Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 10 Chương 10

Bạn đang đọc Thay Một Nàng Vợ Dễ Thương Hiền Lành của Meoconlunar

Phiên bản Dịch · 5143 chữ · khoảng 18 phút đọc

Cuối cùng vết thương của Âu Cánh Thần cũng sắp khỏi hẳn nên xuất viện về nhà.

Sau khi về đến nhà, anh ngồi trên sô pha thỏa mãn ôm Thu Thủy Tâm, thì thầm bên tai cô nói muốn đến một nơi để hẹn hò.

“Ách, đi ra ngoài ăn?” Nhưng Phúc tẩu đã chuẩn bị một bữa ăn rất ngon rồi.

“Đúng rồi! Ở bệnh viện lâu như vậy, anh rất muốn đi ra ngoài một chút, hơn nữa……” Anh tà cười áp khuôn mặt tuấn tú tới gần cô,“Anh cũng muốn có một chút không gian riêng tư để ở một mình với em.”

Mặt cô đỏ lên, mỗi ngày hai người đều ở chung trong phòng bệnh còn chưa đủ a. Suy nghĩ một chút, cô đại khái hiểu được ý của anh,“Ý anh là không mang theo Tiểu Thiên cùng đi?”

“Không sai, hôm nay để bóng đèn nhỏ đó ở nhà thôi.” Anh thương yêu chiều chuộng hôn hai má cô,“Em đi thay quần áo, anh đi bảo tài xế chuẩn bị xe.”

“Được.” Ý đại thiếu gia đã quyết, cô chỉ có thể gật đầu thôi.

Nửa tiếng sau, Âu Cánh Thần mang theo Thu Thủy Tâm đã cải trang đi vào trong phòng một nhà hàng Tây cấp năm sao, cô quan sát xung quanh một chút, xem ra, khách ra vào ở nơi này đều không phú thì cũng quý.

Nhân viên phục vụ ra hỏi bọn họ gọi món ăn gì, Âu Cánh Thần thành thạo mà chọn vài món, trong đó hầu như đều là những món Thu Thủy Tâm thích…… Cô đột nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ, di? Không phải anh mất trí nhớ rồi sao? Sao có thể biết cô thích ăn cái gì?

Bọn họ vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, không khí thật vui vẻ, sau khi món điểm tâm ngọt được đưa lên, Âu Cánh Thần đột nhiên có chút đăm chiêu nhìn cô một hồi lâu, rồi cho cô một cái mỉm cười ấm áp mở miệng, “Được rồi, Thủy Tâm, xung quanh chúng ta bây giờ đều không có ai quen biết, Tiểu Thiên , Trung bá đều không có ở đây, có thể nói cho anh biết, gần đây có phải em có chuyện gì không vui không?”

Thu Thủy Tâm ngẩn ra, khó hiểu vì sao anh lại hỏi như vậy.

“Buổi chiều thứ tư tuần trước, em một mình lén trốn trong toilet khóc; còn sáng sớm ba ngày trước thì em ngẩn người ở trước mặt anh rất lâu, anh gọi em mấy tiếng em cũng không nghe thấy; Lại đến hôm nay lúc xuất viện sắc mặt em dường như rất kém……”

“Anh, anh nhìn lầm rồi, em có như vậy sao?” Cô gượng cười nói.

“Còn nói không có?” Anh cố ý nhíu mày,“Ngay cả nói cũng nói lắp bắp .”

“Kia…… Đó là bởi vì –”

“Đó là bởi vì căn bản cô không phải là Angel, vợ thật sự của Young!”

Thình lình, một tiếng nói ngạo mạn lại quen thuộc vang lên, Tống Nhã Huyên đã lâu không thấy giờ đang xuất hiện trước mặt hai người.

Ánh mắt sắc bén của cô ta gắt gao nhìn vào vẻ mặt kinh ngạc của Thu Thủy Tâm, “Cô chỉ là một người bán trang phục thú cưng trên mạng, căn bản cùng Âu gia một chút quan hệ cũng không có.”

“Ách?” Cô sợ tới mức há to miệng, sắc mặt trong nháy mắt trở nên vô cùng tái nhợt.

Tống Nhã Huyên đắc ý nói: “Lần trước sau cuộc thi thiết kế trang phục đã có một người bạn nói với tôi rằng hình dáng của vợ Young cùng một cô chủ bán trang phục thú cưng trên mạng mà cô ta từng tiếp xúc qua giống nhau đến kinh người, tôi liền nổi lên nghi ngờ, đặc biệt tìm chinh tín xã, tốn công sức rất lớn mới tra ra được chân tướng.”

Cô ta khinh thường nói: “Nữ chủ nhân Âu gia như cô kỳ thật là đồ giả, đáng giận nhất là, bây giờ cô thừa dịp Young bị tai nạn giao thông mất trí nhớ, âm mưu lừa dối biến giả thành thật, Thu Thủy Tâm, tâm cơ của cô cũng thật là sâu sắc.” (thiệt mún mần thịt mụ này ghê nha...)

Nghe thấy cô ta ở trước mặt Âu Cánh Thần vạch trần thân phận của mình, chỉ trích mình, đầu óc Thu Thủy Tâm hoàn toàn chìm vào trạng thái trống rỗng.

Âu Cánh Thần sẽ nhìn cô thế nào ? Anh có cảm thấy cô là một người phụ nữ tâm cơ sâu sắc lại còn không biết xấu hổ hay không?

Hai hàng nước mắt không tự giác chảy từ hốc mắt xuống,cô cảm thấy mình giờ này khắc này thật thảm hại.

Toàn bộ mọi người trong nhà hàng đều dời ánh mắt về phía bên này, lại càng khiến cô cảm thấy vô cùng xấu hổ đến cực điểm.

Ngay tại lúc cô cúi đầu, liều mình muốn tìm một cái hố để nhảy vào thì một đôi bàn tay to ấm áp đột nhiên kéo cô áp vào một bộ ngực dày rộng.

“Thực xin lỗi, em……” Cô không biết nên đối mặt với anh như thế nào.

Còn chưa kịp giải thích cái gì, giọng của Âu Cánh Thần đã vang lên — “Tống tiểu thư, tôi cảm thấy rất kỳ lạ, cô lấy tư cách gì mà nhúng tay vào việc nhà của tôi, còn cho người đi điều tra bà xã của tôi, cô có biết hành vi của cô là xâm phạm quyền riêng tư, không chút nào tôn trọng người khác hay không.” (hay..* hay...cứ * típ đi....ta cổ vũ cho...aja...aja...cố lên, chuyện nhà ngta mà xía xía vô là sao)

Tống Nhã Huyên vội vàng biện giải cho mình,“Young, anh mất trí nhớ nên mới không hiểu rõ nguyên do trong đó, tóm lại, người phụ nữ này không phải là vợ anh, cô ta căn bản chính là –”

“Đồ giả phải không?” Âu Cánh Thần lạnh lùng nhìn cô ta, miệng cực độ khinh thường. “Cho dù cô ấy thật sự là đồ giả thì đã thế nào? Thủy Tâm chính là người phụ nữ của tôi, nếu trên pháp luật không phải là vợ tôi, chúng tôi chỉ cần đi làm thêm thủ tục là được, những việc nhỏ này vốn không quan trọng.”

“Tôi nghiêm túc cảnh cáo cô, tốt nhất là cô lập tức đình chỉ công kích nhân thân của vợ tôi, nếu không tôi cũng không dám cam đoan có thể lập tức gọi điện cho luật sư để tố cáo cô hay không đâu.”

Cô ta hổn hển cãi, “Young, anh không thể như vậy, việc này căn bản không hợp với lẽ thường……”

“Như vậy theo cao kiến của Tống tiểu thư, tôi cần phải làm thế nào đây?” Anh lạnh lùng trừng mắt cô ta,“Cô trăm phương nghìn kế đi điều tra Thủy Tâm, mục đích cuối cùng là cái gì?”

“Tôi……” Cô ta xấu hổ không nói được, lòng ái mộ của một người con gái sao có thể nói ra miệng được?

Anh hừ một tiếng, “Tốt nhất cô đừng nói với tôi rằng cô đang mơ ước vị trí nữ chủ nhân Âu gia đấy.”

Cô ta đột nhiên biến sắc,“Tôi…… Tôi chỉ là hảo tâm muốn nhắc nhở anh, mới, mới không có……”

Anh lại cười lạnh, chút không lưu tình mà đâm thủng hy vọng hão huyền của cô ta.“Rất đáng tiếc là, tôi không có hứng thú đối với loại phụ nữ giỏi tâm kế, cho nên Tống tiểu thư, hy vọng từ nay về sau cô đừng có ý gì với tôi, bởi vì thực rõ ràng , tôi cũng không thích cô.”

Tống Nhã Huyên làm sao có thể chịu được bị khuất nhục trước mặt mọi người này, cô có chút cuồng loạn mà hô lên: “Tôi không tin!Young, anh dám nói đêm đó ở cửa quán bar lúc hôn tôi, anh không hề động lòng với tôi không?"

Âu Cánh Thần lộ ra một bộ dáng mờ mịt,“Tống tiểu thư, tôi từng hôn cô sao?” Anh cười đến cực kỳ vô tội,“Thật sự là thật có lỗi, hiện tại tôi mất trí nhớ , trong đầu của tôi, hoàn toàn không nhớ rõ có chuyện này.”

Anh lạnh mặt xuống, “Hành vi bây giờ của cô sẽ chỉ làm tôi nghĩ rằng cô là đang trăm phương nghìn kế muốn phá hoại gia đình tôi.”

“Anh –”

Những lời “Phá hoại gia đình” này của anh vừa thốt ra, Tống Nhã Huyên nhìn thấy những người khách trong nhà hàng đều dùng một loại ánh mắt phê phán mà nhìn cô, cô thấy vậy nên khó xử không thôi, khí thế hung hăng cũng giảm hơn phân nửa.

Oán hận nhìn thoáng qua Thu Thủy Tâm, cô nhấp mím môi, biết mình còn ở lại cũng chỉ là tự rước lấy nhục nên mang theo oán giận mà rời đi.

Mặc dù Tống Nhã Huyên đã rời khỏi, nhưng những ánh mắt tò mò trong nhà hàng cũng không hề giảm bớt, dù sao bọn họ cũng ăn gần xong rồi, Âu Cánh Thần liền đi tính tiền trước, dẫn theo Thu Thủy Tâm rời đi.

Hai người trầm mặc bước về nơi đậu xe, Âu Cánh Thần từ đầu đến cuối vẫn chặt chẽ nắm tay cô, cũng không thúc giục bước chân của cô, cô đi chậm, anh cũng đi chậm cùng cô.

Thu Thủy Tâm cố lấy dũng khí, quyết định, đây là lúc nói rõ tất cả.

“Cánh Thần, thực ra em……” Cô hít sâu một hơi,“Tuy rằng bây giờ anh mất trí nhớ , nhưng là có một số việc, em vẫn muốn nói rõ ràng với anh, thật sự nếu không nói, em sẽ bị nghẹn đến điên mất.”

“Em nói đi.” Anh dịu dàng nói.

Nhìn anh đang dùng một loại vẻ mặt lắng nghe nhìn mình, cô như được một tiếng trống ủng hộ làm tinh thần hăng hái thêm mà nói: “Vị Tống tiểu thư kia vừa mới nói …… Đều là thật sự!”

“……”

Cô cúi đầu, không dám nhìn mặt anh, “Trong vụ nổ ngày đó, em cũng vừa vặn hẹn một khách hàng ở đó, sau khi vụ nổ xảy ra, trong lúc hỗn loạn em nhớ rõ em cùng một người phụ nữ nữa đã đụng vào nhau, những thứ trong ví đều rơi ra tán loạn, có thể vì thế mà những giấy tờ, chứng minh của bọn em bị cầm nhầm với nhau.”

Cô thở dài một hơi,“Sau khi em tỉnh lại thì vô cùng khó hiểu vì sao các người lại lầm em là Angel, nhưng anh và bác sĩ đều nói rằng em mất trí nhớ, thật sự là buồn cười. Khi đó em cũng thấy rất kỳ quái, trên thế giới vì sao lại có hai người đều tên là Thu Thủy Tâm, hơn nữa bộ dạng còn giống nhau như đúc?”

“Sau, em lại tới phòng ngủ của Angel, trong lúc vô tình đã phát hiện một quyển nhật kí , Angel dường như là biết có sự tồn tại của em trên đời này, em…… em hẳn là chị em sinh đôi của cô ấy.”

“……”

“Sau đó……em, yêu thượng anh…… em nghĩ rằng chỉ cần em không nói, anh sẽ vẫn nghĩ rằng em là người vợ mất trí nhớ của anh mà yêu thương, em cũng thử thuyết phục mình phải nói sự thật rõ ràng cho anh biết, nhưng mà, em lại sợ một khi em nói ra rồi thì anh sẽ vĩnh viễn phân rõ giới hạn với em…… Thực xin lỗi……”

“……”

Nước mắt cô tràn ra hốc mắt, “Chiếm vị trí của vợ anh lâu như vậy, em rất xin lỗi……”

Cô cảm giác được anh buông tay cô ra, lòng cô lạnh lẽo, nước mắt rơi càng dữ dội.

Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, cô bị kéo gắt gao vào lòng, cô kinh ngạc vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt Âu Cánh Thần thâm thúy nhìn chằm chằm cô — “Cho dù em không phải người vợ thật sự của anh thì có làm sao?” Vẻ mặt của anh còn vô cùng nghiêm túc.“Em không phải người vợ thật sự của anh, chuyện này, anh đã sớm biết.”

Toàn thân cô run lên, anh…… đã sớm biết?

“Trước khi bị tai nạn giao thông, anh đã tìm chinh tín xã điều tra chuyện này, với kết quả kiểm chứng cùng suy luận của chinh tín xã, Angel đã bất hạnh qua đời ngay trong vụ nổ đó, em vừa mới nói các người từng đụng vào nhau, vừa vặn giải thích được một khúc mắc mà bọn anh không nghĩ ra, cũng hiểu được vì sao thân phận các người bị tráo đổi.”

Thu Thủy Tâm vô cùng khiếp sợ tiêu hóa lời nói của anh, anh…… anh không phải mất trí nhớ sao? Vậy thì sao có thể nói ra những lời này?

Âu Cánh Thần thở dài,“Tình cảm giữa anh và Angel thật sự không tốt, tâm cơ của cô ta sâu sắc, năm đó cô ta vì muốn kết hôn với anh mà ngang nhiên cho thuốc vào trong đồ uống của anh, cô ta nghĩ rằng mang thai con anh là có thể gả vào Âu gia làm thiếu phu nhân, anh cũng không phải loại đàn ông không chịu trách nhiệm nên đã cưới cô ta, nhưng thật không biết rằng, đó là khởi đầu của bất hạnh.”

Anh lắc đầu cười khổ, nâng cằm Thu Thủy Tâm lên nhìn cô chăm chú,“Ngay lúc anh hoàn toàn thất vọng với hôn nhân thì ông trời lại đưa em đến bên cạnh anh, thiện lương của em, nhiệt tình, thuần khiết, ngây thơ, tất cả tất cả của em đều làm cho anh say mê, cho dù em không phải người vợ thật sự của anh, nhưng anh thấy thực may mắn, cũng thực vừa lòng vì người bây giờ anh đang dắt tay là em.”

Anh vô cùng nghiêm túc nói: “Anh muốn xem em là người phụ nữ anh yêu nhất trong cuộc đời này mà che chở.”

Nghe được lời thổ lộ cảm động như thế, Thu Thủy Tâm hoàn toàn ngây ngốc. “Cánh Thần…… Anh thật sự đã sớm biết em không phải là Angel rồi sao?”

“Có rất nhiều chứng cớ để anh chú ý, tỷ như……” Anh để sát vào bên tai cô, “Lần đầu tiên của chúng ta, cũng là lần đầu tiên của em phải không?”

Mặt cô đỏ lên, anh cúi đầu cười nói: “Còn nữa, phía sau lưng Angel có một vết bớt màu đỏ, nhưng em không có, nhưng nguyên nhân chính thúc đẩy anh đi tìm hiểu rõ ràng tất cả là Tề Gia Bảo, cậu ta tới tìm anh, nói cho anh biết anh đã hiểu lầm em, nhưng đó là bởi vì không đủ hiểu biết về em nên mới có thể hiểu lầm như vậy, cho nên, anh muốn biết người phụ nữ anh yêu đến tột cùng là ai.”

Đại Bảo đi tìm anh…… Nói đến cậu ta, cô mới nhớ tới, từ lúc Âu Cánh Thần bị tai nạn giao thông đến giờ, cô cũng quên hỏi thăm chuyện nhà bọn họ…… Mẹ cậu ta bây giờ thế nào rồi?

“Đại Bảo cậu ấy –”

“Nghe nói ông chủ cậu ta đã hứa sẽ chiếu cố đến bệnh tình của mẹ cậu ấy, em đừng lo lắng.” Anh vừa lòng nhìn cô,“Thủy Tâm, em thật là một người rất thiện lương.”

Nghe được anh khen ngợi, mặt cô càng đỏ.

“Em cùng Angel ngoại trừ DNA giống nhau ra, những chỗ khác một chỗ cũng không giống, Angel đối với thiết kế trang phục hoàn toàn không có thiên phú cũng không có hứng thú, càng miễn bàn đến nấu nướng làm việc nhà, luôn chỉ biết đi shopping, cùng cô ta nói chuyện vô cùng nhàm chán, miệng lúc nào cũng chỉ toàn hàng hiệu.”

Thu Thủy Tâm nghe được vô cùng tò mò,“Thì ra…… Angel là người như vậy a……”

Anh buồn cười vỗ vỗ cái trán của cô,“Tốt nhất em đừng nói với anh, lâu nay em buồn rầu đều vì chuyện này nha.”

Chương 10.2

Âu Cánh Thần lộ ra một bộ dáng mờ mịt,“Tống tiểu thư, tôi từng hôn cô sao?” Anh cười đến cực kỳ vô tội,“Thật sự là thật có lỗi, hiện tại tôi mất trí nhớ , trong đầu của tôi, hoàn toàn không nhớ rõ có chuyện này.”

Anh lạnh mặt xuống, “Hành vi bây giờ của cô sẽ chỉ làm tôi nghĩ rằng cô là đang trăm phương nghìn kế muốn phá hoại gia đình tôi.”

“Anh –”

Những lời “Phá hoại gia đình” này của anh vừa thốt ra, Tống Nhã Huyên nhìn thấy những người khách trong nhà hàng đều dùng một loại ánh mắt phê phán mà nhìn cô, cô thấy vậy nên khó xử không thôi, khí thế hung hăng cũng giảm hơn phân nửa.

Oán hận nhìn thoáng qua Thu Thủy Tâm, cô nhấp mím môi, biết mình còn ở lại cũng chỉ là tự rước lấy nhục nên mang theo oán giận mà rời đi.

Mặc dù Tống Nhã Huyên đã rời khỏi, nhưng những ánh mắt tò mò trong nhà hàng cũng không hề giảm bớt, dù sao bọn họ cũng ăn gần xong rồi, Âu Cánh Thần liền đi tính tiền trước, dẫn theo Thu Thủy Tâm rời đi.

Hai người trầm mặc bước về nơi đậu xe, Âu Cánh Thần từ đầu đến cuối vẫn chặt chẽ nắm tay cô, cũng không thúc giục bước chân của cô, cô đi chậm, anh cũng đi chậm cùng cô.

Thu Thủy Tâm cố lấy dũng khí, quyết định, đây là lúc nói rõ tất cả.

“Cánh Thần, thực ra em……” Cô hít sâu một hơi,“Tuy rằng bây giờ anh mất trí nhớ , nhưng là có một số việc, em vẫn muốn nói rõ ràng với anh, thật sự nếu không nói, em sẽ bị nghẹn đến điên mất.”

“Em nói đi.” Anh dịu dàng nói.

Nhìn anh đang dùng một loại vẻ mặt lắng nghe nhìn mình, cô như được một tiếng trống ủng hộ làm tinh thần hăng hái thêm mà nói: “Vị Tống tiểu thư kia vừa mới nói …… Đều là thật sự!”

“……”

Cô cúi đầu, không dám nhìn mặt anh, “Trong vụ nổ ngày đó, em cũng vừa vặn hẹn một khách hàng ở đó, sau khi vụ nổ xảy ra, trong lúc hỗn loạn em nhớ rõ em cùng một người phụ nữ nữa đã đụng vào nhau, những thứ trong ví đều rơi ra tán loạn, có thể vì thế mà những giấy tờ, chứng minh của bọn em bị cầm nhầm với nhau.”

Cô thở dài một hơi,“Sau khi em tỉnh lại thì vô cùng khó hiểu vì sao các người lại lầm em là Angel, nhưng anh và bác sĩ đều nói rằng em mất trí nhớ, thật sự là buồn cười. Khi đó em cũng thấy rất kỳ quái, trên thế giới vì sao lại có hai người đều tên là Thu Thủy Tâm, hơn nữa bộ dạng còn giống nhau như đúc?”

“Sau, em lại tới phòng ngủ của Angel, trong lúc vô tình đã phát hiện một quyển nhật kí , Angel dường như là biết có sự tồn tại của em trên đời này, em…… em hẳn là chị em sinh đôi của cô ấy.”

“……”

“Sau đó……em, yêu thượng anh…… em nghĩ rằng chỉ cần em không nói, anh sẽ vẫn nghĩ rằng em là người vợ mất trí nhớ của anh mà yêu thương, em cũng thử thuyết phục mình phải nói sự thật rõ ràng cho anh biết, nhưng mà, em lại sợ một khi em nói ra rồi thì anh sẽ vĩnh viễn phân rõ giới hạn với em…… Thực xin lỗi……”

“……”

Nước mắt cô tràn ra hốc mắt, “Chiếm vị trí của vợ anh lâu như vậy, em rất xin lỗi……”

Cô cảm giác được anh buông tay cô ra, lòng cô lạnh lẽo, nước mắt rơi càng dữ dội.

Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, cô bị kéo gắt gao vào lòng, cô kinh ngạc vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt Âu Cánh Thần thâm thúy nhìn chằm chằm cô — “Cho dù em không phải người vợ thật sự của anh thì có làm sao?” Vẻ mặt của anh còn vô cùng nghiêm túc.“Em không phải người vợ thật sự của anh, chuyện này, anh đã sớm biết.”

Toàn thân cô run lên, anh…… đã sớm biết?

“Trước khi bị tai nạn giao thông, anh đã tìm chinh tín xã điều tra chuyện này, với kết quả kiểm chứng cùng suy luận của chinh tín xã, Angel đã bất hạnh qua đời ngay trong vụ nổ đó, em vừa mới nói các người từng đụng vào nhau, vừa vặn giải thích được một khúc mắc mà bọn anh không nghĩ ra, cũng hiểu được vì sao thân phận các người bị tráo đổi.”

Thu Thủy Tâm vô cùng khiếp sợ tiêu hóa lời nói của anh, anh…… anh không phải mất trí nhớ sao? Vậy thì sao có thể nói ra những lời này?

Âu Cánh Thần thở dài,“Tình cảm giữa anh và Angel thật sự không tốt, tâm cơ của cô ta sâu sắc, năm đó cô ta vì muốn kết hôn với anh mà ngang nhiên cho thuốc vào trong đồ uống của anh, cô ta nghĩ rằng mang thai con anh là có thể gả vào Âu gia làm thiếu phu nhân, anh cũng không phải loại đàn ông không chịu trách nhiệm nên đã cưới cô ta, nhưng thật không biết rằng, đó là khởi đầu của bất hạnh.”

Anh lắc đầu cười khổ, nâng cằm Thu Thủy Tâm lên nhìn cô chăm chú,“Ngay lúc anh hoàn toàn thất vọng với hôn nhân thì ông trời lại đưa em đến bên cạnh anh, thiện lương của em, nhiệt tình, thuần khiết, ngây thơ, tất cả tất cả của em đều làm cho anh say mê, cho dù em không phải người vợ thật sự của anh, nhưng anh thấy thực may mắn, cũng thực vừa lòng vì người bây giờ anh đang dắt tay là em.”

Anh vô cùng nghiêm túc nói: “Anh muốn xem em là người phụ nữ anh yêu nhất trong cuộc đời này mà che chở.”

Nghe được lời thổ lộ cảm động như thế, Thu Thủy Tâm hoàn toàn ngây ngốc. “Cánh Thần…… Anh thật sự đã sớm biết em không phải là Angel rồi sao?”

“Có rất nhiều chứng cớ để anh chú ý, tỷ như……” Anh để sát vào bên tai cô, “Lần đầu tiên của chúng ta, cũng là lần đầu tiên của em phải không?”

Mặt cô đỏ lên, anh cúi đầu cười nói: “Còn nữa, phía sau lưng Angel có một vết bớt màu đỏ, nhưng em không có, nhưng nguyên nhân chính thúc đẩy anh đi tìm hiểu rõ ràng tất cả là Tề Gia Bảo, cậu ta tới tìm anh, nói cho anh biết anh đã hiểu lầm em, nhưng đó là bởi vì không đủ hiểu biết về em nên mới có thể hiểu lầm như vậy, cho nên, anh muốn biết người phụ nữ anh yêu đến tột cùng là ai.”

Đại Bảo đi tìm anh…… Nói đến cậu ta, cô mới nhớ tới, từ lúc Âu Cánh Thần bị tai nạn giao thông đến giờ, cô cũng quên hỏi thăm chuyện nhà bọn họ…… Mẹ cậu ta bây giờ thế nào rồi?

“Đại Bảo cậu ấy –”

“Nghe nói ông chủ cậu ta đã hứa sẽ chiếu cố đến bệnh tình của mẹ cậu ấy, em đừng lo lắng.” Anh vừa lòng nhìn cô,“Thủy Tâm, em thật là một người rất thiện lương.”

Nghe được anh khen ngợi, mặt cô càng đỏ.

“Em cùng Angel ngoại trừ DNA giống nhau ra, những chỗ khác một chỗ cũng không giống, Angel đối với thiết kế trang phục hoàn toàn không có thiên phú cũng không có hứng thú, càng miễn bàn đến nấu nướng làm việc nhà, luôn chỉ biết đi shopping, cùng cô ta nói chuyện vô cùng nhàm chán, miệng lúc nào cũng chỉ toàn hàng hiệu.”

Thu Thủy Tâm nghe được vô cùng tò mò,“Thì ra…… Angel là người như vậy a……”

Anh buồn cười vỗ vỗ cái trán của cô,“Tốt nhất em đừng nói với anh, lâu nay em buồn rầu đều vì chuyện này nha.”

“Em……” Cô dừng một chút, khúc mắc của mình đã được giải quyết , cô đột nhiên nhớ tới một việc, tò mò mà nhìn anh chằm chằm,“Nhưng mà, Âu Cánh Thần, không phải anh mất trí nhớ sao?”

Anh xấu xa lộ ra một cái tà cười, “Bây giờ anh mới biết được, thì ra anh diễn tốt như vậy, không đi đóng phim giành giải Kim Mã, Oscar thật sự rất đáng tiếc nha.”

“Ý của anh là nói……”

“Anh cảm thấy, thỉnh thoảng cùng con tranh thủ tình cảm, ầm ĩ, cũng rất thú vị .” Anh vô cùng trẻ con mà nhếch nhếch môi,“Chỉ có điều anh vẫn phải nên tìm một cơ hội chỉnh tiểu bất điểm kia một chút, nó ngang nhiên dám chỉ vào đầu anh mà nói anh là một ba ba làm cho nó cảm thấy thực chán ghét.”

“Anh giả vờ .” Những lời này của Thu Thủy Tâm là khẳng định .

“Anh cũng là bất đắc dĩ.” Anh cười đến vô lại .

“Cho nên anh liền trêu đùa mọi người, làm cho tất cả mọi người đều lo lắng cho tên xấu xa như anh?” Cô càng nghĩ càng tức giận, giọng nói cũng bén nhọn lên.

“Đó cũng đều phải trách em.” Anh ai oán nhìn cô, “Trên thực tế trong mấy ngày anh hôn mê, lâu lâu cũng có tỉnh lại, chỉ là không mở mắt ra mà thôi. Anh nghe thấy em nói với Tiểu Thiên cùng Trung bá, nói là em không tính ở lại, anh sợ em sẽ tùy lúc mà rời khỏi anh, cho nên mới……”

“Anh chỉ có thể sử dụng chiêu này để giữ em lại bên cạnh, trong khoảng thời gian này anh biết tất cả mọi người đều lo lắng cho anh, nhưng mà anh cũng biết người lo lắng cho anh nhất là em, anh không chỉ một lần nhìn thấy em lén khóc vì anh, anh chán ghét đi trị liệu cũng vì không muốn nhìn thấy em vì anh mà đau lòng.”

Người đàn ông này đã đùa giỡn người ta mà còn nói được hợp tình hợp lý như vậy, thật sự là đáng giận!

Thu Thủy Tâm khó chịu, “Âu Cánh Thần, em cảm thấy trò chơi này một chút cũng không vui, hành động của anh – thật làm cho người ta rất tức giận.”

“Thủy Tâm……” Anh gấp đến độ xin lỗi rồi cầu tha thứ, “Em tha thứ cho anh lần này đi, được không?”

Thu Thủy Tâm mân môi không nói một câu, đột nhiên giống như nghĩ đến cái gì đó mà lấy một quyển sổ tiết kiệm từ trong bóp da ra đưa cho anh.

Âu Cánh Thần khó hiểu nhận lấy, mở ra thì thấy, bên trong không nhiều không ít có ba trăm vạn.

“Đây nghĩa là sao?”

“Em đã từng nói, em nợ anh ba trăm vạn kia nhất định sẽ trả lại cho anh –”

“Thủy Tâm!” Anh nghiêm khắc quát: “Em không dùng cách này để vũ nhục anh thì không được sao?” Nếu người phụ nữ này muốn dùng chiêu này để làm cho anh khó chịu, như vậy cô thật đúng là tiêu đời rồi .

“Em lấy những phục sức thú cưng mà lúc trước em đã làm đi bán hết –”

“Thủy Tâm, em đã từng đồng ý với anh, mặc kệ em có bao nhiêu tức giận, em cũng không rời khỏi anh……”

“Còn có cả tiền bán phòng nhỏ mà em để dành tiền mấy năm để mua –”

“Thủy Tâm……”

“Sau khi trả cho anh ba trăm vạn này xong, em liền trở thành không một xu dính túi –”

“Đủ rồi!”

“Cho nên, từ nay về sau, anh phải chịu trách nhiệm nuôi em cả đời –”

“Anh nói đủ rồi!” Âu Cánh Thần vừa rống xong, bỗng dưng hiểu ra cái gì đó, anh không thể tin được mà nhìn về phía cô, khi nhìn thấy trong mắt cô còn đọng ý cười rõ rệt,“Em…… Em vừa mới nói cái gì?”

“Không nghe thấy thì thôi.” Cô có chút thẹn thùng xoay đi, đi đến một bên.

Âu Cánh Thần vội vàng giữ lấy cổ tay cô, ngăn bước chân của cô.

“Anh nghe thấy.”

“Cái gì?”

“Em đang cầu hôn anh……”

Cô hờn dỗi phủ nhận,“Em mới không có!”

“Thủy Tâm……”

“……”

“Anh yêu em……”

“……”

“Thủy Tâm……”

“……”

“Gả cho anh nha!”

Hai tháng sau, trên báo chí đăng một tin tức kết hôn làm cho người ta kinh ngạc, chữ viết thật to – Tổng tài tập đoàn Âu thị sẽ vào ngày đó tháng đó năm đó, tại một khách sạn năm sao nào đó cử hành hôn lễ thế kỷ.

Chú rể: Âu Cánh Thần.

Cô dâu: Thu Thủy Tâm.

Hoa đồng: Âu Quân Thiên.

Tin tức này được đăng không bao lâu, liền thu hút được hiếu kỳ của mọi tầng lớp.

Xem ra vụ tai nạn giao thông vài ngày trước của tổng tài tập đoàn Âu thị quả nhiên bị thương không nhẹ, mà còn thần kinh đến mức cử hành hôn lễ cùng vợ một lần nữa.

Nhưng cũng có lời đồn đãi nói rằng, trưởng phòng thiết kế của tập đoàn Hoa thị – nhà thiết kế Tống Nhã Huyên, bởi vì không chịu nổi đả kích này nên đã đột ngột từ chức, thương tâm tuyệt vọng mà đi ra nước ngoài.

Còn những người không cần chịu trách nhiệm về lời đồn lại càng đồn ghê hơn, kỳ thật đây là lễ vật tân hôn mà Âu tổng tài tặng cho kiều thê tái hôn, chỉ có điều bà xã đại nhân không hề cảm kích rồi.

HẾT

Bạn đang đọc Thay Một Nàng Vợ Dễ Thương Hiền Lành của Meoconlunar
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự