Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 1

Bạn đang đọc Thiên Hoàng Quý Trụ của Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

Phiên bản Dịch · 2310 chữ · khoảng 8 phút đọc

“Thái tử…… Thái tử…..”

Kỳ Kiêu khẽ mở mắt phượng, thấy trời bất quá chỉ vừa rạng sáng lại nhắm lại mắt, thoáng nhíu mày: “Làm sao?”

Bên ngoài bình phong, thái giám tổng quản phủ Thái tử Giang Đức Thanh khom người thấp giọng: “Điện hạ, nô tài vừa được tin, Đôn Túc trưởng công chúa đã đến từ tối hôm qua, sớm hôm nay đã vào cung.”

Kỳ Kiêu nghe vậy xoa mi tâm ngồi dậy, Giang Đức Thanh nghe tiếng động vòng qua bình phong đi vào, Kỳ Kiêu đứng dậy cởi áo ngủ, không cần Giang Đức Thanh hầu hạ, tự mình cầm trung y đặt bên giường chậm rãi mặc vào.

Giang Đức Thanh đến gần đem màn giường thu lại treo vào móc câu hình vuốt rồng bằng vàng, xoay người lấy quần áo đặt bên giường hầu hạ Kỳ Kiêu mặc quần áo, một bên cẩn thận chỉnh triều phục một bên tiếp tục: “Hôm nay chỉ sợ công chúa sẽ nói với hoàng thượng hôn sự của điện hạ…. Công chúa cũng vất vả, hiện giờ hoàng thượng vẫn đang cực chú ý đến Lĩnh Nam, nếu điện hạ có thể cùng Lĩnh Nam kết thân, vậy có nghĩa là chiếm được sự trợ giúp của bộ tộc Đông Lăng, chỉ có trăm lợi mà không một hại a…..”

Đôn Túc trưởng công chúa là cô ruột của Kỳ Kiêu, từ sau khi Vũ đế và Hiếu Hiền hoàng hậu đồng thời về Tây, Đôn Túc trưởng công chúa xem như là người thân cận nhất với Kỳ Kiêu, ý muốn của Đôn Túc trưởng công chúa, Kỳ Kiêu tất nhiên sẽ không hề không nghe lời, nhưng chỉ riêng một chuyện hôn nhân, Kỳ Kiêu lại cảm thấy cần phải suy nghĩ, Giang Đức Thanh hầu hạ Kỳ Kiêu nhiều năm, tự nhiên cũng rõ ràng tâm tư y, thấp giọng khuyên: “Bây giờ các vị hoàng tử càng ngày càng lớn, điện hạ không cảm thấy lo lắng sao…. Nô tài cũng nghĩ như Đôn Túc trưởng công chúa, một vài chuyện vẫn nên giành trước mới tốt, lại nói….”

Kỳ Kiêu xoay người lấy ngọc bội, môi mỏng khẽ mím, cúi đầu chậm rãi mang lên, thấy Giang Đức Thanh không nói liền cười: “Sao vậy? Nói tiếp.”

Giang Đức Thanh cẩn thận nhìn sắc mặt Kỳ Kiêu, suy đoán một chút tâm tư của y, cười: “Lại nói, cũng chỉ là một trắc phi, nếu điện hạ thích, vậy trong phủ chúng ta lại nhiều thêm một người hầu hạ điện hạ, còn nếu không thích, vậy xem như nuôi một kẻ nhàn mà thôi, chuyện có bao lâu to tát đâu.”

Kỳ Kiêu cười không nói, xoay người đi ra phòng trong, Giang Đức Thanh vội vàng gọi cung nhân bên ngoài tiến vào hầu hạ.

Trong Thừa Càn cung, hoàng đế nhìn tấu chương Đôn Túc trưởng công chúa đưa lên, cười: “Mới vài năm không gặp, hoàng tỷ lại đột nhiên khách sáo với trẫm như vậy, mang theo nhiều thứ như vậy làm gì, tỷ phu đâu?”

“Phò mã trước đi Lại bộ giao công văn.” Trong mắt Đôn Túc trưởng công chúa hàm chứa ý cười ôn nhu, “Bởi vì tháng này mưa to lắm làm lỡ tiết Vạn thọ của hoàng đế, này đó xem như lời xin lỗi của ta đi.”

Năm nay Đôn Túc trưởng công chúa cũng chỉ vừa qua bốn mươi, lại vì bảo dưỡng kỹ vàng, nhìn vẫn là một mỹ nhân xinh đẹp như xưa, không hề có dấu vết năm tháng, thân là đích nữ (con gái của hoàng hậu hoặc con gái vợ cả)trong cung, dáng vẻ đoan trang khéo léo, mỉm cười như vậy liền khiến người vô cùng thoải mái, hoàng đế không tự giác nhẹ nhàng lại: “Hoàng tỷ lại nói đùa, thật ra chỉ là sinh nhật, lầm lỡ cái gì, lúc trước trẫm đã nói nếu không thể cũng không cần đến, phía nam bốn phía nổi ôn dịch, hai tháng đi đường này, hoàng tỷ cùng tỷ phu vẫn khỏe mạnh an khang đã là may mắn của trẫm.”

Đôn Túc trưởng công chúa gật đầu thở dài: “Sau thiên tai tất có ôn dịch, nhờ hồng phúc của hoàng đế, ta cùng phò mã đều bình an, ngay từ đầu ta còn chưa cảm thấy gì, sau khi đi ra mới biết úng lụt nghiêm trọng thế nào, thuế thu năm nay….”

“Này vẫn còn có thể.” Từ khi đăng cơ đến nay Kỳ Tĩnh đều nghỉ ngơi lấy lại sức, toàn tâm toàn ý bù vào hao tổn do Vũ đế mấy năm liên tục chinh chiến tạo thành, vài năm này quốc khố đầy lên trông thấy, hoàng đế cười, “May mắn chỉ có hai tỉnh gặp họa.”

Đôn Túc trưởng công chúa gật đầu, lại giống như lơ đãng hỏi: “Ta nghe nói… cả Lĩnh Nam đều ngập?”

Hoàng đế cười: “Làm sao có thể, chỉ ngập úng một chút ở phía nam Mậu sơn, không có nghiêm trọng như vậy…. Có điều bọn họ vừa đại hạn lại ngập úng, quả thật sống không tốt.”

“Cũng vậy, đều phải đưa người đến mượn lương.” Đôn Túc trưởng công chúa vui mừng cười, “Một đường này ta đều nghe nói, là Lĩnh Nam Thế tử tự mình đến mượn lương, một đường còn rất náo nhiệt, chuyện kể của dân chúng đều có thể xuất bản thành thư. Ta nghe phò mã nói Lĩnh Nam Thế tử ở lại kinh thành?”

Trong mắt hoàng đế lóe ra một tia ý cười, đất phong Lĩnh Nam là của vương khác họ, đều là mối họa trong lòng các đời hoàng đế, nay, lần đầu Lĩnh Nam vương cúi đầu với triều đình lại là lúc mình đang tại vị, hoàng đế muốn không vui vẻ cũng khó. Chỉ là hoàng đế luôn phải ra vẻ khiêm tốn, cười: “Đông Lăng Bách Nhận vốn là đến thay phụ vương hắn Đông Lăng Dịch mượn lương, nhưng hắn cũng chỉ mới mười lăm tuổi, sau khi ở lại hoàng thành một thời gian thì ngưỡng mộ uy nghi của hoàng thành, lại đang tuổi học tập, không muốn đi, ta cũng thật thích hắn, vì thế liền giữ hắn lại, đứa nhỏ kia cũng gần bằng tuổi Hoa nhi, cực kỳ tuấn tú, lại càng thông tuệ hiếm thấy, rất được người thích, hoàng tỷ trở về nhiều thấy vài lần nhất định cũng sẽ thích hắn, đúng rồi, đây là lá trà bọn họ tiến cống, hoàng tỷ nếm thử….”

Hoa nhi, tức Kỳ Hoa, Nhị hoàng tử.

Đôn Túc trưởng công chúa thầm cười, là chất tử Lĩnh Nam vương đưa đến, cho dù là nàng cũng sẽ không dám ‘gặp nhiều vài lần’.

Đề tài đã chuyển đến chỗ Đôn Túc trưởng công chúa cần, nàng cũng không nhắc đến Bách Nhận nữa, tiếp tục nói việc nhà: “Ta nhớ rõ, sau lễ Vạn thọ là sinh nhật Thái tử đúng không?”

Hoàng đế gật đầu: “Đúng vậy, sinh nhật Kiêu nhi là ngày mười tháng Chạp.”

“Chỉ vừa chớp mắt Kiêu nhi đã mười tám….” Đôn Túc công chúa buông chén trà mạ vàng trong tay, rút khăn lụa trong ống tay áo lau khóe miệng, “Nên giúp Kiêu nhi chọn Thái tử phi.”

Nụ cười hoàng đế thoáng dừng: “Có phải hơi sớm không, để hắn học làm việc cho tốt trước đã, đợi đến khi công danh rộng mở lại cưới chính thê, chứ mỗi ngày ôm ấp mỹ nhân, không sợ chậm trễ chính sự sao?”

Đôn Túc trưởng không chúa không khỏi bật cười: “Hoàng đế quá xem trọng Thái tử, sao lại quên mất chính mình còn chưa nhược quán (20 tuổi) cũng đã cưới vợ? Trước ngày đại hôn còn chạy vào phủ công chúa, hỏi ta sau khi đại hôn có thể còn trở về cùng mẫu hậu hay không….”

Mẹ ruột của hoàng đế mất sớm, từ khi còn trong tã lót đã được ôm đến Phượng Hoa cung do hoàng hậu khi đó tự mình muôi dưỡng, Đôn Túc trưởng công chúa lớn hơn hoàng đế mười tuổi, trước khi xuất giá cũng vẫn ở trong Phượng Hoa cung, lúc ấy nàng rất thương yêu hoàng đế, cho dù nói trưởng tỷ như mẹ cũng không ngoa, nói đến chuyện khi trước, hoàng đế cũng mỉm cười: “Hoàng tỷ còn nhớ sao?”

Đôn Túc trưởng công chúa cũng cười: “Đệ cùng Vũ đế đều là ta nhìn đến lớn, có gì không nhớ được?” Nói đến Vũ đế, khóe mắt Đôn Túc trưởng công chúa lại đỏ lên, “Mà thôi, nói cái này để làm gì, vẫn nên nói hôn sự của Kiêu nhi mới đúng, đệ có ý định gì không?”

Trong lòng hoàng đế tất nhiên là một trăm một ngàn lần không muốn nói đến việc này, nhưng nghe Đôn Túc trưởng công chúa ôn nhu nhỏ nhẹ nói nửa ngày, lại gợi lên hồi ức khi còn nhỏ, lúc này quả thật không nên khiến nàng không vui, liền cười khổ: “Đúng là có nghĩ đến, chỉ là không có người thích hợp, về sau Thái tử phi phải là mẫu phi thiên hạ, một chút không tốt cũng không thể có, hoàng tỷ cũng hiểu được mà?”

Đôn Túc trưởng công chúa gật đầu: “Quả thật… Đúng vậy, ta cũng chỉ là muốn nói với hoàng đế một tiếng, việc chọn Thái tử phi làm sao ta có thể xen vào, nhưng chỉ vì Thái tử lúc nhỏ…. Ai, đệ cũng biết, ta không khỏi thương yêu hắn nhiều một ít, hoàng đế nói đúng, Thái tử phi không thể tùy tiện mà chọn….. Vậy trước cho Thái tử chọn hai vị trắc phi, thế nào?”

Hoàng đế cười: “Hoàng tỷ xem trọng thiên kim nhà ai rồi sao?”

Dưới gối Đôn Túc trưởng công chúa có ba người con gái hai người con trai, đại tiểu thư năm trước đã gả, nhị tiểu thư năm nay vừa mười bốn xuân xanh, cũng đã sắp đến tuổi cần xem xét hôn sự, hoàng đế cho rằng hơn phân nửa khả năng là Đôn Túc trưởng công chúa muốn thân càng thêm thân, hắn kiêng kị nhất loại sự tình này, đang muốn từ chối thì Đôn Túc trưởng công chúa đã cười: “Ta cùng phò mã ở nơi xa, mỗi ngày nhìn đến đều là mấy cô nương dân dã mà thôi, làm sao có thiên kim nào? Chuyện này vẫn phải làm phiền hoàng hậu thôi.”

Không đợi hoàng đế thả lỏng hai mắt Đôn Túc trưởng công chúa đã sáng lên, cười nói: “Phải rồi! Ai nói ta không biết thiên kim chứ, vừa rồi còn nói đến vị Lĩnh Nam Thế tử kia, ta nghe nói… còn có hai vị tỷ muội chưa đàm hôn luận gả.”

Nụ cười của hoàng đế cứng tại khóe miệng, lúc đang muốn nói cái gì một cung nhân bên ngoài khom người tiến vào, buông mi nhỏ giọng: “Hoàng thượng, trưởng công chúa, Thái tử đến thỉnh an.”

Hoàng đế gật đầu, cung nhân khom người hành lễ, không bao lâu sau Kỳ Kiêu đi vào, đến gần thỉnh an hai người, Đôn Túc trưởng công chúa gọi Kỳ Kiêu đến gần, lại kéo tay Kỳ Kiêu nhìn một lần từ trên xuống dưới, đa phần người hoàng tộc đều có vẻ ngoài giống nhau, Kỳ Kiêu lại càng giống với Hiều Hiền hoàng hậu đã qua đời, phi thường tuấn mỹ, chỉ có một đôi mắt phượng lại giống Vũ đế như khuôn đúc, sắc bén sáng ngời, không giận mà uy, tăng thêm vài phần anh khí. Đôn Túc trưởng công chúa thấy Kỳ Kiêu càng lớn càng giống cha mẹ ruột không khỏi cảm thấy đau xót, cười cười che giấu: “Nửa năm không gặp, Kiêu nhi lại cao lên.”

Kỳ Kiêu cười: “Cô thì ngược lại, một chút cũng không thay đổi, khí sắc lại càng ngày càng tốt.”

Đôn Túc trưởng công chúa quay đầu nhìn hoàng đế, cười: “Nghe xem, còn rất biết nói chuyện….”

Không đợi hoàng đế lên tiếng, Đôn Túc trưởng công chúa lại nói: “Thật là người lớn rồi, vừa rồi ta còn nói với phụ hoàng con, chọn trắc phi cho con, là quận chúa Lĩnh Nam vương, con thích không?”

Hoàng đế xoay xoay chiếc nhẫn bằng ngọc phỉ thúy trên ngón cái, trong lòng không vui, nhưng trên mặt vẫn ôn hòa cười nói: “Hoàng tỷ rất gấp gáp….”

Mặc dù trong lòng Kỳ Kiêu không phải là rất muốn nhưng lại không thể không theo, Đôn Túc trưởng công chúa đã vì hắn mà trù tính nhiều ngày, hắn tuyệt đối không được phá hư tất cả vào phút cuối, đành cười nhạt: “Hôn nhân đại sự, tất nhiên phải tuân theo lời nói của cha mẹ, điệt nhi không dám nhiều lời.”

Đôn Túc trưởng công chúa tranh thủ rèn sắt khi còn nóng, nghiêng người cười nhìn hoàng đế: “Hoàng thượng, vậy ngài có đồng ý để ta làm mai một hồi hay không?”

Thân phận của Đôn Túc trưởng công chúa rất đặc biệt, cho dù là hoàng đế cũng phải kiêng kị ba phần, không dám thật sự làm nàng mất mặt, mà chuyện hôm nay Đôn Túc hiển nhiên là có chuẩn bị mà đến, nếu hắn muốn cứng rắn ngăn cản sợ là sẽ thành thô lỗ ngu ngốc, hoàng đế đè nén lửa giận trong lòng, từ ái cười nhìn Kỳ Kiêu: “Còn không nhanh cám ơn cô vì ngươi mà vất vả lo nghĩ.”

Hết chương 1

Bạn đang đọc Thiên Hoàng Quý Trụ của Mạn Mạn Hà Kỳ Đa
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Neat
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 32
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự