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Cổ Mộ Dị Biến

Bạn đang đọc Thiên Sư sáng tác bởi Mr.Yato

Tiểu thuyết gốc · 836 chữ · khoảng 4 phút đọc

Sâu thăm thẳm tại trong lòng đất, ẩn chứa một tòa nguy nga tráng lệ đại điện. Sàn và tường được tráng lát từ nhiều viên xanh bóng ngọc thạch, tỏa ra từng trận mát dịu linh khí. Thế nhưng, cả tòa đại điện lại vắng tanh, âm u tràn đầy tử khí đến rợn người. Giữa gian đại điện, treo lủng lẳng một cỗ cổ xưa quan tài với những họa tiết mờ mịt, tối nghĩa, quấn quanh là những sợi dây xích thô to, đen huyền, mang theo khí tức trầm trọng, nặng nề. Bỗng cỗ quan tài bắt đầu rung lên nhè nhẹ, đưa tới những sợi hắc tỏa đung đưa. Rung động càng ngày càng thêm mãnh liệt, từng đường vân trên mình quan phách bắt đầu lấp lóe như ẩn như hiện, nắp quan tài càng trực tiếp sáng bừng chói mắt, trận trận tử quang soi khắp đại điện. Những sợi hắc tỏa như có linh tính, cũng phát ra hắc mang đối nghịch, đồng thời siết càng chặt hơn, ý đồ không cho thứ bên trong quan tài thoát ra ngoài. Trong đại điện, chín cây cột trụ tản ra từng đợt sóng linh khí bạo liệt, phát ra kim quang, huyễn hóa từng đầu Thượng Cổ Hung Thú, theo những sợi hắc tỏa vây quanh lấy quan tài. Trong đại điện bây giờ có khung cảnh thực quái dị, hắc, tử, kim ba màu lẫn nhau thôn phệ, xen lẫn sáng chói, từng con Dị Thú gào thét bao quanh lấy một cỗ quan phách. Chợt "Ầm...Ầm...Ầm", nắp quan tài phân ra làm đôi, từ trong lòng quan bộc phát một cột tử quang mang theo uy thế bất khả xâm phạm xông thẳng đến thương khung, sinh sinh xé rách cửu tiêu.

Một hồi lâu sau, tử quang tán đi, đồng thời, hắc, kim quang cũng suy yếu rồi biến mất. Trong đại điện trở lại im lìm tĩnh mịch, lòng quan tài đã lộ rõ một thân ảnh cao gầy, trẻ trung, rõ ràng là một cái hảo thiếu niên lang. Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như vạn cổ tinh không, mang theo trầm ổn và u buồn chi ý đáng lẽ không nên có. Từ từ đứng dậy, nhìn khắp đại điện rồi hít một hơi thật dài, lập tức, cả đại điện nổi cơn phong bạo, "Vù vù vù", từng đợt phong nhận cắt sàn và tường đại điện lỗ chỗ rãnh nhỏ. Chớp chớp mắt, hắn bắt đầu mở miệng:

- Đã bao lâu rồi?

Trong đại điện im lắng một hồi lâu, có tiếng nói:

- Trăm vạn năm, tròn một trăm vạn năm.

Thiếu niên trầm ngâm như suy tư điều gì đó, rồi hỏi tiếp:

- Tộc nào vi đế?

- Thiên Phật Cổ Chung đã vang lên ngay sau khi ngươi tự phong, Chư Đế thời đại sớm đã kết thúc. Bây giờ là Thiên Đạo thời đại, mỗi cái vị diện, do một cái Thiên Đạo chưởng khống, cách ly lẫn nhau.

Hắn thở dài, gây nên một cơn phong bạo nữa rồi cảm khái:

- Tuế nguyệt trôi qua, vật đổi sao dời, đúng là không có gì là mãi mãi.

- Ngươi sai rồi!

- Ừm?

- Có ngươi!

Hắn lặng người, rồi bật cười ha hả:

- Chưa đâu, chưa đâu, còn lâu lắm. Tam Thế Kinh mới xong có nhị thiên, bây giờ mới là thiên cuối. Nhưng sao ngươi chưa tan biến?

Thanh âm kia im lặng như đang tìm kiếm câu trả lời, lại nói:

- Ta sớm nên tan biến, chẳng qua cùng ngươi trốn ở đây, tránh được Thiên Đạo dò xét, nên mới thoát đi một kiếp, có lẽ lúc ngươi ra khỏi đây, ta cũng nên rời đi, dù sao, có những chuyện không trốn tránh mãi được.

- Tốt, vậy ta cũng nên đi ra, trăm vạn năm, thật muốn ngắm nhìn bên ngoài náo nhiệt.

- Đồ đạc của ngươi chuẩn bị, ta vẫn bảo quản tốt, nay trả lại cho ngươi, đi tốt, ta đi trước một bước, hẹn ngày tái ngộ.

Thanh âm kì bí im lặng, để cho cả không gian đại điện một lần nữa chìm vào tịch mịch. Thiếu niên lắc lắc đầu, khẽ vươn vai, lập tức từng tiếng " đốp đốp" vang lên như kinh lôi hạ thế, hắn nhảy ra khỏi quan tài, niệm một tiếng:

- Thu.

Đầu tiên, từng sợi hắc tỏa chui vào cơ thể hắn thành từng đường vân màu đen chằng chịt khắp người, từ từ lặn xuống, chín cây cột trụ tự tách thành nhiều đoạn, nhập vào những chỗ vốn là xương cốt, cỗ quan tài hóa thành một đoàn hắc quang dung nhập vào mi tâm thiếu niên. Hắn nhìn khắp đại điện, chậc một tiếng rồi phất tay, cả tòa đại điện thu nhỏ rồi hóa vào trong đan điền. Nhún người một cái, thiếu niên nhảy bật lên, phá từng tầng đất đá mà ra.

Hắn, đã trở lại.

Bạn đang đọc Thiên Sư sáng tác bởi Mr.Yato
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr.Yato
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 43
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự