Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 1

Bạn đang đọc Thành Phố Mùa Tuyết Tan của Dương Liễu Liễu

Phiên bản Dịch · 1165 chữ · khoảng 4 phút đọc

Sau một giấc ngủ dài, Liễu thức dậy với cái đầu choáng váng, nhận ra các bạn vẫn còn đang ngủ say. Ánh nắng ban mai dịu hiền chiếu xuyên qua các ô cửa kính khiến gian góc phòng bừng sáng. Ringgg…! Tiếng chuông đồng hồ báo thức.Oanh uể oải vươn vai, ánh nhìn của cô vẫn còn mơ màng. Tiếng chân nặng nề di chuyển bên hành lang. “Cạch”- cửa chợt mở, bóng dáng người đàn bà cao lớn sắc nét bước vào, là cô giúp việc. Ánh nhìn của bà ta liếc qua nhìn từng người đang ngủ, đôi loong mày nhíu lại, bà ta nói to vẻ cung kính:

-Thưa các cô, bữa sáng đã hoàn tất.

Trà đang cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp nói giọng mơ màng từ tốn:

-Có thể pha dùm cháu tách cà-phê không?

Bà ta lạnh lùng quắc mắt ra Trà, có chút lạnh lùng:

-Bà chủ dặn sau khi ăn sáng cô mới được uống cà-phê. Tôi chỉ làm theo yêu cầu của bà chủ. Các cô có 15’ để chuẩn bị. Ăn sáng giờ này rất tốt cho sức khỏe. Không còn việc gì nữa, tôi xuống nhà đây.

Liễu đã ngồi dậy, dựa lưng vào chiếc gối, ánh nhìn của cô theo bà ta ra đến cửa vừa thờ ơ vừa khinh bỉ. Không khí xung quanh chẳng mấy dễ chịu nhưng các cô nàng đều xuống giường chài nhau câu buổi sáng để xoa dịu không khí. Ánh đung đưa chân dưới sàn, ánh mắt như vì sao lấp lánh nhìn mọi người. Có vẻ đã tỉnh hẳn rồi.

-Nhanh đi các cậu, nếu không cô ta sẽ lại la oai oái cho coi.

Liễu cười, nụ cười hơi nhạt hướng về mọi người nhưng ánh mắt vẫn còn ấm áp:

-Hôm qua tớ uống hơi nhiều nên mệt lắm. Các cậu xuống trước đi, tớ sẽ xuống sau.

Huyền kéo mền dậy, gật gù đi xuống dưới lầu. Cánh cửa được khép lại. Ánh vẫn ngoái cổ nói với:” xuống ngay nha…” Liễu gật đầu cho qua câu trả lời. Cô có vẻ mệt. Nhẹ nhàng xuống giường, cô đứng tựa vào của kính nhìn ra ngoài. Bầu trời xanh ẩm ướt mát lành, ánh nắng ấm đang hòa tan những giọt sương lấp lánh còn đọng lại. Gió thổi qua ngọn cây bằng lăng đang dần trơ trọi lá. Cô bỗng nhớ đến hắn, người đã làm cô phải lao đao. Thật nực cười. dòng nước mắt lăn vệt dài trên má. Coi như đó chỉ là giấc mơ….buồn.

Bước nhanh qua bậc cầu thang dưới lầu đã nghe hấy tiếng lanh lảnh của cô giúp việc dưới phòng ăn. Thật bực mình. Khóe môi cô nhếch lên khó chịu –Sẽ có lúc mình tống cổ cô ta ra khỏi căn nhà này-

Liễu đứng dựa vào ghế, bộ dạng nhà nhã:

-Bữa sáng tuyệt chứ?

Liếc qua đồ ăn trên bàn, một tách càfe, ly sữa, đồ ăn nhẹ chỉ có bánh mì và trứng ốp la. Không ai đáp lời cô. Liễu cười nhạt, kéo ghế ngồi xuống, xé miếng bánh mì bỏ vào miệng, vừa nhấc tách caphe lên thì..

-Dừng lại…

Mọi người chừng mắt nhìn cô. Mến nhổm người lấy tách caphe rời khỏi tay cô. Huyền đẩy ly sữa gần vào đĩa, Liễu cười. Ánh chống cằm hếch hếch cái mũi, giọng đầy ngữ khí:

-Dạ dày cậu không tốt, không được uống caphe biết chưa hả?

Trà cũng nhìn cô, hếch mặt về phía ly sữa. Tất nhiên là cô hiểu ý, cô cầm cốc sữa lên uống non nửa.

-Được chưa?

Mọi người gật đầu vẻ thỏa mãn.

Cô thôi không ăn nữa, nhìn oanh hỏi:

-Cậu có qua bệnh viện không? Hôm nay là ngày nghỉ mà.

-Có. À mà có một cô bé nhập viện khá lâu rồi, bị bạch cầu nhưng đang liên hệ với người hiến tủy, phần trăm cực thấp.

Oanh vừa đáp vừa nhún vai:

-Cô bé đó đáo để lắm, mình sẽ giới thiệu cho cậu, nếu cậu rảnh thì ghé qua.

Liễu nhìn sang Ánh vì Ánh Là nhà từ thiện, chắc rất thích trẻ con. Nhưng cái lắc đầu lại là câu trả lời. Ánh cười:

-Tớ cũng muốn đi nhưng tớ hẹn gặp nhà đầu tư hôm nay rồi. Một người rất quan trọng.

-Còn trà, có hẹn không?

Một cái gật đầu đầy thân mật. Liễu ngán ngẩm nhìn mọi người. Cô đoán Mến cũng không rảnh. Chỉ còn Trang và Huyền thôi. Gặp ánh mắt thất vọng của cô, Huyền dịu dàng:

-Trang sẽ trông cửa hàng giúp tớ, nếu được, cậu ghé qua cửa hàng cùng tớ. Sau đó chúng ta sẽ đến bệnh viện.

-Ok. Tuyệt.

Liễu đứng dậy, chạy ra phòng khách, mọi người nhìn theo.

-Cậu không ăn gì hả?

-Hì. Tớ sẽ ăn bánh mềm ngoài cửa hàng. Với lại ở nhà hết kem rùi.

Vừa dứt câu, cô giúp việc từ nhà sau đi vào, tay bà ta vẫn còn cầm kéo. Chắc là vừa tỉa cây xong. Bà ta lạnh giọng:

-Bà chủ không muốn cô ăn nhiều kem. Hôm qua cô cũng đã ăn sạch kem trong tủ lạnh rồi.

-Thế à. (Liễu buông một câu hờ hững rồi tiếp tục đi. Mặt bà ta đanh lại)

-Nếu cô cứ như vậy, tôi sẽ nói chuyện với bà chủ.

Bước chân cô khựng lại, Nụ cười giễu cợt. Cô quay người lại nhìn bà ta, cái nhìn thẩm thấu, gương mặt bà ta hơi co lại, thoáng thấy giọt mồ hôi trên trán bà.

-tùy cô. Tôi không quan tâm. Cô đến đây để làm gì thì hãy làm tròn trách nhiệm của mình. Tôi không muốn ai xen vào đời sống riêng của tôi.

Không khí trầm xuống, Mọi người dều đứng dậy đi ra phòng khách. Huyền nhìn hai người kia đi ra rồi quay sang bà giúp việc:

-Cô chỉ cần làm đúng chức trách của mình, Liễu sẽ không nghe lời cô đâu. Dù cô có nói với ba mẹ chúng tôi thì cậu ấy vẫn làm theo ý mình. Giờ bà có thể vào trong được rồi.

-Vâng….(Bà ta đi vào)

Trà khoanh tay nói:

-Từ từ đã.

Bà ta vãn khuôn mặt lành lạnh, khóe miệng khẽ cong, bà ta cười mỉm. Đúng là người phụ nữ biết điều tiết.

-Cô còn điều gì dặn dò nữa sao?

-Chúng tôi tộn trọng bà, thế nên bà cũng hãy biết diều và tôn trọng chúng tôi.

Mặt bà ta xán lại rồi nhanh chóng đi vào trong. Ánh vỗ nhẹ vai Liễu, chẹp miệng:

-Cậu khó chiều thật đấy. Nhưng tó ủng hộ. Hiiiiii….

Liễu hơi cúi đầu, tay gãi gãi lên mũi rồi cười, nhìn mấy khuôn mặt trước mắt. Trà cong miệng ngoảnh đi.

-Mọi người, đừng để nụ cười đểu đó đánh lừa.

Bạn đang đọc Thành Phố Mùa Tuyết Tan của Dương Liễu Liễu
vietnovel
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 24

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự