Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Bóng Đêm Cổ Xưa Trổi Dậy

Bạn đang đọc Chiến Thần hay Quỷ Dữ sáng tác bởi ManofNight

Tiểu thuyết gốc · 2640 chữ · khoảng 9 phút đọc

CHƯƠNG 1: Bóng Đêm Cổ Xưa Trổi Dậy

“Năm 2256 - Tàu vũ trụ sẽ mang một căn bệnh khủng khiếp về Trái đất.” đó là điều mà 1 trong các nhà tiên tri vĩ đại của loài người – Vanga đã dự đoán. Nhưng 90% tương lai sẽ do các việc trong quá khứ quyết định và việc phát triển như vũ bão trong thế kỷ 21 có thể đã và đang thay đổi tương lai chẳng hạn như kéo nó lại gần hơn

[Ngày 9 Tháng 8 Năm 2084]

Với sức mạnh của khoa học và công nghệ, loài người lần đầu tiên đã vươn cánh tay của mình tới nơi sâu thẳm, đen tối và bí ẩn nhất trong vũ trụ - Lỗ Đen

Tít…tít…tít….

- Đường truyền tín hiệu thế nào rồi?

- Báo cáo tín hiệu ổn định có thể thiết lập đường truyền kết nối với họ ngay bây giờ.a

- Thiết lập đường truyền với tàu thám hiểm.

- Rõ! Đang thiết lập đường truyền. Dự kiến kết nối hoàn tất sau 5 phút 39 giây.

Tít…tít…tít…

Cả căn phòng chứa hơn ngàn người mà tĩnh lặng một cách đáng sợ, thời gian như bị kéo giãn ra. Trong căn phòng rộng tới vài trăm mét vuông chỉ còn có tiếng “tít” từ bộ phận liên lạc, tiếng hoạt động của vô vàn máy móc và cùng tiếng tim trong lồng ngực mỗi người vang lên đều đặn.

Chợt tiếng tít bị gián đoạn trong phút chốc khiến cho trái tim của toàn bộ mọi người trong căn phòng xém chút nữa đã rớt ra khỏi lồng ngực:

-Tít…tít…tít….……….1209 báo cáo: toàn đội đã an toàn tiến vào trong lỗ đen.

- Clap….Clap…

- Hú………..thành công rồi.

- Hoan hô, Chúng ta thành công rồi

- Chúng ta làm được rồi, hú.

Hàng chục chiếc loa trong phòng dù đã hoạt động hết công suất nhưng cũng phải mất đến vài phút mới khiến căn phòng ổn định. Chiếc micro sau một hồi chật vật mới chuyển được đến tay vị tổng chỉ huy chiến dịch:

- 1209 mau báo cáo chi tiết tình trạng hiện tại.

- Báo cáo chúng tôi đã đi qua 30% chiều sâu dự kiến, tình trạng tàu không có tổn hại, thành viên trong đoàn hiện chưa có phản ứng bất thường, các máy thu hình ảnh vẫn hoạt động nhưng chưa có tín hiệu gửi về, báo cáo hết.

- Tốt, tiếp tục tiến hành theo kế hoạch, chúng tôi đợi kết nối của các anh ở 40%, chúc may mắn!

Cuộc hội thoại tuy ngắn ngủi nhưng chứa trong nó là một ngọn một ngọn lửa mãnh liệt lan tỏa tới toàn bộ nhân viên trong phòng.

Mỗi khi xuống thêm 10% độ sâu cả căn phòng lại nín thở chờ kết nối từ con tàu đang mang niềm hy vọng của cả nhân loại. Đều đặn các mức 40%, 50%, 60%…. giọng nói của trưởng đoàn thám hiểm lại vang lên nhưng ngay khi mọi người bắt đầu thư giãn thì:

90%

- Sao chưa có tín hiệu kết nối, bộ phận thông tin có vấn đề gì vậy?

- Báo cáo, mọi máy móc vẫn đang hoạt động tốt, chúng tôi đang rà soát lại đường truyền.

- Bộ phận không gian, họ đã xuống sâu mức nào rồi?

- Báo cáo, 92% và chưa có dấu hiệu ngừng lại.

- Bộ phận y học tình hình sức khỏe của họ sao rồi?

- Báo cáo không có tình trạng hôn mê, thể trạng toàn đội vẫn đang ở mức an toàn nhưng nhịp tim của họ đang tăng mạnh 150 lần/ phút.

- Bộ phận thông tin mau liên kết với tàu hộ tống. Rốt cuộc đã có chuyện quái gì xảy ra với họ vậy!

- Rõ! Báo cáo đã kết nối thành công với tàu hộ tống.

- Alo! Tàu hộ tống mau báo cáo tình hình. Alo! Alo!

[A…………………..]

[Không thể nào, không thể nào…..]

[Là mơ, chắc chắn là mơ, thứ đó không thể nào tồn tại được………A……………]

Tít….tít……..tít…………

- Báo cáo! Tàu hộ tống và tàu thám hiểm đang bị tấn công.

- Báo cáo! Đường truyền thông tin với tàu thám hiểm bị gián đoạn.

- Báo cáo! Khoang nhiên liệu tàu thám hiểm đang bị rò rỉ

- Báo cáo! Khoang chứa khí tàu thám hiểm đang rò rỉ

- Báo cáo! Tàu hộ tống đang rút lui

- ….

- Báo cáo! Các chỉ số sinh tồn của các thành viên tàu thám hiểm và tàu hộ tống đã biến mất.

Các báo cáo từ các bộ phận lập tức dừng lại khi báo cáo từ bộ phận y tế vang lên. Cả căn phòng đang hối hả ngay lập tức chìm vào tĩnh lặng, các chuông báo đã được tắt, các nhân viên đã gục ngã xuống bàn làm việc của họ, duy chỉ có vị tổng chỉ huy già là còn đang tiếp tục hướng ánh mắt tràn đầy niềm hy vọng về phía màn hình chính.

- Dừng, dừng lại thật rồi sao? Không, chúng ta không thể để sự hy sinh của họ là vô ích được.

- Bộ phận thông tin báo cáo tình trạng tàu hộ tống

- Báo cáo vẫn có thể kết nối dữ liệu.

- Bộ phận nhiên liệu! Cắt nhiên liệu động cơ và toàn bộ máy móc không cần thiết trên tàu tập trung toàn bộ năng lượng sang duy trì hệ thống thông tin dài nhất có thể cho tôi.

- Nhưng…

- Mọi trách nhiệm kể từ giờ phút này sẽ do tôi chịu trách nhiệm. Chúng ta không thể để họ hy sinh vô ích được.

- Rõ! Báo cáo thời gian duy trì dự kiến 3 phút 10 giây.

- Bộ phận thông tin hãy truyền toàn bộ dữ liệu quan trọng từ hộp đen của tàu hộ tống về. Các bộ phận khác làm mọi thứ trong khả năng có thể.

Trong khoảnh khắc cả căn phòng lại hừng hực nhiệt huyết nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến mọi tín hiệu của con tàu hộ tống cũng giống như con tàu thám hiểm đột ngột biến mất nhanh đến không kịp trở tay.

- Bộ phận thông tin thế nào rồi?

- Bộ phận thông tin nhân mau báo cáo!

- Các anh có nghe tôi nói không! báo cáo tình hình đi.

Cả căn phòng yên lặng chờ đợi, tiếng vị chỉ huy lần thứ 3 vang lên nhưng vẫn không một báo cáo nào vang lên khiến ông mất bình tĩnh gần như phát điên đích thân lao thẳng tới vị trí trưởng ban thông tin nhưng...

Ngay lập tức ông cũng không thể tin nổi vào các hình ảnh đang hiển thị trên màn hình của người trưởng ban xử lý thông tin, đôi mắt nghiêm nghị của ông dần bị lấp đầy bởi nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của loài người.

Tuy chưa có thông tin báo cáo nhưng từ ánh mắt của vị chỉ huy mọi nhân viên biết đã có một thứ vô cùng kinh khủng xảy ra.

[19 giờ ngày 9 tháng 8 năm 2408]

Mọi hoạt động trên cả thế giới đều dừng lại, trên đường cao tốc không một chiếc xe di chuyển, các quảng trường công cộng chật cứng người, tất cả đều đang hướng ánh mắt về trụ sở Vũ Trụ Thế Giới. Mọi tờ báo đều gửi phóng viên với trang thiết bị tốt nhất về trụ sở Vũ Trụ Thế Giới.

Lần đầu tiên sau 3 tháng kể từ khi bắt đầu chiến dịch các phóng viên được trực tiếp tiến vào trong trụ sợ Vũ Trụ Thế Giới ghi hình. Nhưng trái với thông tin tích cực mà mọi mặt báo liên tục đưa trong 2 ngày trước, hiện lên màn hình bây giờ là vẻ mặt u tối của ban chỉ huy chiến dịch thám hiểm lỗ đen. Hít một hơi thật dài như muốn dồn toàn bộ sức lực cuối cùng trong cơ thể, người tổng chỉ huy lên tiếng phá vỡ không gian yên lặng của buổi họp báo.

- Tôi biết các bạn đều đang nóng lòng muốn biết kết quả của cuộc thám hiểm nhưng xin phép trước khi phát biểu, tôi muốn chúng ta hãy dành một phút tưởng niệm cho các người anh hùng của nhân loại.

Một phút ngắn ngủi nhưng ngay lập tức facebook, zalo, Instagram… đã tràn ngập các status:

- Vậy là thất bại rồi. Đám khoa học đốt tiền đúng là giỏi thật, cả mấy ngàn tỷ đô lại bốc hơi rồi.

- Tôi biết thể nào cũng thất bại mà. Cả nghìn tỉ đô chia cho dân nghèo có phải hơn không.

- Có ai biết tuổi của mấy người thám hiểm đó không? Để tối, tôi làm con đề vào bờ cái nào.

- Like, share để nhận thông tin về các thám hiểm gia.

- Ai đi qua hãy để một like, share chia buồn với gia đình các nhà thám hiểm

-….

Sau một phút mặc niệm, vị tổng chỉ huy kín đáo lấy tay gạt giọt nước mắt đang mấp mé khóe mi dõng dạc cất tiếng:

-……….Với những tổn thất nặng nề trên các vị có thể cho rằng chiến dịch đã thất bại nhưng đối với tôi chiến dịch thám hiểm lỗ đen lần này đã đạt thành công rực rỡ. Các nhà thám hiểm đã hoàn thành nhiệm vụ của họ, giờ là đến nhiệm vụ của chúng ta. Video sau đây sẽ giải thích toàn bộ các câu hỏi của các bạn ngay lập tức.

Mở đầu đoạn video do chiếc camera lơ lửng trong không gian khiến cho các hình ảnh không ngừng xoay vòng vòng cho đến khi được ai đó cầm lấy và hướng thẳng qua cửa sổ của con tàu hộ tống. Giữa màn đêm u tối, các sinh vật kỳ dị to lớn đến mức từ khoảng cách cả trăm kilomet chiếc camera vẫn có thể ghi hình rõ hình ảnh từng con quái vật với cặp mắt xanh quỷ dị đang không ngừng tràn ra từ lỗ đen hướng thẳng về phía con tàu.

Đoạn kết video dài hơn 2 phút là giọng nói thều thào của người phi hành gia:

- Hãy bảo vệ vợ con tôi khỏi chúng, xin các anh!

Và phía xa là một cặp xanh đầy tà ác đang nhìn thẳng vào ống kính

Giữa lúc cả thế giới còn chưa hết ngỡ ngàng với những gì vừa xảy ra, vị tổng chỉ huy dõng dạc cất lời:

- Đã đến lúc nhân loại gạt bỏ mọi mâu thuẫn, rào cản tôn giáo, sắc tộc, màu da, quyền lợi cá nhân, tổ chức, quốc gia để cùng hành động nhanh nhất chuẩn bị chống lại những thực thể kinh khủng kia nếu không muốn bị diệt vong. Sớm thôi chúng sẽ đến đây.

------------------------------------------------------------------------------

[Năm 2261- Học Viện Quân Sự Siêu Nhiên]

{Phòng đấu tập}

- Tên ngốc này, tôi đã dặn cậu bao nhiêu lần là không được bỏ tiết của thầy Thắng rồi mà, cậu muốn chết phải không?

Tiếng của My khiến X sợ tụt vòi, vội vàng vớ lấy chiếc cặp sách vắt chân lên cổ mà chạy như bị ma đuổi.

- Có chuyện gì để mai nói nhé, tớ phải về ăn cơm đây, tạm biệt.

- Cậu còn dám chạy sao? Được lắm, đã vậy lần này tôi nhất định không tha cho cậu.

Tiếng la ó của My khiến tất cả mọi người trong phòng tập chú ý, chả cần nhìn mọi người đều nhanh chóng biết chuyện gì đang xảy ra bật lên từng tràng cười giòn tan cả căn phòng:

- Lại đến giờ hai nhóc này chim chuột nhau rồi, hôm nay luyện đến đây thôi anh em, chúng ta cũng nghỉ thôi.

- Chờ mãi hai nhóc này mới đến, năng lượng của tôi xém tí nữa là về 0 rồi.

- Tôi cũng xém tí nữa là không duy trì nổi bộ giáp rồi, hôm nay chỉ huy nhiệt quá.

- Thì sắp diễn tập toàn thế giới mà, tôi nghe nói các buổi sau sẽ còn càng ngày càng ác liệt hơn đó.

- Đ- má thật sao?

- Đùa thôi, ông dễ tin người vl.

- Nào! Đám kia mau giải tán đi tắm giặt đi, chuẩn bị tới giờ ăn rồi đấy.

- Rõ, thưa chỉ huy!

------------------------------------------------------------------------------

- Hey a! Tên ngốc này xem lần sau xem cậu còn dám chạy nữa không?

- Đừng đánh, đừng đánh có gì từ từ nói quân tử động khẩu bất động thủ.

- Nhưng tôi đâu phải quân tử.

- A! Tớ hứa lần sau sẽ không tái phạm nữa, tha cho tớ đi.

- Lần nào cũng lại hứa, cũng nghĩ lừa được tôi sao?

- Lần này chắc chắn là thật. Á….nhẹ tay thôi tai tớ đứt mất.

- Hừ….Tạm tha cho cậu, bổn cô nương hôm nay cũng rã rời chân tay rồi. Mau đi lấy xe hộ tống bổn cô nương về.

- Lại nữa sao? Nhà cậu có tài xế riêng mà sao hôm nào cũng bắt tớ đèo về vậy? Cậu biết giá năng lượng càng ngày càng tăng giá không?

- Cậu còn dám ý kiến nữa sao?

Nhìn ánh mắt rực lửa cùng nắm đấm như thép của My khiến X ngay lập tức toàn thân sởn gai ốc, dù có ăn gan hùm cũng không dám ho he thắc mắc gì nữa đành ngoan ngoãn lấy xe è cổ chở cô nàng về nhà.

------------------------------------------------------------------------------

- Ê đầu đất! Trả công cho cậu này?

My móc từ trong túi áo ra một khối hình vuông màu xanh lá được đựng cẩn thận trong một chiếc hộp làm từ vật liệu đặc biệt cùng với kết cấu đầy ấn tượng.

- Cậu điên rồi sao mà cất thứ này trong túi áo vậy?

- Ý cậu là cậu không muốn lấy nó chứ gì? Được thôi để tôi đem nó đi cất vào nơi an toàn hơn vậy?

Nói rồi, My không chút do dự bước thẳng về hướng dinh thự nhà mình nhưng chỉ trong tíc tắc đã bị con sâu rau X quấn chặt lấy chân cản lại.

- Khoan đã đại tiểu thư. Ý tại hạ không phải vậy, chỉ là tớ lo lắng cho an nguy của nàng thiên thần xinh đẹp nhất thế gian này thôi.

- Dám lẻo mép với cả bổn tiểu thư đây sao?

Một cú đấm giáng trời với đầy tình yêu khiến cho X không kịp nói thêm gì nữa nằm bất động trên mặt đất. Nhưng ngay khi My ném khối lục phương kia đi thì X nhanh chóng lấy lại ý thức một cách thần kỳ, phi với vận tốc ánh sáng tóm lấy nó trước khi nó bị vứt xuống cống.

- Nhớ kĩ nếu tuần sau cậu còn dám bỏ tiết nào nữa thì tôi sẽ không giúp cậu thu thập đá tinh thần nữa đâu đó?

Cô nàng My thầm cười mỉm ung dung bước tiếp vào trong căn dinh thự mặc kệ tên bạn thân phía sau đang say sưa nằm cạnh cống nước thải ngắm nghía khối lập phương trên tay.

- À đúng rồi, đêm nay đừng có không ngủ vì nó đấy nhé nếu mai cậu muôn học thì tôi cũng sẽ cắt viện trợ đấy, nghe chưa?

- My con đang nói chuyện với ai đó?

Giọng của bố My từ trên cô ban công vọng xuống khiến cô nàng giật mình vội vàng giải thích:

- Dạ! con đang nói chuyện phiếm với bạn học cùng lớp thôi.

- Ý con là….con mèo kia ư?

- Mèo?

My quay lại thì X cùng chiếc xe đã biến mất không một dấu vết khiến cho cô nàng ngượng tím mặt đành cười xòa không biết giải thích gì thêm trước ánh mắt khó hiểu của bố cô.

- Để mai tôi cho cậu biết tay, đúng là tên ngốc mà.

Bạn đang đọc Chiến Thần hay Quỷ Dữ sáng tác bởi ManofNight

Truyện Chiến Thần hay Quỷ Dữ tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi ManofNight
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 3
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự