Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 36 Chương 36

Bạn đang đọc Thành Phố Mùa Tuyết Tan của Dương Liễu Liễu

Phiên bản Dịch · 974 chữ · khoảng 3 phút đọc

Hôm nay 24 rồi, đêm noel sắp đến. Mọi người kéo nhau đi dạo phố mua đồ trang trí nhà. Vẫn còn cảnh giằng co.

Liễu ôm chặt chân bàn ghế sopha, nước mắt nước mũi tèm nhèm, đầu lắc nguầy nguậy:

-Tớ không đi đâu. Tha cho tớ.. Huh…huh…Đừng bắt tớ ra ngoài mà.. Huh…huh…

-Cậu ngại cái gì chứ? Đứng dậy đi mau.

Liễu ngước nhìn bằng đôi mắt long lanh nước, rất đáng thương:

-Đầu tớ bây giờ không có một cọng tóc, các cậu để tớ yên phận ở nhà đi..

Huyền bắt đầu tức nổ đom đóm mắt rồi:

-Đứng dậy mau. Bọn tớ sẽ mua tóc giả cho cậu, cậu chỉ cần ngồi yên trên xe thôi.

Liễu vẫn không thôi nức nở:

-Cậu hứa đấy nhé!

-Được rồi. Đứng dậy!

Xuống phố, đèn noel nhấp nháy vui vẻ. Huyền vào shop rồi đưa ra cho Liễu một bộ tóc giả đen, dầy và mượt. Giờ cô có thể tự tin đi cũng mọi người rồi.

Mến qua dây quần áo, quét một lượt đống đồ toàn bộ trang phục mạnh mẽ, cá tính con trai. Nàng bị mọi người gạt phay đi. Huyền lấy một chiếc váy hồng phần đỏ, thắt eo bản to, rất phù hợp với lễ giáng sinh, đưa cho Mến rồi đẩy vào phòng thay đồ.

Mến méo mặt, có bao giờ mặc váy ở ngoài đâu.

-Nhất định phải thử à?

-Chắc chắn.

Chiếc váy bó sát, tôn lên 3 vòng cực chuẩn. Mắt mọi người đều trúng tia lửa điện, dán chặt vào người Mến làm cô nàng lặp bặp ngượng ngùng:

-Gì mà nhìn giữ vậy?

-Thật là hâm mộ nha.

-Chân thon thật đấy.

-Vòng 1 ôm gọn thật, rất bắt mắt.

-…

Mến: -…

Việt Anh từ đằng sau xuất hiện, tiến lại gần trong sự ngạc nhiên ngỡ ngàng của Mến. Mọi người ai nấy ngoảnh mặt đi chỗ khác, trơ ra vẻ mặt vô tội. Mến nhìn họ bằng ánh mắt sát thủ: ‘Các cậu dám bán đứng tớ à?”

Việt Anh cười tủm tỉm, aty xách một đôi giày cao gót màu trắng sữa đính đá lấp lánh, trang nhã và đẹp.

Mến tạm thời đứng đực ra, mắt không ngừng tóe tia lửa điện vào đám bạn bè. Việt Anh cúi thấp xuống, đến khi tay chạm vào mắt cá chân cô thì cô mới chợt tỉnh.

-Anh làm gì vậy?

Anh nhẹ nhàng nâng chân cô lên, xỏ đôi cao gót vào chân cô.

Hóa ra giày hộ cô à?

-Em rất đẹp.

Mến hất mái tóc ra sau, vẻ cao ngạo:

-Người nói câu này với em không phải ít.

Cô cao ngạo bước về phía bạn bè mình, chợt tay cô bị anh nắm chặt, kéo cô về phía họ. Việt Anh cười tươi như hoa buổi sớm:

-Hôm nay mình mượn cô ấy nha.

Mến quét mắt:

-Làm gì vậy? Mượn cái gì mà mượn?

Liễu chớp chớp mắt:

-Cậu mượn mỗi hôm nay thôi à? Sao không mượn cả đời luôn đi!

-Có thể mượn cả đời sao?

Mọi người tủm tỉm gật đầu:

-Mượn không cần trả phí.

-Chỉ cần đối xử tốt là OK.

-Mượn thì chúng ta lấy gì dùng? Phải đưa hối lộ nữa chứ.

-Đúng đấy! Nên lấy bao nhiêu nhỉ?

-…

Các nàng cứ tranh cãi trong khi Vệt Anh đã kéo Mến đi từ đời nào.

Mọi người nhưng vừa tiếc rẻ thở dài:

-Còn 7 người chúng ta thôi!

Hòa kéo Liễu vào, mở tóc giả, đội cho cô mái tóc ngắn đỏ rực đến chói mắt.

-Trời đất. Cậu định biến tớ thành phóng viên Tiểu Tuyền sao? .. Oh no… Tớ không thích làm phiên bản của người khác đâu nha.

Chợt màn hình tivi của shop chuyển sang tin tức ca nhạc.

-CEO của tập đoàn kinh tế lớn là An Thuận vừa đầu tư vào ngành giải trí một số tiền lớn. Theo nguồn tin của một số công ty liên quan, An Thuận đang theo đuổi một cô gái trong ngành giải trí. Nhưng cô gái bí mật này là ai?...

Mọi người đồng loạt quay sang nhìn Hòa. Hòa cũng ngơ ngác.

-Là cậu phải không?

Hòa xua tay:

-Tuyệt đối không. Tớ làm gì có diễm phúc ấy. Tớ không dám với cao đâu!

Đáp trả Hòa là ánh mắt “không tin được: của mọi người. Huyền nhăn mặt:

-Thế dạo này hai người thế nào?

-Thì sau khi thoát khỏi sự hành hạ vì làm trợ lý cho tớ, thỉnh toảng anh ta dẫn tớ đi ăn, đến xem tớ quay MV.. Rồi cùng đến bệnh viện lúc Liễu bị tai nạn đó.. Vậy thui à..

Ánh tặc lưỡi:

-Tớ ngửi thấy mùi tình yêu chớm nở. Khai thật đi! Có phải An Thuận đang theo đuổi cậu không?

Hòa đỏ mặt:

-Làm gì có. Tớ chưa nghĩ đến việc đó. Tớ còn trẻ mà.

-Thế sao cậu lại đỏ mặt?

Chưa kịp trả lời thì đám phóng viên từ đâu ùa vào. Liễu tự động tránh xa, chạy về hậu phương. Để mình Hòa xừ lý. Hòa hơi bất ngờ. Tự dưng họ lại tìm cô làm gì? Đám phóng viên vừa đưa máy ảnh lên thì một đám người mặc vest đen ngăn họ lại thành hai hàng. Một người trẻ tuổi bước vào.

-Thiếu gia vừa về nước, muốn mời cô đi ăn trưa. Xin cô đi theo chúng tôi.

Hòa còn đang ngơ ngác, giật mình bời mấy câu hỏi của phóng viên: “Thiếu gia ở đây có phải là An Thuận không?”, “Cô và CEO đó có quan hệ như thế nào?” …

Hòa giật mình đi theo bọn họ lên xe.

Liễu giục mọi người:

-Chuồn mau thôi…

Bạn đang đọc Thành Phố Mùa Tuyết Tan của Dương Liễu Liễu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 23

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự