Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Thiên Sứ Âm Nhạc - Chương 1: 13 Năm Trước

Bạn đang đọc Thiên Sứ Âm Nhạc của Thảo Vy

Phiên bản Dịch · 955 chữ · khoảng 3 phút đọc

Giới thiệu nhân vật:

Nguyễn Anh Tú (18t)[Davil]anh: đẹp trai, tóc ánh kim, mắt nâu đẹp cực. Tổng giám đốc của tập đoàn lớn nhất châu Á. Là ông trùm mafia khét tiếng.

Hoàng Thảo Vy(15t)[Elen]: cô sở hữu một khuôn mặt thiên sứ. Bộ tóc màu hạt dẻ, dài ngang lưng, tóc xanh rêu ở cuối đuôi tóc. Cô thành thạo những nhạc cụ chơi đàn.Nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng.

-Ba à… sao ba bỏ con với mẹ… tại sao chứ?-một cô bé mắt hai màu vô cảm nhìn về hướng đi của con xe audi trong trời mưa. Người đàn ông ngồi trong xe không hề quay đầu lại nhìn đứa con gái của ông ta. Cô bé mắt hai màu đó đứng trong trời mưa rầm, khóc đến nỗi hai mắt đỏ hoe không còn giọt nước mắt nào nữa.

-Elen à sao con lại đứng ở đây, mau vào nhà đi không cảm bây giờ.!- người đàn bà cầm ô chạy ra chỗ của Elen không ai khác chính là cô bé mắt hai màu đó.

-mẹ à…. Sao ba bỏ con hả mẹ…tai sao chứ…Elen đã làm gì sai hả?-cô bé đó khóc nấc nên rồi nói ra từng tiếng một, rồi ngất đi.

-Elen à… elen… tỉnh lại đi con...!-mẹ cô nói xong rồi ôm cô vào trong nhà.

-Bác Lan à mau con bác sĩ tới nhanh đi.-mẹ cô hốt hoảng khi cô bị ngất.

-Vâng bà chủ- nói xong bác quản gia liền điều bác sĩ riêng của nhà này tới. Sau một hồi, bác sĩ khám xong.

-Con tôi nó có bị làm sao không-mẹ của Elen chạy vào hỏi với đôi mắt chứa đầy nước.

-Cô bé chỉ sốt nhẹ vì đứng ở trời mưa lâu thôi, mời bà đi theo tôi để lấy đơn thuốc.

-Ba à.. sao ba bỏ con hả…. sao ba không ở lại… ba có biết là con rất đau không.- hai hang mắt đẫm nước của Elen nay lại thêm những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi.

-Con à không sao đâu mà có mẹ ở đây rồi.-mẹ của Elen ôm cô vào lòng. Elen khóc mãi cho đến khi hốc mắt không còn một giọt nước nào nữa thì nhắm mắt, tựa vào lòng của mẹ ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ của Elen, Elen thấy baba của mình đã vụt đi cùng với một người đàn bà xa lạ.(t/g: khổ thân chị quá) Cô đứng đó gọi mãi nhưng người đàn ông mang thân phận là bố của cô vẫn không thèm ngoái đầu nhìn lại. Ngục xuống dưới cơn mưa đó Elen khóc như chưa bao giờ được khóc.

Sáng sớm, những tia nắng ban mai rọi vào phòng của Elen, những con chim hót líu lo trên cành cây. Elen thức dậy, dụi dụi mắt, bước vào nhà tắm làn vscn. Tối hôm qua Elen đã khóc đỏ hết cả mắt, một bên mắt màu lục đã trở thành tím, còn bên mắt màu xanh thẳm kia vẫn vậy. Cô bước xuống nhà, bà Quỳnh đang ngồi chờ cô xuống để ăn sáng cùng. Trên bàn ăn, những món ăn đó đều làn mẹ của cô làm hết.

-Mẹ….ăn ngon miệng.-cô buông ra một câu nói lạnh nhạt nhất từ trước đến giờ.

-Chiều nay con thu xếp đồ đạc đi, mẹ đưa con sang Anh Quốc du học.

-Vâng.-cô đồng ý ngay và luôn, một phần là vì muốn quên hết về người đàn ông đó, và cũng không muốn làm cho mẹ đau lòng.

Đánh chén xong những món trên bàn ăn, Elen lặng lẽ đi ra ngoài sân. Cô tiến tới gara để xe, lôi chiếc xe đạp của baba tặng cho vào sinh nhật vừa mới qua không lâu. Cô chậm rãi đạp xe trên con đường. Tới một gốc cây cổ thụ to đùng đoàng, cô kít xe dừng lại ở đó. Ngồi xuống gốc cây, cô nhớ về chuyện tối hôm qua, người ba mà cô kính trọng nhất đã rời bỏ cô mà đi. Đột nhiên:

-Ái ui…-cô ôm đầu mình.

-Sao em lại chiếm chỗ này của tôi.- cậu bé đó cốc vào đầu của Elen một cái

-Tôi ngồi không được à-Elen không biết người này là ai?

-Em tên là gì?

-Elen_Vy-Elen nhìn cậu con trai đó với ánh mắt ngây thơ.

-Mắtem đẹp nhỉ, anh tên là Tú. Nghe thấy vậy Elen che đôi mắt của mình lại, vì chỉ có ba của cô mới được nhìn vào đôi mắt đó.

-Ai cho anh nhìn.

-Mắt em đẹp thật mà! Sao phải che lại.-Tú ngơ ngác hỏi

-Mắt tôi không có đẹp từ khi ba tôi đi.-nghĩ về chuyện đó Elen lại dâng trào một cảm xúc, khiến cô bật khóc.

-Em có biết là em khóc rất xấu không?

Elen lắc đầu, gạt đi tất cả những giọt nước mắt trên khóe mi.

-Được rồi, bây giờ thì tốt hơn rồi đấy. Tại sao em lại khóc như vậy.

-Không có gì đâu. Sao anh quan tâm tôi vậy.

-Em rất đặc biệt mà.- nói xong Tú rút một sợi dây chuyền trong túi quần ra

-Cho em này.-nói xong Tú đeo qua cổ cho Elen.

-Cho tôi sao?

-Ừ cho em đó.- sợi dây chuyền đó có hình nốt nhạc ở giữa có gắn một viên đá màu lam giống như mắt của cô vậy.

-Thôi chết, bố anh gọi về rồi, anh về đây. Tạm biệt em.

------------------------------------------------------------

Anh là cậu bé của 13 năm trước, cô cũng vậy. Tình bạn hay tình yêu của họ sẽ như thế nào khi cô phải ra nước ngoài du học

Bạn đang đọc Thiên Sứ Âm Nhạc của Thảo Vy
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự