Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 8 Chưa Thử Làm Sao Biết? Chưa Thử Làm Sao Biết!

Bạn đang đọc Thần Ấn Vương Tọa Chi Thần Giới của [email protected]

Phiên bản Convert · 1002 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Ở chỗ ngươi có sách vở, tài liệu gì liên quan đến các thuyết pháp về Linh Tâm giả không? Hì, nếu có hãy cho ta mượn.” Sáng Thế ngượng ngùng nói, thực ra đây chính là điều cậu muốn hỏi nhất từ nãy đến giờ.

“Ta cũng đang định đưa cho ngươi. Cầm lấy đi.” Gã áo đen rút từ trong ngực áo ra chồng sách dày cộp, một cái chìa khóa phòng kí túc và một tấm bản đồ.

“Dụng cụ chứa đựng không gian của ngươi thật lợi hại. Rốt cuộc không gian trong đó rộng đến cỡ nào?”

Sáng Thế không phải lần đầu tiên nhìn thấy trữ vật khí, thậm chí lúc trước còn đọc qua một số sách viết về loại dụng cụ này. Chỉ là mỗi lần nhìn thấy người nào có trữ vật khí cậu lại có hứng thú vô cùng, không kìm được hỏi xem không gian trong đó rộng bao nhiêu.

Độ rộng của không gian trong trữ vật khí tỉ lệ thuận trực tiếp với sự phức tạp trong thiết kế của nó, điều mà Sáng Thế quan tâm.

Lúc gã áo đen lần đầu tiên sử dụng trữ vật khí để lấy ra bầu rượu, Sáng Thế đã rất để ý đến vật này.

Gã áo đen tùy tiện trả lời:

“6 căn phòng như thế này.”

Mắt hắn có đôi chút phức tạp chăm chú đặt lên người Sáng Thế lúc này đang há hốc miệng. 6 căn phòng, căn phòng này sơ sơ cũng rộng tới 10 thước vuông, 6 căn…

Trong lòng Sáng Thế không khỏi dâng lên một cỗ cảm xúc “muốn mượn đồ” để ngắm nghía, xem thử. Thế nhưng đây là một người lạ! Tuy ban nãy vì vài lí do đặc biệt, hoàn cảnh đưa đẩy nên hai người đã kết nghĩa, cơ mà đối với cậu gã áo đen vẫn còn lạ lẫm lắm. Mà mượn trữ vật khí trong thời đại bây giờ chẳng khác nào mượn ví tiền để xem bên trong có gì…

“Đây, xem thoải mái.” Vẫn kiểu nói chuyện lành lùng như vậy, gã áo đen quăng một cái nhẫn bạc tới cho Sáng Thế. Phía trên mặt nhẫn có khắc hình chữ S, hoa văn trang trí của nó cũng rất tinh xảo, thoạt nhìn là biết đắt tiền.

Sáng Thế hai mắt sáng lên, không cần phải nói cậu cũng biết đây là cái gì!

Nhẫn trữ vật! Là loại trữ vật khí cao cấp nhất. Nó không những tinh xảo mà độ phức tạp trong thiết kế cũng làm cho người thường không thể không chóng mặt đau đầu.

Ngón tay nhỏ nhắn của Sáng Thế không ngừng mân mê trận pháp không gian được khắc tỉ mỉ không tì vết ở mặt dưới chiếc nhẫn. Gương mặt cậu như dại ra khi nhìn thấy những trận pháp nhỏ tí xíu này, rồi thoáng trở nên nghiêm túc, rồi lại dại ra, lát sau lại vô cùng nghiêm túc…

Nửa khắc sau, Sáng Thế mới dần dần tỉnh lại từ trong cơn si mê. Cậu đưa mắt nhìn gã áo đen đang ngồi chằm chằm bất động nhìn mình, gương mặt V-line thanh tú không khỏi hiện lên vẻ xấu hổ:

“Thật ngại quá. Trả ngươi này.”

Sáng Thế trả lại chiếc nhẫn cho gã áo đen.

Gã cất chiếc nhẫn đi, không quá để ý. Nhìn Sáng Thế đang vui vẻ sắp xếp lại chồng sách mình vừa đưa cho, hắn hỏi:

“Ngươi đã nghĩ ra cách để sau này tu luyện rồi?”

“Vẫn chưa.” Sáng Thế thản nhiên đáp.

“Sao ngươi không lo lắng?” Gã áo đen hiếu kỳ.

“Hả? Lo lắng về điều gì chứ? Trước nay ta chưa từng tu luyện mà.”

“Vậy ra ngươi định từ bỏ việc tu luyện à…” Gã áo đen hơi có chút thất vọng, lạnh lùng nói.

“Đâu có. Chưa thử làm sao biết!” Sáng Thế nói.

Chưa thử làm sao biết!

Câu nói này của Sáng Thế như sét đánh ngang tai gã áo đen.

Hảo khí phách!

Nếu như đổi lại là hắn, là một cậu nhóc rất hứng thú với Linh Tâm giả, biết tin mình không thể tu luyện, liệu hắn có thể đứng vững không?

Chứ đừng nói là thản nhiên như Sáng Thế hiện tại!

Gã áo đen ánh mắt có chút rung động, tuy không lớn bằng lúc biết Sáng Thế không có thuộc tính nguyên tố chủ tu, nhưng có chút thì vẫn là có.

“Thực ra, ta có thể giúp ngươi. Ta cũng là một người Bậc ch…”

“Vậy thủ tục gia nhập Phân điện của ta coi như đã hoàn thành nha?” Sáng Thế cười nói. Giọng cậu lanh lảnh như tiếng chim, gương mặt không ưu không lo như hoa mùa xuân nở.

Nhìn biểu tình của Sáng Thế như vậy, lời nói của gã áo đen đang định nói ra bị cưỡng chế nuốt lại vào trong.

“Ừ.”

“Phải rồi, vừa nãy ngươi định nói gì thế? Xin lỗi vì đã chen ngang.”

“Không có gì.”

“Xì, ngươi không nói thì thôi, ta đi trước nha. Huynh đệ, nếu mấy hôm nữa ta muốn gặp ngươi thì phải đi đâu?”

“Ra cổng.” Gã áo đen lạnh lùng đáp.

Sáng Thế từ chối tiếp tục lên tiếng. Cách nói chuyện của gã áo đen khiến cho nhiều người lưỡi không xương cũng phải thành có xương.

Chào tạm biệt xong xuôi, Sáng Thế quay người rời đi. Đúng lúc này, từ đằng sau vang lên một giọng nói có phần hơi búc xúc:

“Nếu ngươi cứ đi như thế thì từ giờ về sau sẽ có người luôn miệng gọi ta là gã áo đen đấy. Ta có tên họ đàng hoàng, kêu là Trần Anh Tâm. Nhớ kĩ, Trần Anh Tâm.”

Đã 3 ngày kể từ cuộc nói chuyện kì dị giữa Sáng Thế và gã áo đen Trần Anh Tâm.

Bạn đang đọc Thần Ấn Vương Tọa Chi Thần Giới của [email protected]
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Cẩuca
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự