Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Phá Án

Bạn đang đọc Chuyên Án số 1 sáng tác bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú

Tiểu thuyết gốc · 1519 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thấy hắn đọc xong đứng thừ người ra , cô bé mới lại tới gần hắn bay lên vai trái ngồi xuống , đôi mắt to tròn nhìn hắn , hỏi :

_ Chủ nhân có gì thắc mắc hay không ? Nói ra Thu Nhi sẽ giải đáp cho Ngài ?

“ Đừng gọi ta là chủ nhân gì hết “ – Hắn nhìn cô bé rồi trả lời .

_ Chủ nhân sao thế , Ngài không cần Thu Nhi sao ? – cô bé đưa hai mắt long lanh như sắp khóc nhìn hắn .

“ Không .. không phải , Ta … ta không muốn Thu nhi gọi ta là Chủ nhân , đổi cách xưng hô đi , gọi .. gọi ta là Đại ca nha .”

_ Chủ nhân ! Không được , Thu Nhi không dám đâu . – cô lắc lắc đầu .

“Hừ ! Không gọi thì Ta không cần , ngươi đi đi .” – Hắn làm bộ phất phất tay .

_ Chủ nhân ! Đừng bỏ Thu Nhi mà - Cô bé khóc mếu máo trông rất tội .

Hắn vẫn không quay đầu , thầm hô : Thiện Sát – Ta là Mộng Sát…..

_ Chủ nhân ! Đại…đại…. đại ca ! Chờ Thu Nhi với .

Hắn mỉm cười , thầm đắc chí . Quay đầu lại , vỗ vỗ đầu cô bé . Nhìn rồi hỏi : “ Thu Nhi muốn ra ngoài với ca ca không ?”

_ Thu Nhi muốn lắm nhưng quyền hạn của Chủ nhân chưa đủ cấp 7 nên chưa Thu Nhi không ra được đâu .

Hừ ! Ngươi gọi Ta là gì ? Hắn ngoắc đầu hỏi

_ Dạ .. dạ ! Đại .. đại ca ! Thu nhi chưa quen mà , hjhjhj .

“ Vậy mới tốt ! Lần sau tái phạm , ca ca sẽ không để ý ngươi nữa .”

Nhìn lại xung quanh , hắn đang muốn đi ra thì chợt nhớ điều gì . Quay đầu lại hỏi cô bé : “ Bình thường , Thu Nhi phải ăn gì để sống ?”

_ Ca không cần quan tâm đâu ? Thu nhi không ăn thực phẩm , chỉ cần ca ca làm việc tốt thì Thu Nhi sẽ sống tốt . Bé Thu Nhi trả lời .

Uh ! Vậy ngươi nghỉ ngơi , ta ra đây .

Nói xong , hắn mặc niệm rồi được một đoàn ánh sáng như những chiếc phi thuyền của người ngoài hành tinh vậy .

Hắn mở mắt , thấy mình vẫn còn nằm sóng soài trên nền nhà lạnh lẽo . Nhìn đồng hồ , đã 21 giờ rồi , đưa tay cởi chiếc áo , vô tình đụng sợi dây chuyền , hắn muốn cởi xuống để xem nhưng không cởi được , cố gắng mở ra nhưng lại bị một dòng điện chạy qua , run nhè nhẹ . Hắn vội chạy vào nhà tắm , soi gương , hắn thấy trong gương có một mặt dây chuyền mầu bạc sáng , nhìn vào như một cái la bàn , mặt trên ở giữa có một nút màu đỏ , mặt sau là ảnh của hắn , trọc đầu , ở giữa là một nút màu đen .

Đưa tay vào túi quần , hắn móc ra một cái thẻ ATM visa màu tím , không có tên ngân hàng , hắn đi ra phòng , tìm xung quanh thì thấy có cái hộp dài và nhỏ , mở ra thì thấy 1 cái kính mát , nữa đen nữa trắng . Hắn đeo lên và nhìn ra phía trước thì trong vòng bán kính 500 m xung quanh , dù trời tối , hắn cũng có thể thấy được rõ ràng . Chăm chú nhìn vào phòng bên cạnh , hắn thấy rõ hai con người đang vận động kịch liệt , hắn nuốt nước bọt , tiếp tục nhìn nhưng càng nhìn thì tầm mắt càng mờ đi , có lẽ do tác dụng của cái kính khi nhìn bậy bạ nên không còn tác dụng tạm thời .

Xác nhận xung quanh không còn gì nữa , lại vào tắm rửa cái nữa . Xách xe chạy một vòng hóng mát . Nhớ lại lúc chiều khi ăn cơm , nghe được tiếng xô xát và cãi vả . Nhưng nhìn xung quanh thì lại không thấy , có lẽ là do hệ thống nhắc nhở mà mình không biết cũng là nên . Thế là hắn thử nhắm mắt xem thử có gì xảy ra để kiếm thêm điểm hay không . Lần này không có tiếng cải vả hay xô sát nữa mà là chỉ có tiếng khóc nức nở của hai, ba cô gái , túm tụm lại một chỗ . Một trong số đó , áo quần không được chỉnh tề , rách vài nơi , tóc tai lộn xộn . Không lẽ bị đánh ghen ?- hắn nghi ngờ .

Đeo cái kính Âm dương ( hắn tự đặt tên cho kính mát của hắn )vào , nhắm mắt nghe ngóng , cách 200m về phía Nam có tín hiệu tâm linh phát ra , hắn đi theo hướng đó thì thấy đó là một quán nhậu nhỏ , tọa độ trên kính đen chỉ số ngày càng gần . Dựng xe , bước theo tọa độ , hắn thấy bên gốc cây Khế có nhiều người tập trung , có tiếng khóc phát ra . Hắn đến gần thì thấy có ba cô gái như hắn đã minh tưởng , hỏi thăm bên người , hắn mới biết nguyên nhân xảy ra . Vốn là cô gái áo lam này đang ngồi với bạn , khi cô đứng dậy đi vệ sinh , đi ngang qua bàn của một người trung niên , không biết vô tình hay cố ý , đứng không vững nên đụng phải tay đang cầm ly rượu của người này , hắn đang bực dọc trong công việc , gặp như này hắn càng bực hơn , nên dang tay tát cho cô này một bạt tai , đang muốn ngồi xuống , vô tình tay đụng túi quần sau , không thấy cái bóp ví ở đâu nên nghi ngờ cô này giả bộ té để lấy đồ của ông ta nên ra tay càng ác liệt hơn . Vừa đánh vừa chữi nên mới có khung cảnh như thế này . Thấy cô gái kia sưng mặt khóc một bên , không dám nói gì , hắn vội đến bên người đàn ông này , nói rằng hắn là bạn của cô này , an ủi ông bình bĩnh để hắn giải quyết cho ông một lời giải đáp , xong hắn xoay quanh mọi người giải tán tất cả , xin lỗi tất cả đã là phiền .

Hắn đến bên cô gái , nói rằng mình ở bên dân phòng , muốn nghe cô giải thích việc này . Lúc này cô gái mới ngừng khóc lóc , hít một hơi , nói rằng mình đi vệ sinh , đi ngang qua thì thấy có một người thanh niên đang mời ông kia uống rượu , trong khi một tay còn lại thì đang để sau lưng nơi túi quần , có hành động móc bóp . Cô muốn nhắc nhở nhưng sợ bị mang thù , nên mới giả bộ té , để cho thằng kia không thực hiện hành động được . Nhưng không nghĩ thằng kia cũng nhanh tay , cô vừa té xuống là hắn cũng nói lời chia tay mà về để lại cô không biết phải làm sao nên mới có tình cảnh này . Nói xong không kìm được nước mắt cô lại khóc lên .

Hắn hỏi hình dạng người thanh niên kia và thời gian xảy ra thì được cô mô tả rồi nói là khoảng 12 – 13 phút gì thôi . Nhắm con mắt bên trái , trong đầu nghĩ đến 14 phút trước , từng cảnh từ từ xuất hiện trong đầu , hắn thấy một người thanh niên đang có hành động như lời cô gái nói . Hắn khuyên cô về bàn ngồi chờ hắn giải quyết rồi lấy kính đeo lên , mặc cho cô gái ngạc nhiên . Hắn chạy ra đầu quán nhìn xung quanh , không thấy gì , hắn lại chạy xa thêm 50 mét vận dụng mắt phải thì hắn thấy rõ khoảng cách gần 450 mét , hắn thấy được người thanh niên kia đang nghe điện thoại . Hắn vội chạy về đến bên chủ quán , nói lại vụ việc kia và đã tìm ra nguyện nhân muốn bên này cho người giúp hắn bắt kẻ gian . Chủ quán kêu hai thằng phụ theo hắn .

Hắn dẫn hai thằng chạy nhanh về phía thằng kia , khi sắp tiếp cận , ba người giả đò nói chuyện phiếm rồi vòng qua sau lưng , bẻ tay lôi thằng kia về quán mặc cho hắn giãy dụa , kêu la . Lúc này , có nhiều người bu lại xem xét chỉ trỏ , để hai người kia giữ thằng kia , hắn mới đứng ra giải thích là bắt kẻ trộm .

Bạn đang đọc Chuyên Án số 1 sáng tác bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú
Thời gian
Lượt thích 5
Lượt đọc 37
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự