Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 13 Nhung nhớ

Bạn đang đọc Thất Tịch Không Mưa của Lâu Vũ Tình

Phiên bản Dịch · 3571 chữ · khoảng 12 phút đọc

Một buổi chiều mưa nhỏ, Thẩm Thiên Tình đi tiễn người đàn ông thân yêu nhất trong cuộc đời, từ đó đơn độc sống một mình.

Trước khi lên máy bay, Thẩm Hàn Vũ đặt tay cô vào tay Tề Quang Ngạn, nói với anh ta: “Tôi giao em gái tôi cho cậu, nhớ chăm sóc con bé cho tốt, khi tôi trở về, nếu con bé thiếu một sợi tóc nào, cậu cẩn thận nắm đấm của tôi đấy!”

Tề Quang Ngạn gật đầu nhận lời.

Cô tiễn anh từng bước, từng bước đi khỏi cuộc đời cô, cho tới khi không còn nhìn thấy nữa, cô nhẹ nhàng rút tay về, khẽ nói lời cảm ơn Tề Quang Ngạn, rồi cô đi trước, rời khỏi sân bay.

Tề Quang Ngạn hiểu ý cô, Thẩm Hàn Vũ đi rồi, họ không cần diễn kịch nữa.

Cô cùng vào cùng ra với anh cũng chỉ để Thẩm Hàn Vũ yên tâm mà thôi, từ trước tới giờ cô không định từ bỏ tình cảm này, cô lừa Thẩm Hàn Vũ, lừa tất cả mọi người, chỉ là để cậu ta có thể yên tâm ra đi, bắt đầu cuộc đời mới, còn cô, cuộc đời còn lại không có cậu ta, chỉ biết lặng lẽ nhớ nhung.

Tất cả mọi người, bao gồm Tề Quang Ngạn, thậm chí cả người đàn ông cô yêu nhất, đều không lường được, tình cảm cô dành cho Thẩm Hàn Vũ lại sâu sắc đến vậy.

Những ngày tháng không có Thẩm Hàn Vũ rất yên tĩnh, không có sóng to gió lớn, có thể nói là nhạt nhéo tới mức vô vị, chỉ có mỗi lần ngồi trước bàn học viết thư cho anh, cô mới cảm nhận được nhịp đập phập phồng của trái tim, nhưng lại không dám gửi thư quá nhiều lần, sợ để lộ nỗi hoài mong.

Anh, em rất nhớ anh.

Câu này chỉ có thể lặp lại trong tim, không thể viết ra thành chữ.

Trong thư, cô cẩn thận moi ra những chuyện vụn vặt thường nhật để viết, cho anh biết hằng ngày cô sống rất tốt, rất vui vẻ, muốn anh đừng lo lắng, chưa bao giờ dám tuỳ ý bộc lộ nỗi nhớ nhung.

Một năm, hai năm qua đi, ngoài dịp tết Âm lịch anh về rồi lại đi ngay, họ chỉ có thể liên lạc qua thư và điện thoại.

Sau khi tốt nghiệp, cô tìm thấy một công việc có chế độ đãi ngộ không tồi ở một phòng tranh nhưng anh vẫn đều đặn gửi phí sinh hoạt cho cô. Cô từng phản đối nhưng anh chẳng thay đổi, còn nói nếu cô kiếm được nhiều tiền thì có thể tiết kiệm để làm của hồi môn.

Năm mười lăm tuổi, bọn họ xa nhau; năm mười tám tuổi, cô đi gặp anh; năm hai mốt tuổi, mẹ qua đời, anh trở về; năm hai tư tuổi, anh kết hôn, đưa vợ mới cưới đến một nơi xa…

Năm nay, cô hai sáu tuổi rồi, liệu cô có thể chờ đợi một lần trùng phùng khắc cốt ghi tâm khác hay không?

Bây giờ, thi thoảng cô vẫn cầm bút vẽ vời. Sinh nhật anh năm ngoái, cô đã vẽ một bức tranh dựa theo trí nhớ, gửi làm quà cho anh. Trong tranh, anh và cô tựa lưng vào nhau ngồi bên cửa sổ, ngoài trời là mưa phùn cùng ánh tà dương…

Anh nói, sau mưa sẽ có cầu vồng.

Cô không nhớ cuối cùng có cầu vồng hay không, chỉ nhớ hôm đó… cô đã hôn anh.

Thật kỳ lạ, cô phát hiện càng lớn tuổi mình lại càng hay nhớ chuyện trước kia, đặc biệt là thời còn ở quê, những ngày tháng có anh bầu ban, hồn nhiên, vô lo.

Chỉ cần nghĩ tới anh, cô sẽ vô cùng xúc động, muốn cầm bút ghi chép, hoặc là sợ hãi, sợ có một ngày cô già tới nổi không thể ghi lại thứ gì nữa, vì vậy cô phải tranh thủ lúc còn có thể vẽ để lưu lại. Có người nói, vì tình cảm trong tim tràn đầy nên đương nhiên văn chương cũng vô cùng cảm động, rốt cuộc cô cũng hiểu cảm giác này rồi, cô bây giờ chính là vì xúc động dâng tràn nên mới dùng tranh để biểu đạt.

Bởi vậy, các tác phẩm liên quan tới ký ức thời niên thiếu của cô ngày càng nhiều, từng bức, từng bức chỉ xoay quanh người đàn ông dịu dàng ấy. Cho đến một hôm, phòng trưng bày có triển lãm, giám đốc phòng tranh hẹn cô tới nhà bàn bạc chi tiết, vô tình phát hiện những bức tranh này, ông liền tỏ ra kinh ngạc.

“Tôi không biết cô có khiếu hội hoạ như vậy, làm nhân viên nhỏ trong phòng tranh của tôi quả là chôn vùi tài năng thiên phú của cô rồi.” Giám đốc phòng tranh cầm một bức sơn dầu lên xem. “Người đàn ông khôi ngô trong tranh chắc là người rất quan trọng với cô? Tôi thấy bức nào cô cũng lấy cậu ta làm tâm điểm.”

Cô chỉ khẽ cười, không nói.

Sau đó, giám đốc tiến cử cô với một họa sĩ nổi tiếng trong nước, tích cực giúp cô chuẩn bị tổ chức triển lãm…

Cho tới bây giờ, cô vẫn rất ngỡ ngàng. Cô chưa từng cho rằng tranh của mình có chỗ nào đặc biệt đáng để chú ý, càng chưa từng nghĩ về khiếu hội hoạ thiên phú của mình, nhưng họ nói tranh của cô có yếu tố làm rung động lòng người, những thứ cô vẽ trên giấy không phải màu sắc mà là tình cảm nên cái bọn họ nhìn thấy cũng không phải tranh mà là tình cảm đậm sâu.

Vì cuộc triển lãm lần này có rất nhiều khâu nhỏ cần chuẩn bị, lại còn phải giao đủ tác phẩm nên cô bị mất ngủ trầm trọng, vài lần vẽ được một nửa thì đột nhiên mắt lại bị mờ, cô nghĩ chắc là do mệt quá, nghỉ một chút sẽ không sao.

Hôm đó, nhận được điện thoại của Tề Quang Ngạn, nhớ ra lâu rồi chưa gặp mặt, cô bèn hẹn anh đi ăn cơm.

Họ bây giờ chỉ là bạn. Cô nói rõ với anh, không muốn có tình cảm với bất kỳ ai. Nhưng anh nói, anh đã hứa với anh trai cô sẽ chăm sóc cô, nhận sự uỷ thác của người khác thì phải hết lòng.

Tuy miệng anh không nói nhưng cô biết, anh vẫn luôn chờ cô…

Sau khi ăn cơm, họ vui vẻ đi dạo, cô nhớ ra mình cần mua màu vẽ, bèn tiện đường ghé qua cửa hàng bán đồ dùng mỹ thuật. Khi qua đường, hai chân cô bỗng như mất hết sức lực, không chống đỡ nổi trọng lượng cơ thể khiến cô ngã nhào.

“Tiểu Tình, em không sao chứ?”

“Em…” Trong giây lát, cô cảm thấy mắt mờ đi, chỉ có một màu trắng mờ ảo, cô giơ tay tìm kiếm vị trí của anh thì thấy tay anh đang giơ ra, cô liền vịn vào anh để đứng dậy.

“Tiểu Tình?” Anh cảm thấy là lạ, giơ tay lắc lắc trước mặt cô.

“Đừng lắc nữa, lắc nữa vẫn chỉ là năm đầu ngón tay thôi.” Mắt đã lại nhìn thấy ánh sáng, cô thở khẽ, cảm giác hai chân đã có lực hơn. “Em biết anh muốn hỏi gì, chỉ là gần đây em mệt quá, cơ thể có phần không chịu nổi, qua giai đoạn này, em sẽ nghỉ ngơi thật tốt.”

Tề Quang Ngạn lắc đầu: “Anh thấy không ổn, bệnh viện ở ngay trước mặt, em nên đi kiểm tra xem sao.”

“Không cần đâu, em chẳng sao cả, anh đừng lãng phí nguồn tài nguyên chữa bệnh.”

“Cùng lắm thì anh trả tiền, chắc chắn là mình không sao chẳng phải sẽ yên tâm hơn ư? Em còn bướng bỉnh nữa, anh gọi điện thẳng cho anh trai em, nói là em không ngoan đấy!”

Vừa nghe nhắc tới Thẩm Hàn Vũ, cô chỉ có thể ngoan ngoãn im lặng.

Không còn cách nào, ba từ này là tử huyệt của cô.

“Multiple sclerosis?”

Tề Quang Ngạn ngồi cạnh cô chờ kết quả, đột nhiên nghe thấy danh từ lạ lẫm này, anh liền vò đầu, vẻ mặt hoang mang. Nó là cái gì vậy? Anh chưa từng nghe qua.

“Tiếng Trung gọi là bệnh đa xơ cứng.”

Anh vẫn không hiểu. “Vậy sẽ thế nào? Cũng gần giống như bị cảm ư? Uống thuốc bao lâu thì khỏi?”

“Hả?” Gương mặt bác sĩ đầy vẻ u ám.

Thấy rõ biểu hiện của bác sĩ, anh biết mình đã hỏi một câu ngu xuẩn.

Được rồi, được rồi, anh thừa nhận kiến thức mình quá nông cạn, nhưng anh đâu phải bác sĩ, sao biết được Multiple sclerosis là cái quái quỷ gì? Hôm nay, nếu Thẩm Hàn Vũ ở đây, chắc cậu ta sẽ không hỏi ngu ngốc như vậy.

Quay đầu thấy vẻ mặt đột nhiên thất thần của Thẩm Thiên Tình, anh bèn hỏi: “Xem ra em đã từng nghe qua, có cần giải thích chút không?”

“Về cơ bản, bệnh đa xơ cứng không được coi là bệnh di truyền nhưng có khả năng liên quan tới gen, nghĩa là, nếu trong gia đình có người từng mắc bệnh này thì tỷ lệ mắc phải sẽ tương đối cao.” Bác sĩ giải thích cho anh.

Thẩm Thiên Tình đột nhiên gật đầu: “Cha tôi… đúng là đã chết vì bệnh đa xơ cứng.”

“Cái gì? Có thể chết người ư?” Họ đang dọa anh đấy à? “Vậy, vậy, cô ấy…”

“Không nhất định là thế, còn phải xem tình trạng của người đó. Vài người có thể bị choâng váng, mệt mỏi, kiệt sức, co thắt cơ, mất dần thị lực, khó khăn khi nuốt, tứ chi không còn sức lực, tệ hơn nữa là có khả năng bị liệt nửa dưới, hoàn toàn không nhìn thấy gì, điều này còn phải xem bệnh tình của cô ấy được khống chế như thế nào.”

Nghiêm trọng vậy ư?! Tề Quang Ngạn há hốc miệng, không nói được lời nào.

“Vì vậy các bạn phải chuẩn bị tâm lý trước, có chuyện gì chưa làm thì nắm chắc cơ hội đi! Bệnh này trước mắt vẫn chưa tìm ra phương pháp chữa trị tận gốc, vì vậy, chúng tôi cũng không thể bảo đảm.”

“Mẹ kiếp, cái gì mà không thể bảo đảm?” Tề Quang Ngạn nổi nóng đập bàn, la hét. Ý của gã lang băm này là cô ấy sẽ chết ư?

“Quang Ngạn…” Thần sắc cô đờ đẫn, u ám, giọng nói nhẹ tới nỗi dường như không thể nghe thấy.

“Sao vậy, Tiểu Tình?” Anh vội vàng vòng ra trước mặt cô.

“Đừng…”

“Cái gì?” Anh vểnh tai, cố lắng nghe giọng nói yếu ớt của cô.

“Đừng… nói cho anh trai em biết!”

“Tới lúc này rồi mà em còn lo cho cậu ta!” Tề Quang Ngạn không nén được, nổi nóng. Cô có thể ích kỷ một chút, yêu bản thân mình hơn một chút được không? Cô như vậy… mẹ kiếp, thật khiến người ta đau lòng!

“Đừng nói cho anh trai em biết…” Cô lẩm bẩm. “Xin anh đấy, đừng để anh ấy biết… Em không muốn làm lỡ việc của anh ấy.” Cô dùng chút sức lực yếu ớt níu áo anh, hoảng sợ nói, rồi lặp lại lần nữa.

“Được, anh không nói, anh không nói, em đừng căng thẳng quá!” Anh ra sức ôm chặt cô.

Cô thở phào nhẹ nhõm, cố nở nụ cười yếu ớt: “Anh ấy không dễ gì có được cuộc sống bình yên, em không muốn… không muốn lại trở thành gánh nặng mệt mỏi cho anh ấy… không thể…”

Cô không nhớ hôm đó đã về đến nhà kiểu gì, cả ngày ngủ li bì, Tề Quang Ngạn cũng ở bên cô suốt, không rời một bước.

Khi biết bản thân mắc phải chứng bệnh hiểm nghèo này thì tâm trạng sẽ ra sao, cô chưa từng biết, kỳ lạ là sauu khi ngủ dậy lại cảm thấy đủ bình tĩnh để chấp nhận sự thật, suy nghĩ trước nay chưa từng rõ ràng đến thế, rất nhiều chuyện trước kia chưa từng nghĩ tới đều hiện rõ trong đầu.

Cô nói với Tề Quang Ngạn, vẻ rất nghiêm túc: “Anh là người tốt, hết lòng với em, em có thể cảm nhận được. Xin lỗi, trái tim em đã quá đầy, không còn chỗ để chứa thêm anh nữa, nếu gặp anh trước, em nhất định sẽ yêu anh.”

“Ngốc ạ! Không cần dặn dò, trăng trối sớm vậy đâu!” Anh đau lòng tới mức không nói nên lời, ôm cô mà rớt nước mắt. Xem ra anh còn không thể chấp nhận bệnh tình của cô hơn cô, anh nói, cả đời này cô chưa từng hạnh phúc, ông trời cứ luôn trêu ngươi cô, anh thấy bất công cho cô.

Ai bảo thế? Cô từng hạnh phúc chứ! Quen biết anh trai chính là việc hạnh phúc nhất đời, trước nay cô chưa từng hối hận vì đã đi trên đoạn đời này.

Cô còn có rất nhiều việc chưa làm, không có nhiều thời gian để đắm chìm trong bi thương và oán trời trách người. Nhân lúc còn có thể vẽ, cô phải cố gắng ghi lại những đoạn ký ức đẹp đẽ nhất trong đời, vì có một ngày, đến bút vẽ cô cũng sẽ không cầm nổi…

Người khác có thể không hiểu nhưng anh trai nhất định sẽ hiểu.

Cô hy vọng, sau khi nhìn thấy những bức tranh này, anh có thể chịu đựng được nỗi đau đớn, bi thương vì mất cô.

Cuộc sống sẽ kết thúc nhưng từng đoạn hồi ức đẹp đẽ nhất, thứ tình cảm trong sáng nhất đều được lưu lại, đi cùng anh. Anh không cần quá đau khổ vì sự thân thiết giữa bọn họ trước nay không phải là thể xác, do vậy, cho dù họ không thể ở bên nhau nhưng linh hồn họ trước sau chưa từng rời xa, điểm này, anh và cô đều hiểu rõ, bỏ qua mọi quy tắc về thể xác và thể lực, trái tim thoát ly trần tục có thể tự do yêu anh.

Đây có lẽ là phần thưởng ông trời ban cho cô, sự nhân từ cuối cùng…

London, nước Anh.

Thẩm Hàn Vũ đứng trước cửa sổ, ngắm những hạt mưa li ti.

London mưa nhiều, một năm bốn mùa hiếm khi có ngày nắng đẹp, anh nhớ ánh nắng Đài Loan, cùng với… bầu trời trong veo bé nhỏ trong cuộc đời anh.

Tình… Bây giờ cô ấy có ổn không?

Anh lúc nào cũng muốn bay ngay về Đài Loan, nhưng cô nói cô muốn một cuộc sống mới, sự tồn tại của anh sẽ cản bước chân đi tìm hạnh phúc của cô…

Chính vì câu nói này, anh kìm nén, không dám tuỳ tiện. Nếu như vậy có thể khiến cô bình yên, anh nên đi thật xa, cẩn thận thu gom hết những nỗi nhớ nhung dâng đầy này, không thể, cũng không nên quấy rầy cô

Gần đây, trời lúc nào cũng mưa dầm dề khiến anh nhớ ra sắp đến sinh nhật cô. Không biết thời tiết ở Đài Bắc thế nào? Dựa vào kinh nghiệm mà đoán, tám, chín phần là lại mưa nhỉ?

Cô thường mong trời trong để anh đưa cô đi chơi, đón ngày sinh nhật vui vẻ nhất. Còn bây giờ? Cô vẫn chờ đợi chứ? Hay là… hiện tại cô đã có người khác ở bên, từ lâu đã quên sự chờ đợi trong sáng ban đầu?

Đúng vậy, Tề Quang Ngạn sẽ ở bên cô, cô sẽ có một ngày sinh nhật ngọt ngào nhất, không cần anh lo lắng…

Anh quay người lại, ánh mắt dừng nơi chồng thư trên bàn, nhíu mày suy nghĩ.

Cô từng hứa, mỗi tháng gửi một lá thư, gần ba năm nay, cứ đến ngày mười lăm là anh lại nhận được thư của cô, chưa bao giờ ngoại lệ, tháng này đã quá một tuần, cô quên rồi ư?

Anh chọn vài lá để xem. Mỗi lần nhận được thư cô, anh thường đọc tới gần chục lần, nội dung đã thuộc lòng. Chữ của Tình rất đẹp, nắn nót, ngay ngắn, từng chữ, từng nét đều thể hiện rõ sự chú tâm hết mực khi viết, nhưng vài tháng gần đây, chữ viết của cô ngày càng cẩu thả, hai thư cuối cùng còn gõ bằng máy tính.

Cô nói, vì gần đây quá bận. Cô đắc ý kể cho anh về triển lãm tranh, có quá nhiều việc khiến cô đầu tắt mặt tối, cảm thấy hai tư tiếng đồng hồ vẫn là không đủ, nếu không phải sợ anh bay về Đài Loan để ép người, cô còn muốn dùng e-mail cho nhanh, vừa tiết kiệm thời gian, sức lực lại vừa tiết kiệm bưu phí…

Cô luôn muốn khiến anh cảm thấy cô đang sống những ngày phong phú, vui vẻ.

Khi hồi âm, anh đặc biệt dặn đi dặn lại cô đừng khiến bản thân mệt quá.

Nhưng cô thực sự bận tới vậy ư? Bận tới nỗi đến thời gian viết thư cho anh cũng không có?

Đây chẳng phải là muốn nói rằng trong trái tim cô, anh đã dần tan biến?

Tâm trạng anh gần đây thường bất an, có… dự cảm rất xấu.

Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên, anh đặt lá thư đã bóc xuống chồng thư: “Vào đi!”

Người giúp việc theo giờ nhìn anh: “Ông… lại đọc thư của em gái à?”

“Ừm.” Anh đáp khẽ.

“Cái đó… ừm… tôi có thể hỏi ông một việc không?” Xem ra ông ấy rất coi trọng người thân này…

Anh nghi ngờ nhíu mày: “Cô nói đi!”

“Ông là bác sĩ, vậy ông có biết Multiple sclerosis là gì không?”

“Multiple sclerosis…” Xếp gọn thư lại anh nghiêng đầu nhìn. “Là bệnh đa xơ cứng, bệnh này rất phiền phức, nó là bệnh liên quan đến hệ thống trung khu thần kinh, do vật chất tầng ngoài của sợi thần kinh của chúng ta gọi là bao mi-ê-lin bị phá hỏng; nó cũng được coi là bệnh về hệ thống miễn dịch, do hệ thống miễn dịch không thể phân biệt tế bào trong cơ thể và vật xâm phạm từ bên ngoài tấn công tổ chức bên trong cơ thể, bạch cầu sẽ thông qua máu trong mão tiến vào trung khu thần kinh, tấn công bao mi-ê-lin, gây tổn thương cho bao mi-ê-lin và thần kinh.”

“Ông nói phức tạp quá, tôi không hiểu lắm!”

Anh cười khẽ: “Nói đơn giản, sau khi những bao mi-ê-lin bị phá hỏng, sự dẫn truyền tín hiệu thần kinh sẽ trở nên chậm chạp, thậm chí ngừng hẳn, sau đó xuất hiện những triệu chứng khác nhau, những triệu chứng này ở mỗi người lại khác nhau, thường hay xảy ra trong độ tuổi từ hai mươi đến bốn mươi, tỷ lệ phụ nữ mắc phải cao gấp đôi nam giới. Bệnh này có liên quan tới gen di truyền, để chắc chắn, tốt nhất nên đi kiểm tra.”

Nói xong, anh đứng dậy rót nước, thuận miệng hỏi: “Sao? Người quen của cô bị bệnh này à? Lời khuyên duy nhất của tôi là kêu người thân của bệnh nhân nên ở bên bệnh nhân nhiều hơn, hiện tại, căn nguyên của bệnh đa xơ cứng vẫn chưa rõ, vì vậy đến tận bây giờ vẫn chưa nghiên cứu được biện pháp chữa trị tận gốc, interferon được coi là loại thuốc có hiệu quả đã được chứng thực qua nghiên cứu lâm sàng, có thể trì hoãn những chuyển biến xấu, có nghĩa là…” Anh lắc lắc đầu, nhìn cô với ánh mắt “hiểu rồi chứ?”.

“Có thể… có thể chết.” Là như vậy ư? Cô sợ hãi.

Thẩm Hàn Vũ gật đầu: “Mù, tàn phế, thậm chí là chết, đều có khả năng.”

“Vậy…” Cô định nói lại thôi, suy nghĩ một chút, có nên nói không nhỉ? Không được gặp mặt người thân lần cuối, chắc sẽ rất đau lòng.

Anh uống ngụm nước, ngừng lại nhìn cô: “Rốt cuộc cô muốn nói gì?”

“Em gái ông ở Đài Loan…”

Trong phút chốc, cốc nước rơi xuống đất, tiếng sứ vỡ sắc nhọn, xẹt qua trái tim hoảng sợ đang đập loạn nhịp. Anh khom người xuống nhặt, tim đập mạnh, ngước mắt: “Tình?”

“Đúng, hình như là cái tên này, hôm đó tôi đang quét dọn, bỗng nghe thấy bà chủ nói tiếng nước ngoài, hình như là nhắc đến bệnh đa xơ cứng, còn có người con gái tên Tình gì đó…”

Mảnh sứ vỡ màu trắng nhuộm màu đỏ thắm, dòng máu tươi chảy xuống từ lòng bàn tay, một giọt, hai giọt…

Bạn đang đọc Thất Tịch Không Mưa của Lâu Vũ Tình
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự