Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 26 Chương 26

Bạn đang đọc Thiên Hương Tiêu của Ngoạ Long Sinh

Phiên bản Dịch · 16845 chữ · khoảng 61 phút đọc

Cốc Hàn Hương và lão ni Mạn Đà đang ác chiến, chợt nghe Chung Nhất Hào cao giọng:

"Lão ni cô trong lòng có mưu đồ, phu nhân chi bằng hạ lệnh cho bọn chúng tôi, dùng khoái đao hỗn chiến một trận".

Cốc Hàn Hương thông minh tuyệt đỉnh, kinh nghiệm ứng địch tuy không nhiều, nhưng cũng đã thấy được lão ni cô trong lòng có cơ mưu, quyết giết cho bằng được mình, một khi xuống tay chắc chắn sẽ trời long đất lở. Thế nên cũng ngưng thần ứng chiến, công thì nhanh, thủ thì chắc, không hề tham lam tấn công, cũng không thèm để ý đến lời của Chung Nhất Hào.

Đang lúc kịch đấu, Cốc Hàn Hương đột nhiên tăng kiếm thế, đánh liền một lúc tám kiếm về phía lão ni Mạn Đà, tiếp theo đẩy kiếm một cái, vẽ ra hàng vạn đốm tinh quang đâm thẳng về phía trước ngực của lão ni.

Lão ni Mạn Đà trong lòng thầm mừng, biết Cốc Hàn Hương đánh mãi không được, cuối cùng cảm thấy không nhẫn nại nữa, vì thế hất thanh trường kiếm lên, chém ngược vào cổ tay địch thủ rồi hiút khí phóng người lui ngược ra sau đến mấy thước.

Cốc Hàn Hương cười thầm, đuổi theo như hình với bóng, lại một kiếm nữa đâm ra.

Lão ni Mạn Đà thấy nàng kiếm nào cũng hiểm hóc, cương lực trên kiếm càng lúc càng mạnh mẽ, trong lúc lo lắng, tâm ý trừ khử nàng càng kiên quyết hơn.

Đang lúc Cốc Hàn Hương từng bước ép tới, lão ni Mạn Đà càng ngừng bước thối lui, ở phía đông nam chợt xuất hiện bóng dáng của hòa thượng Thiên Giác, lúc nãy ông ta đã vọt xuống đồi mà bỏ đi, không biết tại sao lúc này lại quay về từ hướng đông nam.

Trong chớp mắt, Thiên Giác đại sư đã đến gần, trong tay ông ta có thêm một cây tích trượng, túi vải đeo ở eo cũng không biết tại sao lại không còn nữa.

Mạch Tiểu Minh thấy vị hòa thượng ấy quay trở lại, định mở miệng hỏi thì Chung Nhất Hào thấy cuộc ác chiến trong trường đã vào giai đoạn kịch liệt, vì đề phòng Cốc Hàn Hương phân tâm, cho nên nháy mắt với y ngầm bảo y im lặng, Thiên Giác đại sư và bọn Tào Đạo Lăng không quen biết nhau, đôi bên nhìn nhau một cái rồi chú ý đến cuộc đấu trong trường.

Đột nhiên, Cốc Hàn Hương lạnh lùng hừ một tiếng, đôi chân bước nhanh, chạy vòng quanh lão ni Mạn Đà, đồng thời kiếm chiêu, trái đến phải đâm, chém về phía Mạn Đà mấy mươi kiếm, buộc vị lão ni ấy phải xoay mình bỏ chạy.

Quần hào trong Mê Tông Cốc thấy Cốc Hàn Hương thi triển \"Trích tinh bộ pháp\", biết sự thắng thua trong chớp mắt sẽ rõ ràng, bất giác đồng thời đều rút ra binh khí, Trương Kính An tay cầm cái vòng vàng, bước ra phía trước.

Vị lão ni Mạn Đà giữ kín môn hộ, lướt mắt thấy quần hào trong Mê Tông Cốc định xông vào, nhất thời quát nhẹ một tiếng, cho trường kiếm đâm nhanh một kiếm ra.

Cốc Hàn Hương thấy thế kiếm đâm đến kỳ quái, rút kiếm về đỡ không kịp nữa, hai chân dùng lực phóng xéo ra đến mấy thước.

Trong khoảnh khắc, thế công và thủ đã thay đổi, lão ni Mạn Đà đâm một lượt bảy kiếm nhanh như điện xẹt, Cốc Hàn Hương từ trong màn kiếm phóng vọt ra.

Sư huynh đệ Tào Đạo Lăng và môn hạ của hai phái Nga Mi và Côn Luân đều tay cầm binh khí, nhìn chằm chằm về phía quần hào Mê Tông Cốc, mặt mũi ai nấy căng thẳng vô cùng, rõ ràng chỉ cần đối phương vừa nhúc nhích, đôi bên sẽ lao vào nhau.

Cốc Hàn Hương cười lạnh, thanh bảo kiếm đột nhiên thi triển tuyệt học, đánh ra một đóa kiếm hoa thật lớn đẩy tới.

Kiếm này không những hóa giải chiêu số của địch mà còn bao trùm lên tám đại tử huyệt trên ngực của Mạn Đà lão ni, chỉ cần mũi kiếm chạm vào người bà ta, bà ta chắc chắn sẽ chết ngay. Lão ni Mạn Đà vừa giận vừa kinh, rút thanh trường kiếm, nhảy thối lui ra sau.

Chỉ nghe keng một tiếng vang lên, hai kiếm giao nhau, thanh kiếm của lão ni đã bị chặt đứt một đoạn đến hơn cả tấc.

Chợt nghe Thiên Giác đại sư buông xuống nói:

"Cốc Hàn Hương, nếu ngươi còn hung hăng trước mặt lão nạp, lão nạp sẽ lập tức quay đầu đi khiến cho ngươi hối hận suốt đời".

Cốc Hàn Hương thừa thế tấn công, buộc lão ni Mạn Đà từng bước thối lui, nghe thế thì nén không được thu kiếm dừng lại, cười lạnh:

"Nếu Cốc Hàn Hương thất bại, chắc lão hòa thượng rất vui mừng".

Thiên Giác đại sư cười lớn, nhướng mày nhìn nàng.

Bốn mắt giao nhau, Thiên Giác đại sư đột nhiên nhắm mắt, cúi đầu chắp tay hành lễ:

"Lão nạp là người khổ hạnh, không hề có ác ý với Cốc đàn việt".

Té ra Cốc Hàn Hương trời sinh tuyệt sắc, sau khi nội công tiến bộ thì dung quang càng rực rỡ hơn, Thiên Giác đại sư tuy là người trong cửa Phật, lòng dạ sáng như gương, cũng không dám nhìn thẳng vào nàng.

Cốc Hàn Hương tựa như biết điều ấy, không khỏi thầm nhủ:

"Đại ca lấy đi con tim của mình, nhưng không mang đi dung mạo của mình, chả lẽ ông ta quay lại là giúp mình báo thù tửa hận hay sao?".

Trong lòng nàng chợt dâng lên ý nghĩ kỳ lạ, nhất thời mỉm cười, bước về phía Thiên Giác đại sư, điềm nhiên nói:

"Hòa thượng không có ác ý, sao không nhân lúc tiểu nữ chưa đắc thủ mà nói ra lý do hối hận không kịp".

Chỉ nghe lão ni Mạn Đà đột nhiên nói:

"Dựa vào uy lực của bảo kiếm, có gì mà đắc ý?".

Cốc Hàn Hương quay mặt, nói:

"Bà không đến Hoàng Hà không cam lòng, lát nữa ta sẽ dùng tay không đấu với bà vài chiêu để cho bà thua mà tâm phục khẩu phục, từ rày không dám lắm chuyện nữa".

Thiên Giác đại sư đột nhiên lấy ra một bọc vải ở trong lòng, cuối đầu nói:

"Cốc đàn việt, lão nạp còn có việc, nếu Cốc đàn việt đã tin được Thiên Minh sư huynh của lão nạp, thì cũng nên tin lão nạp".

Cốc Hàn Hương thầm nhủ:

"Thanh đao gãy này không biết là bảo vật gì, với địa vị của Thiên Giác đại sư ở trong chùa Thiếu Lâm, chắc là không đến nỗi hiếp người quá đáng".

Đang suy nghĩ thì nở nụ cười, nói:

"Đại sư danh lừng giang hồ, được gọi là một trong ba đại cao tăng của Thiếu Lâm, sao thấy ông già vô danh kia thì lập tức quay đầu bỏ chạy, chả lẽ có tỳ vết gì bị ông già vô danh ấy nắm hay sao?".

Thiên Giác đại sư hạ giọng niệm Phật hiệu:

"Trong đời lão nạp, chưa bao giờ làm chuyện thẹn với lòng, nào có tỳ vết gì ở trong tay người khác, song ...".

Cốc Hàn Hương nói:

"Song cái gì, một bậc cao tăng mà cũng có lời khó nói hay sao?".

Thiên Giác đại sư nói:

"A di đà Phật, Cốc đàn việt đã quá lời".

Cốc Hàn Hương hơi phì một tiếng, nói:

"Đại sư lời không nói hết ý, chả trách nào Cốc Hàn Hương nghi ngờ".

Thiên Giác đại sư trầm ngâm một lát rồi đột nhiên thở dài, nói:

"Không giấu gì Cốc đàn việt, vị thí chủ ấy mưu đồ đoạt bảo vật của lão nạp cho nên đuổi theo lão nạp đã hơn mười năm nay, lão nạp đánh không lại y, đương nhiên chỉ đành hễ thấy là phải chạy cho xa".

Cốc Hàn Hương mỉm cười nói:

"Lão muốn đoạt bảo vật của đại sư? Phải chăng chính là ...".

Thiên Giác đại sư không đợi nàng nói xong, lập tức chặn lại:

"Đúng vậy! Đúng vậy!

Lão nạp suy đi tính lại, thấy rằng thà rơi vào tay của y, chi bằng dùng để đổi người với Cốc đàn việt thì hơn".

Cốc Hàn Hương đưa mắt nhìn quanh, cười rằng:

"Nể mặt sư phụ, tiểu nữ sẽ làm cuộc giao dịch này với lão hiền sư". Quay mặt sang Đa Trảo Long Lý Kiệt nói:

"Lão tứ, thả Phạm Ngọc Côn ra".

Đa Trảo Long Lý Kiệt vâng dạ một tiếng, chạy vào trong xe, ôm Phạm Ngọc Côn.

Không nói một lời, đưa tới, Cốc Hàn Hương đưa tay ra lấy cái bọc bằng vải trong tay của lão hòa thượng.

Thiên Giác đại sư trao cái bọc bằng vải cho Cốc Hàn Hương, nghiêm mặt nói:

"Nữ đàn việt đã thả người, đương nhiên cũng phải giải khai huyết âm mạch của y, nếu không sau một trăm ngày, y vẫn không tránh khỏi cái chết, chẳng phải đã làm thất vọng lão nạp hay sao?".

Cốc Hàn Hương cười hì hì, nói:

"Tiểu nữ chỉ thả người một lần, lần sau lại rơi vào tay tiểu nữ, xem lão thiền sư còn có bảo vật gì để đổi lấy nữa". Rồi quay sang Mạch Tiểu Minh nói:

"Giải tâm mạch cho y".

Mạch Tiểu Minh nghe thế thì sững người ra, đột nhiên xua tay, nói:

"Công lực của đệ không đủ, điểm thì được mà giải thì e làm cho người ta chết".

Phạm Ngọc Côn ấy tay trái băng vải, bàn tay đã bị đứt hết năm ngón, thần tình thiểu não, mặt đầy bệnh hoạn, hai mắt tuy mở nhưng tứ chi thì mềm oặt tựa như không có xương.

Lão ni Mạn Đà nhìn như muốn rách mắt, nhiếc giọng nói:

"Cốc Hàn Hương, ngươi lòng dạ như lang sói, ác độc tựa rắn rít, lão ni nếu không trừ ngươi ...".

Nói chưa xong, quần hào Mê Tông Cốc đã quát lên, Thời Dần lách một cái, phóng ra phía trước.

Cốc Hàn Hương lạnh giọng nói:

"Thời huynh hãy quay về, lão ni cô lắm lời mà không biết thẹn, cần gì phải tính toán với bà ta". Nàng hơi ngừng rồi xoay sang Đa Trảo Long Lý Kiệt cùng với Thiên Giác đại sư, mỗi người đỡ một bên vai của Phạm Ngọc Côn, để cho y đứng xuống đất, sau đó chậm rãi bước tới, bàn tay múa tít vỗ vào tám chưởng ở phía sau hậu tâm của y.

Mỗi khi nàng vỗ một chưởng, thân người của Phạm Ngọc Côn lại giật lên một cái, tám chưởng vỗ xong, Phạm Ngọc Côn phun ra một búng máu, hai mắt khép chặt, mệt mỏi đến nỗi đầu cúi gục xuống.

Phương pháp "Âm thủ tuyệt mạch" này, trong trong hai phái Côn Luân và Nga Mi lần đầu tiên thấy được, ai nấy đều thầm kinh trước thủ đoạn của nàng, đồng thời cũng cảm thấy chưởng công của nàng hơn hẳn kiếm pháp.

Thiên Giác đại sư bế Phạm Ngọc Côn lên, liếc mắt về phía cái bọc vải trong tay Cốc Hàn Hương, nói:

"Vật này rất quan trọng, nữ đàn việt phải cất cho kỹ, tốt nhất đừng để người khác thấy".

Cốc Hàn Hương mỉm cười, thấy những người bên cạnh đều đưa mắt nhìn vào tay mình, tựa như mong mình mở mảnh vải ra.

Ngay lúc ấy, Phạm Ngọc Côn đột nhiên mở mắt, yếu ớt nói:

"Cốc ... minh chủ ...".

Cốc Hàn Hương sầm mặt, lạnh lùng nói:

"Ngươi muốn nói gì?".

Phạm Ngọc Côn mặt cười khổ não, nhìn nàng rồi nói:

"Có một ông già tóc búi theo kiểu đạo sĩ, mình mặt hắc bào đã chui vào trong xe của Cốc minh chủ ...".

Nói chưa xong, rèm xe của Cốc Hàn Hương bật lên, Âm Thủ Nhất Ma từ trong xe phóng vọt ra, khi hạ người xuống thì đã cách đó mấy trượng.

Chung Nhất Hào đã trúng của y một chưởng, suýt tý nữa mất mạng, thấy thế thì đuổi theo, quát lớn:

"Âm Thủ Nhất Ma, có ngon hãy đứng lại!".

Nghe Cốc Hàn Hương kêu:

"Đừng đuổi theo, cứ để cho y đi".

Âm Thủ Nhất Ma tựa như biết địch đông thế mạnh, chẳng nói năng thế nào, phóng người lên ngọn đồi lẩn mất.

Chợt nghe lão ni Mạn Đà lạnh giọng nói:

"Phạm công tử, công tử lấy đức báo oán, bần ni quả thực khâm phục vô cùng".

Cốc Hàn Hương đột nhiên xoay mặt, chậm rãi bước về phía lão ni ấy.

Mạn Đà lão ni thấy mặt mũi nàng đầy sát cơ, bước đi nặng nề, biết nàng đang âm thầm ngưng tụ công lực, vội vàng giơ ngang kiếm chờ địch.

Trương Kính An tựa như đã căm ghét lão ni Mạn Đà đến thấu xương, chỉ thấy hai mắt y đỏ vằn, miệng gầm gừ bước về phía lão ni.

Thiên Giác đại sư thấy tình thế như kiếm rút nỏ căng, trong lúc lo lắng, đã lách tới phía trước người Cốc Hàn Hương, nói:

"Nữ đàn việt trong người có bảo vật ...".

Cốc Hàn Hương cười lạnh, ném cái túi vải trở lại, nói:

"Cốc Hàn Hương không nợ nhân tình, không quên thù hận, lần sau gặp lại, các người phải cẩn thận".

Lão ni Mạn Đà là người nóng nảy, biết rằng cứ nếu liều mạng thì phía bên mình khó tránh khỏi thảm bại, thế nhưng cũng không nén được giận, chỉ tay về phía Cốc Hàn Hương gằng giọng nói:

"Con tiện tỳ ...".

Ba chữ ấy vừa nói ra khỏi miệng, Cốc Hàn Hương đã nổi giận, phất tay về phía Trương Kính An.

Trương Kính An thấy Cốc Hàn Hương phất tay, chỉ hú một tiếng, múa cái vòng vàng lao thẳng về phía lão ni Mạn Đà.

Lão ni Mạn Đà múa kiếm chạm một chiêu với Trương Kính An, miệng thì giận dữ nói:

"Con tiện tỳ Cốc Hàn Hương, ngươi ...".

Cốc Hàn Hương đột nhiên cười lạnh, nói:

"Hoắc huynh, lên!".

La Phù Nhất Tẩu hơi ngạc nhiên, cây thanh long đoạt đánh ra một chiêu "Ô vân tệ nhật" về phía lão ni Mạn Đà.

Tào Đạo Lăng cao giọng nói:

"Cốc minh chủ, lấy nhiều đánh ít, quy củ của giang hồ để ở đâu?".

Cốc Hàn Hương nói:

"Tôn giá hãy cứ xông lên, há chẳng phải hai địch hai hay sao?".

Đang nói thì nghe tiếng kim khí vang lên không ngớt trong tai.

Chỉ thấy cái vòng vàng của Trương Kính An chạm với cây trường kiếm của lão ni Mạn Đà, đôi bên bật ra một bước.

Hoắc Nguyên Kha áp sát tới, cây thanh long đoạt đánh ngang ra một chiêu "Hoành tảo thiên quân" về phía eo của lão ni Mạn Đà.

Lão ni Mạn Đà né tránh không kịp, chỉ đành dồn lực vào thân kiếm, dùng kiếm gạt cây đoạt ra.

Sức hai người tương đương nhau, thế nhưng kiếm nhẹ mà đọat thì nặng, khi kiếm vào đoạt chạm nhau, lão ni Mạn Đà chỉ đành mượn lực phản chấn, rút kiếm phóng vọt người ra sau.

Trương Kính An ra tay như điện, cái vòng vàng và \"Huyết thủ ấn\" đồng thời đánh tới, chặn đường lui của lão ni, Hoắc Nguyên Kha là kẻ xảo quyệt, kiểu đánh có thắng chứ không bại này hợp với tâm ý của y, cây thanh long đoạt của y ẩn chứa thế đánh sấm sét, như có ý tranh công với Trương Kính An.

Đánh được mấy chiêu, lão ni Mạn Đà đã bị ép xuống thế hạ phong, một đoạt một vòng trồi lên hụp xuống, lão ni Mạn Đà chỉ biết giữ kín môn hộ chứ không thể nào trả đòn được.

Tào Đạo Lăng trong lòng thầm lo, thấy đệ tử phái Nga Mi sắp xông lên, quay sang Triển Vân Dực nói:

"Sư đệ hãy xông lên, giúp sư thái một tay".

Triển Vân Dực cũng biết nếu xảy ra hỗn chiến, tình thế sẽ cực kỳ thảm khốc, thế rồi múa thanh kiếm tung người vọt lên.

Chợt nghe Cốc Hàn Hương trầm giọng nói:

"Tiểu Minh, lên!".

Mạch Tiểu Minh chỉ chờ lệnh của nàng, lúc này vọt ra, chặn đường Triển Vân Dực lại, Triển Vân Dực né tránh mấy lần, rốt cuộc cũng không thể nào thoát khỏi y, chỉ đành triển khai Côn Luân kiếm pháp chống trả.

Tào Đạo Lăng thầm liếc mặt Cốc Hàn Hương, chỉ thấy mặt nàng đầy sát khí, mắt đầy sát cơ, lạnh lùng nhìn bọn Mạn Đà và hai người Hoắc, Trương, thấy thần sắc ấy của nàng, rõ ràng là muốn lấy mạng của lão ni Mạn Đà.

Đột nhiên, cái vòng vàng và cây trường kiếm chạm nhau, hai bóng người khựng lại, Hoắc Nguyên Kha phóng tới, cây thanh long đoạt giáng xuống lão ni Mạn Đà như sấm sét.

Hai người Hoắc Trương đều là nhân tài trong chốn hắc đạo, lão ni Mạn Đà lấy một địch hai, quả thực khó cầm cự nổi.

Chỉ nghe hự một tiếng, cây thanh long đoạt từ trên vai lướt xuống, kéo cả áo lẫn thịt trên tay trái của lão ni Mạn Đà xuống một mảng.

Tào Đạo Lăng thấy không thể ngồi nhìn nữa, tay múa tít cây phương tiện sản giáng xuống sau lưng Hoắc Nguyên Kha.

Cốc Hàn Hương cười hì hì, gằng giọng quát:

"Thời huynh, lên!".

Thời Dần không nói một lời nào, vọt người xông lên, múa chưởng vỗ vào sau lưng của Tào Đạo Lăng.

\"Hắc sát chưởng\" danh lừng giang hồ, võ công của Thời Dần khổ luyện kém Cốc Hàn Hương bao nhiêu, nếu không đệ tử của Võ Đang, Côn Luân, Nga Mi làm sao tuyệt truy bắt một mình y mà phải kéo đi đông người như thế.

Tình thế này quả thực giống như bọ ngựa bắt ve, chim sẽ ở phía sau, Tào Đạo Lăng buộc phải thay đổi chiêu thức, vặn người múa cây sản, quay ngược lại trả đòn.

Thời Dần nào coi Tào Đạo Lăng ra gì, trầm giọng hừ một tiếng, đưa tay chụp một cái về phía đầu sản, chân trái giở lên đá vào cổ tay của Tào Đạo Lăng/ Trong chớp mắt, Thời Dần chặn Tào Đạo Lăng, Mạch Tiểu Minh chặn Triển Vân Dực cùng với bọn lão ni Mạn Đà chia thành ba nơi.

Lão ni Mạn Đà vốn không thể chống cự nổi, vai trái đã bị thương, nhất thời rơi vào cảnh nguy hiểm, Trương Kính An và Hoắc Nguyên Kha càng đánh càng giữ, một vòng một đoạt, tấn công liên hoàn, suất chiêu ra như mưa gió, chiêu nào cũng đánh vào chỗ yếu hại của lão ni Mạn Đà.

Thiên Giác đại sư càng nhìn càng lo, lúc này mới đặt Phạm Ngọc Côn xuống đất, đệ tử của hai phái Côn Luân, Nga Mi đều đã ra tay xông vào ba nơi.

Cốc Hàn Hương sát cơ nổi lên, phất tay một cái, kêu:

"Tất cả cùng lên! oán thù sắp kết, đừng để sống một mống!".

Thiên Giác đại sư vùa lo vừa sợ, quát:

"Cốc Hàn Hương, ngươi dám lạm sát vô cớ!".

thân người như điện xẹt, xỉa ngón tay tới.

Cốc Hàn Hương nhíu mày, đưa tay phất một chưởng về phía Thiên Giác đại sư, tự nhiên không thèm nghe lời nói của lão.

Trong khoảnh khắc, tiếng rú thảm thiết vang lên, Câu Phách Sách Tống Thiên Trạch trong lúc ra tay đã một đao chém xuống một đệ tử của phái Nga Mi.

Chung Nhất Hào đột nhiên xông vào chỗ Tào Đạo Lăng, thanh nhuyễn đao ché`mau chóng xuống, trầm giọng nói:

"Thời huynh, tên đầu đà này để cho tiểu đệ!".

Thời Dần hiểu ý, quát lớn một tiếng:

"Được!" thân hình vọt tới chỗ Thiên Giác đại sư.

Thiên Giác đại sư tay phải nâng trượng, tay trái vận chỉ như gió, chợt đánh chợt chặn, ý muốn dùng đòn sấm sét bịt tai để kìm chế Cốc Hàn Hương, thế nhưng chưởng pháp và bộ pháp của Cốc Hàn Hương đều thần kỳ, đánh được bảy tám chiêu mà vẫn không thể nào đắc thủ.

Ngay lúc này, chưởng lực của Thời Dần đã lao tới.

Thiên Giác đại sư thầm lo, cây trượng đánh ra một chiêu "Phi bạt dàn chung".

giáng tới chỗ Thời Dần.

Thời Dần hừ nhẹ một tiếng, người xoay một cái, đi vòng qua Thiên Giác đại sư, một chưởng vỗ vào ngực của lão.

Trong cùng lúc ấy, Cốc Hàn Hương đột nhiên bước ra sau Thiên Giác đại sư, bàn tay giở lên chém một chưởng từ xa tới.

Chưởng này trông rất nhẹ nhàng, không hề có tiếng gió, nhưng đó là chiêu số tinh túy trong "Tam nguyên cửu linh huyền công".

Thiên Giác đại sư một trượng đánh không trúng, thấy Thời Dần xoay sang phải, lập tức đuổi theo đánh tới một trượng, trượng thế chưa hết thì đột nhiên rút trượng lại hất lên, xỉa vào huyệt đơn điền của Thời Dần, ba trượng đánh ra liên tiếp, nhanh nhẹn vô cùng, cứ nhiên một chiêu vậy.

Nào ngờ, một luồng ám kình nặng như núi đã chạm vào hậu tâm.

Thiên Giác đại sư giật mình, thầm nhủ:

"Chưởng lực âm nhu". Rồi cúi người, phóng xéo ra hơn một trượng, người chưa đứng vững thì tiếng rú lên thảm thiết, truyền vào trong tai.

Đột nhiên Phạm Ngọc Côn loạng choạng bước tới mấy bước, nhặt một thanh trường kiếm, kề ngang dưới cổ gào lên:

"Ngừng tay lại, nhìn ta đây!".

Người của hai bên địch ta thấy y chợt giơ kiếm đời tự vận, không khỏi ngạc nhiên, chiêu tung ra đồng thời chậm lại.

Thiên Giác đại sư quét ngang cây trượng, đẩy Cốc Hàn Hương và Thời Dần thối lui một bước, quát lên:

"Cốc Hàn Hương! Hãy mau ra lệnh cho thủ hạ của ngươi ngừng tay".

Cốc Hàn Hương cũng ngạc nhiên, lướt người ra sau, cao giọng nói:

"Lui xuống hết!".

Có câu băng dày ba tấc không phải là cái lạnh của một ngày, Cốc Hàn Hương từ ngày làm chủ Mê Tông Cốc, uy thế ngày một tăng lên, cho nên vừa nghe mệnh lệnh, quần hào đã không hẹn mà rút chiêu thối lui, trong chớp mắt đã tập trung phía sau lưng của nàng.

Chợt nghe lão ni Mạn Đà ngạc nhiên nói:

"Phạm công tử, sao lại thế?".

Vị lão ni này tính tình cứng rắn lạ thường, lúc này máu chảy vẫn chưa ngừng, hơi thở đã mệt nhọc, nhưng trong lời nói và thần tình vẫn đầy sự tức giận.

Phạm Ngọc Côn cười thảm một tiếng, nói:

"Sư thái và hai vị tiền bối Tào, Triển bảo vệ cho vãn bối, vãn bối suốt đời không quên".

Lão ni Mạn Đà giận dữ nói:

"Ném kiếm xuống, nói những lời thừa thãi ấy làm gì?".

Phạm Ngọc Côn hơi lắc đầu, kiên quyết nói:

"Nếu vì một mình vãn bối mà khiến cho hai phái Côn Luân, Nga Mi ...".

Lão ni Mạn Đà ngắt lời:

"Nói bậy! Lão ni chỉ trừ gian giệt ác, đâu có liên quan gì đến ngươi, các đạo hữu của phái Côn Luân có thể lui hết, chuyện tiến thoái của phái Nga Mi sẽ do lão ni làm chủ".

Cốc Hàn Hương nghe Mạn Đà nói thế thì định hỏi:

"Phạm Ngọc Côn nói với vẻ thê lương:

"Nếu lão nhân gia có nợ, ngày sau sẽ tiếp với Cốc minh chủ, nếu không vãn bối sẽ lập tức tự sát ở đây".

Thiên Giác đại sư nhìn xuống đất, té ra chỉ trong chốc lát mà đã có một người chết, khắp người đầy máu, được một đệ tử của phái Nga Mi bế trong tay, vì thế quay sang lão ni Mạn Đà nói:

"Theo lão nạp thấy, chuyện hôm nay hãy ngừng ở đây, Bạch Dương đạo trưởng của phái Võ Đang đang ở trong tay Cốc đàn việt, Tử Dương chân nhân chắc chắn sẽ đến Mê Tông Cốc, sư thái nếu có hứng sao không cùng đi với Tử Dương một chuyến, giải quyết hết chuyện hôm nay".

Lão ni Mạn Đà cũng biết phía bên địch thế mạnh, nếu cứ liều mạng nữa thì bọn tiểu bối trong hai phái Nga Mi, Côn Luân trước tiên sẽ không chống chọi nổi, đành phải cố nuốt cơn giận, trừng mắt nhìn về phía Cốc Hàn Hương, quay đầu bỏ đi.

Tào Đạo Lăng hành lễ với Thiên Giác đại sư và Cốc Hàn Hương rồi miệng nói:

"Ngày sau gặp lại" sau đó quay người bỏ đi, đệ tử hai phái đỡ những đồng môn thương vong theo sau, Thiên Giác đại sư chờ cho mọi người đi hết, hạ giọng than, kẹp Phạm Ngọc Côn xoay người đi về hướng đông nam.

Trong chớp mắt trong trường chỉ còn lại chín người của Mê Tông Cốc, Cốc Hàn Hương nghĩ đến thù mới oán cũ, không khỏi cười lạnh mấy tiếng.

Chợt nghe Mạch Tiểu Minh cao giọng nói:

"Hai tên khốn kiếp kia, mau ra đây lên đường!".

Một lát sau mới thấy hai tên phu đánh xe từ trong bụi cỏ chui ra.

Đa Trảo Long Lý Kiệt nhớ lại chuyện Âm Thủ Nhất Ma lẻn vào trong xe, vội vàng chạy đến cỗ xe, vạch rèm giở lên nhìn, thấy Bạch Dương đạo trưởng vẫn ở trong xe mới yên tâm.

Mọi người dùng cơm xong, nghỉ ngơi chốc lát thì mới lên đường, đến trưa ngày thứ ba thì mới bắt đầu vào chốn rừng núi.

Vừa mới vào cửa cốc, đã thấy Dư Diệc Lạc dắt mấy đầu mục đứng bên đường nghênh đón.

Cốc Hàn Hương không đợi xe ngừng lại thì đã phóng người xuống, trầm giọng hỏi:

"Linh nhi thế nào? Khương Hoằng, Hà Tông Huy, Lưu Chấn ở đâu?".

Dư Diệc Lạc cúi người hành lễ, nói:

"Thiếu cốc chủ vẫn bình yên, Lưu Chấn nhận lệnh của thuộc hạ, canh giữ bên cạnh Phong Thu". Rồi nhướng mắt lên nhìn về phía Trương Kính An và Thời Dần.

Cốc Hàn Hương chỉ Thời Dần, nói:

"Vị này chính là hậu duệ của Hắc ma Thời tiền bối, hai vị hãy làm quen với nhau".

Dư Diệc Lạc ôm quyền nói:

"Huynh đệ Dư Diệc Lạc, ngưỡng mộ đã lâu đại danh của Thời huynh".

Thời Dần trả lễ, không lên tiếng, Dư Diệc Lạc đi lại đã lâu trên giang hồ, biết người vô số, tuy cảm thấy y là người kiêu ngạo, trong lòng cũng không lấy làm lạ, đưa mắt nhìn sang Trương Kính An nói:

"Người này thần tình kỳ lạ, phải chăng đã uống thuốc của phu nhân?".

Cốc Hàn Hương hơi gật đầu, nói:

"Nơi này không có người ngoài, Dư huynh có lời thì hãy nói".

Dư Diệc Lạc ngập ngừng một chập rồi nói:

"Hai vị Khương, Hà cùng với hai vị cô nương Miêu, Vạn đều đã đưa thiếu cốc chủ đi ...".

Cốc Hàn Hương nói:

"Tốt! Chuyện này xử trý rất thích đáng, không cần phải nói rõ".

Dư Diệc Lạc cúi người nói:

"Thuộc hạ bất tài, đã bị người ta lấy uy phong kim phù của phu nhân, mong phu nhân trị tội".

Cốc Hàn Hương phất tay, nói:

"Phong Thu khó địch, lợi hại đôi đường, chọn một, có thể giữ yên ở đây công lao của tiên sinh đã không nhỏ". Nói xong thì nhảy lên một thớt ngựa khỏe, phóng vào trong cốc trước.

Sau khi vào đại trại, Dư Diệc Lạc tiến lên nói:

"Phong Thu đang ở tả trại, Trương Kính An này xử trý thế nào?".

Cốc Hàn Hương trầm ngâm một lúc, nói:

"Tiên sinh hãy lập tức đến gặp Phong Thu, bảo ta đã về cốc, đến khi lên đàng mời y đến đại trại nghị sự, đồng thời nói rằng Trương Kính An đã đi theo bên cạnh ta, đến tối sẽ gặp y".

Dư Diệc Lạc vâng dạ một tiếng, quay người bước sang tả trại.

Cốc Hàn Hương đột nhiên sầm mặt, nhìn về phía bốn người Nhất Tẩu Nhị Kỳ và Chung Nhất Hào nói:

"Các vị hãy về trại, nghỉ ngơi cho khỏe, chuẩn bị ứng biến tối nay".

Nhất Tẩu Nhị Kỳ và Chung Nhất Hào thi lễ, xoay người bước đi.

Cốc Hàn Hương đợi bốn người bước đi, quay sang Đa Trảo Long Lý Kiệt nói:

"Lão tứ hãy chịu vất vả một tý, canh giữ ở gần tả trại, nếu phát hiện có người âm thầm tiếp xúc với Phong Thu, đêm nay hãy báo cho ta".

Đa Trảo Long Lý Kiệt nói:

"Huynh đệ hiểu ý, tẩu phu nhân đừng lo lắng". Rồi xoay người bước đi.

Mạch Tiểu Minh ngạc nhiên, nói:

"Sư tẩu, sao lại thế?".

Cốc Hàn Hương mặt cười quái lạ, nói:

"Đệ nên nghĩ lại xem, đệ rốt cuộc là đệ tử của ai?".

Mạch Tiểu Minh nghĩ ngợi rồi nói:

"Võ công của đệ vốn học ở Vạn hoa cung, theo lý mà nói là đệ tử của Đồng Công Thường".

Cốc Hàn Hương cười nhạt, nói:

"Nếu ta muốn giết Phong Thu?".

Mạch Tiểu Minh trố mắt, sững người một lúc rồi hỏi:

"Tại sao? Phong Thu không gây bất lợi với sư tẩu kia mà?".

Cốc Hàn Hương nói:

"Đồ ngốc, sư huynh của ngươi chẳng phải đã bị Phong Thu hãm hại hay sao? Hơn nữa y đến đây, rõ ràng là muốn chiếm chỗ này, sao lại nói chưa gây bất lợi cho ta?".

Mạch Tiểu Minh thộn mặt ra, đột nhiên cười nói:

"Cứ tùy sư tẩu vậy, sư tẩu thích giết ai thì cứ giết, chỉ cần đừng giết đệ là được".

Cốc Hàn Hương cười, xoay người bước ra hậu trại, nói:

"Ba người các ngươi, tạm thời đi bên cạnh ta".

Thời Dần vẫn đứng yên, nói:

"Phu nhân ...".

Cốc Hàn Hương quay người nói:

"Phải chăng ông thấy ta là kẻ âm hiểm, khó công tác?".

Thời Dần gật đầu, tỏ ý xác nhận cảm giác này.

Chợt y lắc đầu, nói:

"Làm thân nữ tử ở chốn lục lâm, lại phải báo mối huyết hải thâm cừu, âm hiểm đọc ác cũng là chuyện bất đắc dĩ".

Cốc Hàn Hương thấy khi y nói chuyện thì thần tình có vẻ lạnh lẽo, không hề có ý thông cảm, biết càng như thế lời nói càng chân thực, cười nói:

"Ông gọi ta lại, có gì muốn nói".

Thời Dần nhìn nàng, điềm nhiên nói:

"Thuộc hạ của phu nhân cá rồng hỗn tạp, Thời mỗ cam lòng nghe lệnh, nhưng không muốn bỏ sáng theo tối, bị coi như là hạng nô bọc".

Cốc Hàn Hương đột nhiên cười lạnh, nói:

"Ta không hề có ý coi ông là nô bọc, song nếu ông cuồng vọng tự đại nữa, đừng hòng lấy được thuốc giải của ta".

Thời Dần mở to nhìn nàng một lát rồi cười khan một tiếng, nói:

"Thời Dần tuy không còn chốn dung thân, nhưng không phải là kẻ tiểu nhân tham sống sợ chết, nếu viên thuốc mà phu nhân trao cho quả thực là vật âm độc, Thời Dần dù có muôn chết cũng không hề cúi đầu trước phu nhân".

Cốc Hàn Hương cười lạnh, quay người đi. Mạch Tiểu Minh thấy Cốc Hàn Hương quay về trại, cười hì hì bước theo, Trương Kính An cũng theo sau.

Thời Dần thấy ba người đều đã rời khỏi trại, do dự một lát cuối cùng cũng đuổi theo.

Về đến hậu trại, Cốc Hàn Hương sai thị tỳ dọn dẹp cho ba người một căn phòng ở gần cửa trại, nói:

"Làm phiền Thời huynh, nếu như Phong Thu xông đến đòi gặp ta, huynh hãy chận y lại".

Thời Dần nhíu mày, nói:

"Té ra là chuyện này, phu nhân hãy yên tâm, tên họ Phong ấy dù có ba đầu sáu tay thì cũng khó vượt qua ải này".

Cốc Hàn Hương quay người bước vào phòng.

Sau khi về phòng, nàng trước tiên vào trong mật thất, ngồi xếp bằng đả tọa, nhắm mắt luyện công, cho đến khi trời sập tối, mới bước ra khỏi mật thất tắm rửa thay y phục.

Đêm nay nàng cố ý trang điểm thật đẹp, mặc bộ y phục đẹp nhất, đó là chuyện chưa bao giờ có, điều ấy khiến cho cả hai ả thị tỳ bên cạnh cũng phải ngạc nhiên.

Trang điểm xong xuôi, nàng lại bước vào mật thất, khi bước ra trong tay có hai bọc bột thuốc, nàng mở bọc thuốc ra, té ra một bọc màu đen, một bọc màu trắng.

Chỉ thấy nàng trước tiên uống bột thuốc màu đen, sau đó gói bọc màu trắng lại, trao cho ả thị tỳ đứng bên cạnh, nói:

"Đợi khi rượu đã thấm, ta sai các ngươi dâng rượu, các ngươi hãy đổ bột thuốc này vào trong bình rượu của ta, nhớ đừng để lộ ra, rượu này chỉ một mình ta uống".

Hai ả thị tỳ này một người tên là Thanh Cô, một người tên là Uyển Cô, đều là người cũ trong Vạn hoa cung.

Cốc Hàn Hương dắt hai người ra ngoài, Thời Dần cùng Mạch Tiểu Minh, Trương Kính An đã đợi ở ngoài cửa trại.

Trong trại đèn đuốc sáng trưng, trên bàn tiệc, đã có người ngồi, có người nhắm mắt khô tọa, có người cúi đầu thì thầm, té ra Dư Diệc Lạc được lệnh của Cốc Hàn Hương, sắp xếp bàn tiệc theo kiểu gia yến, một bàn tròn đặt ở giữa đại sảnh, quần hào trong cốc đều cùng ngồi với Phong Thu.

Lúc này Nhất Tẩu Nhị Kỳ, Đa Trảo Long Lý Kiệt, Phú Hỏa Long Lưu Chấn, Chung Nhất Hào, Dư Diệc Lạc đều ngồi ở trước bàn, điều kỳ lạ nhất là Phong Thu vốn là bậc trưởng bối, lại là quý khách cũng ngồi vào trong bàn.

Cốc Hàn Hương giở tấm hoàn bội, uyển chuyển bước ra, khi đến cửa sảnh thì trong sảnh đã vang lên tiếng cười nhức tai của Phong Thu.

Y cười xong mới lên tiếng:

"Khách đợi chủ nhân, Hương nhi thật kiêu ngạo!" nói xong thì cười ha ha.

Cốc Hàn Hương mỉm cười, lòng thì nhủ rằng:

"Thở chậm hít sâu, âm thanh chấn động cả mái ngói, nội công của lão Phong Thu này tựa như không kém ông già vô danh, không biết võ công của y rốt cuộc đến mức nào". Một ý nghĩ lướt qua, người uyển chuyển bước vào trong đại sảnh, hướng về chỗ có phát ra tiếng cười.

Chỉ thấy ghế đầu có một người, ăn mặc theo kiểu đạo sĩ, râu tóc đều bạc phơ, mặt như trăng tròn, sắc mặt ửng hồng.

Bọn Cốc Hàn Hương vừa bước vào trong sảnh, Phong Thu đang ngồi yên đột nhiên đứng dậy, đưa mắt nhìn Trương Kính An quát:

"Kính An! Ngươi sao thế?".

Quần hào thấy y quát như thế đều lo rằng sự việc sẽ hỏng bét, bất giác đều rời chỗ ngồi bước về phía Cốc Hàn Hương.

Cốc Hàn Hương vẫn chậm rãi quay người lại nhìn Trương Kính An, thấy thần tình của y ngây ngô, tựa như không hề quen biết Phong Thu, bất giác mỉm cười, quay sang Phong Thu nói:

"Y dĩ hạ phạm thượng, xúc phạm đến tiểu nữ, tiểu nữ đoạt lấy Hướng tâm lộ của Âm Thủ Nhất Ma, thuận tay cho y uống một ít".

Phong Thu nhíu mày, trừng mắt nhìn về phía chỗ Cốc Hàn Hương không chớp, chòm râu của y rung rung, tựa như phẫn nộ vô cùng. Cốc Hàn Hương đột nhiên nhoẻn cười, quay sang Dư Diệc Lạc nói:

"Tiên sinh hãy giúp ta tiếp khách, nếu không có chuyện gì hệ trọng, hôm nay không được làm phiền ta". Nói xong thì quay người bước ra ngoài sảnh.

Phong Thu nổi giận, tay vỗ lên bàn, định phóng người vọt ra, đột nhiên đổi ý, hạ giọng xuống nói:

"Nha đầu, ngươi đứng lại".

Cốc Hàn Hương xoay người nói:

"Thế nào, lão tiền bối muốn trổ tài cho Cốc Hàn Hương thấy hay sao?".

Phong Thu cười gượng, nói:

"Ta thấy tình hình trong cốc thì biết ngươi ngang ngược bá đạo, không giống với Hồ Bách Linh, nào ngờ ngươi không những ngang ngược mà còn không nhận người thân!".

Cốc Hàn Hương cười lạnh, nói:

"Phải chăng lão tiền bối muốn dạy dỗ tiểu nữ?".

Ánh mắt của Phong Thu sáng quắc, lướt đi lướt lại trên khuôn mặt của nàng, đột nhiên sắc mặt dãn ra, tay vỗ lên thân ghế, nói:

"Ngươi ngồi xuống, ngu thúc ngàn dặm đến đây, có chuyện quan trọng cần thương lượng với ngươi".

Cốc Hàn Hương mỉm cười, chậm rãi bước tới cúi người rồi lặng lẽ ngồi vào ghế.

Nàng vốn xinh đẹp tuyệt trần, dù giận hay vui, cùng đều khiến cho chúng sinh điên đảo, đêm nay lại cất đi bộ mặt lạnh lùng, quần hào đều ngây ngất.

Phong Thu thấy Cốc Hàn Hương đã ngồi yên, cười khà khà, quay sang Mạch Tiểu Minh nói:

"Minh nhi, ngươi tấy sư phụ sao không hành lễ, chả lẽ sư tẩu của ngươi không dạy sao?".

Mạch Tiểu Minh mỉm cười, vái một cái rồi nói:

"Sư phụ, đệ tử chào sư phụ".

Phong Thu vuốt râu cười, nói:

"Rất tốt, rất tốt, ngươi đã thành người lớn".

Nói xong thì ngồi xuống, mỉm cười nhìn Cốc Hàn Hương nói:

"Hương nhi hãy mau bảo bọn họ ngồi xuống, ngu thúc chờ đợi đã lâu, trong lòng đã sớm nôn nóng, nếu ngươi không nghe lời theo, ngu thúc sẽ phủi tay áo àm đi".

Cốc Hàn Hương thầm hừ một tiếng, phẩy ta về phía quần hào tỏ ý bảo mọi người ngồi xuống.

Quần hào ngồi xuống xong, Dư Diệc Lạc phất tay về phía mấy ả thị tỳ hầu rượu Thanh Cô và Uyển Cô đứng sau lưng Cốc Hàn Hương, Thanh Cô bưng bầu rượu, châm rượu cho Cốc Hàn Hương, sau đó ôm bầu rượu vào trong lòng, không để ý đến người khác.

Trên bàn tiệc, Phong Thu ngồi trên cao, Cốc Hàn Hương và Dư Diệc Lạc ngồi hai bên trái phải, Mạch Tiểu Minh thì ngồi sát bên cạnh Cốc Hàn Hương, quần hào đều không biết kết quả của bữa tiệc rượu này như thế nào vì thế đều rất cẩn thận.

Cốc Hàn Hương bưng chén rượu, hướng về Phong Thu nói:

"Phong sư thúc trước tiên uống cạn một chén, coi như là một chút lòng thành kính của Hàn Hương, chuyện này sau này chúng ta đi đến đâu thì hãy nói đến đấy".

Phong Thu cười khà khà, nói:

"Hương nhi, nghe trong lời nói của con, hình như có điều bất mãn với sư thúc, chả lẽ là vì chuyện của sư đệ Trương Kính An hay sao?".

Nói xong thì kề chén rượu lên môi, định uống cạn nhưng lại thở dài một tiếng, nói:

"Từ ngày Bách Linh chết đi, sư thúc cũng đã nhiều lần dò hỏi tin tức của con, hỡi ơi!

Con một thân quá phụ, lưu lạc khắp giang hồ, đợi ta giúp con báo thù xong, sẽ tìm cho con một chỗ an thân". Y ngừng một lúc rồi lại nói:

"Con yên tâm, ngoài sư thúc, con cũng chẳng còn người thần nào, sư thúc sẽ không đối xử tệ với con".

Cốc Hàn Hương thấy y nâng chén rượu lên môi, đều lưỡi đã chạm vào rượu, nhưng lúc này miệng vẫn nói huyên thuyên, vẫn chưa chịu uống vào.

Nàng vốn là người thông minh tuyệt đỉnh, thấy hành động của y như thế, biết y đề phòng trong rượu có độc, thế nên dùng đầu lưỡi nếm trước, cũng không thèm vạch trần ra, ngược lại phất tay về phía mấy ả thị tỳ hầu rượu, nói:

"Hãy lui xuống, không có việc không được bước tới".

Phong Thu tựa như đã thấy trong rượu không có độc, uống cạn một chén xong thì đưa mắt nhìn Cốc Hàn Hương, nói:

"Hàn Hương con thật lớn gan, Âm Thủ Nhất Ma không phải là hạng dễ đối phó, y chưa động đến con, sao con lại gây sự với y?".

Cốc Hàn Hương mỉm cười, nói:

"Người trong Mê Tông Cốc cũng không phải là hạng dễ đối phó!" đang nói thì giơ chén rượu về phía quần hào, nói:

"Lần này những người ra đi và ở lại đều có công như nhau, Cốc Hàn Hương uống cạn một chén này, tỏ ý đáp tạ các vị".

Quần hào đều bưng chén đáp tạ, La Phù Nhất Tẩu Hoắc Nguyên Kha nói:

"Phu nhân đi trước sĩ tốt, bọn thuộc hạ nào dám không bán mạng".

Quần hào trong cốc vốn là những hạng ăn to uống lớn, lúc đầu vì có Phong Thu cho nên cảm thấy hơi ngại ngùng, mấy chén rượu vào bụng xong, thấy Cốc Hàn Hương tỏ ý nghênh ngang với Phong Thu, Phong Thu cũng cừơi nói luôn miệng, bộ dạng như rất gần gũi, vì thế sự e ngại đã dần lui, lộ ra bản sắc thô hào.

Rượu đã hơi say, Cốc Hàn Hương đột nhiên sầm mặt, quay về phía Phong Thu nói:

"Sư thúc truyền Kim phong lệnh phù của tiểu nữ là có ý gì?".

Phong Thu thấy nàng nổi giận, tựa như đang sắp đổi mặt thành thù, không khỏi cười khà khà, ánh mắt nhìn lên mặt nàng mà đầy phức tạp.

Tửu lượng của nàng vốn không cao, đêm nay lại cố ý uống mấy chén, cho đến nổi đôi má ửng hồng, hai mắt long lanh, làn da trắng ngần, vẻ đẹp ấy quả thực khó nói.

Sắc đẹp ở phía trước mặt, lại thêm rượu đã say ngà, hơn mười cặp mắt đều nhìn lên khuôn mặt của nàng.

Cốc Hàn Hương thấy Phong Thu đã lâu không trả lời, cười lạnh một tiếng, nói:

"Nay vẫn chưa muộn lắm, sư thúc tốt nhất hãy đích thân đi tìm bốn miếng kim bài trở về, nếu không tiểu nữ chỉ đành ra tay".

Phong Thu cười khan một tiếng, tay vuốt râu nói:

"Hương nhi, nghe vị Dư tiên sinh này nói, ý con muốn tự tay giết những kẻ đứng đầu của hai phái Thiếu Lâm, Võ Đang, lời này có thực không?".

Cốc Hàn Hương điềm nhiên trả lời:

"Lần này ra ngoài, quay về bắt được một đạo nhân trong phái Võ Đang, nếu sư thúc có ý, chúng ta sẽ lập tức vạch ngực mổ tim của y để trợ tửu hứng".

Phong Thu nhướng mày, nói:

"Không ngờ con đã ra tay sớm như thế, con đã bắt được ai trong phái Võ Đang?".

Cốc Hàn Hương mỉm cười, nói:

"Một người tên là Bạch Dương, sư thúc có gặp qua chưa?".

Phong Thu cười nói:

"Có vẻ đã gặp qua trong cuộc đại chiến ở Lạc Nhạn Cốc, nhưng nay không nhớ được nữa, song đã là một trong tứ Dương, phái Võ Đang chắc chắn sẽ không bỏ qua, xem ra không lâu nữa sẽ to chuyện ra".

Cốc Hàn Hương thầm nhủ:

"Lão tặc này xem ra bộ dạng đã ngà ngà, nhưng thức ăn mình chưa đụng đũa, y cũng không chạm tới, xem ra thần trí vẫn còn tỉnh táo, không hề sơ ý".

Nhìn thấy quần hào đang ngồi thì đã quá nửa ngà ngà say càng thấy càng lo, thầm nhủ:

"Phải tìm một cách kích động lòng người, sau đó thừa cơ ra tay mới được".

Chợt nghe Phong Thu cười, nói:

"Hương nhi, sư thúc đã mời bọn người Quỷ Lão Thủy Hàn, Nhân Ma Ngũ Độc và Độc Hỏa Thành Toàn giúp đỡ, chỉ đợi đến ngày tám tháng tư, sau khi quần hùng lục lâm gặp mặt ở Mê Tông Cốc ...".

Vhh không đợi y nói xong, cướp lời:

"Sư thúc làm sao biết quần hùng lục lâm trong thiên hạ chắc chắn sẽ đến Mê Tông Cốc?".

Phong Thu danh lừng một đời, đã mấy mươi năm nay không ai dám tỏ vẻ phóng túng trước mặt của lão, lúc này bị Cốc Hàn Hương hỏi ngược lại như thế, không khỏi sững người.

Cốc Hàn Hương đột nhiên che miệng cười, nói:

"Phái Võ Đang đã dùng một viên ngân châu tên gọi là Vấn tâm tử để trao đổi Bạch Dương đạo trưởng với tiểu nữ".

Nàng nói đến đây, cố ý dừng lại nhưng vẫn mỉm cười, đưa mắt nhìn mọi người.

Trong khoảnh khắc, quá nửa số người đều biến sắc, chỉ có Thời Dần và Trương Kính An thì vẫn như cũ, Mạch Tiểu Minh không biết Vấn tâm tử là món gì, nhưng lại cũng không nhớ ra phái Võ Đang đã trao đổi với Cốc Hàn Hương từ lúc nào, vì thế mặt lộ vẻ nghi hoặc.

Phong Thu đột nhiên cúi người, ghé sát vào trước mặt Cốc Hàn Hương, trầm giọng nói:

"Hương nhi hãy mau nói, phái Võ Đang sai ai đàm phán với con, con đã từng thấy món ấy chưa".

Mạch Tiểu Minh ngạc nhiên nói:

"Sư tẩu ...".

Cốc Hàn Hương sầm mặt, nói:

"Ngươi im miệng!".

Mạch Tiểu Minh sững người, nói:

"Thôi được, im thì im vậy".

Phong Thu cười hì hì, nói:

"Hương nhi thật lợi hại, cả Minh nhi mà cũng phải sợ con". Hai mắt của y như đổ lửa, không rời khỏi người Cốc Hàn Hương, không hề có dáng vẻ của một bậc trưởng bối.

Cốc Hàn Hương không phải là hạng lẳng lơ, sắc đẹp của nàng tuyệt trần, dù cho người có tu vi lâu năm như Phong Thu, định lực thâm hậu mà cũng không chống cự nỗi sự quyến rũ của nàng.

Chợt thấy Cốc Hàn Hương mỉm cười, nói:

"Phong sư thúc, Vấn tâm tử ấy rốt cuộc là có tác dụng gì? Phái Võ Đang buộc tiểu nữ phải thả Bạch Dương trước, chẳng qua chỉ là một viên ngân châu bé nhỏ có khắc đôi long phụng, làm sao có thể bằng tánh mạng của tứ Dương trong Võ Đang?".

Phong Thu gật đầu cười nói:

"Đổi lấy tánh mạng của bốn người ấy cũng đáng giá lắm, chỉ là không biết vật này đang ở trong tay ai?".

Cốc Hàn Hương giả vờ giận dỗi nói:

"Sư thúc cứ hỏi mãi tung tích của món đồ này, không biết dụng ý là gì?".

Phong Thu cừơi khan một tiếng, nói:

"Sư thúc chỉ có ý không tin, đề phòng ngươi bị người khác lừa gạt".

Y hơi ngừng một lát, đưa mắt nhìn quần hào rồi đắc ý nói:

"Lão phu dám nói, bí mật về Vấn tâm tử, trong võ lâm tuy có lời đồn, nhưng không ai biết rõ hơn lão phu". Y quay sang Dư Diệc Lạc nói:

"Ta thấy ông kiến thức không kém, ông trước tiên hãy nói ra lai lịch của Vấn tâm tử, nếu có chỗ không đúng, lão phu sẽ sửa lại".

Dư Diệc Lạc đăt chén rượu xuống, ôm quyền làm lễ về phía Cốc Hàn Hương, nói:

"Thuộc hạ kiến thức thô lậu, hiểu biết có hạn, nay nói chỉ nói lại lời đã nghe, nếu có chỗ không đúng, phu nhân đừng trách tội".

Chỉ nghe Mạch Tiểu Minh nói:

"Nói thì cứ nói, cần gì phải quanh co như thế".

Dư Diệc Lạc mỉm cười, nói:

"Hơn một trăm năm trước, trong võ lâm xuất hiện một nhân vật tên gọi là Tam Diệu thư sinh, người này xuất đạo trên giang hồ không quá ba năm thì đã danh lừng thiên hạ, võ công của y nghe nói cao chưa từng thấy".

Cốc Hàn Hương nói:

"Y tự xưng là Tam Diệu, ngoài võ công còn có thứ gì nữa?".

Dư Diệc Lạc nói:

"Y tự xưng là Tam Diệu, tức là ý muốn nói nho, thích, đạo, còn y thuật, võ công trong lòng y, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi".

Y ngập ngừng rồi lại nói:

"Tam Diệu thư sinh này đi khắp thiên hạ, có những kẻ khiêu chiến với y, nghe nói chỉ nhờ vào đôi chưởng mà đánh khắp thiên hạ vẫn không có địch thủ, lời này tuy có không thực, song y thuật của y thần thông, cứu sống người ta vô số, nhưng đó chỉ là lời đồn, không biết có thực hay không".

Cốc Hàn Hương nói:

"Như thế cũng là đáng quý, về sau thì sao?".

Dư Diệc Lạc nói:

"Về sau Tam Diệu thư sinh này đột nhiên mai danh ẩn tích, nhưng cứ cách mười năm thì lại lộ mặt trên giang hồ một lần, cho đến kỳ hạn của hai ba mươi năm trước thì không thấy y xuất hiện ...".

Cốc Hàn Hương nói:

"Chắc là y đã qua đời".

Dư Diệc Lạc nói:

"Người trong võ lâm đương thời cũng đều suy đoán như thế, chỉ vì từ xưa đến nay chỉ thấy một mình y, không thấy y mang theo tùy tùng hay môn hạ, thế nên mọi người đều nghĩ đến di vật của y".

Cốc Hàn Hương cười nói:

"Cái lợi ở trước mắt, vì thế thiên hạ đã đại loạn".

Dư Diệc Lạc nghiêm mặt nói:

"Nhân sĩ trong giang hồ vì thế mỗi lần Tam Diệu thư sinh xuất hiện, thì đều lộ mặt ở vùng Giang Triết, vì thế suy đoán nơi y mai danh ẩn tích là vùng ven biển đông nam, trong nhất thời mới dậy lên cơn sóng tìm bảo vật".

Chung Nhất Hào thấy y cứ quanh co như thế, nén không được nữa, chen vào nói:

"Sau này có người tìm được viên Vấn tâm tử ấy cùng với di ngôn của Tam Diệu, bảo rằng mở Vấn tâm tử ra sẽ thấy bảo vật trong đấy".

Cốc Hàn Hương giật mình, e sợ thần sắc của mình đã sơ hở, vì thế bưng bình rượu rót vào chén.

Trên bàn đầy thức ăn, Cốc Hàn Hương và Phong Thu tự rót tự uống. Mỗi người đều dùng bình rượu bên cạnh mình.

Lúc này rượu trong bầu của nàng đã hết, Dư Diệc Lạc định truyền lệnh châm rượu, nàng đã đưa bầu rượu không ra phía sau, hờ hững nói:

"Thanh nhi thêm rượu". Đôi mắt nhìn lên mặt Chung Nhất Hào, tựa như lắng nghe lời nói của y.

Chỉ nghe Chung Nhất Hào lớn giọng nói:

"Nào ngờ trên giang hồ lại đồn rằng viên Vấn tâm tử ấy thủy hỏa bất xâm, bất cứ bảo đao bảo kiếm gì cũng không thể chặt được, cứ như thế người được Vấn tâm tử chỉ đành lấy mắt mø nhìn mà chẳng làm gì được".

Cốc Hàn Hương nhủ thầm:

"Sao lại có vật mà bảo đao bảo kiếm không thể làm tổn hại, đáng tiếc mình không chịu thử cho sớm".

Đang suy nghĩ, thấy Thanh Cô bưng bầu rượu tới, nhận lấy bầu rượu không của mình, biết nàng đã bỏ thuốc vào trong rượu, vì thế tự rót tự uống, uống cạn một chén thì bắt đầu rót tiếp.

Ánh mắt của Phong Thu từ đầu đến cuối vẫn không rời Cốc Hàn Hương, lúc này mới vuốt râu cười, âu yếm nói:

"Hương nhi, ta thấy tửu lượng của con không tốt, con nên uống ít thì hơn".

Cốc Hàn Hương nheo mắt nhìn Phong Thu, nói:

"Đã mấy năm nay, tiểu nữ chưa bao giờ uống vui vẻ như thế này".

Nàng nheo mắt tựa như vừa giận vừa vui, phong tình vô cùng, Phong Thu cũng ngây người ra, những người còn lại cũng không khỏi giật mình.

Chung Nhất Hào thầm nhủ:

"Hỡi ơi! Chỉ cần nàng nhìn mình một lần như thế, cuộc đời này chết cũng không hối tiếc".

Tấm tình si của y càng lúc càng sâu, Cốc Hàn Hương thì lại đối với y càng lúc càng xa cách, tuy y biết như thế thì cũng không dám lộ sự bất mãn, chỉ đành âm thầm nhẫn nhịn.

Cốc Hàn Hương đột nhiên thấy y im lặng không nói, lòng như đã hiểu.

Chỉ thấy nàng kề chén rượu lên môi, nhấp một cái, rồi uống cạn chén rượu, ánh mắt nhìn về phía Phong Thu, tựa như muốn y tiếp tục nói.

Phong Thu cười khà khà, thấy nàng rót rượu tiếp, đưa tay giật lấy bình rượu của nàng, tự rót tự uống, uống liền cả ba chén rồi mới cười nói:

"Vấn tâm tử đã nhiều lần đổi chủ, rốt cuộc đã lọt vào trong tay của Thiên Trì lão quái Bàng Sĩ Xung, chuyện này chỉ có lão phu và một số ít người biết được".

Cốc Hàn Hương thấy y uống liền ba chén, thần sắc không giấu được vẻ mừng rỡ.

Phong Thu đột nhiên ngừng lại, hai mắt nhìn thẳng vào nàng, nói:

"Hương nhi, ta biết ngươi trong lòng có mưu đồ ...".

Cốc Hàn Hương giật mình, đoạt lấy bình rượu, rót đầy một chén, ngửa đầu uống cạn rồi giả vờ giận dỗi nói:

"Có mưu đồ thì mưu đồ, sao sư thúc không bỏ đi cho xong?".

Quần hào thấy trong lời nói của hai người có ẩn tình, đều thầm sinh nghi, chỉ là ai nấy đều ngồi nhìn chứ không dám chen vào.

Chợt nghe Phong Thu cười lớn nói:

"Nha đầu ngốc, đừng nói là ngươi có bản lĩnh đọat được Vấn tâm tử trong tay, dù cho là vật của sư thúc, cũng không thể tặng cho ngươi, sư thúc chỉ thấy làm lạ rằng Vấn tâm tử rõ ràng đã rơi vào trong tay của Bàng lão quái, sao lại chuyển sang phái Võ Đang?".

Cốc Hàn Hương vừa nghe thì biết té ra y vẫn đang nghĩ đến di vật của Tam Diệu thư sinh, không khỏi thầm thở phào, xoay người mặt giận dỗi nói:

"Sư thúc tuy dò hỏi tông tích của Vấn tâm tử, không nói Bàng Sĩ Xung ấy là nhân vật như thế nào, huống chi tiểu nữ chưa bao giờ nghe có người nói đến kẻ này".

Phong Thu vuốt râu cười, nói:

"Bàng lão quái ẩn cư ở Thiên Trì, không phải là nhân vật ở trung thổ cho nên ít người biết".

Y tựa như không muốn nói nhiều đến chuyện của Bàng Sĩ Xung, nói đến đây, đưa chén rượu về phía Cốc Hàn Hương, tựa như có ý bảo nàng châm rượu cho mình.

Cốc Hàn Hương nheo mắt, như cười mà không cười, nhìn Phong Thu một lát, rồi mới buông bình rượu rót đầy chén cho y thỏ thẻ hỏi:

"Võ công của lão quái Bàng Sĩ Xung ở Thiên Trì đó như thế nào?".

Phong Thu ngửa cổ uống cạn chén rượu, nói:

"Võ công không kém, Quỷ Lão Thủy Hàn và Nhân Ma Ngũ Độc chính vì tranh đọat Vấn tâm tử, đã bại trong tay của Bàng lão quái, thế nên tức giận đã vùi đầu ở bắc cực băng thiên tu luyện "Hàn âm thần công" ..." vừa nói thì lại giơ chén rượu về phía Cốc Hàn Hương.

Chung Nhất Hào đột nhiên đứng dậy, ôm quyền về phía Cốc Hàn Hương, nói:

"Thuộc hạ đang bị thương, không thể ngồi lâu được, mong phu nhân cho phép thuộc hạ cáo từ".

Cốc Hàn Hương cười lạnh, phẫy tay một cái, nói:

"Chung huynh lui xuống". Rồi nhìn Phong Thu cười, nói:

"Võ công của sư thúc so vơi Bàng Sĩ Xung như thế nào?".

Phân tích cừơi khan, nói:

"Điều đó rất khó nói".

Y quay mặt, thấy Chung Nhất Hào ngẩng đầu sải bước ra đến gần cửa, lòng thầm mắng:

"Hạng tiểu bối không biết sống chết, dám ghen tuông với lão phu!".

Chỉ nghe y buông giọng cười:

"Hương nhi, con có muốn thấy võ công của sư thúc hay không?" đang nói thì giở chưởng lên, từ xa vỗ vào sau lưng Chung Nhất Hào.

Dư Diệc Lạc lớn giọng quát:

"Chung huynh để ý ở sau lưng!".

Cốc Hàn Hương ngồi bên cạnh Phong Thu, thấy y bất ngờ ra tay, vốn là định xuất chiêu ngăn cản, cánh tay giở lên nhưng đột nhiên lại đổi ý, hạ tay xuống.

Chung Nhất Hào thấy ánh mắt của Cốc Hàn Hương đối với phân tích đầy ấm áp, hai người liếc qua liếc lại, tôn trưởng không giống tôn trưởng, vãn bối cũng chẳng giống vãn bối, lửa ghen bốc cháy, đã định tìm cách đấu với Phong Thu một trận, lúc này nghe Dư Diệc Lạc lên tiếng cảnh cáo, lập tức xoay người, một chưởng vỗ ngược ra.

Chỉ nghe Phong Thu lạnh lùng hừ một tiếng, nói:

"Hương nhi, nhìn đây". Rồi chưởng thế dừng lại, vẽ ra nửa vòng cung, kéo về trong lòng một cái.

Chung Nhất Hào thấy Phong Thu đẩy một chưởng về phía mình từ phía cách xa hơn một trượng, dù cho chưởng lực của y có trầm hùng, cự ly xa như thế này chắc chắn cũng khó mà làm tổn thương mình, vì thế xoay người toàn lực phản công lại một chưởng.

Hai luồng chưởng lực chạm nhau, luồng ám kình của Phong Thu đẩy ra, rồi lại xoay về kêu vù một tiếng.

Chưởng lực của Chung Nhất Hào đã hết, đột nhiên cảm thấy chân đứng không vững, thân người bị một nguồn lực hút kéo về phía bàn tiệc, trong lúc kinh hãi và giận dữ, tay thò vào trong eo, rút ra thanh nhuyễn đao, đồng thời chưởng trái vung một cái, phóng người lên vượt qua mặt bàn, lao thẳng tới chỗ Phong Thu.

Quần hào thấy y rút ra binh khí, biết rằng sẽ to chuyện, bất giác quát lớn một tiếng, đẩy ghế đứng dậy, lách qua một bên.

Dư Diệc Lạc thân thiết với Chung Nhất Hào, biết y trong lòng có uẩn khúc, mượn rượu để trút giận, nhưng nghĩ Phong Thu võ công cao cường như thế, Chung Nhất Hào khó chống của y một đòn, vả lại Cốc Hàn Hương nếu Cốc Hàn Hương ra tay giải cứu, bên cạnh cũng chẳng có ai ra tay giúp đỡ, trong lúc gấp gáp, thân người lướt một cái phóng qua bàn rượu, đưa tay chụp lấy cổ tay của y.

Phong Thu cười khà khà, nói:

"Hương nhi, chiêu này gọi là "Tiên tỏa chuyển long".

Chữ long vừa nói xong, thân người đã phóng vọt lên, tay phải thò ra chụp lấy cổ tay cầm đao của Chung Nhất Hào, giở lên xoay y một vòng, rồi đặt xuống ở giữa Cốc Hàn Hương và mình.

Đồng thời, Dư Diệc Lạc cũng phóng vọt ra ngoài hơn một trượng, thần sắc đầy vẻ tức giận.

Té ra Phong Thu trách y lên tiếng nhắc nhở, rồi lại ra tay ngăn cản, vì thế giở Chung Nhất Hào xoay một vòng, một đao chém vào mặt của y.

Thanh nhuyễn đao tuy vẫn còn trong tay Chung Nhất Hào, nhưng nhát đao này hung mãnh vô cùng, đao quang xẹt tới, trên trán Dư Diệc Lạc đã cảm thấy đao phong khứa vào đau rát, nếu không phải y nhanh nhạy, chắc chán sẽ bị thương dưới đao này.

Trong đại sảnh vừa loạn đã tĩnh, quần hào đứng xung quanh, ánh mắt đều nhìn lên mặt Cốc Hàn Hương, có người lo lắng có người bàng hòang, cũng có người trong lòng thầm mừng.

Phong Thu tay phải chụp cổ tay của Chung Nhất Hào, tay trái bưng chén rượu, cười nói:

"Hương nhi, kẻ này kiêu ngạo không nghe lời, võ công lại kém, để lại quả thật vô dụng, có cần ta thuận tay giết chết luôn hay không?".

Cốc Hàn Hương ngồi trên ghế, nghe thế thì cười, trong lòng nảy ra một ý nghĩ:

"Dược lực sắp phát tác, nếu như mình lập tức ra tay, chỉ e y nổi iận đả thương người, nếu đợi dược lực phát tác rồi mới hạ thủ, lại lo y phát hiện ra trước rồi bỏ chạy".

Phong Thu thấy nàng trầm ngâm không nói, bất giác mặt nở nụ cười âm hiểm, nói một lời mà hai ý:

"Sư thúc biết, tên tiểu bối này theo con đã lâu, con nhớ đến tình xưa, cho nên không nhẫn tâm".

Cốc Hàn Hương đã trải qua phong sương, nào không hiểu được lời của y, chỉ thấy trên mặt nàng lộ sát cơ, lạnh lùng nói:

"Kẻ này tuy theo tiểu nữ đã lâu, nhưng chẳng có tình cũ gì mà nhớ, song trước mắt là lúc cần người ...".

Phong Thu lắc đầu cười nói:

"Hạng người này không dùng được, con hãy yên tâm, chỉ mấy tên đệ tử của ta cũng đủ cho con sai khiến".

Cốc Hàn Hương nhoẻn cười, nói:

"Vậy thấy người rồi mới biết thật hay giả". Nàng hơi ngừng, mặt lộ vẻ kiên nghị, trầm giọng nói:

"Sư thúc trước tiên ném người này ra cửa".

Chung Nhất Hào bị Phong Thu chụp lấy cổ tay, công lực trong toàn thân không thể dùng được, mở to mắt đứng đấy, không thể nào nhúc nhích được.

Y vừa tức vừa thẹn, hận không cắn ngay đầu lưỡi để mà giải thoát, thế nhưng, y lại nghĩ, phải xem tình hình như thế nào, Cốc Hàn Hương đối với y như thế nào, không ngờ nàng không những không nhớ đến tình cũ, mà lại còn bảo Phong Thu ném mình ra ngoài sảnh.

Có câu kẻ sĩ có thể giết chứ không chịu bị làm nhục, Cốc Hàn Hương vừa nói xong, Dư Diệc Lạc chợt biết sắc, cả Nhất Tẩu và Nhị Kỳ vốn có hiềm khích với Chung Nhất Hào cũng giật mình.

Nghe Chung Nhất Hào buông giọng cười:

"Cốc ...".

Phong Thu hừ một tiếng trong mũi, ngón tay hơi vận chân lực, Chung Nhất Hào kêu hự lên một tiếng, không thể nói tiếp được nữa.

Lực đạo trên tay y sử dụng rất khéo léo, cho đến lúc này, thanh nhuyễn đao của Chung Nhất Hào mới rơi xuống, mồ hôi trên trán cũng lăn xuống ròng ròng.

Cốc Hàn Hương chợt hiểu, biết rằng Phong Thu cố ý kéo dài thời gian, dày vò Chung Nhất Hào và những người khác, một mặt là để lập oai, một mặt là để trút giận, vì thế lạnh lùng hừ một tiếng, phất áo đứng dậy như muốn đi ra ngoài.

Phong Thu đột nhiên cười ha ha, nói:

"Hương nhi ngồi xuống". Rồi giở tay ném Chung Nhất Hào ra ngoài sảnh.

Ngay lúc y giở tay, be sườn trống không, Cốc Hàn Hương xoay eo một cái, xỉa vào huyệt kỳ môn của y.

Chỉ nghe tách một tiếng, Phong Thu biến sắc, không thể chống đỡ hay né tránh kịp, trong lúc nguy cấp vội vàng đè một ngụm chân khí, dời huyệt kỳ môn ra nửa tấc.

Vù một tiếng nhẹ vang lên, Phong Thu nghiến răng phóng vọt ra hơn một trượng, bước chân loạng choạng đi thêm năm bước nữa!

Cốc Hàn Hương cao giọng quát:

"Thời huynh, Hoắc huynh, Chung huynh, lên, những người còn lại giữ ngoài cửa sảnh!".

Đang nói thì ngưng tự mười thành công lực của \"Tam nguyên cửu linh huyền công\", mau chóng vỗ ra một chưởng.

Phong Thu hừ một tiếng, quay đầu xoay người hai chân dặm một cái, phóng vọt ra ngoài sảnh, thế lao mạnh như một con sói đã trúng tên.

Thân thủ của Thời Dần nhanh nhất, lướt ngang qua một bước, múa chưởng đánh tới, trong chưởng có gió tanh.

Chỉ thấy Phong Thu vặn eo một cái, phóng ra hơn một trượng, mũi chân điểm xuống đất, lao về phía Mạch Tiểu Minh và Trương Kính An, Cốc Hàn Hương đuổi theo vỗ ra một chưởng nhưng không trúng.

Mạch Tiểu Minh đã kinh hoang lúng túng, vừa thấy Phong Thu lao về phía mình, bất đồ nhảy vọt ngang qua.

Đột nhiên Trương Kính An múa chưởng vỗ thẳng vào ngực của Phong Thu.

Phong Thu trong lúc lo lắng và tức giận, điên cuồng gầm lên một tiếng, quay người xông sang bên phải, sau tiếng gầm ấy, luồng chân khí vừa mới ngưng tụ lại tản mát cả.

Trong chớp mắt, La Phù Nhất Tẩu múa cây thanh long đoạt cùng với Cốc Hàn Hương xông tới phía sau của Phong Thu, Thời Dần bên trái, Trương Kính An bên phải đều chặn đường Phong Thu lại.

Chung Nhất Hào té xuống ngoài cửa đại sảnh, cũng không kịp điều tức vận khí nữa, tung mình nhặt thanh nhuyễn đao, chém xuống Phong Thu.

Chợt nghe Cốc Hàn Hương gằng giọng:

"Mau chóng xuống tay, nếu để công lực của Phong Thu hồi phục, Mê Tông Cốc chết không còn một mống!".

Trong lời nói, chưởng phong tung ra ào ào, Phong Thu lúc này như cá ở dưới lưới, luồn lách loạn xạ.

Chợt Mạch Tiểu Minh quay đầu chạy ra ngoài cửa, trong chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

Chợt Dư Diệc Lạc trầm giọng nói:

"Ba huynh, Tống huynh giữ ở bên trái, Lý huynh, Lưu huynh giữ ở bên phải". Nói rồi lách người một cái vọt ra cửa sảnh.

Bốn người quay đầu lại nhìn phía sau, té ra trong chốc lát, ở ngoài cửa sảnh đã có một đội cung thủ, hơn một trăm cung mạnh nỏ cứng đã lắp tên, chĩa thẳng vào cửa đại sảnh, Sưu Hồn Thủ Ba Thiên Nghĩa trước tiên tung mình vọt một cái, lui ra ngoài cửa, bọn Tống Thiên Trạch cũng phóng vọt theo, mỗi người giữ mỗi bên, tránh được tầm bắn của mũi tên.

Chỉ nghe tiếng loảng xoảng vang lên, cái bàn rượu bị Cốc Hàn Hương một chưởng vỗ nát, ly tách trên bàn rơi xuống đất.

Phong Thu cứ loay hoay tìm cách thoát ra khỏi sự bủa vây của mấy cao thủ ấy, trong chốc lát, mồ hôi ướt đẫm trên lưng, hơi thở phì phò.

Cốc Hàn Hương thầm nhủ:

"Phong Thu đã bị mình điểm huyệt, đánh tản chân khí trong người, nếu như năm người hợp lực mà không kìm chế được y, Mê Tông Cốc chỉ đành giải tán từ đây".

Nàng thầm nổi giận, đánh năm chiêu về phía Phong Thu.

Phong Thu đang lui ra phía sau, đột nhiên hú một tiếng, nói:

"Con tiện tỳ, bụng dạ ngươi thật độc ác, thủ đoạn đê tiện!" lời ra chiêu xuất, phản kích trở lại ào ào.

Cốc Hàn Hương trong mắt lộ tia sát cơ, đánh liền một lúc ra tám chưởng rồi mới lạnh lùng nói:

"Ngươi tốt nhất phải cẩn thận lời nói! Chạy thoát khỏi Mê Tông Cốc, ngươi hãy tìm cách báo thù, nếu nói lời cuồng ngạo, không lọt vào tay ta thì thôi, đã lọt vào thì ta sẽ cho ngươi kiếp này sống không được chết không xong".

Phong Thu tuy ngang dọc lục lâm, nhưng đến lúc này bị năm cao thủ vây đánh, Trương Kính An thì thần trí mê mẩn, không nhận ra mình nữa, cũng chỉ đành nuốt giận trong lòng, không dám buông lời mắng chửi nữa.

Cuộc ác đấu này kịch liệt vô cùng, Cốc Hàn Hương e sợ hả cọp về núi, để lại hậu hoạn vô cùng, còn Chung Nhất Hào đối với chuyện bị Phong Thu kìm chế lúc nãy, đã cảm thấy là một mối nhục trong đời, Thời Dần quen thói háo cường, liên thủ đánh địch đối với y mà nói là một chuyện mất mặt lắm, nếu không thắng nữa thì y không thể chịu nổi, Trương Kính An thì bị ảnh hưởng của Cốc Hàn Hương, Cốc Hàn Hương liều mạng, y cũng liều mạng, Hoắc Nguyên Kha tuy tham sống sợ chết, nhưng y biết mình lực yếu, nếu càng né tránh thì càng dễ để cho kẻ địch xông tiớ, cho nên cả năm người đều ra mạnh tay.

Phong Thu dùng hết sức bình sinh chống trả được đến tám chín mười hiệp, biết nếu cứ đánh nữa thì chắc chắn sẽ không tránh khỏi bất hạnh, vì thế chiêu thức thay đổi, giữ kỹ ở môn hộ, vội vàng tìm cách thoát thân.

Chợt ở trong đầu của y đau như búa bổ, rùng mình một cái, buột miệng kêu lớn một tiếng.

Năm cao thủ không hề bỏ mất thời cơ, chỉ thấy Thời Dần tung chưởng đánh bình một cái, vỗ lên vai trái của Phong Thu.

Phong Thu kêu một tiếng chưa xong, lại kêu thêm một tiếng nữa, thân người phóng vọt lên, lao vào giữa Hoắc Nguyên Kha và Trương Kính An.

La Phù Nhất Tẩu là kẻ thích chiếm phần tiện nghi nhất, cây thanh long đoạt quét ra ngang eo như sấm sét.

Phong Thu quả thật lợi hại, thân người lộn nhào trên không một cái, lướt ra khỏi cây thanh long đoạt, thấy Trương Kính An đánh ra một chiêu "Quỷ vương chiến phiến", Phong Thu dạy chiêu này rất tường tận, lúc này thấy y dùng để đánh mình, lửa giận bốc cao, mắt như muốn rách ra.

Chỉ nghe Phong Thu gầm một tiếng, lật tay lại chụp trúng cổ tay phải của Trương Kính An, Cốc Hàn Hương và Thời Dần lao tới, hai chưởng đã vỗ ra. Chung Nhất Hào đột nhiên quát một tiếng, thanh nhuyễn đao đánh ra một chiêu "Thám hải đồ long", chém thẳng xuống be sườn trái của Phong Thu.

Vai trái của Phong Thu đã trúng một chưởng của Thời Dần, cánh tay sụi xuống, giờ đây đã như phế vật, trong lúc nguy cấp, buột miệng hú một tiếng, tay phải giở lên, dùng Trương Kính An làm tấm thuẫn, giáng thẳng về phía thanh nhuyễn đao của Chung Nhất Hào, Hoắc Nguyên Kha ở bên phải vọt người lên, phóng ra ngoài cửa.

Chung Nhất Hào dùng hết lực bình sinh đánh ra một chiêu "Thám hải đồ long", đoán rằng Phong Thu sẽ không thoát được đao này, nào ngờ y dùng Trương Kính An chặn lại, Chung Nhất Hào ôm hận mà ra tay, chiêu thức dùng đã quen, tuy có ý rút đao, nhưng cảm thấy lực bất tòng tâm, không kịp nữa.

Thấy Trương Kính An khó giữ được tính mạng, Cốc Hàn Hương đột nhiên phân hai tay ra, một chưởng vỗ lên thân đao của Chung Nhất Hào, một chưởng đẩy bật Trương Kính An ra mấy thước.

Đồng thời, Thời Dần giở chưởng vỗ lên hậu tâm của Phong Thu, đánh y bật ra hơn một trượng, rơi xuống đất.

Nhưng Phong Thu vừa mới rơi xuống đất đã đứng dậy, hú dài một tiếng, phóng thẳng ra đại sảnh.

Quần hào đều là những người ánh mắt tinh tường, thấy y trúng liền hai đòn \"Hắc sát chưởng\", vẫn đủ sức đột phá vòng vây, ai nấy đều kinh hãi trong lòng.

Chợt nghe ở ngoài cửa kêj tách một tiếng, tiếng tên bay truyền vào trong tai.

Bốp một tiếng, Phong Thu rơi xuống trước cửa, lộn mấy vòng rồi nấp vào trong sảnh, một màn mưa tên phóng vào sau lưng của y.

Cốc Hàn Hương thầm nhủ:

"Dược lực lẽ ra đã sớm phát tác, sao lão này lại không ngã, chả lẽ thuốc này đẻ lâu nên dược tính đã mất hết".

Té ra hai bọc thuốc bột một trắng một đen chính là do quái nhân một mắt Đồng Công Thường luyện thành, bọc màu đen là thuốc giải, bọc màu trắng không màu không vị bỏ vào trong rượu, chỉ cần uống một ít nửa canh giờ sau sẽ mê man.

Đang suy nghĩ, chợt thấy Phong Thu trầm giọng gầm lên, thân người phóng tới, hai mắt đỏ vằn như một con cọp điên.

Trương Kính An thấy thế thì máu nóng chảy rần rần, nén không được vọt ngang người một chưởng vỗ về phía Phong Thu.

Thời Dần thấy Phong Thu trúng của mình hai chưởng mà vẫn không ngã được, cũng không có hiện tượng chất độc phát tác, lập tức tiến sát người lên dồn lực vỗ ra một chưởng nữa.

Phong Thu lách người một cái, tránh được một đòn của Trương Kính An, cánh tay giở lên tiếp lấy chưởng vừa rồi của Thời Dần.

Chỉ nghe bình một tiếng, Thời Dần thối lùi một lúc bốn bước.

Trong người Phong Thu cũng lắc lư như muốn đổ xuống, đột nhiên Chung Nhất Hào và Hoắc Nguyên Kha một đao một đoạt đâm tới ở phía sau lưng.

Y lập tức vặn người, tay phải giở lên định chém về phía hai người, đột nhiên cảm thấy trong đầu đau nhói, hai mắt tối sầm, chưởng phải cũng giật mạnh một cái.

Chung Nhất Hào và Hoắc Nguyên Kha đồng thanh quát lớn, đau quang lấp lánh chém thẳng tới.

Cốc Hàn Hương vốn có ý bắt sống Phong Thu, thấy thế định ra tay ngăn cản, nhưng lại sợ Phong Thu trong lúc sắp chết thì liều mạng đả thương người.

Chỉ thấy Phong Thu quát lớn một tiếng, phóng vọt người đến hơn tám thước, tay phải ôm đầu bổ nhào xuống đất.

Cốc Hàn Hương gằng giọng quát:

"Bắt sống!" rồi tiến lên điểm ngón tay ra.

Phong Thu cảm thấy trong đầu như búa bổ, đau đến nỗi đứng không được, nào ngờ Cốc Hàn Hương một chỉ điểm tới, y vẫn lộn người xuống đất một cái, né tránh được.

Trong chớp mắt, chỉ phong từ bốn mặt tám phương xỉa lên người Phong Thu, Chung Nhất Hào và Hoắc Nguyên Kha cũng ném binh khí, cùng động thủ với mọi người.

Đó là một cuộc ác đấu kinh tâm động phách, năm đãi cao thủ vây Phong Thu đang lăn lộn dưới đất.

Phong Thu võ công cao cường, nhưng lúc này thần trí đã dần mất hết, đang lúc sắp chết cho nên phát huy công lực tìm tàng, trong tay của y chạm phải ai kẻ đó ách chết.

Đột nhiên Phong Thu lại kêu lớn một tiếng, Cốc Hàn Hương phóng chỉ điểm tới thật nhanh.

Chỉ này vừa nhanh vừa chính xác, quần hào chưa kịp thấy rõ, Cốc Hàn Hương vừa tiến đã lui, trầm giọng quát:

"Ngừng tay!".

Chỉ phong lập tức thu lại, đưa mắt nhìn tới, chỉ thấy thân người Phong Thu giật một cái, ngã lăn xuống đất.

Trong đại sảnh im lặng như tờ, ai nấy mồ hôi đều chảy ròng ròng, trong lòng vẫn chưa hết sợ, chẳng ai còn lòng dạ nào lên tiếng, cũng chẳng ai có cảm giác thắng lợi.

Một lúc lâu sau mới nghe Cốc Hàn Hương nói:

"Làm phiền Thời huynh trước tiên hãy giải độc chưởng cho Phong Thu".

Thời Dần một tiếng không nói, bước đến bên cạnh Phong Thu, lấy hai viên thuốc màu đen bỏ vào trong mồm của y.

Ngay lúc này, bọn Dư Diệc Lạc, Ba Thiên Nghĩa, Tống Thiên Trạch và Lý Kiệt Lưu Chấn cũng chạy vào trong sảnh.

Cốc Hàn Hương đưa mắt nhìn quần hào, đột nhiên quay về phía Dư Diệc Lạc nói:

"Mạch Tiểu Minh đâu?".

Dư Diệc Lạc cúi người nói:

"Nhìn hướng y chạy, chắc là quay trở lại bổn trại, phu nhân muốn truyền y?".

Cốc Hàn Hương lắc đầu nói:

"Tiên sinh trước tiên quay về bảo với y sáng sớm ngày mai đến hậu trại gặp ta".

Ngập ngừng rồi lại nói:

"Tiên sinh tạm thời sắp xếp cho Thời huynh một chỗ ở, ngày mai sẽ tính tiếp".

Dư Diệc Lạc cúi mình, nói:

"Thuộc hạ tuân lệnh".

Cốc Hàn Hương đưa mắt nhìn bọn Nhất Tẩu Nhị Kỳ và Chung Nhất Hào, có ý muốn nói an ủi vài câu, nhưng cảm thấy mệt mỏi vô cùng, tựa như muốn ngã gục, chỉ đành phất tay một cái nói:

"Các vị đã mệt mỏi nhiều ngày, đêm nay phải nghỉ ngơi sớm".

Cuộc chiến này, quần hào đã thấy được thủ đoạn sấm sét của nàng, vừa thấy nàng có ý muốn rời đi, bất giác đều cúi người đưa tiễn, vẻ cung kính đều lộ trên mặt.

Cốc Hàn Hương nhìn Uyển Cô, chỉ về phía Phong Thu đang nằm ở dưới đất, sau đó mới bước ra cửa, Uyển Cô vội vàng đỡ Phong Thu đi theo sau nàng, quần hào đưa nàng ra khỏi trại rồi mới bắt đầu tản đi hết.

Về đến hậu trại, Cốc Hàn Hương quay mình lại nhìn, quả nhiên thấy Trương Kính An lững thững đi theo sau hai ả nữ tỳ.

Nàng thầm than, đưa tay chỉ về căn nhà ở bên phải cửa trại, nói:

"Ngươi ở nơi này, không cần theo ta mãi".

Trương Kính An tựa như hiểu mà không hiểu, sững ra một lát rồi lập tức đứng đó không đi nữa.

Cốc Hàn Hương quay người vào trong phòng, sai Uyển Cô bỏ Phong Thu vào trong mật thất, nói:

"Chuẩn bị một chén rượu, một chén nước lạnh, sau đó may cho Phong Thu một tấm bào rộng rãi màu đen, một cái tút trùm đầu màu đen, chỉ lộ đôi mắt".

Uyển Cô và Thanh Cô gật đầu, một người đo thân hình của Phong Thu, một người đi rót rượu và nước lạnh, sau đó cả hai lui ra ngoài phòng.

Cốc Hàn Hương đóng cửa mật thất, ngưng thần lắng nghe một lát, sau khi biết bên ngoài không còn động tịnh gì thì mới cỏi áo ngoài.

Trên ngực của nàng đeo một túi vải nhỏ, chỉ thấy nàng chầm chậm mở túi vải ấy ra, lấy ra một viên ngân cầu sáng lấp lánh.

Viên ngân cầu này có khắc một đôi long phụng, trông rất sống động.

Nàng lẩm bẩm:

"Vấn tâm tử ... Vấn tâm tử, bí mật ở trong viên ngân cầu này ...".

Đột nhiên, hai dòng nước mắt rơi xuống, viên Vấn tâm tử này là do nàng lấy từ trong người của Hồ Bách Linh, đó là di vật của Hồ Bách Linh, là món đồ duy nhất mà Hồ Bách Linh để lại cho nàng, nay nhìn vật nhớ đến người bất giác nước mắt tuôn rơi.

Nàng nhủ thầm:

"Viên ngân châu này lẽ nào không thể mở ra được? thế nhưng đôi long phụng này rõ ràng là do người ta khắc vào ...".

Một ý nghĩ lướt qua, ngầm dốn công lực vào đầu ngón tay, dùng móng tay vạch lên viên ngân châu, chỉ thấy ngón tay đau nhói, viên ngân châu vẫn không hề suy suyễn.

Công lực trên tay của nàng không phải là kém, chẳng thua gì bảo đao bảo kiếm, viên Vấn tâm tử này tuy có được làm bằng thuần kim, móng tay của nàng vạch lên cũng có thể để lại một vết sâu, nhưng viên ngân cầu vẫn không hề tổn thương.

Nàng không nghi ngờ gì nữa, bước tới cái giá đặt binh khí, rút ra một thanh bảo kiếm, đặt viên Vấn tâm tử ấy lên cái giá, giở kiếm chém xuống, chỉ nghe keng một tiếng, thanh bảo kiếm bật ngược ra, viên Vấn tâm tử thì bắn lên cao cả thước.

Nàng nhìn kỹ lại, viên Vấn tâm tử vẫn y nguyên mà bảo kiếm thì đã mẻ một miếng.

Thanh kiếm này vốn là vật của nhà họ Phạm ở Dự Nam, có thể dùng để chém vàng chặt ngọc, Phạm Đồng Sơn được người ta gọi là thần kiếm, sau khi chết đi kiếm truyền cho Phạm Ngọc Côn, trong cuộc chiến ở Mục hổ cương, Phạm Ngọc Côn và Bạch Dương đạo trưởng bị bắt sống, vũ khí của hai người đều bị Tống Thiên Trạch nhặt mất, sau đó Phạm Ngọc Côn tuy được thả, Tống Thiên Trạch vẫn không trả lại, Phạm Ngọc Côn cũng không thể đòi được, vì thế được mang về Mê Tông Cốc.

Cốc Hàn Hương đưa mắt nhìn về phía thanh kiếm của Bạch Dương, biết rằng có thử nữa cũng vô ích, buồn bã thở dài rồi bỏ viên Vấn tâm tử vào cái túi, mặc lại y phục rồi bước về phía chỗ Phong Thu đã bất tỉnh nhân sự.

Nàng nhủ thầm:

"Có câu nói "Dùng cái mâu của y để đâm cái thuẫn của y", Tam Diệu thư sinh có thể chế ra Vấn tâm tử, chắc chắn phải để lại vật mở Vấn tâm tử, huống chi chỉ khắc một đôi long phụng ở trên viên Vấn tâm tử chẳng phải cho người ta biết rằng, Vấn tâm tử tuy cứng nhưng cũng có vật khắc chế, chỉ cần tìm được vật này, thì có thể lấy được bảo vật của y".

Đột nhiên, nàng giật mình, thầm kêu lên:

"Thiên Giác hòa thượng dùng bảo vật đổi người, bảo rằng thanh đao sừng trâu kia cứng rắn vô cùng, hì hì! Hai món này chắc có liên quan đến nhau, lão lừa trọc ắt hẳn là người có lòng, biết Vấn tâm tử ở trong tay mình!".

Nghĩ xong, cạy răng Phong Thu, đổ thuốc vào trong miệng của y, tiếp theo lấy ra một bình ngọc, đổ ra một viên Hướng tâm lộ hòa vào trong rượu.

Một lát sau, Phong Thu mở mắt, nhìn thẳng về phía Cốc Hàn Hương, rồi nhìn quanh căn phòng, Cốc Hàn Hương thấy y tuy bị thương mà mắt vẫn đầy tinh quang, lòng không khỏi chấn động.

Một lát sau, Cốc Hàn Hương lạnh lùng nói:

"Phong Thu, ngươi tích ác như núi, Cốc Hàn Hương này cũng coi như là hung tàn thành thói, nay ta hạn với nhau ba điều, ngươi phải nghe cho kỹ".

Phong Thu lạnh lùng nhìn về phía nàng mà không nói gì.

Cốc Hàn Hương nói:

"Thứ nhất Cốc Hàn Hương này không sợ chết, người không sợ chết trên thế gian không ít, vì thế ta không dễ dàng giết ngươi".

Phong Thu mắt sáng lên, tựa như muốn nói nhưng lại im lặng.

Cốc Hàn Hương nói:

"Ngươi phải nhớ kỹ, không được mắng chửi ta, nếu không ta khiến cho ngươi sống không được chết không xong".

Nàng ngậo ngừng rồi lại nói tiếp:

"Thứ đến, ta hỏi thì ngươi phải trả lời, điều đó chỉ có lợi cho ngươi. Điểm cuối cùng, đại ca của ta vì ngươi mà chết, nhưng không phải chết trong tay của ngươi, ta không giết ngươi, song phải mượn tay ngươi để báo thù, ngày nào đại công cáo thành, Cốc Hàn Hương này rời khỏi thế gian, sẽ trả lại tự do cho ngươi".

Những lời ấy nàng nói rất bình thường, nhưng lời nói đầy lạnh lẽo, câu nào cũng như đao như tên, đâm vào trong lòng Phong Thu.

Phong Thu nhíu mày, nhìn cái chén trong tay của nàng, lại thấy nước rượu trong đó đen như mực, nhắm mắt nghĩ ngợi hồi lâu rồi mở mắt ra hỏi:

"Thuốc ở trong chén có phải là Hướng tâm lộ của Âm Thủ Nhất Ma?".

Cốc Hàn Hương gật đầu, điềm nhiên nói:

"Đây là chuẩn bị cho ngươi, chắc ngươi cũng hiểu được, đời người khổ nhiều mà vui ít, có thể trải qua một lúc mất bản tính, sống những ngày không lo không buồn, cũng là một chuyện đáng mừng".

Nàng vì đau lòng mà nói như thế, Phong Thu đau phải là nàng, làm sao nghe lọt tai câu nói ấy, nén không được cuối cùng buột miệng nói:

"Dù thế nào, lão phu rốt cuộc cũng là trưởng bối của ngươi, ngươi dùng thủ đoạn này đối phó với lão phu, chỉ e Bách Linh ở dưới chín suối cũng không yên lòng".

Cốc Hàn Hương cười, nói:

"Tâm ý của đại ca, ngươi không thể hiểu rõ hơn ta".

Nàng trầm ngâm một lát rồi nói:

"Ngươi nghĩ thử xem, ngươi đã lọt vào tay ta như thế nào?".

Phong Thu sững sờ nhìn lên mặt nàng hồi lâu rồi buồn bã nói:

"Chỉ trách lão phu tham lam sắc đẹp của ngươi, mất cảnh giác nên rơi vào bẫy của ngươi".

Y thở dài một tiếng rồi lại nói tiếp:

"Nếu ngươi có thể ban cho lão phu cái chết, lão phu cảm kích không nguôi".

Cốc Hàn Hương lắc đầu, nói:

"Người trên đời tranh dành danh lợi, tham lam sắc dục, chỉ có cầm thú mới mong thành tiên, thành thánh nhân, chuyện sống hay chết ngươi đừng nhắc nữa, ta tự biết tính toán".

Phong Thu sững người, nói:

"Ngươi giận đời ghét tục ...".

Cốc Hàn Hương phẩy tay, lạnh lùng nói:

"Nói nhiều cũng vô ích, Cốc Hàn Hương này không thể bị lời nói lay động, ta hỏi ngươi, Vấn tâm tử rơi vào tay Bàng Sĩ Xung, sau đó thì thế nào?".

Phong Thu tựa như biết cầu xin cũng vô ích, nhưng cũng không dám mắng chửi cho hả giận nữa, trầm ngâm một lát rồi nói:

"Bàng Sĩ Xung tuy ít đi lại ở Trung Nguyên, nhưng quả thật hiếm có ai địch lại y, sau khi đọat được Vấn tâm tử thì y lập tức quay trở về miếu Trường Bạch, không ai dám tìm đến y nữa, huống chi ai cũng biết được rằng dù có lấy được Vấn tâm tử cũng không cách nào kở ra, tìm hiểu bí mật ở trong đó".

Y hơi ngừng rồi nói tiếp:

"Võ công và y thuật của Tam Diệu thư sinh nổi danh, huống chi y sống lâu trăm tuổi, trước khi chết vẫn cứ bề ngoài như một trung niên, thế nên ai ai cũng nghĩ rằng y chắc chắn có quyền kinh kiếm phổ hoặc linh đơn diệu dược để lại, bọn họ không doạt được Vấn tâm tử, vì thế đi tìm di vật của y".

Cốc Hàn Hương nói:

"Đây cũng là cách, thiên hạ không có chuyện khó, chỉ e rằng không có người có lòng, nhưng có ai tìm được gì không?".

Phong Thu nói:

"Khoảng hơn mười năm trước, việc tìm kiếm bảo vật của Tam Diệu thư sinh dần dần lắng xuống, đột nhiên trên giang hồ có lời đồn, có người đã tìm được một thanh hàn tê đao ở trong núi Trung Phù ...".

Cốc Hàn Hương nhíu mày, chen vào hỏi:

"Hàn tê đao? Tại sao có tên như thế?".

Phong Thu nói:

"Nói thì nói, không biết có ai đã từng gặp qua món này, cũng không ai nói ra cái tên này từ đâu mà có, nghe nói cái đao này dài khoãng năm tấc, toàn thân màu đen, không phải kim loại, cũng không phải đá, bất cứ bảo đao bảo kiếm nào chạm phải đều gãy, vì thế người ta liên tưởng hàn tê đao và Vấn tâm tử lại với nhau, nhưng Thiên Trì lão quái cũng không ở Trường Bạch, người lấy được hàn tê đao ấy không biết ở chốn nào".

Cốc Hàn Hương cười nói:

"Điều này cũng rất có ý nghĩa, người lấy được Vấn tâm tử chắc chắn sẽ tìm tông tích của hàn tê đao, chủ của hàn tê đao cũng tìm Vấn tâm tử".

Phong Thu tựa như quên hẳn tình cảnh của mình, cười nói:

"Ngươi rốt cuộc đã lấy được Vấn tâm tử hay hàn tê đao? Nếu lấy được cả hai món thì không lo việc báo thù, nếu chỉ được một món thì hãy lo cho tính mạng của mình".

Cốc Hàn Hương hừ lạnh lùng, hỏi:

"Bộ dạng và võ công của Bàng Sĩ Xung như thế nào? Thiên Trì lão quái chắc là ngoại hiệu của y".

Phong Thu thấy nàng cười lạnh, bất đồ rùng mình, nói:

"Bốn chữ Thiên Trì lão quái là do những kẻ căm ghét y gọi ra, võ công và dung mạo của người này đều khó tìm ra đặc trưng, song không bao giờ dùng binh khí, con người cũng chính tà khó phân, hành sự khó đoán".

Cốc Hàn Hương thầm nhủ:

"Nói như thế, ông già vô danh chắc chắn là Bàng Sĩ Xung, thế nhưng Vấn tâm tử đã rơi vào tay đại ca như thế nào? Nếu quả thực hàn tê đao nằm trong tay Thiên Giác hòa thượng, sao lại chỉ còn một đoạn, còn một đoạn thì rơi vào tay ai?".

Nàng nghi ngờ trừng trùng, nhưng hiểu rằng muốn biết được chân tướng của sự việc này, phải hỏi thẳng hai người ấy, trầm tư một lát thì bưng Hướng tâm lộ bước về phía Phong Thu.

Trong chớp mắt, sắc mặt Phong Thu vàng ệch như đất, miệng mấp máy không ngừng, phẫn nộ, lo lắng, óan thù, van xin, nhưng y đều cố nén được không dám lộ ra ngoài, bộ mặt méo mó đến khó coi.

Cốc Hàn Hương lạnh lùng bước tới phía trước mặt y, nói:

"Ngươi yên tâm, chỉ cần Cốc Hàn Hương không bất ngờ xảy ra chuyện, quyết không lấy đi mạng của ngươi trước".

Nói xong thì tay trái chụp lấy miệng của y, bóp mạnh, tay phải đổ Hướng tâm lộ vào.

Hướng tâm lộ này quả thật kinh người, Phong Thu bị trúng hai đòn \"Hắc sát chưởng\" mà còn chịu được, chỉ mới đổ nửa chén rượu vào thì mi mắt đã sụp xuống, trong chớp mắt sắc mặt xanh mét, chìm vào giấc ngủ say.

Cốc Hàn Hương để y nằm ngửa dưới đất, đưa tay giải huyệt đạo của y, do dự một lát thì mở cái túi của mình ra.

Té ra đường lối võ công của quái nhân một mắt Đồng Công Thường phải tu luyện cùng với các loại thuốc, sau khi Cốc Hàn Hương giết y xong, lấy hai quyển bí kiếp của y, đồng thời lấy các loại thuốc, nàng nhìn vết xe đổ của Đồng Công Thường, chỉ luyện võ công trong bí cấp chứ không uống bất cứ thuốc gì.

Khi rời khỏi Vạn hoa cung, nàng mang theo một ít thuốc, trong đó có linh đơn cải tử hồi sinh, cũng có loại diệu dược giết người lấy mạng, nàng cứu ba người Chung Nhất Hào, Ba Thiên Nghĩa và Thời Dần, đều dùng các loại thuốc khác nhau, tác dụng không giống nhau, nhìn bề ngoài thì khó tìm ra điều lạ.

Lúc này, nàng cho tay vào trong bọc tìm một hồi, lấy ra một cái bầu hồ lô nhỏ, đổ ra một viên thuốc màu vàng, nhét vào trong miệng Phong Thu, sau đó ngồi trên bồ đoàn nhắm mắt luyện công.

Khoảng một canh giờ sau, Phong Thu đột nhiên ợ một tiếng, từ dưới đất bật dậy, bàng hòang nhìn xung quanh tựa như muốn chạy ra cửa.

Cốc Hàn Hương đã có kinh nghiệm đối phó với Trương Kính An, lúc này thấy thế thì trừng mắt, phất tay áo một cái, cái bồ đoàn bên cạnh bay xéo ra mấy thước, nghiêm giọng nói:

"Ngồi xuống!".

Phong Thu nghe tiếng quát ấy thì giật mình một cái, đưa mắt nhìn Cốc Hàn Hương, thần sắc lộ vẻ ngơ ngác.

Cốc Hàn Hương ánh mắt như điện nhìn vào hai mắt của y, một lát sau ánh mắt phức tạp của Phong Thu dần dần dịu xuống, lộ vẻ ngoan ngoãn, tựa như nhận ra rằng Cốc Hàn Hương là người thân duy nhất của y.

Lại một lát nữa, Cốc Hàn Hương chỉ cái bồ đoàn, nói:

"Ngồi xuống".

Phong Thu hơi sững người ra, rốt cuộc y theo lời ngồi xuống, Cốc Hàn Hương không thèm để ý đến y, nhắm mắt bắt đầu luyện công trở lại, Phong Thu nhìn một lát thì hai mắt cũng nhắm lại.

Đến khi trời tảng sáng, Cốc Hàn Hương đứng dậy bước ra khỏi mật thất, Phong Thu cũng đi theo, Cốc Hàn Hương biết, muốn cho y quen thuộc với mệnh lệnh và tâm ý của mình, cần phải dạy dỗ từng chút một.

Hai người Thanh Cô và Uyển Cô đã may một bộ áo bào rộng rãi màu đen, cùng một cái bao trùm đầu, ra lệnh cho Phong Thu thay y phục thì dễ, đến khi bảo y trùm đầu thì cực kỳ khó khăn, Cốc Hàn Hương phải đích thân trùm cho y.

Sau khi tắm rửa dùng cơm xong, Cốc Hàn Hương sai người gọi Mạch Tiểu Minh vào, giao mấy trang kiếm phổ cho y, bảo y âm thầm tự luyện, đồng thời cho y đem theo Trương Kính An bên mình, hai người sống cùng với nhau, sau một đêm, Mạch Tiểu Minh đối với chuyện Phong Thu đã không còn để trong lòng nữa, chỉ là có chút không vui vì nàng dắt theo Phong Thu một mình ra cửa.

Mạch Tiểu Minh đi phía sau, Cốc Hàn Hương lại gọi Dư Diệc Lạc vào hậu trại, hỏi rõ chỗ ở của bọn Miêu Tố Lan và Linh nhi, căn dặn xong mọi chuyện sau đó mới bảo y truyền luyện cho quần hào trong cốc đến giờ ngọ sẽ tập trung dùng tiệc ở trung trại.

Mạch Tiểu Minh ra ngoài xong, Cốc Hàn Hương cùng với Phong Thu lên cỗ xe của nàng.

Quần hào đưa ra tới cửa cốc, không ai biết mục đích của chuyến đi này, nhưng đều đoán rằng lần này nàng ra ngoài quá nửa là có liên quan đến di vật của Tam Diệu thư sinh.

Đến hoàng hôn thì Cốc Hàn Hương đã vào thánh Dụ Châu.

Vào khách sạn, Cốc Hàn Hương căn dặn cho người đánh xe:

"Ngươi đi thăm dò thử, xem nhà của Phạm Ngọc Côn ở đâu, danh tiếng của Dự Nam Phạm Đồng Sơn rất lớn, người biết nhà của y không ít, chú ý đừng để lộ hành tung".

Tên đánh xe tên gọi là Tam Nhãn Điêu Chương Aân, vốn là bộ hạ của Chung Nhất Hào, rất thông minh năng nổ, làm việc rất chu đáo, Dư Diệc Lạc đặc biệt chọn ra để sai khiến.

Tam nhãn Điêu Chương Ân nhận lệnh bước ra, khỏang một canh giờ sau thì quay lại, bẩm báo với Cốc Hàn Hương:

"Phạm Gia trang cách đây năm sáu dặm, tiểu nhân đã đứng ở ngoài một lát, phát giác trong trang canh giữ rất nghiêm ngặt, hình như gặp phải đại địch, đến khi trời tối thì trong trang có hai đạo nhân bước ra, tựa như muốn đi lên phía bắc".

Cốc Hàn Hương thầm nhủ:

"Dụ Châu cách Võ Đang cũng gần, sau khi Thanh Dương đạo trưởng ấy về núi báo tin, phái Võ Đang chắc chắn sẽ có người xuống núi, suy đi tính lại thì sớm đã đến nơi này".

Yù nghĩ ấy lướt qua, quay về phía Tam nhãn Điêu Chương Ân nói:

"Sau khi dùng cơm, hãy đến Phạm Gia trang theo dõi tiếp, không được đến quá gần, đến canh ba ta sẽ đến tìm".

Tam nhãn Điêu Chương Ân cung kính dạ một tiếng, hành lễ cáo lui, Cốc Hàn Hương liếc Phong Thu một cái rồi thổi đèn ngồi tịnh tọa.

Sau canh hai, Cốc Hàn Hương xuống giường, Phong Thu tựa như biết nàng có việc ra cửa, cũng đứng dậy, Cốc Hàn Hương cứ để y đi theo, ra đến ngoài sân thì tung mình vọt lên mái ngói, phóng thẳng về hướng nam.

Ra ngoài thành, chạy khoảng năm sáu dặm về hướng tây nam, phát giác có một tòa trang viện rộng lớn phía trước mắt, con sông hộ trang rộng hai trượng, khí thế hùng vĩ lạ thường.

Tam nhãn Điêu Chương Ân đột nhiên từ trong bụi cây phóng ra, thì thầm:

"Bẩm cáo phu nhân, vừa rồi có một người lẻn vào trong trang, thân pháp của người ấy thật là nhanh, thực sự tiểu nhân ...".

Cốc Hàn Hương thầm nhủ:

"Nơi này cách con sông Hộ trang ít nhất cũng hai ba mươi trượng, có người lại có lách một cái là vào!".

Đang suy nghĩ thì chợt thấy Phong Thu xoay mặt, đưa mắt nhìn về phía Dụ Châu.

Cốc Hàn Hương thầm nhủ:

"Chả lẽ có người đến, phất tay một cái, lẩn vào trong gốc cây.

Ba người vừa mới ẩn mình, tiếng bước chân nhẹ nhàng đã truyền vào trong tai, tiếp theo là tiếng quần áo xột xọat, năm bóng người nối đuôi nhau bước tới.

Cốc Hàn Hương nhíu mày, nhủ thầm:

"Hai lão ma này sao lại đi chung với nhau!".

Té ra người đi phía trước chính là một ông già mặt mũi xấu xí vô cùng, người này mặt một bên đỏ một bên trắng, bên đỏ thì tươi tắn đẹp đẽ vô cùng, bên trắng thì không hề có sắc máu, Cốc Hàn Hương tinh mắt, tuy trong đêm đen nhưng vẫn có thể thấy được rõ ràng.

Té ra người ấy chính là Độc Hỏa Thành Toàn, y vốn mặt mũi kỳ lạ, Cốc Hàn Hương đã từng nghe người ta nói qua, cho nên vừa thấy thì đã nhớ.

Phía sau Độc Hỏa Thành Toàn là Âm Thủ Nhất Ma, y đầu tóc rối bời, hai ống tay áo bị xé toạc đến khuỷu tay, nhìn bộ dạng tả tơi ấy ai cũng buồn cười, phía sau hai người là ba đại hán trung niên, thân pháp đã nhanh nhẹn, vừa nhìn đã biết là cao thủ thuộc hàng nhất lưu.

Năm người ấy đến nơi thì đứng yên, tựa như đợi Độc Hỏa Thành Toàn hạ lệnh.

Đột nhiên một đại hán tuổi khoảng ngũ tuần, ăn mặt không phải tăng cũng chẳng phải đạo bước về phía trước, cung tay về phía Thành Toàn nói:

"Vãn bối đã điều động huynh đệ lục lâm miền Dự Nam đến đây, chỉ đợi lão tiền bối hạ lệnh sẽ lập tức ra tay hành sự".

Độc Hỏa Thành Toàn cười nhẹ, nói:

"Không ngờ tiếng tăm của ả nha đầu ấy lại vang dội như thế, một miếng lệnh phù mà có thể hiệu lệnh được cả vùng Giang Bắc". Y ngập ngừng rồi đưa mắt nhìn Âm Thủ Nhất Ma, cười nói:

"Đạo huynh đã gặp quả ả nha đầu ấy, huynh đệ có chút không tin, ả quả thực có xinh đẹp như lời đồn hay không?".

Âm Thủ Nhất Ma lạnh lùng nói:

"Sắc đẹp chỉ là thứ yếu, lòng dạ độc ác còn hơn hẳn mười lần lời đồn, nếu như Thành huynh gặp được ả, tốt nhất phải cẩn thận nhất là trong lời nói".

Độc Hỏa Thành Toàn vuốt râu, cười nói:

"Đạo huynh chớ lo như thế".

Bạn đang đọc Thiên Hương Tiêu của Ngoạ Long Sinh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự