Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Thân Thế

Bạn đang đọc Chuyên Án số 1 sáng tác bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú

Tiểu thuyết gốc · 1532 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hắn – một kẻ hiền lương, năm nay 21 tuổi ,tiền thân là một gã tu sĩ , không phải tu đạo sĩ trong những truyện huyền huyễn trên YY, mà là một thầy tu, hay còn gọi là Thầy chùa .Cuộc đời làm tu sĩ của “Hắn” vốn trải qua rất êm đềm nhưng một hôm hắn đang ngồi Thiền – một cách tĩnh tâm trong sinh hoạt nhà chùa. Trong một cõi không minh nào đó , hắn nghe được tiếng kêu cứu , từ một người , một số người , hắn giật mình tỉnh dậy , cứ cho là mình nằm mơ, ngồi Thiền loạn tưởng . Hắn xả thiền – từ bỏ ngồi minh tưởng.

Rồi cuộc sống nhà chùa của hắn cũng trôi qua được vài năm, nhưng những lúc ngồi Thiên thì hắn lại nghe được những tiếng khóc , hay kêu cứu thì một phương nào đó vọng lại, Hắn hỏi thầy trụ trì những điều này thì được giải đáp là do hắn xem phim kiếm hiệp nhiều nên loạn tưởng, và cấm hắn không xem phim nữa .

Hắn cũng nghĩ vậy nhưng lại qua một thời gian, dù không xem phim thì hắn cũng sẽ nghe được nhiều hơn những tiếng khóc lóc hay kêu cứu .

         *****

Mang trên mình 1 cái balo nhỏ , hắn xoay mình đứng nhìn lại ngôi nhà – đúng hơn là ngôi chùa mà hắn đã sống 3 năm qua . hắn đang mặc trên người một bộ đồ tây , hắn đã hoàn tục sau khi ngày nào hắn cũng phiền tâm loạn trí nghe được những tiếng kêu khóc hay kêu cứu đó , không được giải đáp nên hắn xin rời chùa . Tu hành mà không tĩnh tâm được thì nên về.Thế là hắn về nhà . Cuộc sống Thầy Chùa chấm dứt tại đây /.

Về nhà , hắn không phải Tu sĩ nên sẽ không phải làm việc và sinh hoạt như ở chùa nữa nên hắn sẽ quên luôn việc ngồi Thiền, cuộc sống của hắn cứ thế trôi qua trong thong thả , hắn cảm thấy Về nhà là một quyết định sáng suốt.

Qua một thời gian, hắn thấy sống đơn giản thế này rất chán , hắn bắt đầu làm nhiều việc , xin việc nhiều nơi , không có bằng cấp Đại học hay cao đẳng , từ phụ quán ăn , quán nhậu cho đến làm tạp vụ , dọn phòng , bảo vệ , việc gì hắn cũng làm .Hắn ở chùa quá lâu , nên không hiểu sự đời , thấy quá nhiều mặt trái của xã hội mà trong chùa không ai dạy cho hắn biết . Vì thế hắn thấy công việc không thích hợp , đổi nhiều nơi.

Và rồi, hắn biết yêu . Một lần tản bộ gần dãy trọ , hắn thấy cô- không xinh đẹp nhưng được cái dễ thương , hắn lân la làm quen , rồi sau những cuộc hẹn hò cà phê trà sữa , 2 người dến với nhau , xác định cưới , .Cũng là thanh niên làm sao không có ham muốn , không kích thích về tình dục , nhưng hắn nghĩ , thiêng liêng nhất là lúc động phòng khi cưới , hắn quyết định lúc đó sẽ nhận lần đầu của cô và cô cũng đồng ý.

Hai năm sau ngày cưới , mẹ hắn , mẹ vợ hắn thúc dục sinh con , nhưng vợ chồng hắn mãi vẫn không có con . Khi 2 người dẫn nhau đi khám , mới vỡ ra một sự thật đau lòng : hắn Vô sinh + yếu sinh lý.

Buồn vô cùng, vợ hắn khóc thảm thương dù hắn khuyên bảo thế nào đều vô dụng . Rồi điều gì đến sẽ đến , tình cảm vợ chồng ngày càng u ám , vợ hắn muốn sinh con nhưng hắn không có khả năng cho . Hắn mới nghĩ đến việc xin con nuôi , hoặc xin tinh trùng thụ tinh nhưng vợ hắn nói rằng xin Tinh trùng cấy ghép rất tốn tiền , Cô chỉ muốn sinh con do chính cô sinh mà không muốn nuôi con của ai hết .

Mà hắn không có khả năng cho cô thì chỉ còn 1 cách là quan hệ tình dục với thằng đàn ông khác . Mà là đàn ông , không ai muốn cho vợ mình nằm dưới thân một thằng đàn ông khác và phải nuôi con của người khác có huyết thống với vợ mình , dù hắn có yêu thương vợ hắn như thế nào đi nữa .

Những cuộc cãi vả cứ thế sinh ra , nhưng với tính cách của hắn thì hắn không thể ra tay nặng nề với vợ hắn được vì dù sao lỗi là chính hắn.

Cuộc đời quá khốn nạn , hắn quá nhu nhược nên bị vợ hắn đè đầu cưỡi cổ . Nếu là một người khác , mạnh mẽ hơn hắn , có lẽ dù là yếu sinh lý thì cũng không đến nỗi bị vợ nói cho không ngóc đầu dậy nỗi mà có lẽ ngày yên ổn của cô không còn dài lâu .

Nhưng đành chịu thôi, vì đó là tính cách của hắn, không ai có thể thay đổi được . Và rồi …hắn quyết tâm , sẽ lo cho mẹ con “vợ hắn” đến khi sinh xong một năm sau khi , hắn sẽ lại chia tay , trả tự do cho cô ta . Một năm này , xem như hắn tả lại tuổi thanh xuân mà hắn nghĩ là nợ “vợ hắn”.

Trở về với cuộc sống cô đơn , Nhiều lúc thấy chán , hắn hay xem thời sự , dù môn này hắn lâu nay ghét vì mấy con biên tập viên nói nhiều , hắn nghĩ rằng , cuộc sống vợ chồng hắn thế là ổn , sự việc xảy ra chung quanh không ảnh hưởng đến hắn .

Và lúc này , do chán cuộc sống này , hắn không còn hứng thú xem phim , ca nhạc , hay là đọc truyện – hắn mê món này nhất sau vợ hắn . Hắn cầm romote bấm loạn xạ , qua một chương trình thời sự , hắn thấy dạo này , cuộc sống ngày càng quá “loạn”, người chết không còn là vì bệnh tật hay già yếu , mà là càng ngày chết đi là thanh niên trẻ tuổi , không do đua xe thì cũng chết do tội phạm gây ra , Chủ yếu là do Tội phạm , không vì một chút xô xát , lời qua tiếng lại thì cũng là đâm nhau , chém nhau , bắn nhau bằng súng đạn .

Đầu thế kỷ 21 mà còn chơi súng đạn , không phải loạn thì cũng quá loạn . Thậm chí có những vụ giết nhau do cướp đoạt tài sản , không gì nhiều , có thể vì vài ngàn đến vài chục ngàn để mua thẻ game , bọn cướp cũng đưa tay ra sát hại một cách vô tội vạ .

Hắn-không phải hiệp sĩ , không phải anh hùng hảo hán như những bộ phim kiếm hiệp Kim dung , nhưng hắn cũng là một con người , một con người yêu chính nghĩa , ghét ác như cừu . Có đôi khi hắn nghĩ , nếu có thể hắn cũng muốn trở thành những siêu anh hùng ra tay truy tìm tội phạm như phim hành động trung quốc thì hay biết mấy .

Nhiều khi ngồi nghĩ vu vơ , hắn mơ mộng rằng mình sẽ tự tay cung cấp những chứng cứ phạm tội của những kẻ tội phạm , sau nhiều lần làm trinh thám và sẽ được giữ gìn một phần trật tự nơi hắn sống , được mọi người biết đến như một anh hùng .

Rồi những suy nghĩ đó vụt tắt, trở về với hiện thực , hắn có thể làm sao ? Một kẻ yếu sinh lý , tay trói gà không chặt , làm gà thì sợ máu , hắn có thể truy tìm tội phạm sao ?

Dạo gần đây , báo đài đưa tin , tội phạm xuất hiện khắp mọi ngóc ngách trên địa bàn và tòan xã hội, dất nước hắn đang sống . Hắn ghét cay ghét đắng bọn tội phạm kia , nhưng lại thấy tội cho gia đình của những kẻ gây tội , kẻ giết người ấy .

Như một vụ cướp xảy ra , không cần biết vì nguyên nhân gì . Kẻ phạm tội một khi bị công an bắt , đi tù mang tội không nói , còn phải đền bù thiệt hại cho người bị mất trộm .Ai ? ai sẽ là người phải đền bù không ngoài thân nhân của những kẻ phạm tội ấy .

Quá oan cho người thân của kẻ mang tội , hắn nghĩ rằng , tội phạm phải có giác ngộ của việc phạm tội . Đã không mang hạnh phúc cho nhà mình thì phải tự giải quyết cho Tốt những việc làm cho chính mình mang lại . Và hắn nghĩ thế .

Bạn đang đọc Chuyên Án số 1 sáng tác bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Đại.Thiếu.Gia.Mr.Tú
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 76
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự